Đối mặt
Thứ Sáu, tuần thứ hai mươi hai. Sáu giờ chiều.
Hành lang tầng mười lăm. Vắng.
Cô đứng trước phòng CEO. Một mình.
Cả tầng tám tan từ năm giờ ba mươi, sớm hơn bình thường. Không ai muốn ở lại sau sáng nay. Vy Vy ra trước, bóp vai cô, nói nhỏ: "Xong thì nhắn tao." Hoàng Nam cúi đầu đi ngang không dám nhìn. Chị Thanh vỗ lưng cô một cái, không nói gì, nhưng kiểu vỗ nặng hơn bình thường.
Tầng chín, vắng. Tầng mười, vắng. Hành lang tầng mười lăm, đèn hành lang vẫn sáng, ánh vàng nhạt, im.
Cô đứng.
Tay nắm chặt. Không cầm gì, điện thoại trong túi quần, không sổ tay, không laptop, chỉ hai bàn tay nắm, móng tay ấn vào lòng bàn tay.
Mười bốn bước từ thang máy đến cửa phòng ổng. Tao đếm. Mười bốn bước, dài nhất đời.
Sáng nay tao lên đây lần đầu, báo ổng nhóm Zalo đang ghép. Lúc đó mười một giờ ba mươi, văn phòng đông, chị Liên ở ngoài, tao gõ cửa.
Bây giờ, sáu giờ chiều, chị Liên về rồi. Tầng mười lăm trống. Chỉ còn ổng.
Và tao.
Ánh sáng lọt qua khe cửa phòng CEO, đèn bàn, không phải đèn trần. Ổng ở đó. Ổng vẫn ở đó, từ trưa, khi xuống tầng tám nói sáu chữ, rồi lên lại, và không xuống nữa.
"Kẻ Quan Sát – là tôi."
Sáu chữ.
Ổng nói trước cả tầng tám. Trước hai mươi đôi mắt. Không nói tên tao.
"Là chuyện của người đó. Không phải của tôi để nói."
Ổng giữ phần đó. Phần của tao.
Cô hít thở. Chậm. Một nhịp. Hai nhịp.
Gõ đi, Trần Minh An.
Mày từng gõ bàn phím cãi nhau với ổng đến ba giờ sáng, hai trăm bình luận, không sợ.
Bây giờ, gõ cửa, một cái, sao khó vậy?
Vì trên Vọng Lâu, tao cãi với chữ. Bây giờ, tao phải nhìn mặt ổng. Và biết: ổng là Kẻ Quan Sát. Từ đầu. Từ trước khi tao bước vào Vega Media.
Ổng biết, và im.
Tao biết, và im.
Năm tháng.
Gõ.
Hai nhịp. Nhẹ. Kiểu gõ cửa lúc mười một giờ sáng nay, nhưng chậm hơn. Mệt hơn.
Im.
Hai giây. Ba giây.
Anh ngồi ở bàn. Đèn bàn, vàng. Laptop đóng. Cà phê, cốc thứ tư, nguội trên bàn từ bốn giờ.
Sổ tay da mở, trang tuần hai mươi hai, dòng trưa nay: "Đã nói. Trước tầng 8." Dòng dưới: "Chiều nay, gặp cô. Nói hết."
Nói hết.
Sáu tiếng kể từ khi viết dòng đó. Sáu tiếng, ngồi đây, nhìn cửa, chờ.
Chờ cô.
Vì tôi viết "gặp cô", nhưng không xuống gặp. Vì không biết bắt đầu từ đâu. Vì Kẻ Quan Sát luôn có câu mở, trên Vọng Lâu, nhưng ở đây, đối diện cô, không phải chữ trên màn hình, mà mắt, giọng, hơi thở...
Không có nút xóa.
Tiếng gõ.
Hai nhịp. Nhẹ.
Anh biết.
Cô.
Kiểu gõ đó, hai nhịp nhẹ kiểu người không chắc có nên gõ không, nhưng vẫn gõ. Kiểu sáng nay. Kiểu cô.
– Vào đi.
Cửa mở. Chậm.
Minh An bước vào.
Tóc xõa, không còn buộc cao như sáng, kiểu xõa sau một ngày dài, hoặc kiểu xõa vì không còn sức buộc. Mắt không đỏ nữa, kiểu mắt đã qua đỏ, qua nóng, bây giờ tĩnh. Tĩnh lạ. Áo sơ mi trắng nhàu nhẹ ở cổ tay, kiểu người đã cuộn tay áo lên rồi thả xuống rồi cuộn lại cả chục lần trong ngày.
Cô đứng ở cửa. Không ngồi. Nhìn anh.
Cô nhìn tôi.
Không phải mắt sáng nay, mắt "hoảng", mắt "chạy đua với nhóm Zalo." Bây giờ, mắt khác. Mắt, biết. Mắt, chờ.
Mắt của người đã qua cơn bão, và đến đây, để nghe.
Im. Năm giây. Dài.
Anh nhìn cô. Cô nhìn anh. Đèn bàn vàng, ánh sáng rơi giữa hai người, khoảng cách bốn bước, bàn tròn nhỏ, hai ghế, cốc cà phê nguội.
Nói đi.
Nói, Lâm Quân Dịch. Sáu tiếng chờ. Cô đã đến. Nói.
– Vào đi, Mèo Mất Ngủ.
Cô đứng khựng.
Chân, vừa bước, dừng. Giữa bước thứ hai và bước thứ ba. Giữa cửa và bàn tròn.
Mèo Mất Ngủ.
Ổng gọi tao, Mèo Mất Ngủ.
Bằng miệng. Bằng giọng. Không phải chữ trên màn hình, không phải bình luận trên Vọng Lâu, mà giọng, thấp, nhẹ, kiểu giọng ổng dùng khi không đóng vai CEO.
Lần đầu tiên, trong năm tháng, trong hai năm, ai đó gọi tao bằng tên đó, ngoài đời thật.
Và người gọi là ổng.
Cô đứng yên. Chân không run, hoặc run mà cô không để ý, vì toàn bộ cơ thể đang bận xử lý ba chữ đó.
Mèo Mất Ngủ.
Ba chữ. Hai năm. Bốn mươi mốt bài. Hai trăm bình luận. Một lần chặn. Năm tháng giấu.
Nén trong ba chữ.
Im. Bảy giây.
Cô nuốt. Nhìn ổng. Ổng ngồi, ghế xoay, không tựa lưng, người hơi nghiêng về phía trước kiểu người đang chờ phản ứng mà không biết phản ứng sẽ là gì.
Ổng cũng đang sợ.
Kẻ Quan Sát, người kiểm soát mọi tình huống, đang ngồi đó, và sợ.
Sợ tao nói gì?
Sợ tao bỏ đi?
Hay sợ, tao ở lại?
Cô bước. Bước thứ ba. Thứ tư. Đến bàn tròn. Không ngồi. Đứng.
– Anh biết từ bao giờ?
Giọng cô, phẳng. Không rung. Không cao. Phẳng kiểu phẳng của người đã luyện cả ngày để hỏi câu này.
Câu đó.
Câu mà tôi biết sẽ đến. Từ lâu lắm rồi. Từ ngày đầu tiên cô gõ cửa phòng họp tầng mười hai, trình bày proposal, mắt sáng, giọng nhanh, bật lại tôi trước cả phòng. Tôi đã biết: một ngày, cô sẽ hỏi.
"Anh biết từ bao giờ?"
Và tôi đã chuẩn bị câu trả lời. Trong sổ tay da. Trong đầu. Cả trăm cách nói, lịch sự, khéo léo, kiểu CEO xử lý tình huống.
Nhưng bây giờ, cô đứng đây, tóc xõa, áo nhàu, mắt tĩnh, và cách nói lịch sự nào cũng thành giả.
– Từ trước khi cô nhận việc.
Im.
Cô không nháy mắt.
Không há miệng. Không hít sốc. Chỉ đứng. Nhìn.
Kiểu nhìn, của người vừa nghe xác nhận điều đã biết, nhưng nghe rồi, vẫn đau.
– Trước – bao lâu?
Bao lâu.
Cô hỏi cụ thể. Kiểu Mèo Mất Ngủ, không chấp nhận câu trả lời mơ hồ, đào sâu, hỏi tiếp, cho đến khi đối phương không còn chỗ trốn.
– Ba tuần. Từ lúc đọc hồ sơ ứng tuyển. Tôi nhận ra cách viết. Cấu trúc câu. Câu hỏi tu từ. Cách kết bằng một câu ngắn bất ngờ.
Nói rồi.
Nói thật. Không che. Không "tình cờ phát hiện." Ba tuần, đọc hồ sơ, nhận ra.
Cô ngồi xuống. Chậm. Ghế đối diện bàn tròn. Hai tay đặt trên đùi. Lưng thẳng.
Cô ngồi.
Cô, Trần Minh An, người đứng suốt từ lúc vào, bây giờ ngồi. Kiểu ngồi, không phải vì muốn, mà vì chân không giữ nổi nữa.
Im. Mười giây. Dài kiểu mười giây có tiếng đồng hồ treo tường, tick, tick, tick, mà bình thường anh không bao giờ nghe.
Cô mở miệng.
– Ba tuần trước khi tôi vào.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Cô đang lặp lại, để tiêu hóa.
– Năm tháng. – Cô nói. – Anh biết năm tháng.
– Đúng.
– Và – không nói.
"Không nói."
Hai chữ. Nhẹ. Nhưng nặng nhất phòng.
– Không nói. – Anh nhắc lại. Thừa nhận.
Im.
Cô nhìn cốc cà phê nguội trên bàn. Nhìn sổ tay da, mở, dòng chữ viết tay, cô không đọc được từ khoảng cách này nhưng thấy nét bút đậm, gạch xóa.
– Tại sao?
Tại sao.
Tại sao, không nói.
Câu hỏi đúng. Câu hỏi mà tao đã hỏi chính mình, mỗi đêm, suốt bốn tuần kể từ khi biết chắc. Tại sao ổng biết, và im?
Câu hỏi mà Mèo Mất Ngủ sẽ hỏi Kẻ Quan Sát, nếu gặp ngoài đời.
Và bây giờ, gặp thật, và hỏi thật.
Ổng im. Lâu. Kiểu im khác, không phải im lạnh của CEO trong phòng họp, mà im kiểu người đang tìm từ.
Ổng đang tìm từ.
Kẻ Quan Sát, người viết hai trăm bình luận không bao giờ thiếu từ, đang tìm.
– Vì – ban đầu – tôi muốn quan sát.
Giọng ổng, thấp. Chậm hơn bình thường. Không sắc. Không lạnh.
– Muốn xem – cô có nhận ra không. Muốn xem – cô là Mèo Mất Ngủ kiểu nào ngoài đời. Muốn – giữ khoảng cách.
Giữ khoảng cách.
– Rồi – khoảng cách mờ đi. Và – tôi không biết nói lúc nào. Nói sao. "Chào, tôi là Kẻ Quan Sát, người cãi nhau với cô hai năm trên Vọng Lâu, người block cô, rồi nhận cô vào công ty"?
Nhận cô vào công ty.
Ổng nhận tao, biết tao là ai, và nhận.
– Anh nhận tôi vào – vì biết tôi là Mèo Mất Ngủ?
Ổng nhìn cô. Thẳng.
– Tôi nhận cô vì hồ sơ tốt. Kinh nghiệm phù hợp. Cách viết sắc. – Dừng. Một nhịp. – Nhưng – nếu nói tôi không biết cô là Mèo Mất Ngủ khi ký duyệt – thì tôi nói dối.
Ổng thừa nhận.
Không vòng vo. Không "trùng hợp." Thừa nhận: ổng biết. Ổng chọn nhận tao. Biết tao là ai, và chọn.
Im.
Cô nhìn tay mình. Trên đùi. Mười ngón tay, cong, móng ấn vào lòng bàn tay, thói quen cũ. Kiểu tay khi bị bully ở công ty cũ kiểu tay khi giữ. Giữ để không sụp.
– Và – cô cũng không nói.
"Cô cũng không nói."
Câu đó, đánh vào ngực.
Đúng.
Tao cũng biết. Từ tuần thứ tám. Bảng so sánh. Tám mục, bảy khớp. "Thiếu một tiền đề vững." "Thú vị." Sáu tháng ngưng hoạt động bằng sáu tháng nhậm chức. Mốc thời gian trùng. Giọng viết trùng.
Tao biết, và im.
Tao cũng chọn quan sát. Cũng chọn "chờ xem." Cũng tự nhủ "chưa chắc" khi trong lòng biết chắc chín mươi phần trăm.
Ổng giấu tao, đúng. Nhưng tao, cũng giấu ổng.
Năm tháng. Hai người biết. Không ai nói.
Cô ngẩng lên.
– Tôi biết từ tuần thứ tám.
Ổng không nháy mắt. Nhưng tay ổng, trên bàn, ngón tay giữa và ngón áp út, khẽ cong. Kiểu cong mà bình thường cô sẽ không thấy, nhưng bây giờ, trong phòng vắng, đèn vàng, cô thấy mọi thứ.
– Tuần thứ tám. – Ổng lặp lại. Giọng – phẳng. Nhưng mắt – khác. Mắt của người vừa nghe thứ không ngờ.
– Tôi lập bảng so sánh. Bảy trên tám mục khớp. Bút máy. "Thú vị." Sáu tháng. – Cô nói. Ngắn. Gọn. Kiểu liệt kê bằng chứng trước tòa. – Tôi biết – anh là Kẻ Quan Sát.
Im.
Ổng nhìn tao. Lâu. Kiểu nhìn không phải CEO nhìn nhân viên. Kiểu hai người biết nhau hai năm qua chữ, qua bình luận, qua những đêm khuya, và bây giờ ngồi đối diện, nói thẳng.
– Cô biết – và vẫn ở lại.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định. Giọng ổng, nhẹ.
Tao vẫn ở lại.
Mười hai tuần, từ tuần tám đến tuần hai mươi, tao biết CEO là Kẻ Quan Sát và vẫn đi làm mỗi sáng. Vẫn cãi nhau trong phòng họp. Vẫn viết proposal. Vẫn nhìn ổng qua kính phòng CEO và tự hỏi: ổng có nhận ra tao đang nhận ra ổng không?
– Tôi ở lại – vì đây là công việc của tôi. – Cô nói. – Vega Media – không phải Vọng Lâu.
Nửa thật.
Nửa kia, tao ở lại vì...
Vì –
Thôi.
Im. Dài. Kiểu im mà cả hai đều nghe rõ hơi thở của người kia. Đèn bàn nhấp nháy, nhẹ, rồi lại sáng đều.
Ổng nói:
– Tôi nợ cô – một lời xin lỗi.
Cô nhìn ổng.
– Xin lỗi – vì giấu. Vì biết mà không nói. Vì – để cô phải tự ghép mảnh. Và vì – hôm nay – cô nghe từ nhóm Zalo trước khi nghe từ tôi.
Ổng xin lỗi.
Lâm Quân Dịch, CEO, Kẻ Quan Sát, người không bao giờ nói "tôi sai", đang nói "tôi nợ cô."
Và đúng. Ổng nợ.
Nhưng tao cũng nợ.
– Tôi cũng giấu. – Cô nói. Giọng – nhẹ hơn. Không phải phẳng nữa. Nhẹ. – Tôi biết từ tuần tám – và không nói. Cũng sợ. Cũng – không biết nói sao.
Im.
Hai người nhìn nhau. Trong đèn vàng. Cốc cà phê nguội giữa bàn. Sổ tay da mở. Bên ngoài, trời tối dần, ánh sáng thành phố bắt đầu lên, qua cửa kính tầng mười lăm, xa, nhỏ, nhấp nháy.
Hai năm.
Hai năm trên Vọng Lâu, tao và ổng, cãi nhau về Norwegian Wood, về Bridget Jones, về "người lớn có nên khóc", về niềm tin, về phản bội, về mọi thứ, trừ tên thật.
Năm tháng ở Vega, cùng phòng họp, cùng dự án, cùng rooftop, và vẫn không nói.
Hai năm cộng năm tháng. Nén trong căn phòng này. Trong khoảng cách bốn bước. Trong ánh đèn vàng.
Ổng mở miệng, rồi đóng. Mở lại.
– Minh An.
Không phải "cô Trần." Không phải "Mèo Mất Ngủ." Tên cô. Bằng giọng, thấp, nhẹ, kiểu giọng cô chưa nghe ổng dùng với ai.
– Tôi –
Cô đứng dậy.
Cô đứng dậy.
Đột ngột. Ghế đẩy ra, tiếng bánh xe nhỏ trên sàn gỗ. Hai tay buông xuống thân, không nắm nữa.
Đủ rồi.
Đủ cho hôm nay.
Tao không thể, ngồi đây, nghe thêm, vì nếu ngồi thêm, tao sẽ...
Sẽ gì?
Sẽ khóc. Hoặc sẽ nói thứ mà, chưa sẵn sàng nói.
– Tôi cần thời gian.
Giọng cô, bình. Bình hơn cô tưởng. Kiểu bình của người đã quyết, không phải bình vì không đau, mà bình vì đau quá nên mặt đá.
Ổng nhìn cô. Không đứng dậy.
Ổng nhìn kiểu, kiểu Kẻ Quan Sát nhìn bình luận cuối cùng của Mèo Mất Ngủ, trước khi chặn kiểu nhìn câu chữ mà biết: đây là lần cuối.
Nhưng không phải lần cuối.
Tao không bỏ đi. Tao cần thời gian. Khác nhau.
– Tôi nghe thấy. – Ổng nói. Giọng – thấp. Kiểm soát. Nhưng – mắt ổng – không lạnh. Mắt – kiểu mắt đêm khuya trên Vọng Lâu – viết: "Tôi hiểu hơn cô nghĩ."
Cô quay người. Đi.
Một bước. Hai bước.
Đừng nhìn lại.
Đừng, vì nếu nhìn lại, tao sẽ thấy ổng ngồi đó, một mình, trong đèn vàng, sổ tay da mở, cốc cà phê nguội, và tao sẽ...
Ba bước. Bốn bước. Cửa.
Tay nắm cửa. Kim loại. Lạnh.
Mở.
Bước ra. Hành lang. Đèn vàng nhạt. Im.
Cửa đóng, sau lưng, nhẹ. Không đóng sập. Kiểu đóng cửa của người muốn để ngỏ, dù cửa đã khép.
Cửa đóng.
Anh ngồi.
Ghế đối diện, trống. Vẫn xoay nhẹ, quán tính từ lúc cô đứng dậy. Xoay, rồi dừng.
Cô đi rồi.
"Tôi cần thời gian."
Bốn chữ.
Không phải "tôi ghét anh." Không phải "đừng gặp tôi." Không phải "tôi nghỉ việc."
"Tôi cần thời gian."
Thời gian.
Anh nhìn ghế trống. Lâu. Mắt trên vải ghế xám, chỗ cô vừa ngồi, bốn phút, hay năm, anh không đếm, nhưng ngắn. Ngắn nhất trong mọi cuộc trò chuyện của họ.
Trên Vọng Lâu, cuộc tranh luận ngắn nhất cũng mười lăm bình luận. Cuộc dài nhất, hai trăm.
Ở đây, ngoài đời, mười phút. Có thể ít hơn.
Nhưng mười phút này, nặng hơn hai trăm bình luận.
Anh nhìn sổ tay da. Mở. Dòng chữ trưa nay: "Chiều nay, gặp cô. Nói hết."
Nói hết.
Tôi nói, phần sự thật. "Từ trước khi cô nhận việc." "Ba tuần." "Vì muốn quan sát."
Nhưng phần còn lại, phần mà sáu tiếng ngồi đây tôi chuẩn bị: "Tôi giấu vì sợ mất cô," "Tôi quan sát vì muốn ở gần cô thêm," "Vọng Lâu là nơi duy nhất tôi thật, và người duy nhất tôi thật cùng là cô"...
Chưa nói.
Cô đi, trước khi tôi kịp nói.
Và tôi, không giữ.
Đúng. Không giữ. Vì cô nói "cần thời gian", và tôi hiểu: giữ lúc này là ích kỷ. Giữ là kiểu người đặt nhu cầu mình lên trước. Kiểu bạn gái cũ Phương Linh, "anh phải chọn: gia đình hoặc em," kiểu ép.
Tôi không ép.
Tôi, Lâm Quân Dịch, CEO, Kẻ Quan Sát, để cô đi. Và ngồi lại.
Anh cầm bút. Viết. Trang tuần hai mươi hai, dòng cuối:
"Cô đến. Hỏi. Tôi nói. Cô đi."
Dừng bút.
Bốn câu. Tóm tắt, mười phút, quan trọng nhất, trong năm tháng.
Viết thêm:
"Cô nói: 'Tôi cần thời gian.' Không phải 'Tôi không muốn biết.' Không phải 'Đừng gặp tôi.'"
"Thời gian. Cô cần thời gian."
"Và tôi, sẽ cho cô thời gian."
Đóng sổ. Nhét vào túi áo. Gần ngực.
Nhìn ra cửa kính. Thành phố, tối, đèn nhấp nháy, xa. Tầng tám, tối, mọi người đã về. Bàn góc trái gần cửa sổ, đèn tắt.
Cô đã về.
Anh đứng dậy. Cài nút áo vest, thói quen, dù không có ai nhìn. Tắt đèn bàn. Phòng tối, chỉ còn ánh thành phố, qua kính, vàng nhạt, rời rạc.
Ngày dài nhất.
Sáng, nhóm Zalo cháy. Trưa, tầng tám im khi tôi bước vào. Chiều, sáu chữ: "Kẻ Quan Sát – là tôi." Tối, mười phút với cô.
Mười phút.
Và cô gọi tôi "anh." Không phải "CEO." Không phải "sếp." "Anh."
Kiểu "anh", lần đầu tiên, không gượng.
Anh bước ra. Đóng cửa. Hành lang vắng. Đèn vàng nhạt.
"Tôi cần thời gian."
Tôi sẽ chờ, Mèo Mất Ngủ.
Hai năm, trên Vọng Lâu, tôi chờ cô trả lời mỗi đêm.
Lần này, chờ thêm, cũng được.