Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 64: Ăn trưa
Chương 64

Ăn trưa

Tầng mười lăm. Phòng CEO.

Anh đọc email. Trang thứ ba, báo cáo tài chính quý, nhưng mắt không đọc. Dòng chữ trôi qua, kiểu đọc mà không tiếp nhận, vì đầu đang ở chỗ khác.

Điện thoại rung. Tin nhắn.

Hoàng Nam: "CEO ơi em báo nhanh – trưa nay Khôi agency mời An ăn trưa ở quán cơm Bà Hai đường Lý Tự Trọng ạ 😊 Không biết có liên quan project không nhưng em thấy nên báo"

Hoàng Nam.

Thằng phóng viên nội bộ đào bới Vọng Lâu, kích hoạt bão tuần hai mươi hai, bây giờ nhắn tin riêng cho CEO.

Tại sao anh ta nhắn tôi?

Vì anh ta cảm thấy nợ. Nợ Minh An. Nợ cả tôi. Kiểu người gây họa rồi cố bù bằng cách cho thông tin.

Hoặc anh ta ship. Kiểu Hoàng Nam ship không phải vì hiểu mà vì thấy vui.

Dù gì tôi biết rồi.

Quán cơm Bà Hai. Lý Tự Trọng. Trưa nay.

Anh nhìn tin nhắn. Lâu.

Tôi không đi.

CEO không theo nhân viên đi ăn trưa. CEO không theo ai đi ăn trưa.

Tôi không...

Anh đặt điện thoại xuống. Mở lịch. Trưa trống. Không họp. Không khách.

Quán cơm Bà Hai. Cách Vega hai trăm mét. Tôi ăn ở đó tuần trước với Tuấn, bàn project Mirai. Bình thường.

Nếu tôi đến, bình thường. CEO ăn trưa ở quán quen. Trùng hợp.

Không phải trùng hợp.

Nhưng ai cần biết?

Anh đứng dậy. Lấy áo vest. Mặc. Đi.


Mười hai giờ mười lăm. Quán cơm Bà Hai.

Quán nhỏ, hai tầng, mặt tiền hẹp, biển hiệu sơn tay: "Cơm Bà Hai, từ 1987." Tầng trệt quầy cơm, bàn nhựa, quạt trần, kiểu quán cơm Sài Gòn mà CEO bình thường sẽ không ngồi. Tầng hai bàn gỗ, yên tĩnh hơn, máy lạnh, kiểu tầng mà CEO có thể ngồi nếu phải.

Anh bước vào. Tầng hai. Chọn bàn góc cạnh cửa sổ, nhìn ra đường. Ngồi. Gọi: cơm sườn nướng, canh khổ qua, nước suối.

Bình thường. CEO ăn trưa. Quán quen.

Tôi đến trước. Không phải "theo." "Theo" là đến sau. Đến trước là trùng hợp.

Logic. Hoàn hảo.

Bịa.

Mười hai giờ hai mươi. Tiếng bước chân trên cầu thang gỗ, lên tầng hai.

Sneaker trắng. Áo sơ mi xanh nhạt, hôm nay không phải xanh rêu, tay xắn bừa, kiểu Đặng Khôi. Và cạnh anh ta, giày búp bê nâu nhạt, quần vải, áo trắng cổ tròn, tóc buộc cao, mặt tròn, kính gọng tròn. Trần Minh An.

Cô ở đây.

Và anh ta ở đây. Cạnh cô. Gần hơn mức đồng nghiệp. Nhưng không chạm. Khoảng cách lịch sự, ba mươi phân, kiểu khoảng cách của người muốn gần hơn nhưng chưa dám.

Hai người lên, nhìn quanh, tìm bàn.

Minh An nhìn, quét phòng, và dừng.

Mắt cô gặp mắt anh.

Khựng.

Cô khựng. Một giây. Mắt mở hơn bình thường, kiểu mắt người thấy thứ không ngờ. Hoặc thứ sợ gặp.

Tôi biết, vì mắt tôi cũng vậy. Nhưng tôi giấu giỏi hơn.

Anh gật. Nhẹ. Kiểu CEO gặp nhân viên, bình thường.

– Cô Trần.

– CEO. – Cô đáp. Nhanh. Giọng phẳng, kiểu phẳng cố ý.

Khôi nhìn qua, thấy anh, cười:

– Ồ, anh cũng ăn ở đây? Xin chào – Đặng Khôi, Prism Creative. – Giơ tay. Bắt tay.

Anh ta không biết tôi. Chưa gặp trực tiếp. Buổi họp rebrand tôi không dự, chị Thanh phụ trách.

– Lâm Quân Dịch. – Anh bắt tay. Chắc. Lạnh. Nhìn vào mắt. – CEO Vega Media.

– Ồ! – Khôi cười rộng. Mắt sáng, kiểu sáng chân thành, không một giọt tính toán. – CEO! Vinh dự quá. Tôi dẫn team rebrand cho Vega – rất vui được hợp tác.

"Vinh dự."

"Rất vui."

Anh ta nói thật. Kiểu người không biết nói giả. Tôi chuyên đọc người, và anh ta trong suốt.

– Ngồi đây không? Bàn tôi còn chỗ.

Tôi vừa nói gì.

Tôi mời họ ngồi cùng.

Tại sao.

Khôi nhìn Minh An, hỏi bằng mắt. Minh An mặt căng nhẹ nhưng gật:

– Dạ... được ạ.

"Dạ... được ạ."

Dấu ba chấm. Ngập ngừng. Cô không muốn ngồi cùng tôi, nhưng từ chối trước mặt Khôi sẽ lộ.

Lộ gì? Lộ rằng giữa CEO và nhân viên có thứ gì đó không bình thường.

Nên cô ngồi.

Ba người. Một bàn. Bàn gỗ nhỏ, ba ghế, tam giác. Khôi đối diện cô. Anh bên trái, giữa hai người.

Tam giác.

Khôi gọi: cơm gà nướng, rau luộc, trà đá. Minh An: cơm sườn kho, canh chua, nước chanh. Anh đã gọi rồi, ngồi, cốc nước suối, chờ.

Im. Ba giây. Kiểu im nặng.

Khôi, người phá băng giỏi, cười:

– Quán này ngon hen. Tôi ở Sài Gòn mười năm mà chưa biết. Minh An giới thiệu.

"Minh An giới thiệu."

Cô giới thiệu quán cho anh ta. Quán mà cô quen, quán mà cô ăn, quán mà có thể cô ăn một mình những ngày đầu ở Vega, khi chưa ai biết tên cô.

Và bây giờ cô chia quán với anh ta.

– Quán tốt. – Anh nói. Giọng phẳng. – Tôi cũng ăn ở đây hay. Cơm Bà Hai nấu đúng kiểu miền Nam.

– CEO cũng biết quán này? – Khôi hỏi, mắt sáng. – Hay quá! Cùng khẩu vị.

"Cùng khẩu vị."

Anh ta không biết câu đó đúng đến mức nào.

Minh An uống nước chanh, mắt nhìn ly, không nhìn ai.

Cô đang tránh. Tránh nhìn tôi. Tránh nhìn Khôi nhìn tôi. Tránh mọi thứ có thể tạo giao điểm.

Cơm đến. Ba đĩa. Ba người ăn.


Khôi nói chuyện tự nhiên, về dự án rebrand, về visual, về xu hướng. Anh ta nói giỏi, kiểu giỏi không cố, câu chuyện chảy, không gượng.

– ...concept "Trung thực tĩnh lặng" – tôi lấy cảm hứng từ những thương hiệu Nhật. Muji chẳng hạn. Họ không nói "tôi tốt nhất." Họ chỉ tồn tại đúng cách, và người ta tự nhận ra.

Tồn tại đúng cách.

Anh ta tồn tại đúng cách. Cười đúng lúc. Nói đúng chỗ. Không thừa. Không thiếu. Không kiểu tôi.

– Thú vị. – Anh nói.

Im. Một giây.

Minh An đang gắp cơm, ngón tay dừng. Nửa giây. Rồi tiếp.

"Thú vị."

Cô nghe từ đó và dừng. Vì "Thú vị" không phải từ bình thường. Không phải từ tôi dùng với ai cũng được. "Thú vị" là Kẻ Quan Sát. Là cà khịa. Là hai năm Vọng Lâu.

Cô biết.

Và tôi biết cô biết.

Và Đặng Khôi không biết gì.

Khôi cười: – Cảm ơn CEO! Concept này team tôi cũng tâm đắc lắm –

– Cô Trần dạo này ăn trưa ngoài nhiều nhỉ.

Cắt. Giữa câu Khôi. Anh nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ của dao sắc.

Tôi vừa nói gì.

Tôi vừa cắt giữa câu Khôi để hỏi cô câu hỏi không liên quan, giữa bữa trưa, trước mặt người khác.

Kiểu CEO kiểm tra nhân viên.

Hay kiểu đàn ông ghen, giấu sau mặt nạ chuyên nghiệp.

Minh An nhìn lên. Thẳng. Vào mắt anh. Kiểu nhìn cô chỉ dành cho anh, kiểu nhìn không chớp, kiểu nhìn hai năm Vọng Lâu, kiểu nhìn "mày cà khịa tao hả?"

– Dạ, tôi ăn trưa khi đến giờ ăn trưa. – Giọng ngọt, kiểu ngọt có gai. – CEO cũng ăn trưa ngoài đây mà. Năng suất của CEO, thì ai kiểm tra ạ?

Bật.

Cô bật, trước mặt Khôi, trước mặt CEO, giữa quán cơm. Kiểu bật mà tôi đã nghe trăm lần, từ ngày đầu tiên cô bước vào Vega: "thuê robot cho rồi."

Kiểu bật khiến cả phòng im.

Nhưng không phải cả phòng. Chỉ ba người. Một bàn. Và Đặng Khôi mắt mở hơn, nhìn qua nhìn lại.

Khôi: – Ơ...

Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Ba giây. Kiểu nhìn nặng, giữa hai người mà người thứ ba không thể chen vào.

Cô vẫn cãi tôi.

Dù ở tầng mười. Dù tránh mặt. Dù "Dạ" một chữ trong thang máy. Nhưng khi tôi cà khịa, cô bật. Bản năng. Không kiểm soát. Kiểu hai năm Vọng Lâu đã lập trình vào xương.

Cô không cãi Đặng Khôi. Vì anh ta không tạo ma sát. Anh ta mời, cô cười. Anh ta khen, cô cảm ơn.

Nhưng tôi cà khịa, và cô bật.

Chỉ với tôi.

– Tôi tự kiểm tra. – Anh đáp. Nhẹ. Miệng gần cười nhưng giữ. – Năng suất tôi ổn. Cảm ơn cô quan tâm.

– Tôi không quan tâm. – Cô nói. Nhanh. Quá nhanh. – Tôi chỉ trả lời câu hỏi CEO.

"Tôi không quan tâm."

Nói quá nhanh nghĩa là quan tâm.

Kiểu "Tôi không ghét anh ta" nói nhanh, nghĩa là rất ghét. Hoặc rất không ghét.

Im. Hai giây.

Khôi, thông minh, phá im lặng bằng cách tự nhiên nhất có thể:

– Cơm sườn ở đây ngon thật. – Gắp. Ăn. Cười. – Minh An chọn món giỏi.

Anh ta cứu. Cứu cô. Cứu bầu không khí. Bằng cơm sườn.

Giỏi. Tôi không bao giờ làm được kiểu đó. Tôi cà khịa hoặc im. Không có giữa.

Bữa trưa tiếp tục. Khôi nói về dự án, visual, phông chữ, cà phê Đà Lạt. Anh nghe, gật, đáp vài câu. Minh An ăn, im, thỉnh thoảng trả lời Khôi, kiểu trả lời né anh.

Nhưng mỗi lần anh nói, mắt cô liếc. Nhanh. Rồi quay đi.

Cô liếc tôi.

Kiểu liếc không muốn nhưng không cản được.

Kiểu tôi nhìn cô từ tầng mười lăm, qua cửa kính, mỗi lần Khôi đến lobby.

Cả hai nhìn khi nghĩ người kia không thấy.


Mười hai giờ năm mươi. Cơm xong.

Khôi gọi tính tiền, giơ tay: "Để tôi, hôm nay tôi mời."

– Để tôi. – Anh nói. Nhanh. Nhanh hơn dự định.

Tôi vừa tranh trả tiền với Đặng Khôi.

Kiểu đàn ông tranh trả tiền trước mặt phụ nữ.

Kiểu ghen.

Không. Kiểu CEO mời khách. Bình thường.

Khôi cười nhẹ, giơ hai tay: – Dạ, CEO mời thì vinh dự quá!

"Vinh dự," lần hai. Anh ta nói thật. Không mỉa mai. Không cạnh. Chỉ vui.

Minh An mắt nhìn anh nhanh rồi nhìn đi. Miệng mím, kiểu mím của người muốn nói gì đó nhưng giữ.

Anh trả tiền. Ba suất. Đứng dậy.

Ba người xuống cầu thang, ra cửa, vỉa hè, nắng trưa.

Khôi đứng giữa, nhìn qua nhìn lại:

– CEO và An quen nhau kỹ nhỉ?

Im.

Câu hỏi đó.

– Không. – Minh An nói. Nhanh.

– Đồng nghiệp. – Anh nói. Cùng lúc.

Cùng lúc.

Cô nói "Không," tôi nói "Đồng nghiệp," cùng lúc, chồng lên nhau, kiểu hai người đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho câu hỏi này từ lâu.

Và nói quá nhanh. Cả hai.

Người bình thường không trả lời nhanh vậy. Người bình thường dừng, nghĩ, rồi đáp. Nhanh là phòng thủ. Nhanh là đã nghĩ đến câu hỏi này trước khi nó được hỏi.

Khôi nhìn. Mắt sáng, kiểu sáng của người đọc tình huống giỏi. Anh ta giám đốc sáng tạo, đọc hình ảnh, đọc cảm xúc, đọc khoảng trống giữa hai vật thể. Đó là nghề.

Và khoảng trống giữa anh và cô, anh ta đọc.

Không có gì, nhưng đầy.

Khôi cười. Nhẹ. Không hỏi thêm.

– Vậy, tôi đi trước nhé. Minh An, tôi gửi phần chỉnh sáng nay. – Vẫy tay. Quay. Đi. Sneaker trắng trên vỉa hè, bước nhanh, nhẹ.

Hai người đứng vỉa hè, nắng Sài Gòn trưa.

Im.

Cô đứng cạnh tôi. Bốn mươi phân. Kiểu thang máy. Kiểu "Về sớm nhỉ," "Dạ."

Nhưng hôm nay không phải thang máy. Vỉa hè. Nắng. Xe chạy. Người đi.

Và cô vừa cãi tôi giữa quán cơm, trước mặt người khác. Kiểu cô luôn cãi tôi.

Kiểu không ai cãi tôi ngoài cô.

Minh An nói, không nhìn anh, nhìn đường:

– CEO đến quán này, tình cờ?

Cô hỏi.

Cô biết không tình cờ. Nhưng hỏi vì muốn nghe tôi nói.

– Tình cờ. – Anh đáp.

Im. Hai giây.

– Dạ. – Cô nói. Giọng nhẹ, kiểu "Dạ" trong thang máy, nhưng lần này miệng hơi cong nửa giây rồi thẳng lại.

Cô suýt cười.

Cô biết tôi nói dối. Và suýt cười.

Vì lời nói dối đó nghĩa là: tôi theo. Tôi, CEO, theo nhân viên đi ăn trưa vì ghen.

Và cô biết. Và suýt cười.

– Tôi đi trước. – Cô nói. Quay người. Đi. Bước nhanh, giày búp bê trên vỉa hè, kiểu bước của người muốn đi nhanh nhưng không muốn chạy.

Anh đứng. Nhìn theo.

Cô suýt cười.

Lần đầu từ tuần hai mươi hai, cô suýt cười vì tôi.

Không phải cười thật, kiểu cười với Đặng Khôi, cười thoải mái, cười vì buồn cười.

Suýt cười kiểu khác. Kiểu biết. Kiểu hiểu. Kiểu hai người chia chung một bí mật mà cả thế giới không biết.

Kiểu Vọng Lâu. Ba giờ sáng.

Anh quay người. Đi về hướng ngược lại. Vega Media, hai trăm mét, nắng, nóng.

Tôi ghen.

Thôi, gạch làm gì. Thừa nhận đi, Lâm Quân Dịch.

Ghen.

Ghen vì Đặng Khôi mua cà phê cho cô và cô cười. Ghen vì anh ta kể Đà Lạt và cô gật. Ghen vì anh ta nói "Minh An" tự nhiên, kiểu tên quen trên đầu lưỡi.

Nhưng ghen, và một thứ khác.

Vì cô cãi tôi. Không cãi anh ta.

Vì cô liếc tôi. Kiểu liếc không muốn nhưng không cản được.

Vì cô suýt cười khi biết tôi nói dối.

Đặng Khôi cho cô thoải mái.

Tôi cho cô lý do cãi.

Và cô chọn cãi.

Mỗi lần.

Anh cười. Một mình. Trên vỉa hè. Nắng Sài Gòn trưa nóng, chói, nhưng lần đầu trong hai tuần anh cười.

Cô suýt cười.

Và tôi đang cười.

Trên vỉa hè. Giữa trưa. Như thằng điên.

Bước. Nhanh. Về Vega. Thang máy. Lên mười lăm.

Phòng CEO. Ngồi. Mở sổ tay da.

Trang có dòng bị gạch: "Tôi không có quyền ghen."

Bên dưới viết, bút máy, mực xanh đen:

"Nhưng cô suýt cười."

Nhìn. Lâu. Không gạch.

Không gạch.

Vì dòng này thật.

Ch.64/70
2.394 từ