Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 20: Bức tường vô hình
Chương 20

Bức tường vô hình

Chủ nhật tối. Tuần thứ bảy.

Penthouse tầng hai mươi, quận 2. Trần cao ba mét rưỡi, sàn gạch xám nhạt, tường trắng không ảnh, bếp mở ít dùng, ban công nhìn ra sông Sài Gòn. Im lặng – loại im lặng của không gian một trăm mét vuông chỉ chứa một người.

Lâm Quân Dịch ngồi trên sofa, laptop mở trên bàn thấp, cà phê đen nguội bên cạnh – ly thứ ba, pha từ sáu giờ chiều, giờ đã chín. Anh không uống ly thứ ba. Anh cũng không làm việc.

Màn hình laptop sáng. Thanh địa chỉ trống. Con trỏ nhấp nháy.

Anh gõ: v-o-n-g-l-a-u-.-c-o-m.

Enter.

Trang chủ Vọng Lâu tải – chậm, vì anh không vào từ thiết bị này đã sáu tháng bảy ngày. Giao diện cũ: nền trắng ngà, font serif, tagline nhỏ ở góc phải: "Nơi những cuộc tranh luận không cần kết thúc." Bài viết mới nhất của tuần: ai đó review phim Việt vừa ra rạp, ai đó viết tản văn về mùa mưa Sài Gòn, ai đó tranh luận về trí tuệ nhân tạo thay thế sáng tạo.

Không ai viết hay.

Anh biết điều đó không công bằng – biết mình đang so sánh bằng thước đo của hai năm đọc một người viết tốt nhất. Nhưng vẫn cuộn. Đọc tiêu đề, đọc tên tác giả. @CàPhêĐêm viết về cô đơn tuổi hai lăm – sến. @GiấcMơCủaGió review phim Hàn mới – nông. @PhímF5 tranh luận về AI thay thế nhà văn – logic bề mặt, thiếu chiều sâu.

Hai năm trước, @KẻQuanSát đã vào từng thread đó – sửa logic, thách thức lập luận, đẩy câu chuyện đi xa hơn. Và @MèoMấtNgủ – cô – đã làm điều tương tự, nhưng từ hướng ngược lại. Anh dùng dao mổ. Cô dùng búa. Khác công cụ, cùng mục đích: tìm sự thật ở cuối cuộc tranh luận.

Anh nhớ – rõ, sắc, kiểu ký ức không phai dù đã sáu tháng – thread về phim Burning (Lee Chang-dong). Cô viết: "Phim này không cho câu trả lời vì câu hỏi quan trọng hơn câu trả lời. Người xem muốn kết thúc gọn gàng là người sợ sống trong mơ hồ." Anh reply: "Nhưng từ chối câu trả lời cũng là một dạng hèn nhát – khi ta biết nhưng không dám nói."

Bốn mươi bảy bình luận. Thread kéo dài ba đêm. Lúc bốn giờ sáng đêm thứ ba, cô viết: "Nếu anh biết câu trả lời nhưng không nói – anh hèn hay anh dũng cảm?"

Anh không trả lời. Đóng laptop. Nằm nhìn trần nhà đến sáng.

Hai tuần sau, anh block cô.

Bây giờ – sáu tháng sau – câu hỏi đó vẫn ở đây. Trong penthouse này. Trong bóng tối chủ nhật. Trong cách anh gõ "Vọng Lâu" trên thanh địa chỉ lúc chín giờ tối khi biết cô không còn ở đó.

"Nếu anh biết câu trả lời nhưng không nói – anh hèn hay anh dũng cảm?"

Nhưng @MèoMấtNgủ – cô – không còn ở đây.

Bài cuối của Mèo Mất Ngủ: chín tháng trước. Review phim Past Lives – phim về hai người quen nhau từ nhỏ, gặp lại sau hai mươi năm, không bước qua ranh giới. Cô viết: "Phim này không buồn. Phim này thật. Và 'thật' đôi khi buồn hơn cả buồn."

Ba trăm mười bốn lượt thích. Bốn mươi hai bình luận. Không có bình luận nào từ @KẻQuanSát.

Vì lúc đó anh đã block cô.

Vì lúc đó anh đã gõ "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." rồi nhấn nút chặn, đóng laptop, ngồi trong căn hộ này – căn hộ này, sofa này, cà phê nguội y như bây giờ – và nói với chính mình rằng đó là điều đúng.

Đúng. Vì anh đã bắt đầu chờ cô trả lời.

Đúng. Vì anh đọc bài cô viết lúc hai giờ sáng và nghĩ: "Người này hiểu tôi."

Đúng. Vì một người sắp làm CEO không được phép ngồi trên diễn đàn ẩn danh lúc nửa đêm đợi một con mèo trả lời.

Anh đóng tab.

Nhưng không đóng laptop. Ngồi đó, nhìn thanh địa chỉ trống. Con trỏ nhấp nháy.

· · ·

Ban công.

Gió sông Sài Gòn thổi lên tầng hai mươi – nhẹ, ẩm, mùi phù sa trộn mùi khói xe từ xa. Thành phố bên dưới sáng rải rác: đèn chung cư đối diện, đèn cầu Thủ Thiêm, đèn tàu chạy dọc sông. Chủ nhật tối, Sài Gòn yên hơn ngày thường.

Quân Dịch đứng tựa lan can, hai tay trong túi quần. Không áo khoác – trời tháng mười, hai tám độ, gió ấm. Mắt nhìn xuống sông nhưng không thấy sông.

Bảy tuần.

Bảy tuần cô ở Vega Media. Bảy tuần anh biết cô ngồi ở tầng tám. Bảy tuần anh đọc mọi email cô gửi, duyệt mọi bản kế hoạch cô viết, nghe cô trình bày trong phòng họp, nhìn cô cười ở nhà ăn từ tầng mười lăm.

Và bảy tuần đó – anh đã: rút lại nhận xét trước team (lần đầu). Reply All nhầm khen cô (chưa bao giờ). Ngồi ở tầng mười hai hai đêm liên tiếp (không có lý do). Pha bạc xỉu lúc nửa đêm (vì nhớ review cũ). Đắp áo (vì cô lạnh). Nhặt sợi tóc trên áo và giữ hai giây (vì –).

Vì gì?

Anh nhìn tay mình trên lan can. Ngón dài, xương rõ, đồng hồ cơ mặt đen phản ánh đèn thành phố. Tay này gõ bàn phím mỗi ngày, ký hợp đồng, bắt tay đối tác, cầm bút máy ghi sổ tay. Và đêm qua – tay này chạm vải áo trên vai cô.

Một giây.

Nhưng anh nhớ.

Anh ngẩng lên. Mắt nhìn trời – đen, không sao, ánh sáng thành phố nuốt hết sao. Giống penthouse này: rộng, sạch, đầy đủ, nhưng trống. Trống kiểu đủ mọi thứ mà thiếu tiếng người.

Phương Linh bỏ đi vì anh không dùng tiền gia đình. Bố nói "con bỏ đi thì đừng quay lại." Mẹ gọi Tết, giọng nhẹ, không hỏi nhiều. Quân Linh nhắn mỗi tuần – "Anh ăn cơm chưa, bé Bi nhớ anh" – và anh reply "Ừ" xong cất điện thoại.

Hai năm ở Sài Gòn một mình. Penthouse này sáu mươi triệu một tháng, không ai đến thăm ngoài người dọn dẹp. Bữa ăn: đặt qua ứng dụng. Cuối tuần: chạy bộ, bơi, đọc sách. Không bạn. Không người yêu. Không ai gõ cửa.

Và lần duy nhất anh không cô đơn – lần duy nhất anh cảm thấy có ai ngang tầm – là trên Vọng Lâu. Lúc ba giờ sáng. Với một ngư���i anh chưa bao giờ gặp mặt.

Đến khi gặp.

Cô ngồi ở tầng tám. Cách phòng anh bảy tầng. Mỗi ngày.

Và anh – Lâm Quân Dịch, CEO, hai mươi chín tuổi, kiểm soát hai trăm người, kiểm soát ngân sách triệu đô, kiểm soát từng biểu cảm trên mặt – không kiểm soát được việc xuống tầng mười hai mỗi tối với lý do "lấy tài liệu in."

Điện thoại rung. Anh nhìn: Quân Linh.

"Anh ơi tuần này bé Bi bị ốm, em đưa đi khám rồi. Không sao. Chỉ muốn báo anh biết."

Anh nhìn tin nhắn. Bé Bi – con mèo mướp xám anh nuôi từ năm hai mươi tuổi, để lại nhà khi tách khỏi gia đình. Bốn năm không thấy mặt nó. Linh gửi ảnh mỗi tháng – nó béo hơn, lười hơn, mắt vẫn vàng. Mỗi lần nhìn ảnh anh đều nghĩ: nó có nhớ mình không?

Reply: "Cảm ơn Linh. Cho anh biết tiền khám, anh chuyển."

Gửi.

Rồi đứng đó, nhìn tin nhắn trên màn hình. Bốn chữ "Cảm ơn Linh." Chín chữ toàn bộ. Với em gái – người duy nhất trong gia đình còn nhắn anh.

Kiểu giao tiếp của anh: ngắn, gọn, đầy đủ thông tin, thiếu mọi thứ khác.

Giống cách anh viết email công ty.

Giống cách anh nói chuyện với hai trăm nhân viên.

Khác – hoàn toàn khác – cách anh nói chuyện với Mèo Mất Ngủ lúc ba giờ sáng. Trên Vọng Lâu, anh viết dài. Viết kỹ. Viết ba mươi phút cho một bình luận ba trăm chữ vì muốn cô hiểu đúng ý. Vì cô – là người duy nhất – xứng đáng đọc bản đầy đủ.

Và tối thứ Năm – trong phòng họp tầng mười hai – anh nói chuyện phim. Nói dài. Nói kỹ. "Nếu có thêm năm phút." Với nhân viên.

Không. Với Mèo Mất Ngủ.

Đó mới là vấn đề.

Anh bước vào nhà. Đóng cửa ban công. Gió tắt.

· · ·

Sổ tay da nâu sẫm. Bút máy. Bàn thấp trước sofa, đèn đọc sách bật – ánh vàng ấm rơi lên trang giấy trắng.

Anh viết.

"Tuần 7. Đánh giá lại."

Bút dừng. Nghĩ. Viết tiếp.

"Sự kiện: đắp áo cho nhân viên lúc 2h sáng. Pha đồ uống vì nhớ chi tiết cá nhân. Giữ sợi tóc 2 giây. Hỏi bạc xỉu ngon không (KHÔNG cần hỏi). Gõ nhịp 8 (chưa từng)."

Đọc lại. Gạch chân "KHÔNG cần hỏi."

"Phân tích: mất kiểm soát ở mức cần can thiệp. Nguyên nhân: proximity + history + intellectual compatibility. Cô ấy không phải ai mới – cô ấy là Mèo Mất Ngủ. Hai năm. Không thể cắt sạch hai năm bằng một nút block."

Dừng. Hít thở. Viết.

"Giải pháp: chuyên nghiệp tuyệt đối. Không trò chuyện ngoài công việc. Không ở lại tầng 12 tối. Không pha đồ uống. Không hỏi câu không liên quan. Không nhìn quá 3 giây."

Đọc lại danh sách. Sáu mục. Rõ ràng. Đo lường được.

Viết thêm, cuối trang, chữ to hơn:

"Tôi là CEO. Cô ấy là nhân viên. Chấm hết."

Gạch chân hai lần.

Anh nhìn trang giấy. Rõ. Sạch. Logic. Giống mọi quyết định kinh doanh anh từng đưa ra – dựa trên phân tích, không dựa trên cảm xúc.

Tốt.

Anh đặt bút xuống. Uống cà phê nguội – đắng, không đường, quen. Nhìn trang sổ tay một lần nữa.

Chấm hết.

· · ·

Nhưng không chấm hết.

Vì mười phút sau, anh mở laptop. Không phải Vọng Lâu – mà email công ty. Soạn tin mới.

Đến: tran.minhan@vegamedia.vn
CC:
Tiêu đề: Nexara – giai đoạn 2

"Minh An,

Kết quả vòng 1 tốt hơn dự kiến. Nexara đã xác nhận ngân sách giai đoạn 2. Tôi muốn cô lên kế hoạch mở rộng: thêm 2 kênh phân phối nội dung, tuyển 1 người hỗ trợ (brief đính kèm).

Họp chiến lược giai đoạn 2: thứ Ba, 10h, phòng tôi.

Gửi bản nháp trước 8h sáng thứ Ba.

LQD"

Anh đọc lại. Gọn. Chuyên nghiệp. Không có gì – không có bạc xỉu, không có Wong Kar-wai, không có "năm phút."

Nhưng –

Anh đang kéo cô vào quỹ đạo gần hơn. Thêm dự án. Thêm cuộc họp. Thêm lý do gặp nhau. Miệng nói "giữ khoảng cách" – tay viết email "họp phòng tôi thứ Ba."

Mâu thuẫn.

Anh biết. Biết rõ hơn bất kỳ ai – vì anh phân tích được mâu thuẫn này, nhìn nó rõ ràng như nhìn bảng cân đối kế toán. Nhưng nhìn rõ không có nghĩa sửa được.

Gửi.

Email bay đi. Chủ nhật tối, chín giờ ba mươi hai. Cô sẽ đọc sáng mai.

Anh đóng laptop. Tựa lưng. Mắt nhắm.

Chấm hết.

Chấm hết.

Nhưng tay – tay vẫn cầm bút máy. Và khi anh mở mắt, nhìn xuống sổ tay vẫn mở trên bàn – ở góc dưới trang, ngoài lề, nhỏ, bằng đầu ngón út –

Một con mèo.

Vẽ bằng bút máy. Nét đơn giản – tròn, cuộn, mắt nhắm. Giống sticker trên laptop cô. Giống ảnh đại diện trên Vọng Lâu.

Anh nhìn.

Không nhớ lúc nào vẽ.

Bao giờ vẽ?

Không biết. Lúc viết "chấm hết"? Lúc soạn email? Lúc ngồi tựa lưng mắt nhắm? Tay vô thức – kiểu người viết nguệch ngoạc khi nghĩ – đã vẽ.

Con mèo nhỏ. Cuộn tròn. Ngủ.

Mèo Mất Ngủ.

Anh nhìn nó. Lâu. Rồi –

Không xóa.

Không xé trang.

Gập sổ lại. Đặt lên bàn. Đứng dậy.

Đi ra ban công lần nữa. Gió. Sông. Thành phố.

Tôi là CEO. Cô ấy là nhân viên.

Chấm hết.

Nhưng ở trong sổ tay da nâu sẫm đóng trên bàn – bên dưới dòng "Chấm hết" gạch chân hai lần – có một con mèo nhỏ đang ngủ.

Và anh không xóa nó.

Anh đang xây tường.

Nhưng anh đang xây từ phía nào?

Ch.20/25
2.116 từ