Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 65: Level mới
Chương 65

Level mới

Phòng họp A, tầng mười hai. Vega Media.

Cô ngồi ở ghế thứ tư từ trái, cạnh Bảo, tay cầm bút, sổ tay mở, trang trắng. Phòng họp lớn, mười hai người, team brand đầy đủ, team vận hành, hai người Prism Creative.

Và đầu bàn, CEO.

Ổng ở đây.

Bình thường họp rebrand chị Thanh phụ trách, CEO không dự. Nhưng hôm nay "review tiến độ quý," CEO cần duyệt trước khi trình hội đồng quản trị.

Nên ổng ngồi đầu bàn, sổ tay da mở, bút máy, mắt sâu, kiểu ngồi của người đã đọc mọi tài liệu trước khi đến.

Và tao ngồi cách ổng sáu ghế, phía cuối bàn, tầm nhìn thẳng.

Sáu ghế. Xa hơn bốn mươi phân trong thang máy. Nhưng mắt ổng khi vào phòng quét qua, dừng ở tao nửa giây, rồi đi.

Nửa giây.

Tao đếm.

Khôi ngồi đối diện cô, phía bên kia bàn, bên cạnh Hằng account Prism. Áo sơ mi trắng hôm nay, tay xắn, kiểu Khôi. Sneaker trắng dưới bàn.

Khôi nhìn cô, gật nhẹ, cười, kiểu cười "chào" không cần nói. Cô gật lại.

Bình thường. Đồng nghiệp dự án. Bình thường.

Nhưng kể từ quán cơm Bà Hai, Khôi nhìn cô khác. Nhẹ hơn. Kiểu nhìn của người đã hiểu thứ gì đó và chọn không hỏi.


Hai giờ mười lăm. Chị Thanh trình bày.

Tiến độ rebrand đúng lịch, visual giai đoạn một hoàn thành, bộ nhận diện đang chạy thử nội bộ. Trang trình chiếu, bảng biểu, màu sắc, phông chữ mới.

– ...content guideline đã xong bản hai – An phụ trách – đang chờ phản hồi cấp ban giám đốc để chốt.

Phản hồi cấp ban giám đốc.

Nghĩa là: phản hồi CEO.

Tao gửi thứ Năm tuần trước. Năm ngày. Chưa có phản hồi.

CEO gật. Nhìn tài liệu. Lật trang.

– Content guideline bản hai. – Ổng nói. Giọng phẳng. – Tôi đọc rồi.

Im. Cả phòng chờ.

– Hướng đúng. Nhưng phần tông giọng thiếu ví dụ cụ thể. Nên bổ sung trước khi chốt. – Nhìn xuống tài liệu. – Cô Trần hình như dạo này bận lắm? Bản hai trễ hai ngày so với lịch.

"Bận lắm."

"Trễ hai ngày."

Ổng đang cà khịa tao giữa phòng họp, mười hai người, trước mặt Khôi.

Kiểu CEO nhận xét nhân viên. Chuyên nghiệp. Đúng. Bản hai trễ hai ngày, đúng.

Nhưng "bận lắm," giọng đó, mắt đó, kiểu đó, không phải CEO nhận xét. Kiểu Kẻ Quan Sát mỉa mai trên Vọng Lâu khi tao gửi bài trễ: "Mèo Mất Ngủ hôm nay ngủ nhiều quá hay sao?"

Cà khịa.

Kiểu cà khịa mà cả phòng nghe chỉ thấy chuyên nghiệp. Chỉ tao nghe thấy gai.

Cô nhìn lên. Thẳng. Mắt không chớp.

– Dạ, bản hai trễ vì phản hồi bản một từ ban giám đốc trễ bốn ngày. – Giọng bình tĩnh nhưng sắc. – Tôi không thể chỉnh bản hai khi chưa biết bản một được duyệt hay không.

Im.

Mười hai người im. Kiểu im của phòng họp khi nhân viên bật CEO bằng sự thật.

Đúng.

Tao đúng. Bản một gửi từ tuần hai mươi lăm. Bốn ngày không phản hồi. Tao gửi nhắc, không trả lời. Tuần hai mươi sáu mới có phản hồi, ngắn: "hướng đúng, chỉnh phần ba," không chi tiết. Tao chỉnh, gửi lại, tính từ ngày nhận phản hồi, trễ đúng hai ngày.

Nhưng nếu tính từ ngày tao gửi bản một, CEO mới là người trễ trước.

Và tao nói thẳng, giữa phòng họp, trước mười hai người, trước Khôi.

Kiểu Trần Minh An.

CEO nhìn cô. Lâu. Mắt không giận. Mắt khác. Kiểu mắt cô đã thấy lần đầu ngày thứ tư đi làm, khi cô bật "thuê robot cho rồi," kiểu mắt sáng nhanh rồi tắt.

Kiểu mắt thích.

Ổng đang thích việc tao cãi ổng.

Kiểu Vọng Lâu. Kiểu mỗi lần tao phản bác, ổng viết dài hơn, không phải vì tức mà vì thích.

– Được. – Ổng nói. Gật. – Tôi sẽ phản hồi nhanh hơn. Bản hai, bổ sung ví dụ, gửi lại thứ Sáu.

"Được."

Một chữ. Không cãi. Không bẻ. Không "logic ở đâu?"

"Được."

Kiểu nhượng bộ giữa phòng họp, trước mặt Khôi, điều mà CEO Lâm Quân Dịch hiếm khi làm.

Cuộc họp tiếp tục. Khôi trình bày phần visual, ngắn gọn, chuyên nghiệp. CEO hỏi vài câu, sắc nhưng công bằng, không cà khịa.

Ổng chỉ cà khịa tao.

Mười hai người trong phòng, ổng chỉ cà khịa tao.

Kiểu Vọng Lâu, hàng trăm người viết bài, Kẻ Quan Sát chỉ tranh luận với Mèo Mất Ngủ.


Ba giờ mười lăm. Họp xong.

Mọi người ra nhanh, tiếng ghế, tiếng bước chân, tiếng "CEO hôm nay bình thường mà," "bình thường đâu, mày thấy khi An bật lại không?"

Cô thu sổ tay. Đứng. Đi ra.

Hành lang tầng mười hai. Khôi đi cạnh, bước nhanh theo, sneaker trắng:

– An.

– Hm.

– An dám nói vậy với CEO á? – Khôi nhìn cô, mắt sáng, kiểu sáng nể. – Trước mặt cả phòng. Trước mặt tôi. "Phản hồi bản một trễ bốn ngày." – Khôi cười, lắc đầu. – Tôi làm agency mười năm, chưa thấy ai nói vậy với khách hàng cấp CEO.

"Chưa thấy ai."

Vì không ai làm vậy. Vì bình thường nhân viên giữ mặt sếp. Bình thường nhân viên "dạ," "vâng," "để em xem lại."

Nhưng tao không bình thường. Không phải vì dũng cảm. Vì ổng cà khịa tao và cơ thể tao tự phản ứng. Bản năng. Hai năm lập trình trên Vọng Lâu.

– Quen rồi. – Cô nói. Nhẹ.

– Quen? – Khôi nhướn mày. – Nói CEO "anh feedback trễ", quen?

– Ổng cà khịa tôi, tôi cà khịa lại. Công bằng.

Khôi cười. Rộng. Mắt nheo, kiểu cười Khôi, tới mắt, không giữ.

– Tôi thích. – Khôi nói. Giọng thấp hơn một tông, nhẹ hơn, kiểu giọng không còn nói về công việc. – Sự thẳng thắn. Hiếm.

"Tôi thích."

Khôi nói "tôi thích," nhìn thẳng, giọng thấp, kiểu không phải khen đồng nghiệp.

Kiểu thích.

Cô nhìn Khôi. Một giây. Hai giây.

Khôi ấm. Cười giống nắng. Sneaker trắng. Kể Đà Lạt. Mua cà phê. Nói "bạn." Nói "tôi thích sự thẳng thắn."

Đơn giản. Trong suốt. Không có lớp nào phía sau.

Nếu đây là truyện, Khôi là nam chính hoàn hảo. Ấm. Hiền. Không bí mật. Không lớp. Không hai năm giấu. Không "Em sẽ hiểu. Sớm thôi."

Nếu đây là truyện, tao sẽ chọn Khôi.

Nhưng đây không phải truyện.

– Cảm ơn anh. – Cô cười. Nhẹ. Kiểu cười lịch sự, không tới mắt, kiểu cười cô dùng ở tầng mười.

Khôi nhìn. Nhận ra nụ cười đó khác. Nhưng không nói.

Hai người đi hành lang về phía thang máy. Tầng mười hai vắng dần, đèn hành lang sáng.

– An.

– Hm.

– Cuối tuần này, An có rảnh không?

Cuối tuần.

– Tôi biết một quán cà phê ở quận Ba, nhỏ, yên tĩnh, chủ quán rang cà phê bằng tay. – Khôi cười nhẹ, gãi đầu, kiểu gãi đầu ngại. – Không liên quan công việc. Chỉ muốn rủ bạn đi uống cà phê. Vậy thôi.

"Không liên quan công việc."

"Chỉ muốn rủ bạn."

Khôi đang mời tao đi cà phê cuối tuần, không vì công việc.

Mời kiểu hẹn.

Cô dừng bước. Nhìn Khôi. Mắt sáng, hiền, chờ. Tay trong túi quần, kiểu đứng của người đang cố tỏ ra thoải mái nhưng hơi hồi hộp.

Khôi hồi hộp.

Giám đốc sáng tạo mười năm trong ngành, trình bày trước hàng chục khách hàng, và đang hồi hộp vì mời tao uống cà phê.

Vì đây không phải công việc. Đây là thích.

Và Khôi không giấu. Không kiểm soát. Không viết vào sổ tay rồi gạch. Hỏi thẳng, giữa hành lang, kiểu người nói thật.

Kiểu tao muốn mọi người nói thật.

Im. Ba giây.

Nói gì?

Nói "không" vì tao đang yêu người khác. Người khác = sếp. Sếp = CEO. CEO = Kẻ Quan Sát. Kẻ Quan Sát = người giấu bí mật năm tháng. Người giấu bí mật = người viết "Từ chối. Lý do: không đủ thuyết phục." Người viết đó = người tao yêu.

Phức tạp.

Hoặc nói "được" vì Khôi tốt. Khôi ấm. Khôi đơn giản. Và có lẽ đơn giản là thứ tao cần. Bây giờ.

Không phải yêu. Không phải hẹn hò. Chỉ cà phê. Với người bình thường. Để thở.

– Được. – Cô nói. Nhẹ.

Khôi mắt sáng hơn. Cười rộng hơn. Kiểu cười vui, thật.

– Hay quá! Thứ Bảy mười giờ sáng, được không? Tôi gửi địa chỉ.

– Dạ.

– Tuyệt. – Khôi gật. Cười. Đi. Sneaker trắng trên sàn, nhẹ.

Cô đứng. Hành lang. Một mình.

Tao vừa đồng ý đi cà phê với Đặng Khôi. Cuối tuần. Không vì công việc.

Tao...

Tiếng thang máy mở. Cô bước vào. Một mình. Bấm mười.

Cửa đóng. Thang máy xuống. Mười hai. Mười một. Mười.

Khôi dễ chịu. Ấm. Không phức tạp.

Tại sao tao không thể thích ai dễ dàng hơn?

Tại sao phải là ổng?

Ổng lạnh. Kiểm soát. Cà khịa. Giấu. Nói "Thú vị" thay vì "hay." Nói "Được" thay vì "cảm ơn." Nhìn tao bằng mắt sâu, kiểu đọc, không phải nhìn.

Ổng phức tạp. Nhiều lớp. Bí mật. Đau.

Nhưng ổng hiểu tao. Kiểu không ai hiểu.

Khi tao bật, ổng không giận. Mắt ổng sáng.

Khi tao viết, ổng đọc. Từng chữ. Hai năm.

Khi tao nói "Phản hồi bản một trễ bốn ngày," giữa phòng họp, trước mười hai người, ổng nói "Được." Nhượng bộ. Vì ổng biết tao đúng.

Ổng không cho tao thoải mái. Nhưng cho tao cảm giác sống.

Khôi cho tao thoải mái.

Ổng cho tao sống.

Và tao, hai mươi tư tuổi, đứng trong thang máy, biết rõ: tao muốn sống hơn muốn thoải mái.

Nhưng chưa biết phải làm gì với điều đó.

Cửa mở. Tầng mười. Bước ra. Về bàn.

Ngồi. Mở máy tính. Gõ.

Điện thoại rung. Tin nhắn.

Đặng Khôi: "285/20 Võ Văn Tần, Q3. Quán tên 'Giọt.' Thứ 7 10h. Tôi đến trước giữ bàn 😊"

Cô nhìn tin nhắn. Lâu.

"Giọt."

Quán cà phê tên Giọt. Quận Ba. Thứ Bảy mười giờ.

Tao sẽ đi. Vì tao đã nói "Được."

Và có lẽ tao cần biết: cà phê với người bình thường có khác gì cà phê mà ổng pha lúc khuya, bạc xỉu, sữa nhiều đường ít, đặt trên bàn, không nói gì?

Gõ: "Dạ, ok anh. Hẹn thứ 7."

Gửi. Đặt điện thoại. Quay lại màn hình.

Content guideline, bản hai, trang ba: "Tông giọng: thẳng thắn, không nịnh, không sáo rỗng."

Thẳng thắn.

Kiểu ổng.

Kiểu tao.

Kiểu hai người viết chung mà không muốn thừa nhận.

Ch.65/70
1.832 từ