Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 19: Ranh giới
Chương 19

Ranh giới

Ba giờ mười một sáng.

Minh An tỉnh vì cổ mỏi.

Đầu gục trên cánh tay, cổ vẹo sang trái, vai – một bên nóng, một bên lạnh. Mắt mở. Đèn huỳnh quang, trần thạch cao, cửa kính phòng họp. Tầng mười hai. Vega Media.

Mình ngủ ở công ty.

Cô ngồi thẳng dậy. Xương sống kêu răng rắc. Mắt nheo vì ánh đèn. Tay sờ vai – có vải. Mềm. Mịn. Không phải áo cô.

Áo khoác blazer.

Xám than. Cashmere – cô biết bằng ngón tay, bằng cảm giác lụa chảy qua da. May đo – đường may tay, không phải đường overlock máy. Vai rộng, trùm quá khuỷu tay cô. Và mùi – mùi nước hoa nam, gỗ đàn hương, bergamot, nhẹ nhưng rõ. Mùi mà cô đã ngửi ở khoảng cách ba mét suốt bảy tuần, nhưng chưa bao giờ gần như bây giờ.

Mùi Lâm Quân Dịch.

Cô giật tay khỏi áo như bị bỏng.

Nhìn quanh. Phòng họp trống. Bàn đầu hành lang – nơi anh ngồi – trống. Giấy tờ không còn. Cốc cà phê đen đã được đem đi. Sạch sẽ, gọn gàng, không một dấu vết – ngoại trừ cái áo trên vai cô.

Ổng đắp áo.

Ổng đắp áo cho tao. Lúc tao ngủ.

Lâm Quân Dịch. CEO. Kẻ Quan Sát. Đắp. Áo. Cho. Tao.

Tim đập. Nhanh. Loạn. Cô đứng dậy – ghế xô, tiếng kim loại rít trên sàn gạch, vang trong phòng họp vắng lúc ba giờ sáng. Áo blazer trượt từ vai xuống lưng ghế.

Cô nhìn nó.

Áo nằm trên ghế, gấp tự nhiên, một tay áo chạm đất. Như ai đó vừa buông – rất nhẹ, rất cẩn thận – lên vai cô.

Dừng. Dừng lại. Bình tĩnh.

Cô hít thở. Một. Hai. Ba. Cầm áo lên – hai tay, cẩn thận, giữ xa người. Gấp. Gấp theo đường may. Đặt lên bàn.

Đây là áo sếp. Sếp đắp vì tao lạnh. Bình thường. Bất kỳ ai cũng sẽ làm vậy.

Bất kỳ ai.

Bất kỳ ai không phải Kẻ Quan Sát.

Bất kỳ ai không nhớ mùi nước hoa này từ lần tay chạm tay tuần trước.

Cô cắn môi. Mạnh.

Thu dọn. Laptop vào túi. Sạc. Tai nghe. Sổ tay. Ly bạc xỉu rỗng – bạc xỉu mà ổng pha cho cô lúc nửa đêm, cô nhớ vị sữa nhạt, đường ít, đá đã tan.

Ổng biết tao uống bạc xỉu.

Tao chưa bao giờ nói.

Cô đứng ở cửa phòng họp, ba giờ hai mươi sáng, một tay cầm túi laptop, một tay cầm áo blazer gấp gọn. Hành lang tối. Đèn thoát hiểm xanh nhạt. Tầng mười hai im lặng.

Cô nhìn lên trần – tầng mười lăm ở trên đầu, cách ba tầng. Phòng CEO.

Ổng có còn ở trên đó không?

Không quan trọng.

Cô bấm thang máy. Xuống tầng trệt. Ra cửa. Về nhà. Về căn hộ hai mươi lăm mét vuông ở Bình Thạnh, nơi cô sẽ đặt cái áo này lên ghế, nhìn nó, rồi đi tắm nước nóng mười lăm phút mà không nghĩ gì.

Không nghĩ gì hết.

· · ·

Chín giờ bốn mươi lăm sáng, thứ Bảy.

Minh An đứng trước gương phòng tắm. Mắt thâm. Ngủ bốn tiếng – ba tiếng ở công ty, một tiếng ở nhà. Một tiếng ở nhà còn khó hơn ba tiếng ở công ty, vì cô nằm trên giường và cái áo nằm trên ghế, cách giường hai mét, và cô ngửi được mùi bergamot xuyên qua vải.

Đem trả. Hôm nay. Ngay. Không giữ qua đêm nữa.

Cô mặc quần jean, áo thun trắng, khoác áo sơ mi denim – đồ cuối tuần. Cho áo blazer vào túi vải. Cầm chìa khóa.

Lên công ty lấy tài liệu bản cứng cho báo cáo Nexara. Tiện trả áo. Bình thường.

Bình thường.

· · ·

Lobby Vega Media sáng thứ Bảy yên ắng – bảo vệ gật đầu, sảnh mở nhưng vắng, chỉ vài người từ phòng kỹ thuật đi lại. Và –

– An!

Vy Vy.

Đứng ở quầy lễ tân, tay cầm túi giấy từ tiệm bánh mì đầu ngõ, váy hoa, mắt tròn, miệng há:

– Mày làm gì ở đây thứ Bảy?

– Lấy tài liệu. – Minh An giơ badge. – Nexara, hạn chót thứ Hai.

– Ừ, tao cũng lên lấy hợp đồng ký. Đi cùng.

Thang máy. Hai người vào. Vy Vy bấm tầng tám – phòng HR. Minh An – do dự một giây – bấm tầng mười lăm.

Vy Vy nhìn. Nhìn ngón tay Minh An trên nút mười lăm. Nhìn xuống – nhìn cái túi vải trên tay Minh An. Hình chữ nhật. Gấp gọn. Nhưng vải túi mỏng – nhìn xuyên được: màu xám, chất liệu mịn.

– Áo ai trong đó?

– Áo sếp.

Im lặng. Hai giây.

– Áo... sếp.

– Đêm qua tăng ca muộn. Tao ngủ gật. Ổng đắp áo. Bình thường.

– Bình thường.

– Vy. Bình thường.

Vy Vy quay sang. Nhìn thẳng vào mặt Minh An. Mắt cô – mắt HR sáu năm kinh nghiệm đọc người – quét từ trán xuống cằm: mắt thâm, tai hơi đỏ, tay siết quai túi, và cách cô nói "bình thường" hai lần liên tiếp.

– Mày đang tự thuyết phục ai đó.

– Tao đang thuyết phục mày.

– Không. Mày đang thuyết phục chính mày. – Vy Vy nghiêng đầu. – Trần Minh An. Mày. Ghét. Sếp. Đúng không?

– Đúng. Tao ghét sếp. Ghét.

– Ghét mà cầm áo ổng sáng thứ Bảy mang trả tận phòng?

– Vì tao không muốn giữ áo ổng. Vì tao muốn trả cho xong. Vì –

– Vì mày ngửi mùi áo ổng cả đêm mà không ngủ được.

Im lặng.

Minh An mở miệng. Đóng lại. Mở lại.

– Tao ngủ được. Bốn tiếng.

Vy Vy cười – nửa thương, nửa lo.

– An ơi.

– Vy. – Minh An nhìn thẳng bạn. Mắt nghiêm. – Đây là sếp tao. CEO. Người ký lương tao mỗi tháng. Tao không có quyền – không được phép – nghĩ gì khác ngoài "sếp." Hiểu không?

Vy Vy im. Nhìn bạn. Rồi gật, nhẹ.

– Hiểu. – Vy dừng. – Nhưng An –

Ting.

Tầng tám. Cửa mở.

– Hẹn gặp. – Vy Vy bước ra, quay lại, giữ cửa bằng tay. – An. Nếu mày cần nói chuyện –

– Không cần. Không có gì để nói.

Vy Vy nhìn cô. Ba giây. Rồi buông tay. Cửa đóng.

Thang máy lên tiếp. Chín. Mười. Mười một.

Minh An đứng một mình, nhìn số tầng nhảy. Tay siết quai túi vải – móng cắm vào lòng bàn tay qua lớp vải.

Đây là sếp. Không phải bạn. Càng không phải Kẻ Quan Sát.

Dù ổng là Kẻ Quan Sát.

Dù ổng đắp áo cho tao lúc hai giờ sáng.

Dù ổng pha bạc xỉu mà không hỏi tao uống gì.

Dù ổng nói "nếu có thêm năm phút."

Mười hai. Mười ba. Mười bốn.

Nhưng không có thêm năm phút. Đây không phải phim. Đây là công sở. Là Vega Media. Là hợp đồng lao động. Là CEO và nhân viên.

Mười lăm.

Cửa mở.

· · ·

Hành lang tầng mười lăm sáng thứ Bảy trống – đèn bật một nửa, sàn đá hoa cương bóng, phòng CEO cuối hành lang. Cửa hé.

Ổng ở đây.

Cô đi. Giày sneaker không kêu trên sàn đá – khác với giày cao gót ngày thường, không ai nghe thấy cô đến. Đến trước cửa. Nhìn vào: Lâm Quân Dịch ngồi ở bàn, sơ mi xanh nhạt xắn tay, không cà vạt, tóc chưa rẽ ngôi – kiểu cuối tuần. Mắt dán vào laptop. Ngón tay gõ bàn phím, đều, nhanh.

Cô gõ cửa. Hai tiếng.

Anh ngẩng lên.

– Minh An.

Không phải "cô Trần." Đã không còn là "cô Trần" từ tuần năm. Nhưng sáng thứ Bảy, trong phòng vắng, hai chữ "Minh An" nghe khác. Ấm hơn. Gần hơn. Hoặc cô tưởng tượng.

– CEO. – Cô bước vào. Một bước. Hai bước. Dừng ở giữa phòng – không đến bàn, không ngồi. – Tôi đến trả cái này.

Cô lấy áo blazer ra khỏi túi vải. Gấp gọn. Đặt lên ghế – ghế dành cho khách, cạnh bàn nhỏ, cách bàn CEO hai mét. Không đi gần hơn.

Quân Dịch nhìn áo. Rồi nhìn cô.

– Cảm ơn.

Giọng phẳng. Nhẹ. Không nhấn. Như "cảm ơn" cho ai đó trả bút.

– Không cần. – Cô nói, giọng bình thường. Bình thường nhất có thể. – Lần sau tôi tự mang áo khoác.

Im lặng.

Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Và ở giữa – hai mét, ghế khách, áo blazer xám – là ranh giới mà cả hai đều biết đang mỏng hơn mỗi ngày nhưng không ai thừa nhận.

– Cô ở lại muộn quá. – Anh nói. Nhẹ. Kiểu nhận xét, không kiểu phán xét. – Lần sau, về trước mười hai giờ.

– CEO cũng ở muộn.

– Tôi quen.

– Tôi cũng quen.

Anh nhìn cô. Lâu. Rồi – rất nhẹ, gần như không thấy – khóe miệng anh động. Không phải cười. Chỉ động.

– Được. – Anh quay lại laptop. – Cô cần tài liệu gì, lấy ở tầng mười hai.

– Dạ. Cảm ơn CEO.

Cô quay lưng. Bước ra. Một. Hai. Ba bước.

– Minh An.

Cô dừng. Không quay lại. Chỉ nghiêng đầu – đủ để nghe.

– Bạc xỉu hôm qua – ngon không?

Tim sụp.

Ổng hỏi. Ổng hỏi thật.

– Ngon. – Cô nói, không quay. Giọng nhỏ hơn cô muốn. – Đường hơi ít.

Im lặng. Một giây. Hai giây.

– Ghi nhận.

Cô bước đi. Nhanh hơn. Ra cửa. Hành lang. Thang máy. Bấm nút. Đợi. Đợi. Mở.

Vào.

Cửa đóng.

Minh An đứng trong thang máy tầng mười lăm, một mình, mắt nhìn gương – mặt đỏ, tai đỏ, mắt sáng. Y hệt đêm thứ Năm.

"Bạc xỉu hôm qua – ngon không?"

"Ghi nhận."

GHI NHẬN.

Ổng ghi nhận "đường hơi ít." Nghĩa là – nghĩa là lần sau sẽ thêm đường? Nghĩa là SẼ CÓ LẦN SAU?

Tim đập. Nhanh. Loạn. Nóng.

Cô đấm nhẹ vào ngực. Một cái. Đau vừa đủ.

– Im đi.

Thang máy xuống. Mười bốn. Mười ba.

Đây là sếp. Chỉ là sếp. CHỈ. LÀ. SẾP.

Mười hai. Cửa mở. Cô bước ra – tầng mình, hành lang quen, phòng họp nhỏ quen, bàn nơi cô ngủ gật sáu tiếng trước.

Và ổng đắp áo.

Và ổng pha bạc xỉu.

Và ổng nói "ghi nhận."

Và tao – Trần Minh An, hai mươi bốn tuổi, content strategy, vào công ty bảy tuần – đang đứng ở hành lang run tay vì CEO hỏi bạc xỉu ngon không.

Cô đi thẳng vào phòng họp. Ngồi xuống. Mở laptop. Nhìn màn hình sáng – tài liệu Nexara, bảng số liệu, biểu đồ. Công việc. Thực tế. Rõ ràng. Có logic. Không có mùi bergamot, không có câu "ghi nhận," không có áo blazer cashmere.

Làm việc đi.

Cô gõ. Gõ mạnh. Như đánh vào bàn phím bằng cả phần nóng bừng trong ngực.

· · ·

Ở tầng mười lăm, Lâm Quân Dịch ngồi yên ba mươi giây sau khi tiếng bước chân Minh An mất hẳn.

Rồi đứng dậy. Đi đến ghế khách. Nhìn áo blazer gấp gọn – thẳng, vuông, không một nếp nhàu.

Anh cầm lên.

Một sợi tóc.

Dài. Đen. Nằm trên vai áo – chỗ áo đã phủ lên vai cô sáu tiếng. Sợi tóc cuộn nhẹ, mảnh, dính vào sợi cashmere bằng tĩnh điện.

Anh nhìn. Lâu hơn cần thiết.

Rồi nhặt sợi tóc. Giữ giữa ngón cái và ngón trỏ – một giây. Hai giây.

Phủi đi.

Treo áo lên mắc sau cửa. Quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop.

Gõ.

Nhưng mắt – không nhìn màn hình.

"Lần sau tôi tự mang áo khoác."

Nghĩa là cô nghĩ sẽ có lần sau.

Hay cô đang nói để không có lần sau?

Anh gõ bàn. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu.

Sáu là do dự.

Bảy. Tám.

Tám là – chưa bao giờ xảy ra trước đó.

Ch.19/25
2.056 từ