Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 43: Nội gián
Chương 43

Nội gián

Thứ Ba, tuần thứ mười tám. Tám giờ.

Minh An đến đúng giờ.

Gõ cửa phòng CEO, hai tiếng, nhẹ, cách đều. Kiểu gõ cửa của người không sợ nhưng biết cân nhắc.

– Vào.

Cô bước vào. Sổ tay kẹp nách, cuốn bìa cứng mua ở nhà sách Phương Nam, mở sẵn trang có ghi chú. Laptop trong tay. Tóc buộc cao. Mặt tỉnh, gọn, kiểu người đã chuẩn bị từ đêm.

Cô không hỏi tôi ngủ mấy tiếng. Không nhìn mắt thâm. Không nói "anh mệt quá."

Cô đặt laptop xuống bàn tròn nhỏ, cái bàn mà hai người dùng từ tuần năm, khi báo cáo Nexara chuyển từ bàn CEO sang đây, và mở tài liệu.

– Tôi mở rộng bản chiều qua. – Giọng rõ, nhanh, không vòng vo. – Phiên bản mới: mười hai trang. Chia ba giai đoạn. Mỗi giai đoạn có thông điệp chính, kênh, và kịch bản dự phòng.

Anh ngồi xuống. Đối diện. Nhìn.

Mười hai trang. Chiều qua gửi bốn, đêm qua viết thêm tám.

Cô cũng không ngủ.

Cô trình bày. Mười lăm phút, không slide, không trình chiếu. Chỉ nói, chỉ vào laptop, tay phải cầm bút ghi chú khi anh hỏi. Giọng không phải giọng nhân viên báo cáo sếp. Giọng người đang cùng giải bài.

Anh hỏi ba câu. Cô trả lời hai, câu thứ ba, nghiêng đầu, kiểu nghiêng đầu quen:

– Câu đó tôi chưa có đáp án. Cho tôi đến chiều.

Không bịa. Không nói đại. "Cho tôi đến chiều."

– Được. – Anh gật. – Tích hợp vào báo cáo HĐQT. Tên cô đứng phần chiến lược truyền thông.

Cô dừng tay viết. Nhìn lên.

– Tên tôi?

– Cô viết. Cô đứng tên.

Im. Ba giây. Cô gật, nhẹ, nhưng mắt, sáng hơn.

– Hiểu.

Đứng dậy. Thu laptop. Đi đến cửa. Dừng, tay trên nắm cửa.

– Anh.

Một từ. Giống đêm đó. Nhưng khác, không phải đêm khuya qua tin nhắn. Ban ngày, trong phòng CEO, ánh nắng qua kính.

– Bốn trang chiều qua là bản nháp. Mười hai trang hôm nay mới là thật. Đừng dùng bản cũ.

Rồi đi. Đóng cửa. Nhẹ.

Anh ngồi lại. Nhìn cửa đóng.

"Đừng dùng bản cũ."

Cô lo tôi dùng bản bốn trang, bản chưa hoàn chỉnh, vào báo cáo chính thức. Cô lo cho chất lượng, không phải cho ấn tượng.

Kiểu Mèo Mất Ngủ. "Tao ghét đăng bài chưa xong. Hoặc đăng cho đàng hoàng, hoặc đừng đăng.", chuỗi tranh luận về tiêu chuẩn nội dung, hai năm trước.

Anh mở sổ tay da. Viết:

"Họp MA 8h thứ 3. 12 trang. Sử dụng được. Đứng tên MA trong báo cáo HĐQT."

Gấp sổ.

Bây giờ, phần khó hơn.


Thứ Tư. Mười giờ sáng. Phòng CEO.

Báo cáo HĐQT, hai mươi sáu trang, gửi lúc sáu giờ sáng. Đúng hạn. Bao gồm: phạm vi sự cố, nguyên nhân sơ bộ (đang xác minh), thiệt hại hiện tại, kế hoạch khắc phục, chiến lược truyền thông (tên Trần Minh An đứng phần này), và phương án tài chính.

Ông Tùng gọi lúc chín giờ: "Đã nhận. Đọc xong. Phần truyền thông, ai viết? Chắc tay."

– Nhân viên nội dung. Trần Minh An.

– Nhân viên? – Giọng hơi ngạc nhiên. – Không phải trưởng phòng truyền thông?

– Không. Người giỏi nhất cho việc này.

Im. Hai giây.

– Được. Tôi chờ kết quả.

Ông Tùng ghi nhận. Chưa nghiêng, nhưng không chống.

Bà Hương sẽ đọc phần tài chính. Ông Phong sẽ đọc phần pháp lý. Hai người còn lại, sẽ đọc bất kỳ phần nào Trịnh Khải bảo họ đọc.

Và Trịnh Khải, sẽ đọc tất cả.


Mười bốn giờ. Tin nhắn từ Trần Hoàng Minh, trưởng IT.

"Anh Dịch. Có kết quả sơ bộ nhật ký truy cập. Gặp được không?"

Minh lên phòng CEO. Đóng cửa. Ngồi, tay cầm máy tính, mở bảng dữ liệu.

– Tài khoản admin tổng được đăng nhập lúc một giờ ba mươi lăm sáng thứ Sáu. Đăng xuất lúc hai giờ mười hai. Trong ba mươi bảy phút – xuất toàn bộ bảng khách hàng ra tập tin nén, tải về ổ cứng gắn ngoài qua cổng USB.

– Máy nào?

– Máy trạm số ba. Phòng máy chủ tầng mười lăm.

Tầng mười lăm. Tầng của tôi.

– Ai có thẻ vào phòng máy chủ?

– Bảy người. Ba IT, quản trị viên hệ thống, bảo vệ trưởng. Và – anh biết rồi – CEO và phó tổng.

Phó tổng.

– Nhật ký quẹt thẻ đêm đó?

Minh nuốt nước bọt. Kiểu nuốt của người sắp nói điều mình không muốn nói.

– Không có. Cửa phòng máy chủ – khóa thẻ từ – không ghi nhận lượt quẹt nào từ mười giờ tối thứ Năm đến sáu giờ sáng thứ Sáu.

– Nghĩa là?

– Nghĩa là – hoặc khóa bị vô hiệu hóa – hoặc ai đó dùng cách khác để vào. Phòng máy chủ có một cửa sổ thông gió nối với hành lang kỹ thuật. Bình thường khóa từ bên trong. Nhưng nếu ai đó mở khóa trước –

Chuẩn bị từ trước. Không phải bốc đồng. Có kế hoạch.

– Camera hành lang kỹ thuật?

– Không có camera. Chỉ hành lang chính mới có.

Biết góc chết camera. Biết cửa sổ thông gió. Biết giờ bảo vệ đi tuần.

Người này, ở Vega lâu. Rất lâu.

Anh nhìn Minh. Trưởng IT, ba mươi lăm tuổi, vào Vega bốn năm, kỹ thuật giỏi, trung thành. Anh đã kiểm tra lý lịch Minh khi nhậm chức. Sạch.

– Minh. Tôi hỏi thẳng. Anh có nghi ai không?

Minh nhìn xuống. Lên. Xuống.

– Anh Dịch. Tôi không muốn nói tên khi chưa có bằng chứng.

– Nhưng anh đang nghĩ đến ai đó.

Im. Năm giây.

– Phó tổng. – Giọng nhỏ. – Phó tổng có thẻ, có mật khẩu, và – anh Dịch – phó tổng là người duy nhất ngoài IT biết về cửa sổ thông gió. Vì ổng ký duyệt bản vẽ sửa chữa tầng mười lăm năm ngoái.

Ký duyệt bản vẽ.

Biết cửa sổ thông gió tồn tại, vì ổng phê duyệt nó.

Anh gật. Chậm.

– Giữ thông tin này. Không nói với ai. Tôi cần thêm bằng chứng – không phải suy đoán.

– Hiểu.

Minh đi. Anh ngồi lại.

Mở sổ tay da. Viết:

"Bằng chứng sơ bộ: (1) Admin tổng 1:35-2:12 AM thứ 6. (2) Camera 1:47 – áo khoác mũ. (3) Khóa thẻ phòng máy chủ không ghi nhận → vào qua cửa thông gió. (4) TK ký duyệt bản vẽ tầng 15 – biết cửa thông gió. (5) TK có quyền admin tổng."

"Chưa đủ. Cần: (a) đối chiếu camera bãi xe, TK có ở Vega đêm thứ 6? (b) kiểm tra ổ USB, có dấu vết trên máy trạm số 3? (c) lịch sử điện thoại TK đêm đó."

"Rủi ro: nếu tố trước khi có đủ bằng chứng, TK phản đòn qua HĐQT. Nếu chờ quá lâu, HĐQT bỏ phiếu bất tín nhiệm trước khi tôi trưng bằng chứng."

Gấp sổ.

Cuộc đua thời gian.


Thứ Năm. Mười giờ sáng.

Ông Phong gọi. Giọng thấp hơn bình thường, kiểu giọng người đang nói trong phòng kín:

– Quân Dịch. Tôi gọi riêng – không phải với tư cách HĐQT.

Đây rồi.

– Anh nói.

– Trịnh Khải đã liên hệ ba thành viên. Đề xuất: họp HĐQT bất thường trong hai tuần. Nội dung – đánh giá lại năng lực lãnh đạo CEO trong bối cảnh khủng hoảng.

"Đánh giá lại năng lực lãnh đạo."

Bỏ phiếu bất tín nhiệm. Gói trong ngôn ngữ trung lập.

– Bao nhiêu người đồng ý?

– Hai. Ông Hùng và bà Nga – hai người ít tham gia nhất, dễ bị thuyết phục nhất. Ông Tùng chưa quyết. Bà Hương chờ số liệu tài chính. Tôi – chưa trả lời.

Hai trên năm. Cần ba để thông qua. Ông Tùng hoặc bà Hương nghiêng, là đủ.

– Anh Phong. Tôi hỏi thẳng: anh gọi cho tôi vì sao?

Im. Ba giây.

– Vì báo cáo anh gửi hôm qua – phần chiến lược truyền thông – tốt. Người viết tên Trần Minh An – tôi không biết là ai, nhưng tôi biết khi nào ai đó nghĩ bằng đầu thay vì bằng sợ. Và báo cáo đó – không có mùi sợ.

Không có mùi sợ.

Vì người viết, không sợ.

– Cảm ơn anh Phong.

– Đừng cảm ơn. Giải quyết đi. Anh có hai tuần.

Cúp.

Anh đặt điện thoại. Nhìn ra cửa kính.

Hai tuần.

Hai tuần để: (1) xử lý khủng hoảng truyền thông, (2) giữ khách hàng, (3) tìm bằng chứng Trịnh Khải là nội gián, (4) ngăn bỏ phiếu bất tín nhiệm.

Bốn việc. Hai tuần. Một mình.

Không.

Không hoàn toàn một mình.


Thứ Năm. Mười chín giờ. Phòng CEO.

Anh ngồi, áo vest đã cởi, sơ mi xắn tay, cà vạt treo trên lưng ghế. Bàn, tài liệu chồng, máy tính mở ba cửa sổ, cà phê nguội.

Tóm tắt ngày:
– Thông cáo chính thức phát lúc mười giờ sáng – theo đúng chiến lược giai đoạn một của Minh An: xác nhận, xin lỗi, cam kết hành động cụ thể. Truyền thông đăng lại – tông giọng dịu hơn hôm thứ Hai.
– Sales giữ được FinVest ở mức "tạm dừng, chờ đánh giá" – chưa cắt chính thức. Anh đã gọi trực tiếp ông Tanaka – Mirai Group xác nhận tiếp tục, nhưng yêu cầu kiểm toán bảo mật độc lập.
– IT: đã vá lỗ hổng, đổi toàn bộ mật khẩu cấp cao, bổ sung xác thực hai bước. Camera bãi xe thứ Sáu tuần trước – đang xuất dữ liệu, cần hai ngày nữa.

Hai ngày nữa mới có camera bãi xe.

Nghĩa là, đến thứ Bảy, mới biết Trịnh Khải có ở Vega đêm đó không.

Và HĐQT họp trong hai tuần.

Nếu camera không cho kết quả, tôi không có gì.

Anh đứng dậy. Đi đến kệ nước. Rót. Uống. Quay lại, dừng ở cửa kính.

Tầng tám bên dưới, tối. Nhân viên đã về. Chỉ còn đèn hành lang, ánh sáng xanh lạnh.

Ở đâu đó, quận Bình Thạnh, căn hộ nhỏ, cô đang làm gì?

Đang viết? Đang đọc? Đang nằm nhìn trần nhà, như mười ngày trước, nghĩ về "Anh", một chữ?

Hay đang ngồi trước laptop, mở bản mười hai trang, sửa lần thứ năm, vì cô ghét "bản chưa hoàn chỉnh"?

Tôi không biết.

Nhưng tôi biết, sáng thứ Ba, cô bước vào phòng này, và không hỏi tôi ổn không. Cô mở laptop và nói: "Phiên bản mới. Mười hai trang." Và mười lăm phút sau, tôi có thứ tôi cần.

Không phải an ủi. Không phải "tôi ở đây." Mà giải pháp.

Và hôm nay, ông Phong nói: "Không có mùi sợ."

Vì Minh An không bao giờ viết bằng sợ. Cô viết bằng đầu. Bằng bản năng. Bằng thứ mà hai năm trên Vọng Lâu đã mài sắc: khả năng nhìn vấn đề, tách cảm xúc ra, và viết. Rõ. Nhanh. Đúng.

Giống cách cô viết bài phản biện lúc ba giờ sáng, khi tôi đăng xong, chờ, và cô trả lời trong mười lăm phút, mỗi câu có trọng lượng.

Và bây giờ, cô viết cho tôi.

Không phải cho CEO. Cho tôi.

Anh quay lại bàn. Ngồi. Mở sổ tay da, trang "Trần Minh An." Trang mà anh đã gạch "MMN" và viết tên thật cô.

Bên dưới tên, những dòng ghi từ trước: "Test #1." "Phản ứng ch21." "Sổ tay cô mở trên bàn, 'Người tôi ghét nhất: Kẻ Quan Sát. Cũng là người hiểu tôi nhất.'" "Cô ấy gửi năng lực, không phải cảm xúc."

Và bây giờ, viết thêm:

"Ông Phong gọi. Nói: 'Không có mùi sợ.' Đó là vì cô."

Dừng bút. Nhìn trang giấy, chữ đầy, mực xanh đen, ba tháng ghi chú.

Trang này bắt đầu bằng phân tích, "Test #1", "phản ứng", "điều tra." Kiểu Kẻ Quan Sát.

Nhưng bây giờ, trang này đọc lại, giống nhật ký.

Nhật ký của một người đang –

Gấp sổ. Nhanh. Nhét túi áo.

Không kết thúc câu đó. Chưa.


Hai mươi hai giờ. Vẫn phòng CEO. Đèn bàn. Thành phố ngoài kính, đêm thứ ba liên tiếp ở đây.

Anh ngả lưng. Nhìn trần.

Bốn ngày.

Bốn ngày, từ sáng thứ Hai, tôi đã: họp khẩn, gọi HĐQT, gọi FinVest, gọi Mirai, soạn báo cáo, phát thông cáo, điều tra nội gián, đọc tám mươi ba email, trả lời bốn mươi bảy, từ chối mười hai cuộc gọi phóng viên.

Và trong bốn ngày đó, một người ở Vega đã nhắn tôi hỏi "Gửi được không?", viết mười hai trang qua đêm, trình bày lúc tám giờ sáng không cần ai mời, và nói "Đừng dùng bản cũ" trước khi đi.

Một người.

Trong hai trăm.

Anh lấy điện thoại. Mở Zalo. Nhìn cuộc trò chuyện với Minh An.

Tin nhắn cuối, từ anh, tối thứ Hai: "Đã đọc. Tốt. Sáng mai họp riêng, phòng tôi, 8h. Mang thêm ý tưởng."

Và sau buổi họp thứ Ba, không tin nhắn nào nữa. Hai ngày. Cô làm việc, anh xử lý khủng hoảng, hai người ở hai tầng, nhưng tài liệu cô viết đang nằm trong báo cáo gửi HĐQT.

Cô không hỏi "anh dùng chưa." Không hỏi "HĐQT nói gì." Không hỏi gì.

Vì cô tin.

Cô gửi, và tin rằng tôi sẽ dùng đúng cách.

Kiểu tin, mà Phương Linh chưa bao giờ cho. Kiểu tin, mà bố mẹ đã rút từ ngày tôi rời đi. Kiểu tin, không cần kiểm chứng.

Anh gõ. Chậm.

"Báo cáo HĐQT đã gửi. Phần truyền thông, nguyên vẹn. Ông Phong, thành viên HĐQT, khen 'chắc tay.'"

Nhìn. Năm giây.

Đây không phải tin nhắn CEO gửi nhân viên. Đây là, tôi nói cho cô biết, thứ cô viết, có giá trị.

Gửi.

Đặt điện thoại. Tắt đèn. Không về, vì ba đêm nay đều ngủ trên sofa phòng CEO.

Nằm. Sofa hẹp, da lạnh. Áo khoác đắp qua bụng. Thành phố ngoài kính, vẫn sáng, vẫn thở.

Trịnh Khải đang vận động. HĐQT đang chờ. Bằng chứng đang thiếu. Thời gian đang chạy.

Và tôi, Lâm Quân Dịch, đang nằm trên sofa, phòng CEO, một mình.

Không có ai.

Ngoại trừ, ở đâu đó, quận Bình Thạnh, một cô gái hai mươi bốn tuổi, vừa nhận tin nhắn, biết rằng thứ cô viết, đang giữ cho công ty này đứng.

Và cô, không cần tôi nói điều đó, để tiếp tục viết.

Nhưng tôi nói.

Vì đêm nay, trong tất cả những người tôi gọi, nhắn, họp, đàm phán, cô là người duy nhất tôi muốn nói chuyện.

Không phải về khủng hoảng. Không phải về HĐQT.

Về Wong Kar-wai. Về bún riêu. Về "biết mà không nói."

Nhưng bây giờ, không phải lúc.

Bây giờ, ngủ. Ba tiếng. Rồi dậy. Rồi chiến tiếp.

Anh nhắm mắt.

Điện thoại rung. Nhẹ. Tin nhắn.

Mở, mắt chưa quen sáng.

Minh An:

"Biết rồi. Ngủ đi."

Hai từ.

"Ngủ đi."

Cô, ra lệnh, cho CEO, ngủ.

Và tôi –

Tôi cười.

Lần đầu, trong bốn ngày, cười.

Đặt điện thoại. Úp. Nhắm mắt.

Và lần đầu trong bốn ngày, ngủ được.

Ch.43/70
2.584 từ