Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 18: Nửa đêm
Chương 18

Nửa đêm

Mười một giờ bốn mươi ba tối, thứ Sáu, tuần thứ bảy.

Lâm Quân Dịch không có thói quen tăng ca ở tầng mười hai.

Phòng CEO ở tầng mười lăm – tường kính ba mặt, nhìn ra thành phố, im lặng, riêng tư. Đủ mọi thứ anh cần để làm việc bất kể giờ giấc. Anh đã ở đó đến chín rưỡi tối, xong bản duyệt ngân sách quý ba, xong email cho hội đồng quản trị, xong brief cho team thiết kế gửi sáng thứ Hai. Xong tất cả.

Xong – nhưng không về.

Anh xuống tầng mười hai vì máy in. Không có lý do nào khác.

Máy in tầng mười lăm vẫn đang sửa. Folder brief cần bản cứng cho cuộc gặp thứ Hai. Và cô – Minh An – ngồi ở phòng họp nhỏ cuối hành lang, đèn bật, laptop mở, tóc buộc cao đã xổ nửa, bạc xỉu đá thứ hai đã tan thành nước ấm.

Đêm qua – thứ Năm – hai người ngồi ở phòng này. Nói chuyện phim. Nói chuyện Vọng Lâu. Cô xưng "em" rồi sửa lại. Anh nói "nếu có thêm năm phút" rồi bước đi.

Và hôm nay – thứ Sáu – cuộc gặp Nexara Tech vào sáng sớm đã thành công. Khách hàng gật đầu ngay vòng một. Minh An trình bày bằng câu chuyện sinh viên – mở bằng cảm xúc, đóng bằng câu hỏi. Đúng như anh góp ý. Nhưng tốt hơn anh tưởng, vì cô thêm một chi tiết: sinh viên trong câu chuyện tên Hà, quê Bình Dương, ôn thi một mình trong phòng trọ hai mươi mét vuông. Sáu người trong phòng họp im lặng ba giây sau khi cô dứt lời.

Anh biết câu chuyện đó không hoàn toàn bịa.

Bây giờ – gần nửa đêm – Minh An vẫn ở đây. Vì bước hai của Nexara: bản kế hoạch chi tiết ba tháng phải xong trước sáng thứ Hai. Và vì – anh đoán – cô không phải kiểu để dở việc qua cuối tuần.

Anh cũng không phải kiểu đó.

Nên anh ngồi ở bàn đầu hành lang, folder brief trước mặt, bút máy trong tay, đọc và sửa. Hai người ở hai đầu phòng – cô ở cuối, anh ở gần cửa. Hành lang giữa dài bốn mét, đèn chỉ bật một dãy, máy lạnh chế độ đêm, yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng bút máy cào giấy.

Thỉnh thoảng cô hỏi:

– CEO, số liệu engagement Nexara quý trước – từ deck ngày hôm nay hay từ bản gốc ạ?

– Bản gốc. Deck hôm nay đã làm tròn.

– Dạ.

Thỉnh thoảng anh hỏi:

– Minh An, brief cho đội thiết kế – cần trước thứ Tư hay thứ Năm?

– Thứ Tư. Họ cần ba ngày làm mockup.

– Được.

Ngắn. Gọn. Chuyên nghiệp. Hai đồng nghiệp tăng ca. Bình thường.

Ngoại trừ việc – không bình thường.

Không bình thường vì đây là lần thứ hai liên tiếp anh ngồi ở tầng mười hai thay vì tầng mười lăm. Không bình thường vì anh không cần bản cứng tối nay – sáng thứ Hai in cũng kịp. Không bình thường vì mỗi lần cô hỏi, giọng cô ở cuối hành lang vọng đến, anh ngẩng lên nhanh hơn cần thiết.

Và không bình thường vì – đêm qua, sau khi về penthouse, anh đứng ở ban công mười lăm phút, không chạy bộ, không tắm lạnh. Chỉ đứng. Nghĩ về câu "Kết buồn mới thật."

Cô nói vậy.

Và cô tin vậy.

Nhưng cô cười – trong thang máy, qua camera hành lang – cô cười.

Anh thấy. Qua hệ thống bảo vệ tầng trệt lúc kiểm tra ca đêm. Không cố tình. Nhưng thấy.

Ai cười khi tin rằng kết buồn mới thật?

Quân Dịch nhìn xuống tờ brief. Bút máy dừng giữa dòng. Anh đã đọc đoạn này ba lần mà không nhớ nội dung.

Mười hai giờ mười bốn.

Anh đứng dậy. Đi xuống pantry tầng mười hai – tủ lạnh có sữa tươi, kệ có cà phê gói, ấm nước nóng. Pha hai ly. Cà phê đen cho mình. Bạc xỉu cho –

Anh dừng.

Tôi đang pha bạc xỉu cho nhân viên.

Lúc mười hai giờ đêm.

Vì tôi biết cô uống bạc xỉu – không phải vì cô nói, mà vì ly trên bàn cô luôn là bạc xỉu, và trên Vọng Lâu, Mèo Mất Ngủ từng viết: "Bạc xỉu đá mà không có đá thì chỉ là sữa buồn."

Anh nhìn hai ly. Cà phê đen, bạc xỉu. Hai ly trên khay inox của pantry văn phòng. Đèn LED trắng chiếu xuống, sáng lạnh.

Pha rồi thì đưa. Không có gì phải nghĩ.

Anh cầm hai ly, đi về phía phòng họp nhỏ.

Bước vào – cô đang nhìn màn hình, ngón tay gõ, đầu hơi nghiêng sang trái, mắt nheo sau gọng kính tròn. Cô không ngẩng lên khi nghe bước chân anh – quen rồi, sau hai đêm ở cùng tầng.

Anh đặt ly bạc xỉu lên bàn cô. Nhẹ. Không nói.

Cô ngẩng lên. Nhìn ly. Nhìn anh.

– Cảm ơn CEO.

– Gần một giờ sáng. Cần caffeine thì uống.

– Dạ.

Cô cầm ly. Uống một ngụm. Không hỏi tại sao biết cô uống bạc xỉu. Không hỏi tại sao CEO pha đồ uống cho nhân viên. Chỉ uống, gật nhẹ, quay lại màn hình.

Anh quay về bàn mình. Ngồi. Uống cà phê đen. Đọc brief.

Nhưng mắt – cứ hai phút – liếc về cuối hành lang.

· · ·

Một giờ hai mươi bảy.

Minh An gõ chậm hơn. Đầu nghiêng hơn. Lưng cong hơn. Kính trụt xuống sống mũi, cô đẩy lên, rồi nó trụt lại.

Một giờ bốn mươi.

Cô dừng gõ. Đặt kính lên bàn. Dụi mắt. Ngáp – che miệng, nhưng vai run. Cầm ly bạc xỉu – đã hết. Nhìn ly, đặt xuống, nhìn lại màn hình.

Một giờ năm mươi ba.

Im lặng.

Quân Dịch ngẩng lên – bản năng, vì tiếng gõ phím đã tắt quá lâu.

Minh An ngủ.

Đầu gục trên cánh tay phải, tay trái còn đặt trên bàn phím – ngón giữa và ngón trỏ hơi cong, như đang gõ nốt chữ cuối mà không kịp. Tóc xõa ra, phủ nửa mặt, nửa cổ, chạm mặt bàn. Vai cô hơi co – máy lạnh chế độ đêm, mười chín độ, và cô mặc áo thun mỏng.

Anh nhìn.

Lâu.

Không phải nhìn kiểu CEO quan sát nhân viên ngủ gật – loại nhìn kèm nhíu mày và email nhắc nhở sáng hôm sau. Mà nhìn kiểu – kiểu anh không biết gọi là gì. Kiểu mắt không chịu rời. Kiểu thở chậm lại. Kiểu đứng đó, hai tay buông, và nhận ra cô nhỏ hơn anh tưởng. Vai cô hẹp hơn anh tưởng. Và cô – khi ngủ, khi không phòng bị, khi không bật lại ai – mềm hơn anh tưởng rất nhiều.

Hai năm trên Vọng Lâu – cô chỉ là chữ. Là dòng bình luận sắc bén lúc ba giờ sáng. Là tên "Mèo Mất Ngủ" với ảnh đại diện con mèo đen cuộn tròn.

Bây giờ cô ở đây. Ngủ. Thật. Có vai, có tóc, có hơi thở.

Và đang lạnh.

Anh nhìn áo blazer của mình – vắt trên lưng ghế anh ngồi. Xám than, cashmere pha wool, may đo. Anh đã tháo khi ngồi làm vì thoải mái hơn.

Chân bước trước khi đầu kịp nghĩ.

Ba bước. Bốn bước. Khoảng cách bốn mét rút ngắn thành không. Anh đứng cạnh bàn cô – gần, gần hơn bất kỳ khoảng cách nào hai người từng có trong bảy tuần – và nhẹ nhàng đặt áo blazer lên vai cô.

Vải cashmere chạm vai mỏng. Cô không tỉnh. Chỉ hơi nhúc – vai co thêm một chút, đầu nghiêng sâu hơn vào cánh tay. Phản xạ người đang ngủ say: ấm hơn thì cuộn sâu hơn.

Anh đứng đó.

Tay vẫn đặt trên mép áo khoác, ngón cái chạm vải ở vai cô – nhẹ, một giây, rồi buông.

Và nhìn xuống.

Laptop mở. Màn hình sáng nhưng đã tối chế độ chờ. Bên cạnh – mặt sau laptop – ba sticker. Một sticker mèo cam nằm cuộn. Một sticker ly cà phê có chữ "not today." Và một – ở góc trái, hơi bạc vì cũ – sticker con mèo đen, cuộn tròn, mắt nhắm.

Con mèo đen cuộn tròn.

Ảnh đại diện Mèo Mất Ngủ trên Vọng Lâu.

Anh biết. Anh đã biết trước đó – biết cô là Mèo Mất Ngủ, biết chắc chắn, mười phần mười. Nhưng nhìn thấy sticker đó, ở đây, trên laptop cô, cách tay cô mười centimet – khác. Khác với đọc CV. Khác với phân tích cách viết. Khác với nghe cô nhắc Vọng Lâu.

Đây là – cô vẫn giữ.

Cô vẫn dán sticker đó trên laptop mình dùng mỗi ngày.

Cô đã bỏ diễn đàn. Bỏ tên "Mèo Mất Ngủ." Bỏ combat. Nhưng không bỏ con mèo.

Tim nhói. Không mạnh. Không đau. Chỉ nhói – kiểu kim châm ở chỗ anh không biết có.

Quân Dịch bước lùi. Một bước. Hai bước. Quay lại bàn mình. Ngồi xuống. Cầm bút.

Không viết được.

Anh nhìn cô – từ bốn mét – nhìn cái dáng nhỏ gấp trong áo blazer của anh. Áo nam vai rộng phủ lên vai cô, trùm quá khuỷu, trông như ai đó đã bọc cô lại.

Tôi vừa đắp áo cho nhân viên.

Lúc hai giờ sáng.

Vì cô lạnh.

Hợp lý. Bình thường. Bất kỳ ai cũng sẽ làm vậy.

Bất kỳ ai không đứng nhìn cô ngủ năm giây trước đó.

Bất kỳ ai không biết sticker đó nghĩa là gì.

Bất kỳ ai không pha bạc xỉu vì nhớ một dòng review quán cà phê cô viết hai năm trước.

Anh đặt bút xuống. Tựa lưng vào ghế. Mắt nhắm.

Mình đang làm gì?

Không ai trả lời. Pantry tầng mười hai tĩnh lặng. Đèn LED nhấp nháy nhẹ ở hành lang – tiết kiệm điện, chu kỳ ba mươi giây. Tiếng thang máy xa. Tiếng cô thở – đều, nhẹ, cách bốn mét mà anh vẫn nghe.

Hoặc anh tưởng nghe.

Anh mở mắt. Nhìn cô lần nữa. Lần thứ hai. Vai cô đã không còn co – áo đủ ấm. Tóc xõa, đen, mượt, trên mặt bàn gỗ.

Hai năm. Hai năm anh combat cô trên Vọng Lâu. Hai năm anh đọc mọi thứ cô viết – review phim, review sách, tản văn lúc hai giờ sáng về con mèo nhà hàng xóm. Hai năm anh biết cách cô nghĩ, cách cô phản biện, cách cô viết khi tức giận và cách cô viết khi mềm. Anh biết cô thích bạc xỉu, thích mèo, thích Wong Kar-wai, thích câu chuyện không có kết đẹp.

Và anh không biết – cho đến bảy tuần trước – rằng cô có đôi mắt to, tóc ngang vai, và thói quen nghiêng đầu sang trái khi tập trung.

Bây giờ anh biết.

Và anh ước – chỉ một phần rất nhỏ, rất sâu, phần mà anh sẽ không bao giờ viết vào sổ tay – rằng giá mà anh không biết.

Hai giờ mười lăm.

Anh thu giấy tờ. Xếp gọn. Đứng dậy – ghế hơi kêu. Nhìn cô lần cuối.

Lần thứ ba.

Cô vẫn ngủ. Áo blazer vẫn ở vai. Laptop vẫn sáng mờ. Sticker mèo đen vẫn ở góc.

Anh bước ra. Nhẹ. Không đóng cửa – để cô không giật mình khi tiếng khóa va. Đi dọc hành lang tối, đèn thoát hiểm xanh nhạt, thang máy cuối hành lang.

Bấm tầng mười lăm.

Cửa đóng. Cabin lên.

Trong gương thang máy, mặt anh bình thường. Lạnh. Góc cạnh. Không biểu cảm. Nhưng tay phải – tay vừa chạm vải áo ở vai cô – nắm nhẹ, buông, nắm lại.

Mình đang làm gì.

Đó không phải câu hỏi nữa.

· · ·

Ba giờ bảy phút.

Lâm Quân Dịch ngồi ở phòng CEO, tầng mười lăm, tường kính ba mặt, thành phố ngủ bên dưới. Laptop mở nhưng anh nhìn ra ngoài – đèn đường thưa, xe thưa hơn, Sài Gòn lúc ba giờ sáng yên hơn bất kỳ lúc nào.

Anh không nghe thấy gì từ tầng mười hai. Bảy tầng cách nhau. Cách âm. Cách nhiệt. Cách mọi thứ.

Nhưng anh biết – ở khoảng này hay khoảng kia của ba giờ sáng – cô sẽ tỉnh. Sẽ thấy áo. Sẽ biết là của anh – vì mùi, vì chất vải, vì cả tầng chỉ có hai người và người kia đã đi.

Cô sẽ nghĩ gì?

Không quan trọng.

Anh gõ. Một dòng vào tập tin ghi chú cá nhân – mã hóa, không trên máy công ty:

"Cô vẫn giữ con mèo."

Rồi xóa.

Gõ lại:

"Sticker. Laptop. Giống avatar."

Rồi xóa.

Đóng. Không lưu.

Có những thứ không nên viết ra. Vì viết ra nghĩa là thừa nhận. Và thừa nhận – với Lâm Quân Dịch – là mất kiểm soát.

Anh đứng dậy. Lấy áo khoác dự phòng ở tủ phòng CEO – áo vest đen, mỏng hơn, ít ấm hơn. Khoác lên. Cầm chìa khóa xe.

Ba giờ mười lăm. Về nhà.

Sáng thứ Hai, anh sẽ thấy áo blazer xám trên lưng ghế phòng CEO – gấp gọn, không một nếp nhàu, không một sợi tóc. Như chưa từng ở trên vai ai.

Và không ai sẽ nói gì.

Anh biết vậy.

Vì cô cũng là kiểu người – giống anh – không nói những thứ chưa sẵn sàng nghe câu trả lời.

Ch.18/25
2.301 từ