Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 55: Ghép hình
Chương 55

Ghép hình

Thứ Sáu, tuần thứ hai mươi hai. Mười một giờ.

Phòng CEO. Tầng mười lăm.

Anh ngồi ở bàn. Cuộc gọi FinVest vừa xong, lần hai tuần này, xác nhận lịch kiểm toán nội bộ tháng sau. Tích cực. FinVest sẽ ký lại nếu kiểm toán sạch. Doanh thu sẽ nhích.

Tốt.

Đặt điện thoại. Mở laptop. Email, lịch họp chiều, báo cáo tuần. Bình thường.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ chị Liên, thư ký:

"Anh Dịch ơi, nhóm Zalo công ty đang rất sôi. Có bài gì đó trên diễn đàn Vọng Lâu, mọi người chia sẻ bình luận nhiều lắm. Em forward cho anh nha."

Vọng Lâu.

Anh đặt cốc cà phê xuống. Chậm.

Vọng Lâu.

Chị Liên, thư ký, không bao giờ nhắn về drama công ty. Chỉ nhắn khi liên quan đến tôi.

Tin nhắn tiếp. Chị Liên chuyển tiếp tin từ nhóm "Vega Chung."

Anh đọc.

Mười tin đầu toàn link bài tổng hợp, bình luận "hay ghê", "viết giỏi", "ship hai người."

Tin thứ mười một: "Kẻ Quan Sát nói 'thiếu tiền đề vững', sếp hay nói vậy lắm."

Tin thứ mười hai: "Giống An content á haha."

Anh dừng.

"Giống An content."

"Thiếu tiền đề vững, sếp hay nói vậy."

Họ đang ghép.

Hai trăm người đang ghép.

Anh cuộn. Đọc tiếp. Mỗi tin nhắn là một mảnh ghép, rơi vào đúng chỗ mà anh giữ kín năm tháng.

"Mèo Mất Ngủ kết bài giống An viết tuần rồi cho giai đoạn 2."

"Kẻ Quan Sát đặt câu hỏi tu từ kiểu sếp Dịch."

"Bà ngoại Bình Dương, An xin nghỉ tang bà tháng Tư."

Bà ngoại.

Họ tìm thấy bài đó.

Bài mà Mèo Mất Ngủ viết về bà ngoại, về mất mát, về "đừng hối hận vì chưa nói." Tôi đọc bài đó lúc ba giờ sáng, mười bốn tháng trước, và ngồi im rất lâu. Vì giọng cô lúc đó khác. Không tranh luận. Không sắc. Mềm. Và đau.

Bây giờ hai trăm người đang đọc nỗi đau đó.

Anh đặt điện thoại. Ngả lưng. Nhìn trần.

Mất kiểm soát.

Hoàn toàn.

Tôi, Lâm Quân Dịch, người kiểm soát mọi tình huống, vừa mất kiểm soát. Không phải vì HĐQT. Không phải vì Trịnh Khải. Mà vì một bài tổng hợp trên Vọng Lâu và hai trăm bộ mắt tò mò.

Anh cầm sổ tay da. Mở. Trang tuần hai mươi hai, dòng hôm qua: "MA: căng. HN: nhìn kỳ. VV: nhìn T15 quay nhanh."

Tôi biết có gì đó. Tôi nghi. Tôi ghi sổ.

Nhưng tôi không hành động.

Tôi chọn chờ. Quan sát. Phân tích. Kiểu Kẻ Quan Sát.

Và bây giờ quá muộn để quan sát.


Mười một giờ ba mươi.

Tiếng gõ cửa.

Nhẹ. Hai nhịp. Không phải chị Liên, chị Liên gõ ba nhịp nhanh. Không phải Trịnh Khải, Khải không gõ, Khải mở thẳng. Hai nhịp nhẹ, ngắn, kiểu người không chắc có nên gõ không.

Cô.

Anh biết trước khi nhìn. Vì ai khác sẽ gõ hai nhịp nhẹ lúc mười một giờ ba mươi thứ Sáu, khi cả tầng tám đang cháy?

– Vào đi.

Cửa mở. Minh An bước vào.

Tóc buộc cao nhưng lỏng hơn bình thường, kiểu buộc vội. Mắt đỏ nhẹ ở viền. Vai co. Tay nắm chặt điện thoại.

Cô đã khóc?

Không. Chưa. Viền đỏ nhưng chưa rơi.

Kiểu cô. Kiểu Mèo Mất Ngủ viết bài về bà ngoại, đau nhưng giữ. Nước mắt ở ngưỡng nhưng không cho tràn.

Cô đứng ở cửa. Không ngồi. Nhìn anh.

Ba giây.

Cô nhìn tôi kiểu cô nhìn khi biết tôi đã biết mà cả hai chưa nói.

Kiểu mệt.

– Minh An.

– Anh đọc nhóm Zalo chưa?

Thẳng. Không vòng vo. Kiểu cô.

– Đọc.

Im.

– Họ đang ghép. – Cô nói. Giọng phẳng, kiểu phẳng cố. – Mèo Mất Ngủ giống An. Kẻ Quan Sát giống CEO. Bà ngoại Bình Dương. Chiều nay họ sẽ biết.

Chiều nay.

Cô nói "chiều nay" kiểu người đã chấp nhận. Không phải "có thể." Không phải "nếu." Chiều nay.

– Tôi biết. – Anh nói.

– Anh – định sao?

Định sao.

Câu hỏi đó, nếu cô hỏi tuần trước, tôi sẽ nói: "Kiểm soát." Quản lý thông tin. Giảm thiệt hại. Xử lý như khủng hoảng tuần mười tám.

Nhưng bây giờ, nhìn cô, mắt đỏ, vai co, đứng ở cửa phòng tôi hỏi "anh định sao"...

Đây không phải khủng hoảng công ty. Đây là cô.

– Ngồi đi. – Anh nói. Giọng nhẹ hơn giọng CEO. – Cô đứng đó, chân run.

Cô nhìn xuống chân mình, rồi nhìn lên, mắt hẹp, kiểu "anh thấy?"

– Tôi không run.

– Cô run.

Im. Hai giây.

Cô ngồi. Ghế đối diện bàn tròn nhỏ. Đặt điện thoại trên bàn, úp.

Úp. Kiểu cô không muốn thấy tin nhắn nữa.

– Minh An. – Anh nói. – Tôi –

Điện thoại anh rung. Chị Liên:

"Anh ơi, nhóm Zalo nóng lắm. Có người nói tên anh rồi. Em nghĩ anh nên xem."

Anh nhìn tin nhắn. Nhìn cô.

Nói.

Nói bây giờ. Trước khi –

– Anh đọc đi. – Cô nói. Giọng bình hơn. Kiểu người đã quyết. – Tao... tôi chờ.

"Tao."

Cô xổ "tao", rồi sửa, "tôi."

Lần thứ bao nhiêu? Mỗi lần cô xổ "tao" là lần cô quên mình đang nói với CEO. Và nhớ mình đang nói với ai đó khác.

Anh mở điện thoại. Đọc tin nhắn nhóm, chị Liên chuyển tiếp thêm.

"Nè mọi người, tao ghép xong rồi. Mèo Mất Ngủ = An content. Kẻ Quan Sát = sếp Dịch. 99%. So sánh kiểu viết, từ vựng, timeline, bà ngoại Bình Dương. Trùng hết."

Người gửi: Tuấn IT.

Tuấn IT. Không phải Hoàng Nam. Tuấn.

Bộ phận IT, người từng giúp tôi truy bằng chứng leak tuần mười tám, bây giờ dùng đúng kỹ năng đó để ghép bí mật của tôi.

Tin nhắn tiếp tràn nhanh:

"TRỜI ƠI"

"Không thể nào 😱"

"Wait wait wait, CEO tranh luận trên mạng với nhân viên mình 2 năm trước khi cô ấy vào công ty???"

"Rồi gặp nhau, sếp với nhân viên, và KHÔNG AI NÓI???"

"Đây là phim à mọi người"

Anh đặt điện thoại. Mặt bình. Kiểu bình đã luyện qua phòng họp HĐQT, hai mươi hai phóng viên, Trịnh Khải cười giả. Mặt đá.

Nhưng bên trong...

Bên trong, tôi nghe: "sếp tranh luận trên mạng với nhân viên 2 năm." Và cách họ nói, kiểu scandal. Kiểu CEO có bí mật. Kiểu mất uy tín.

Không. Không phải mất uy tín.

Họ sẽ đọc Kẻ Quan Sát, những bài tôi viết lúc ba giờ sáng về Norwegian Wood, về Burning, về "người lớn có nên khóc," và sẽ thấy: CEO của họ không lạnh. Không phải đá. CEO của họ lên diễn đàn khuya vì cô đơn, vì cần ai đó cãi.

Và người cãi ngồi đây. Đối diện. Mắt đỏ. Vai co.

Anh nhìn cô.

Cô nhìn anh. Không tránh.

Cô không tránh. Kiểu Mèo Mất Ngủ khi bị dồn vào góc: không chạy. Nhìn thẳng.

– Họ biết rồi. – Anh nói. Giọng thấp.

– Tôi biết.

Im.

Tiếng điện thoại rung liên tục trên bàn, của cô, của anh. Cả hai không nhìn.


Mười một giờ bốn mươi lăm.

Tiếng từ tầng dưới vọng lên.

Không phải vọng qua kính, kính cách âm. Vọng qua hành lang, cầu thang, kiểu tiếng ai đó hét lớn ở tầng tám, và tiếng đó mang theo năng lượng đủ để nhân viên tầng chín ngẩng lên.

Anh không nghe rõ. Nhưng điện thoại chị Liên rung:

"Anh ơi. Hoàng Nam marketing vừa hét giữa văn phòng tầng 8: 'TRỜI ƠI HAI NGƯỜI NÀY LÀ SẾP VỚI AN!' Cả tầng 8 đang ồn lắm."

Hoàng Nam.

"TRỜI ƠI HAI NGƯỜI NÀY LÀ SẾP VỚI AN."

Câu đó đúng mẫu thoại trong hồ sơ nhân vật: "TRỜI ƠI HAI NGƯỜI NÀY LÀ SẾP VỚI AN! Tao sắp xỉu!"

Ổng hứa Vy Vy, "chưa chắc thì chưa nói." Ổng hứa Minh An, "đừng xác nhận gì."

Rồi Tuấn IT gửi tin kết luận trong nhóm, Nam đọc, và bản năng, miệng nhanh hơn não, hét.

Không ác ý. Chỉ là, ổng không giữ được.

Minh An cầm điện thoại, mở, đọc. Mắt cô...

Anh thấy.

Mắt cô thay đổi. Từ "đỏ nhẹ" sang trống. Kiểu mắt người vừa nghe tin xấu mà đã biết trước sẽ đến, nhưng khi nó đến thật, vẫn đau.

Cô đau.

Và tôi ngồi đây, nhìn cô đau, và biết: một phần vì tôi.

Vì tôi giấu. Vì tôi không nói. Vì "lần khác." Vì sổ tay da ghi "Nói" rồi gạch.

Nếu tôi nói tuần trước, ở rooftop, trước khi Trịnh Khải gọi, cô sẽ biết. Từ tôi. Bằng giọng tôi. Và dù cô giận, dù cô bỏ đi, ít nhất cô biết từ tôi. Không phải từ nhóm Zalo.

Nhưng tôi không nói.

Và bây giờ Hoàng Nam nói thay.

Minh An đặt điện thoại. Nhìn anh.

– Tôi phải xuống.

– Cô không cần xuống.

– Tôi cần. – Giọng cô khác. Không còn phẳng. Có rung nhẹ ở cuối. – Nếu tôi trốn ở đây, họ sẽ nói thêm. Và tôi không trốn.

Cô không trốn.

Kiểu cô. Kiểu Mèo Mất Ngủ bị cả diễn đàn đánh vẫn trả lời. Không trốn.

Nhưng lần này tôi không muốn cô phải chiến một mình.

– Minh An.

Cô đứng ở cửa. Quay lại.

– Tôi sẽ xuống tầng tám. – Anh nói.

Cô nhìn anh. Mắt hẹp.

– Để làm gì?

– Để nói.

Nói.

Không phải nói riêng với cô nữa. Thời gian đó đã qua.

Nói trước mọi người. Rằng tôi là Kẻ Quan Sát. Rằng tôi biết. Rằng bí mật này không phải lỗi của cô.

Cô nhìn anh. Lâu. Năm giây.

– Anh không cần –

– Tôi cần. – Anh cắt. Giọng ngắn, đóng, kiểu CEO ra quyết định. Nhưng mắt không lạnh. – Cô không nên phải đứng một mình ở đó. Không phải với chuyện này.

Im.

Cô nhìn tôi kiểu chưa bao giờ nhìn. Không phải mắt "ghét sếp." Không phải mắt "nghi ngờ." Không phải mắt "tôn trọng."

Mắt của người vừa nghe thứ không ngờ. Và chưa biết phản ứng sao.

– Đi. – Cô nói. Nhẹ. Rồi quay đi. Mở cửa. Bước ra.

Anh đứng dậy. Cài nút áo vest. Nhét sổ tay da vào túi ngực, thói quen. Bước ra.

Sổ tay da.

Trong đó, trang tuần bảy, con mèo cuộn tròn đầu tiên. Trang tuần mười, "MMN" gạch thành "Trần Minh An." Trang tuần hai mươi, "Nói" không gạch. Trang tuần hai mươi hai, "MA: căng. HN: nhìn kỳ."

Tất cả trong túi áo, gần ngực.

Và bây giờ tôi mang nó xuống tầng tám.


Mười hai giờ. Tầng tám.

Thang máy mở.

Anh bước ra.

Tiếng ồn đập vào mặt. Không phải tiếng ồn công việc bình thường, tiếng bàn phím, tiếng họp, mà tiếng người nói nhỏ, nói to, nói qua vai, nói qua điện thoại, kiểu tiếng ong vỡ tổ.

Cả tầng tám, quay lại.

Hai mươi, ba mươi đôi mắt nhìn anh.

Im.

Im đột ngột. Kiểu im khi CEO bước vào phòng họp. Nhưng khác. Kiểu im khi người ta vừa nói về anh, và anh đến.

Anh đứng. Nhìn qua tầng tám.

Bàn Minh An. Cô ngồi, lưng thẳng, mắt trên màn hình, tay trên bàn phím. Không gõ. Chỉ đặt. Vai co. Cổ cứng.

Cô đang giả vờ làm việc. Giữa hai trăm đôi mắt đang nhìn.

Bàn marketing, Hoàng Nam đứng, mặt đỏ, tay cầm điện thoại. Mắt gặp mắt anh và tái. Kiểu tái của người biết mình vừa làm gì.

Ổng biết.

Ổng hét, và bây giờ CEO đứng đây.

Anh nhìn quanh. Im. Mười giây im dài như mười phút.

Nói.

Nói gì?

"Tôi là Kẻ Quan Sát"?, quá kịch.

"Đó là chuyện cá nhân"?, quá phòng thủ.

"Mọi người quay lại làm việc"?, quá CEO.

Nói kiểu nào cho đúng?

Kiểu Kẻ Quan Sát. Thẳng. Ngắn. Không biện minh.

– Mọi người.

Giọng anh bình. Không cao. Không thấp. Đúng giọng CEO nhưng nhẹ hơn phòng họp.

Hai mươi đôi mắt nhìn.

– Tôi biết mọi người đang đọc bài trên Vọng Lâu.

Im.

– Kẻ Quan Sát – là tôi.

Nói rồi.

Sáu chữ. Kẻ Quan Sát – là tôi.

Năm tháng giấu. Sổ tay da. "Nói" gạch rồi viết lại. "Lần khác." "Sớm thôi."

Hết.

Im. Dài. Kiểu im toàn tầng tám, hai mươi hơi thở nín.

Ai đó phía sau thì thào: "Ổng thừa nhận."

– Tài khoản ẩn danh trên diễn đàn là chuyện cá nhân. – Anh nói tiếp. – Tôi dùng diễn đàn trước khi làm CEO ở đây. Ngừng dùng khi nhậm chức. Không liên quan đến Vega Media.

Thẳng. Gọn. Kiểu CEO xử lý.

Nhưng chưa đủ.

Vì mọi người không chỉ hỏi "Kẻ Quan Sát là ai." Mọi người hỏi: "Mèo Mất Ngủ là ai?"

Và mắt họ đang nhìn sang bàn góc trái gần cửa sổ.

Anh nhìn theo. Minh An vẫn ngồi. Lưng thẳng. Mắt trên màn hình. Không quay lại. Không nhìn anh.

Cô không quay lại.

Vì nếu quay lại, mắt cô sẽ lộ. Và cô, Trần Minh An, không cho ai thấy cô yếu.

– Còn – Mèo Mất Ngủ –

Anh dừng.

Nói tên cô? Trước mặt cả tầng tám?

Không.

Đó là quyền của cô. Không phải của tôi.

– Là chuyện của người đó. Không phải của tôi để nói.

Im.

Đủ rồi.

Tôi thừa nhận phần của tôi. Phần còn lại là của cô.

Anh nhìn quanh một vòng. Mắt gặp Hoàng Nam (tránh), Vy Vy (đứng ở phòng HR, tay nắm cửa, mắt đọc), chị Thanh (ngạc nhiên nhưng im), Dũng (cúi đầu).

– Mọi người. Làm việc.

Giọng đóng. Kiểu CEO. Không cho cãi.

Quay người. Bước về thang máy.

Đi.

Đi trước khi mắt tôi lộ thứ mà hai trăm người không cần thấy.

Bước. Một bước. Hai bước.

Đừng nhìn lại. Đừng nhìn sang bàn cô. Đừng...

Nhìn.

Nửa giây. Qua vai.

Cô vẫn ngồi. Lưng thẳng. Mắt trên màn hình. Không quay.

Nhưng tay cô trên bàn phím nắm chặt. Mười ngón tay cong, móng tay ấn vào lòng bàn tay.

Cô đang giữ.

Giữ mọi thứ bằng mười ngón tay nắm chặt.

Và tôi bước đi. Lại bước đi. Như mọi lần.

Thang máy. Bấm. Cửa mở. Vào. Cửa đóng.

Tầng mười lăm.


Mười hai giờ mười lăm. Phòng CEO. Tầng mười lăm.

Anh đứng ở cửa kính. Nhìn xuống.

Tầng tám qua lớp kính, nhỏ, nhưng đủ rõ.

Bàn góc trái gần cửa sổ. Đèn sáng. Tóc buộc cao.

Cô vẫn ngồi. Vai co. Đầu hơi cúi, kiểu người đang đọc gì đó trên màn hình, nhưng anh biết: cô không đọc. Cô đang giữ.

Giữ vì nếu buông sẽ sụp.

Và cô, Trần Minh An, không sụp trước mặt ai.

Anh nhìn. Lâu.

Tôi gây ra chuyện này.

Không phải tôi post link. Không phải tôi hét. Nhưng tôi giấu. Năm tháng. Tôi biết cô là Mèo Mất Ngủ từ ngày đầu, và tôi chọn im. Chọn quan sát. Chọn kiểm soát.

Và khi không kiểm soát được nữa, tôi nói "lần khác."

"Lần khác," hai từ đó giết mọi thứ.

Nếu tôi nói trước, ở rooftop, hoặc sớm hơn, tuần mười, tuần mười lăm, bất kỳ lúc nào trong năm tháng...

Cô sẽ biết từ tôi. Không phải từ nhóm Zalo. Không phải từ Hoàng Nam hét. Không phải từ hai trăm đôi mắt.

Từ tôi. Ở phòng CEO. Hoặc quán rooftop. Hoặc hẻm sau Vega. Ở đâu cũng được, miễn là từ tôi.

Nhưng tôi không nói.

Vì sợ.

Hèn.

Mèo Mất Ngủ hỏi: "Hèn hay dũng cảm?"

Bây giờ tôi biết đáp án.

Anh quay lại bàn. Ngồi. Mở sổ tay da.

Trang tuần hai mươi hai. Viết:

"Đã nói. Trước tầng 8. 'Kẻ Quan Sát – là tôi.' Không nói tên cô. Phần đó là của cô."

Dòng tiếp:

"Cô đang sụp. Và tôi là một phần lý do."

Dòng cuối:

"Không gạch. Không 'lần khác.' Chiều nay, gặp cô. Nói, phần còn lại."

Đóng sổ. Nhét vào túi áo. Gần ngực.

Nhìn xuống tầng tám. Bàn góc trái.

Cô vẫn ở đó.

Vai co. Đầu cúi.

Nhưng lưng thẳng.

Lưng thẳng, kiểu người bị đánh mà không gục.

Kiểu Mèo Mất Ngủ.

Kiểu cô.

Chiều nay. Tôi sẽ gặp cô.

Và lần này sẽ nói. Hết.

Ch.55/70
2.784 từ