Vy Vy biết
Thứ Năm, tuần thứ hai mươi hai. Mười hai giờ mười lăm.
Phòng HR. Tầng tám.
Tin nhắn Vy Vy, mười một giờ bốn mươi bảy:
"An. 12h15. Phòng HR. Đóng cửa."
Không có biểu tượng cười. Không có "rảnh không?" Không có "tao chờ nha." Chỉ, ba câu. Ngắn. Đóng.
Kiểu Vy Vy nhắn khi nghiêm túc.
Kiểu Vy Vy nhắn đúng hai lần trước: một lần khi biết thằng Hưng lừa tao, một lần khi tao nộp đơn nghỉ việc công ty cũ.
Lần này, lần thứ ba.
Cô đẩy cửa phòng HR. Phòng nhỏ, hai bàn, bốn ghế, tủ hồ sơ, rèm kéo. Vy Vy ngồi ở bàn trong, bàn của cô, không phải bàn tiếp khách. Tóc dài thẳng, áo blazer xám, cốc trà nóng trên bàn, bốc khói nhẹ. Laptop đóng.
Rèm, đã kéo. Cửa kính, che.
Che rồi.
Mày che rèm trước khi tao đến.
Cô ngồi xuống ghế đối diện. Đặt ba lô.
– Vy.
– An.
Im. Hai giây.
Vy Vy uống trà. Đặt cốc. Nhìn cô, thẳng, không vòng vo, kiểu mắt "tao sẽ nói thứ mày không muốn nghe."
– Tao nói thẳng nha.
– Nói đi.
– Nam – đã gần chắc chắn. Mày là Mèo Mất Ngủ.
Im.
Tao biết.
Tao biết từ thứ Hai, khi ổng hỏi, khi mắt ổng sáng lên kiểu phát hiện tin nóng. Tao biết từ thứ Ba, khi Vy nhắn "😏". Tao biết từ hôm qua, khi CEO nhắn "Có chuyện gì tôi cần biết không?" và tao gõ "Không" trong khi tay run.
Tao biết.
Nhưng, nghe Vy Vy nói thành lời, khác.
– Bao nhiêu phần trăm?
– Chín mươi lăm. – Vy Vy đáp. – Ổng so sánh giọng viết mày với proposal mày gửi nội bộ. Cách mở bài, cách kết, dấu chấm lửng, kiểu "không phải... mà là..." – ổng đặt hai cái cạnh nhau rồi đếm.
Đếm.
Giống tao. Tuần tám. Lập bảng so sánh CEO và Kẻ Quan Sát. Hai cột. Tám mục.
Bây giờ, Hoàng Nam đang lập bảng so sánh tao và Mèo Mất Ngủ.
Cùng cách. Cùng kiểu. Khác người.
– Ổng có nói ai chưa?
– Chưa. Ổng hứa tao – "chưa chắc thì chưa nói." – Vy Vy im nửa giây. – Nhưng.
– Nhưng – "chưa chắc" là vấn đề thời gian.
– Ừ.
Im. Cô nhìn cốc trà Vy Vy. Hơi nước bốc, mỏng, chậm.
– Vy. Tao hỏi nha. – Giọng cô – thấp hơn bình thường. – Mày biết tao là Mèo Mất Ngủ – từ bao giờ?
Vy Vy nhìn. Không ngạc nhiên. Kiểu "tao chờ câu này."
– Tuần mười. Đêm Chủ nhật. Mày uống rượu vang ở nhà tao – nửa chai – rồi kể.
Đêm đó.
Tao nhớ. Nửa chai rượu, mắt đỏ, nằm trên sofa Vy Vy, và kể. Không biết tại sao kể, có lẽ vì mới phát hiện CEO là Kẻ Quan Sát, tao cần nói với ai đó, và Vy Vy là người duy nhất.
"Tao từng có một người trên mạng. Cãi nhau mỗi đêm. Ổng hiểu tao hơn bất kỳ ai, nhưng tao chặn ổng. Vì tao sợ."
"Nick gì?"
"Mèo Mất Ngủ."
"Ổng?"
"Kẻ Quan Sát."
Rồi tao ngủ. Sáng dậy, không nhắc lại. Vy Vy không nhắc lại. Như thể đêm đó không xảy ra.
Nhưng, Vy Vy nhớ.
Mười hai tuần. Vy Vy nhớ, và không nói một lời.
– Mày giữ mười hai tuần. – Cô nói. Giọng – hơi khàn.
– Mày không muốn tao biết. – Vy Vy nhẹ giọng. – Mày kể vì say. Sáng dậy mày không nhắc – tao hiểu: mày chưa sẵn sàng.
Chưa sẵn sàng.
Mười hai tuần, Vy Vy biết bí mật lớn nhất của tao, và giữ. Không nhắc. Không hỏi. Không dò. Chỉ, đứng cạnh, và chờ tao sẵn sàng.
Bạn thân.
Mười hai tuần không nhắc, là kiểu bạn thân mà tao không xứng đáng.
– Vy. – Cô nuốt. – Cảm ơn.
Vy Vy lắc đầu. Không cần cảm ơn. Kiểu lắc đầu "đó là việc của tao."
– Nhưng – bây giờ – tình hình khác. – Vy Vy nghiêng về phía trước. Giọng – chuyển. Không còn mềm. Sắc hơn. Kiểu giọng HR phân tích rủi ro. – Nam đang đọc. Mỗi ngày. Mỗi bài. Và hôm qua – ổng bắt đầu đọc Kẻ Quan Sát.
Kẻ Quan Sát.
Tim đập. Nhanh.
– Ổng nói gì?
– Ổng nói: "Hai người cãi nhau mà hay cực. Đặc biệt ông Kẻ Quan Sát – lạnh, logic, mỗi câu như cờ vây." – Vy Vy im. – Rồi ổng đọc to một câu cho tao nghe.
– Câu gì?
– "Thiếu một tiền đề vững."
Im.
Câu đó.
Câu mà Kẻ Quan Sát dùng trong bình luận thứ bốn mươi bảy dưới bài Norwegian Wood.
Câu mà CEO nói trong phòng họp, tuần tám, tuần mười hai, tuần mười lăm.
Câu mà tao gạch chân trong sổ tay, hai đường đỏ, lúc bắt đầu nghi.
– Nam có nhận ra không?
Vy Vy nhìn cô. Ba giây.
– Chưa. – Chậm. – Ổng đọc Kẻ Quan Sát vì tò mò – không phải vì nghi ai. Nhưng –
– Nhưng nếu ổng đọc đủ.
– Nếu ổng đọc đủ – nghe "tiền đề vững", nghe "thú vị", nghe câu hỏi tu từ đóng không cho cãi – và ổng ngồi họp với CEO mỗi tuần –
– Ổng sẽ nghe ra.
– Ừ.
Im. Lâu. Tiếng điều hòa chạy nhẹ trong phòng HR, tiếng nền, trắng, đều.
Nếu Nam nghe ra.
Thì, Mèo Mất Ngủ = An. Kẻ Quan Sát = CEO.
Và, hai người tranh luận hai năm trên diễn đàn, chặn nhau, bây giờ ngồi cùng công ty, sếp và nhân viên.
Drama.
Drama mà Hoàng Nam mơ cả đời.
– Vy. Tao cần hỏi mày. Thẳng.
– Hỏi.
– Mày – có nghi Kẻ Quan Sát là ai không?
Vy Vy nhìn. Mắt, hẹp. Kiểu mắt cân nhắc.
Mày đang cân nhắc nói hay không.
Kiểu tao, tuần mười, cân nhắc có nên kết luận CEO là Kẻ Quan Sát không.
– Có. – Vy Vy nói. Giọng – thấp. – Tao đọc kỹ Kẻ Quan Sát hôm qua – khi Nam share. Và –
Im.
– Giọng ổng – giống ai?
– Mày biết giống ai, An.
Im.
Tao biết.
CEO. Lâm Quân Dịch. Tầng mười lăm. Sổ tay da. Bút máy. "Thú vị." "Logic ở đâu?" "Cô Trần, cô có 5 phút."
Kẻ Quan Sát.
– Tao nghi. – Vy Vy nói. – Tám mươi lăm phần trăm. Giống thôi chưa đủ – nhưng – giống kiểu này – không phải trùng hợp bình thường.
– Không phải trùng hợp.
Vy Vy nhìn cô. Lâu.
– Mày biết. – Không phải câu hỏi. Câu khẳng định.
Cô nhìn Vy Vy. Không né.
– Tao biết từ tuần mười. Chín mươi chín phần trăm. Bây giờ – trăm.
Im.
Vy Vy thở ra. Nhẹ. Kiểu thở "tao đoán rồi nhưng nghe xác nhận vẫn choáng."
– Trăm phần trăm. – Vy Vy lặp lại. – Mày chắc chắn CEO – là Kẻ Quan Sát.
– Chắc chắn. Từ lâu rồi.
– Và – ổng biết mày là Mèo Mất Ngủ?
– Ổng biết trước tao. Từ lúc xem hồ sơ ứng tuyển.
Vy Vy đặt cốc trà xuống. Mắt, mở rộng hơn. Lần đầu trong cuộc nói chuyện, mắt Vy Vy mở rộng.
– Ổng biết – từ trước khi mày vào Vega?
– Ừ. Ổng nhận ra qua cách viết. Giống tao nhận ra ổng.
Im.
Hai người, nhận ra nhau, qua cách viết.
Hai người, giấu nhau, suốt năm tháng.
Hai người, biết mà không nói. Nhớ mà không nhắc. Muốn mà không dám.
Vy Vy ngồi lại. Tay trên bàn, xòe, rồi nắm, rồi thả.
– An. – Giọng mềm hơn. Không còn HR. Bạn thân. – Tao hỏi – và mày đừng bật lại – mày nghe tao hỏi xong rồi trả lời.
– Hỏi.
– Mày – có thích ổng không?
Im.
Câu đó.
Câu mà Vy Vy muốn hỏi từ, tuần mười ba? Mười lăm? Từ lần tăng ca, lần đắp áo, lần tao run tay khi ổng lên bục.
Câu mà tao tránh, mỗi lần Vy Vy nhướn mày, mỗi lần Vy Vy "ừ hả", mỗi lần Vy Vy nói "thứ mày chưa chịu thấy."
Câu đó, cuối cùng, được hỏi thành tiếng.
Cô nhìn cốc trà Vy Vy. Hơi nước đã tắt. Trà, nguội.
– Tao – không biết gọi tên.
– Mày biết. Mày chỉ chưa chịu gọi.
Đúng.
Tao biết. Tao biết từ đêm Đà Nẵng, nghe ổng gọi điện em gái, giọng dịu dàng, và nghĩ: "Ổng không lạnh lùng. Ổng chỉ không có ai để ấm." Tao biết từ đêm trắng tuần mười tám, ngồi cạnh ổng, ba giờ sáng, mì gói, im lặng, và không khó chịu. Tao biết từ lúc ổng nói "Có một chuyện tôi muốn nói", giọng khác, mắt khác, và tao chờ.
Tao biết.
Nhưng gọi tên, là thừa nhận. Và thừa nhận, là cho nó quyền làm tao đau.
– Vy. – Cô nói. Chậm. – Tao – có cảm xúc. Với ổng. Nhiều hơn mức sếp-nhân viên. Nhiều hơn mức "tôn trọng." Tao – không biết nó là gì – hoặc – tao biết – nhưng tao sợ.
– Sợ gì?
– Sợ – nếu tao nói ra – mà ổng không – thì –
– Thì sao?
– Thì – tao mất. Mất ổng – cả trên Vọng Lâu lẫn ở Vega. Mất – người hiểu tao nhất. Lần nữa.
Lần nữa.
Lần đầu, mất Kẻ Quan Sát, khi ổng chặn tao trên Vọng Lâu.
Lần hai, mất, nếu tao nói, và ổng bước lui.
Vy Vy nhìn cô. Mắt, ướt nhẹ. Không rơi. Chỉ, ướt. Kiểu mắt bạn thân khi nghe bạn thân thừa nhận thứ giấu rất lâu.
– An. – Vy Vy nói. Giọng – nhẹ. – Tao nói nha. Và mày nghe. Không cần trả lời.
Im.
– Tao nhớ – tuần năm – mày ghét ổng. Ghét thiệt. Mắt mày – mỗi khi nhắc CEO – cháy. Kiểu ghét mà tao phải ghi vào sổ – "để ý thêm" – vì tao biết: ghét kiểu đó – không bình thường.
Ghi vào sổ.
Tuần năm. "Để ý thêm."
Vy Vy, HR, ghi chú, từ tuần năm.
– Rồi – tuần mười – mày kể tao. Nửa chai rượu. Mèo Mất Ngủ. Kẻ Quan Sát. Và tao hiểu: mày không ghét ổng. Mày – ghét kiểu khác. Ghét – vì ổng hiểu mày. Ghét – vì không ai từng hiểu mày như vậy. Ghét – vì mày muốn ổng ở đây – nhưng ổng chặn mày – và mày không chịu được.
Không chịu được.
Đúng. Tao không chịu được, bị chặn, bởi người duy nhất, mà tao muốn, giữ.
– Rồi – tuần mười tám – mày kể chuyện đêm trắng. Viết hai mươi trang. Đắp áo cho ổng. Ổng đắp chăn cho mày. Và – mày run – khi ổng lên bục.
Vy Vy im. Nửa giây.
– Tao biết ghét kiểu này. – Vy Vy cười. Nhẹ. Buồn. – Tao từng "ghét" trà sữa y chang vậy. Nói ghét – nhưng mỗi tuần mua hai ly.
Trà sữa.
Mày so sánh tình cảm tao với CEO, với trà sữa.
Kỳ vậy.
Nhưng, đúng.
Cô cười. Nhỏ. Mắt, nóng. Không rơi. Chỉ, nóng.
– Vy.
– Gì?
– Ổng – tối thứ Sáu tuần trước – mời tao cà phê. Không phải công việc. Và – ổng sắp nói gì đó. Giọng – khác. Mắt – khác. Kiểu – đang cởi giáp. Rồi – Trịnh Khải gọi. Và ổng dừng. Nói "lần khác."
Vy Vy nhìn. Mắt, sáng. Kiểu mắt vừa nghe mảnh ghép cuối rơi vào đúng chỗ.
– Ổng sắp nói – ổng là Kẻ Quan Sát.
– Tao nghĩ vậy.
– Và – Trịnh Khải – cắt ngang.
– Ừ.
Vy Vy thở ra. Dài. Kiểu thở "trời ơi hai đứa này."
– Hai đứa mày – suốt năm tháng – biết nhau – giấu nhau – nhìn nhau qua cửa kính – và không ai chịu nói trước.
– Ổng suýt nói.
– "Suýt" không tính. – Vy Vy gọn. – Nói mới tính.
Đúng.
"Suýt" không tính. "Lần khác" không tính. "Sớm thôi" không tính.
Chỉ, nói, mới tính.
– Nhưng bây giờ – vấn đề không phải ổng có nói hay không. – Vy Vy nghiêng về phía trước. Giọng – chuyển lại. Sắc. – Vấn đề là – Nam.
Nam.
– Nam đang đọc Kẻ Quan Sát. Ổng đọc vì tò mò – chưa nghi ai. Nhưng – ổng thính. Mày biết ổng thính. Và CEO – nói "thiếu tiền đề" – "thú vị" – trong họp – mỗi tuần. Nam ngồi họp đó.
– Tao biết.
– Nếu Nam ghép xong – Mèo Mất Ngủ là An, Kẻ Quan Sát là CEO – thì – An. – Vy Vy nhìn cô. Thẳng. – Drama lớn nhất Vega Media từ ngày thành lập.
Im.
Drama lớn nhất.
Nhân viên content mới, cãi nhau với CEO suốt hai năm trên diễn đàn, chặn nhau, rồi vào cùng công ty, biết nhau, giấu nhau.
Nếu cả công ty biết –
Mọi thứ tao làm ở Vega, từ proposal đầu tiên, email phản bác, bản ba họp báo, hai mươi trang chiến lược, sẽ bị nhìn qua lăng kính khác.
Không phải "nhân viên giỏi" nữa. Mà, "nhân viên có quan hệ đặc biệt với CEO."
Tao sẽ mất tất cả. Uy tín. Lòng tin. Và, sự tôn trọng mà tao mất năm tháng để xây.
– Vy. Tao phải làm gì?
Vy Vy nhìn cô. Lâu.
– Hai lựa chọn. – Giọng Vy Vy – bình, rõ, kiểu HR trình bày hai phương án. – Một: mày nói trước. Với Nam. Với team. Kiểm soát cách câu chuyện được kể. Hai: chờ Nam chắc chắn – và để ổng kể.
– Cách hai – mất kiểm soát.
– Mất kiểm soát hoàn toàn. – Vy Vy gật. – Nhóm Zalo. Tin đồn. Phiên bản của Nam – không phải phiên bản của mày.
Im. Cô nhìn tay mình, trên đùi, ngón tay đan vào nhau, chặt.
Kiểm soát.
Lại kiểm soát.
Ổng, Lâm Quân Dịch, kiểm soát mọi thứ. Và bây giờ, tao cũng phải kiểm soát.
Hai đứa, giống nhau, đến mức, kỳ.
– Có cách ba không?
– Cách nào?
– Để – ổng – nói trước.
Vy Vy nhìn. Mắt, hẹp.
– Ổng – ai?
– Anh. – Cô nói. Nhẹ. Rồi sửa. – CEO.
"Anh."
Tao xổ "anh", trước "CEO."
Lại xổ.
Vy Vy nghe. Không bỏ sót.
– Mày muốn – CEO – nói trước. Với mày. Rằng ổng là Kẻ Quan Sát.
– Ổng suýt nói rồi. Thứ Sáu tuần trước. Nếu – nếu ổng nói – trước khi Nam kể cả công ty – thì –
– Thì – câu chuyện vẫn là của hai người.
– Ừ.
Im. Lâu.
Vy Vy đứng dậy. Đi vòng bàn. Ngồi xuống ghế cạnh cô, không phải đối diện nữa. Cạnh.
– An. – Giọng – mềm. Bạn thân. – Tao không biết ổng có nói kịp không. Nhưng – tao sẽ giữ Nam lâu nhất có thể. Không share. Không kết luận. Tao sẽ nói chuyện với ổng – nhẹ – không kiểu HR – kiểu bạn.
– Vy –
– Tao biết mày nói đừng. Nhưng – đây – là chuyện tao cần làm. Không phải vì mày. Vì – tao cũng muốn câu chuyện này – không bị phá.
Mày cũng muốn.
Không phải vì hóng. Vì, mày muốn tao có cơ hội. Cơ hội, nghe ổng nói. Bằng giọng ổng. Không phải bằng tin đồn.
Cô nhìn Vy Vy. Mắt, nóng. Nóng hơn lúc nãy.
Không khóc. Chưa đến chương khóc.
Trước chương sáu mươi, không khóc.
– Vy.
– Gì?
– Còn – Kẻ Quan Sát. Mày nghi CEO. Tao xác nhận CEO. Mày – nghĩ sao?
Vy Vy im. Nhìn trần. Mười giây, dài nhất cuộc nói chuyện.
– Tao nghĩ – ổng cũng đang sợ. – Vy Vy nói. Chậm. Chọn từ. – CEO kiểu đó – kiểm soát mọi thứ – sổ tay da – bút máy – mặt lạnh – người ta tưởng ổng không có cảm xúc. Nhưng – tao là HR – tao đọc người. Và tao thấy – ổng nhìn mày – khác.
– Khác sao?
– Khác kiểu – nhìn nhân viên giỏi thì ngắn, gọn, đánh giá xong quay đi. Nhìn mày – ổng nán. Nửa giây. Mỗi lần. Tao đếm.
Mày đếm.
Vy Vy, HR, người đếm nửa giây nhìn của CEO.
– Và – tuần mười tám – lúc khủng hoảng – ổng chỉ cho mày vào phòng. Không phải chị Thanh. Không phải trưởng team. Mày. Nhân viên mới chưa đầy năm tháng. – Vy Vy nhìn cô. – Đó – không phải vì mày viết giỏi. Đó – vì ổng tin mày. Tin – kiểu khác.
Im.
Tin, kiểu khác.
Kiểu, Kẻ Quan Sát tin Mèo Mất Ngủ. Hai năm tranh luận, ổng biết tao không bao giờ nói điều tao không tin. Tao ngang, tao bật, tao cãi, nhưng tao thật.
Và ổng, ở nơi không ai thật, cần ai đó thật.
– Vy. – Cô nuốt. – Ổng – hôm qua – nhắn tao: "Có chuyện gì tôi cần biết không?"
Vy Vy nhướn mày.
– Mày nói gì?
– "Không."
– Nói dối.
– Ừ.
– Ổng nói gì?
– "Không."
– Cũng nói dối.
– Ừ.
Vy Vy cười. Ngắn. Kiểu cười "trời ơi hai đứa này, vòng lặp, nói dối qua lại, mà ai cũng biết đối phương đang nói dối."
– An. Tao nói thêm một điều nữa thôi. Rồi mày về bàn.
– Nói.
Vy Vy nắm tay cô. Chặt. Không phải kiểu HR. Kiểu bạn thân, từ thời đại học, từ lần tao khóc vì bị bully ở công ty cũ, từ lần Vy Vy lái xe chở tao về Bình Dương lúc hai giờ sáng vì tao gọi "tao không ổn."
– Mày xứng đáng được nghe câu đó từ ổng. Không phải từ tin đồn. Không phải từ Hoàng Nam. Từ ổng. Bằng giọng ổng.
Im.
– Và nếu ổng không nói kịp –
– Thì sao?
– Thì – tao sẽ ở đây. Giống mọi lần.
Giống mọi lần.
Giống đêm rượu vang tuần mười. Giống hai giờ sáng đường về Bình Dương. Giống "tao biết mày chưa kể hết, tao chờ."
Cô nắm tay Vy Vy. Chặt lại.
– Vy.
– Gì?
– Tao nợ mày nhiều hơn một bữa.
Vy Vy cười. Mắt, ướt. Lần đầu, ướt rõ.
– Mày nợ tao – một kết thúc đàng hoàng. Với ổng. Dù là gì – kết thúc đàng hoàng.
Kết thúc đàng hoàng.
Không phải chặn rồi trốn. Không phải "lần khác" rồi im.
Đàng hoàng.
– Được.
Vy Vy thả tay. Đứng dậy. Mở rèm, ánh sáng lọt vào, nắng trưa thứ Năm, vàng, ấm.
– Về bàn đi. Chiều có bài cần duyệt.
Cô đứng dậy. Cầm ba lô. Bước ra cửa.
Quay lại.
– Vy.
– Gì?
– Kẻ Quan Sát – mày đang nghĩ đến CEO. Và tao – xác nhận. Nhưng –
– Nhưng gì?
– Nhưng – đừng nói ổng. Đừng nói CEO – mày biết. Để – tao – hoặc ổng – nói.
Vy Vy gật. Nhẹ.
– Tao không nói. Chuyện của hai người – hai người tự kể.
Chuyện của hai người.
Hai người, biết nhau hai năm trên Vọng Lâu, chặn nhau, gặp lại, giấu nhau, và bây giờ, đang đứng sát cái ranh giới mà không ai dám bước qua.
Nhưng, ai đó đang đào dưới ranh giới đó.
Và, nếu không nhanh, mặt đất sẽ sụp, trước khi ai kịp bước.
Cô mở cửa phòng HR. Bước ra hành lang. Ánh sáng, sáng hơn trong phòng, chói mắt nửa giây.
Nhìn lên, tầng mười lăm, qua kính, phòng CEO, bóng người ngồi ở bàn tròn nhỏ.
Ổng ở đó.
Sổ tay da. Cà phê đen. Bút máy.
Và, ở đâu đó trong sổ tay đó, có một con mèo cuộn tròn mà ổng vẽ vô thức.
Tao không biết điều đó.
Nhưng, nếu biết, tao sẽ hiểu: ổng cũng đang sợ. Giống tao.
Cô quay lại bàn. Ngồi. Mở laptop. Gõ.
Nhanh lên, anh.
Nói đi.
Trước khi, không còn là chuyện của hai người.