Nói hết
Tầng mười hai lúc gần trưa thì vắng.
Không phải vắng kiểu không ai. Mà vắng kiểu mọi người đã ăn xong, tản ra hành lang nói chuyện hoặc kéo nhau xuống sảnh hít nắng, bỏ lại một khoảng rộng yên ắng với mấy bộ bàn ghế trống, ánh sáng xiên vào từ cửa kính phía đông, và tiếng máy bán nước vo vo đều đều ở góc.
Minh An đến trước.
Không phải cô muốn đến trước. Chỉ là từ lúc nghe câu "Xuống tầng mười hai. Năm phút nữa" đến lúc đứng dậy khỏi ghế, khoảng cách thời gian chưa đầy mười giây.
Mười giây để não bắt kịp việc chân đã quyết định thay mình.
Cô đứng cạnh cửa kính nhìn ra ngoài. Trời Sài Gòn nắng gắt lúc giữa trưa, mặt đường phản sáng chói, mấy tán cây bàng dọc hẻm đối diện lá đứng yên như bị hàn vào không khí.
Tim đập nhanh hơn bình thường.
Không vì sợ.
Vì biết đây không còn là cuộc nói chuyện công việc nữa.
Tiếng bước chân trên sàn gạch khiến cô quay lại.
Quân Dịch bước ra từ hành lang phía thang máy. Tay áo vẫn xắn gọn, cà vạt đã tháo từ lúc nào, cổ áo sơ mi trắng hơi nhàu ở nếp. Trông không giống CEO vừa hạ một phó tổng trong phòng họp HĐQT hai tiếng trước. Trông giống một người vừa tháo xong lớp cuối cùng của bộ giáp mà anh mang suốt tám tháng.
Anh dừng cách cô ba bước.
Nhìn cô.
Minh An nhìn lại.
Trong vài giây đó, cả hai đều không nói gì. Chỉ có tiếng máy lạnh và tiếng đồng hồ điện tử trên tường nhảy từ 11:47 sang 11:48.
Rồi anh hít sâu.
– Tôi nợ em một câu chuyện.
Giọng anh thấp hơn bình thường. Không phải thấp kiểu kiểm soát. Thấp kiểu người đã quyết sẽ nói thật nên không cần giữ tông nữa.
Minh An không ngồi. Anh cũng không ngồi. Cả hai đứng cách nhau ba bước, giữa ánh nắng xiên và mấy bộ bàn ghế góc bếp vắng.
Anh nói:
– Hai năm trước, trên Vọng Lâu, tôi combat với một người tên Mèo Mất Ngủ.
Tim cô nhảy một nhịp.
Không phải vì bất ngờ. Từ lâu rồi cô đã biết. Nhưng nghe anh nói ra bằng giọng thật, bằng mắt nhìn thẳng vào cô, bằng khoảng cách ba bước giữa tầng mười hai vắng: khác hẳn với mọi lần cô tự ghép mảnh trong đầu.
– Cô ấy viết sắc. – anh nói tiếp. – Cô ấy hay sai ngữ pháp ở đoạn kết vì gõ nhanh quá không kịp sửa. Cô ấy luôn mở đầu phản biện bằng "Nói thiệt nha" rồi xả ra ba đoạn không ai cắt được. Và cô ấy là người duy nhất trên diễn đàn đó không bao giờ bị tôi thuyết phục.
Anh dừng lại.
– Tôi chặn cô ấy vì sợ.
Minh An chớp mắt.
– Sợ cái gì?
– Sợ muốn biết cô ấy là ai ngoài đời thật. Mà nếu biết rồi, tôi sẽ không giữ được khoảng cách nữa.
Anh nhìn xuống tay mình một giây. Rồi nhìn lên lại.
– Sáu tháng sau, tôi nhận chức CEO ở Vega Media. Tuần đầu tiên, bộ phận HR gửi lên CV ứng viên vị trí content strategy mới. Tôi đọc. Cách viết. Cách lập luận. Cách dùng gạch ngang giữa hai mệnh đề thay vì chấm phẩy. Khớp chín mươi phần trăm.
Anh mở bàn tay ra.
– Tôi kiểm tra lại. Tuổi. Trường. Ngành. Thời gian hoạt động trên Vọng Lâu trùng với thời gian cô ấy học đại học. Chín mươi phần trăm lên một trăm.
Minh An thấy lòng bàn tay mình ướt mồ hôi.
Cô biết hết rồi. Từ tháng thứ hai. Từ cái ngày cô so hai cột giữa Kẻ Quan Sát và CEO Lâm Quân Dịch rồi thấy bảy trên tám mục khớp. Từ đêm trên Vọng Lâu kiểm tra lần cuối rồi gạch chữ ĐÃ KHỚP vào sổ tay.
Nhưng nghe anh kể lại từ phía bên kia, cô mới hiểu trọn vẹn: anh cũng đã biết, từ trước cả cô. Ngay từ tờ CV.
– Vậy anh nhận em vào Vega... – cô nói chậm, từng chữ.
– Vì năng lực.
Câu trả lời rất nhanh.
– Và vì tôi muốn biết có đúng là em không.
Câu thứ hai chậm hơn nhiều.
Minh An nhìn anh. Mắt không rời.
– Anh biết từ tờ CV. Anh nhận em vào. Anh để em ngồi cách mình mấy tầng suốt tám tháng. Anh combat với em mỗi ngày bằng giọng CEO. Anh biết em ghét anh, em nghi anh, em lần ra anh. Anh thấy hết. Và anh không nói một lời.
Giọng cô không lên cao. Không run. Chỉ rất rõ, rất chắc, kiểu người đã nén câu này quá lâu nên khi nó ra khỏi miệng thì từng chữ đều nặng hơn bình thường.
– Tám tháng. – cô nhắc lại.
Anh không tránh.
– Đúng.
– Tại sao?
Anh im ba giây.
Rồi nói:
– Vì ban đầu tôi muốn quan sát. Xem em có nhận ra không. Nếu nhận ra, tôi sẽ biết cô ấy thật sự sắc cỡ nào. Nếu không nhận ra, tôi giữ bí mật, hai người tiếp tục là sếp và nhân viên, không ai đau.
– Rồi em nhận ra.
– Rồi em nhận ra. – anh gật. – Nhanh hơn tôi nghĩ. Và từ lúc đó, lý do tôi giấu đã thay đổi.
– Thay đổi thành gì?
– Thành sợ.
Cô chờ.
– Sợ nếu nói ra, mọi thứ giữa chúng ta sẽ đổi. Sẽ không còn combat được nữa. Không còn cà khịa được nữa. Không còn cái kiểu em bật lại tôi ở phòng họp rồi tôi phải giả vờ bực mà trong đầu thì...
Anh dừng.
Lần đầu tiên từ đầu cuộc nói chuyện, anh nhìn đi chỗ khác. Ra cửa kính. Ra trời nắng. Ra thành phố đang sống bình thường bên ngoài tòa nhà này.
– Trong đầu thì sao? – Minh An hỏi. Giọng nhỏ hơn.
Anh quay lại nhìn cô.
– Trong đầu thì nghĩ: "Đúng là Mèo Mất Ngủ."
Ngực cô nhói một nhịp.
Không phải đau. Không hẳn vui. Là cảm giác khi thứ mình đã đoán từ lâu cuối cùng được xác nhận bằng giọng nói thật của người đó, và nó vừa khớp vừa không khớp cùng lúc: khớp vì mình đã đúng, không khớp vì nghe bằng tai khác hẳn với nghĩ bằng đầu.
– "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." – cô nói.
Anh hơi nghiêng đầu.
– Em nhớ.
– Tao nhớ mọi chữ mày viết trên Vọng Lâu.
Chữ tao và mày rơi ra tự nhiên đến mức chính cô cũng sững.
Đó không phải giọng nhân viên nói với CEO. Không phải giọng Minh An nói với anh Dịch.
Đó là giọng Mèo Mất Ngủ nói với Kẻ Quan Sát.
Và lần đầu tiên, anh cười.
Không phải nụ cười CEO. Không phải khóe miệng hơi cong kiểu anh. Cười thật, ngắn thôi, nhưng thật đến mức mắt anh cũng cười theo, và Minh An nhận ra mình chưa bao giờ thấy anh như vậy.
– Ừ. – anh đáp. Bằng chữ ừ, không phải vâng, không phải đúng.
Rồi im.
Nụ cười tắt dần. Mắt anh lại trầm xuống.
– Có một chuyện nữa.
Minh An biết trước khi anh nói.
Biết vì đã nghe tin đồn. Biết vì đã thấy email Singapore trên màn hình laptop anh qua phản chiếu kính phòng họp. Biết vì từ tuần ba mươi hai cô đã chuẩn bị cho câu này, dù chuẩn bị bao nhiêu thì khi nó đến vẫn không đủ.
– Tôi nhận Singapore rồi.
Bốn chữ.
Nhẹ tênh.
Nhưng rơi xuống giữa tầng mười hai vắng thì nghe nặng hơn bất kỳ bản cáo trạng nào anh vừa đọc trước HĐQT hai tiếng trước.
Minh An không nói.
Ngoài cửa kính, một chiếc xe buýt chạy ngang rất chậm, bóng nó kéo dài trên mặt đường rồi mất hút sau tòa nhà đối diện.
– Khi nào? – cô hỏi.
– Hai tuần nữa.
Cô gật.
Một cái gật rất nhỏ.
Rồi hỏi tiếp, giọng phẳng:
– Vậy anh muốn em làm gì?
Câu hỏi đó không phải giận. Không phải tức. Không phải thử thách.
Chỉ là câu hỏi của một người vừa nhận cùng lúc hai thứ: sự thật lớn nhất và mất mát lớn nhất, và không biết phải cầm thứ nào trước.
Quân Dịch nhìn cô rất lâu.
Rồi nói:
– Tôi muốn em biết. Tất cả. Từ Vọng Lâu đến hôm nay. Từ lần block đến lần bỏ chặn. Từ tờ CV đến cái đêm em mang hồ sơ lên phòng tôi. Tôi muốn em biết vì em xứng đáng được biết.
Anh dừng một nhịp.
– Còn em chọn gì, tôi tôn trọng.
Im lặng.
Tiếng máy lạnh rì rì. Tiếng đồng hồ trên tường nhảy số. Tiếng ai đó đi ngang ngoài hành lang, bước xa dần rồi mất.
Minh An nhìn xuống tay mình.
Tay đang nắm lại. Không phải nắm kiểu tức giận. Nắm kiểu người đang giữ một thứ gì đó rất nặng trong lòng bàn tay mà không biết nên mở ra hay giữ chặt.
Cô muốn tức.
Muốn nói: Tám tháng. Anh giấu tám tháng. Anh nhìn em lần mò từng mảnh ghép như con khỉ, anh biết hết mà không nói, anh để em nghi hoài, sợ hoài, tức hoài, thích hoài mà không biết mình đang thích ai.
Nhưng cơn tức không đến.
Vì khi nhìn lên mắt anh, cô thấy thứ mà tám tháng nay cô chỉ thoáng thấy ở những khoảnh khắc rất ngắn, rồi anh lại kéo mặt nạ CEO lên che mất: mệt. Không phải mệt vì thiếu ngủ. Mệt vì giữ quá lâu, biết quá nhiều, muốn nói mà không dám, muốn gần mà tự đẩy ra.
Mệt kiểu Kẻ Quan Sát.
Kiểu người viết "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." rồi bấm chặn trước khi kịp hối hận.
– Anh ngu ghê. – cô nói.
Giọng nhỏ. Không sắc. Không cà khịa.
Chỉ là một câu nhận xét rất thật, rất mệt, rất dịu.
Anh không phản bác.
– Ừ.
– Ai lại giấu kiểu đó.
– Tôi biết.
– Ai lại biết hết mà không nói.
– Tôi biết.
– Ai lại... – giọng cô nghẹn nhẹ ở chữ thứ ba. Cô dừng lại. Nuốt khan.
Anh đứng yên.
Không bước tới. Không đưa tay ra. Không làm bất kỳ điều gì có thể khiến cô cảm thấy bị ép phải phản ứng theo hướng nào.
Chỉ đứng đó. Ba bước. Và chờ.
Minh An hít sâu. Thở ra. Rồi nói, giọng đã ổn lại, nhưng khẽ hơn trước:
– Em không tức vì anh giấu.
Anh hơi nhíu mày.
– Em tức vì anh tính đi mà vẫn giấu. Nếu hôm nay không hạ Trịnh Khải, anh có xuống tầng mười hai nói hết không?
Câu hỏi đó trúng đúng chỗ mềm nhất.
Anh im.
Lâu hơn mọi lần im trước đó.
Rồi trả lời, rất chậm:
– Tôi không biết.
Minh An gật.
– Ít nhất là câu trả lời thật.
Cô nhìn ra cửa kính.
Trời bên ngoài sáng quá. Nắng Sài Gòn giữa trưa như muốn thiêu hết mọi bóng râm, không chừa góc nào cho ai trốn.
– Hai tuần. – cô nói.
– Hai tuần.
– Anh đi bao lâu?
– Chưa xác định. Ít nhất một năm. Có thể hai.
Cô gật thêm một cái.
Bên trong, thứ gì đó đang rạn rất chậm, kiểu kính cường lực bị đập một nhát, không vỡ ngay mà vết nứt lan ra từ từ, mỗi giây thêm một đường, nhưng vẫn giữ hình cho đến khi ai đó chạm vào thì mới đổ sụp.
Nhưng cô không để nó đổ ở đây.
Không phải trước mặt anh.
– Được rồi. – cô nói. – Em biết rồi.
Anh nhìn cô. Đôi mắt sâu và tối hơn bình thường, kiểu người vừa đặt hết lên bàn mà không biết đối phương sẽ lật gì.
– Em...
– Em cần thời gian. – cô cắt ngang, rất nhẹ nhưng rất rõ. – Anh cho em tám tháng để tự tìm ra. Bây giờ cho em vài ngày để tự hiểu mình muốn gì. Công bằng mà.
Một thoáng gì đó lướt qua mắt anh. Không phải nhẹ nhõm. Không phải đau. Gần nhất có lẽ là tôn trọng, pha chút gì đắng ngắt vì biết mình không có quyền đòi hỏi gì hơn thế.
– Công bằng.
Cô quay người.
Đi được hai bước thì dừng lại. Không quay hẳn. Chỉ nghiêng đầu đủ để giọng cô vọng tới chỗ anh:
– Anh Dịch.
– Gì?
– Cảm ơn vì nói thật.
Rồi đi tiếp. Không quay lại.
Thang máy đưa cô xuống tầng mười.
Cửa mở. Hành lang quen thuộc. Bàn của cô ở góc cửa sổ. Laptop vẫn sáng. Cốc nước chưa uống. Thế giới bình thường.
Cô ngồi xuống.
Mở màn hình.
Nhìn mấy dòng email mà không đọc được chữ nào.
Vy Vy đi ngang, liếc cô:
– An?
– Ừ.
– Mày ổn không?
Câu hỏi quen thuộc nhất thế giới.
Và lần đầu tiên, Minh An không nói ổn.
Cô nói:
– Chưa biết.
Vy Vy nhìn cô ba giây. Rồi kéo ghế ngồi xuống cạnh bàn, không hỏi thêm. Chỉ ngồi đó. Như mọi lần.
Minh An nhìn bàn tay mình đặt trên bàn phím.
Tay không run.
Nhưng mắt thì cay.
Cô chớp rất nhanh hai lần.
Không phải ở đây.
Chưa phải bây giờ.
Cô mở tài liệu làm dở. Gõ được ba chữ rồi xóa. Gõ lại. Xóa lại.
Đến lần thứ ba thì thôi.
Chỉ ngồi nhìn con trỏ nhấp nháy trên nền trắng.
Vy Vy vẫn ngồi bên cạnh. Không nói gì. Tay giữ ly nước cho cô.
Và Minh An hiểu rằng mình vừa nhận được thứ mình muốn nhất từ tám tháng nay: sự thật.
Chỉ là sự thật không đến một mình.
Nó mang theo một chiếc vé máy bay đi Singapore.
Và hai tuần.
Hai tuần để biết mình muốn nói gì.
Hay để biết mình dám nói không.