Cà phê và thuốc súng
Tin nhắn đến lúc chín giờ mười hai sáng, thứ Ba, tuần thứ năm.
Thư ký CEO: Chị An ơi, CEO Lâm mời chị lên phòng 15-01 lúc 10h. Không cần chuẩn bị gì.
Minh An nhìn tin nhắn. Đọc lại. Đọc lần thứ ba.
"Không cần chuẩn bị gì."
Trong lịch sử loài người, chưa có câu nào đáng sợ hơn "không cần chuẩn bị gì" từ miệng CEO. Nó nằm cùng hạng mục với "anh cần nói chuyện", "em ra đây một chút", và "chúng ta cần cơ cấu lại."
Cô đặt điện thoại xuống. Nhấc lên. Đặt xuống lại.
Ổng gọi mình lên.
Riêng.
Sau buổi họp thứ Sáu tuần trước, buổi mà mình present mười tám slide và cãi nhau với ổng về ba mươi phần trăm ngân sách quảng cáo trước mặt toàn bộ team leader.
Chắc bị đuổi.
Cô mở Zalo. Gõ nhanh.
Minh An: VY VY. CEO gọi tao lên phòng. 10h. Riêng.
Ba chấm nhảy ngay.
Vy Vy: Mày làm gì nữa rồi????
Minh An: Tao không làm gì! Thứ Sáu tao present bình thường!
Vy Vy: "Bình thường" theo nghĩa của mày hay theo nghĩa của người bình thường?
Minh An: ...
Vy Vy: Mày cãi ổng trong họp phải không?
Minh An: Tao phản biện. Có dữ liệu. Có căn cứ. Ổng chấp nhận hai mươi phần trăm.
Vy Vy: Ổng chấp nhận vì ổng muốn. Giờ có thể ổng đổi ý.
Minh An: Mày nghĩ ổng gọi lên để đuổi tao?
Vy Vy: Tao không biết. Nhưng tao cầu nguyện cho mày.
Minh An: Cảm ơn. Rất hữu ích.
Vy Vy: Nói thiệt nha. Nếu ổng đuổi mày, tao sẽ xử lý thủ tục nghỉ việc êm đẹp nhất có thể. Quyền lợi đầy đủ. Tao hứa.
Minh An: VY VY.
Vy Vy: 😘 Bình tĩnh đi. Chắc không sao đâu.
Vy Vy: Chắc.
Minh An tắt Zalo. Nhìn đồng hồ. Chín giờ hai mươi. Còn bốn mươi phút.
Bốn mươi phút để chuẩn bị cho cuộc gặp mà "không cần chuẩn bị gì."
Bình tĩnh. Mình là nhân viên, ổng là CEO. Ổng gọi lên phòng là chuyện bình thường. Mình đã present tốt. Dữ liệu rõ. Logic chặt. Ổng đã chấp nhận. Không có lý do đuổi.
Trừ khi, trừ khi ổng muốn nói chuyện khác. Chuyện không liên quan đến content strategy.
Chuyện liên quan đến Vọng Lâu.
Tim cô đập nhanh hơn. Cô uống nước. Hít thở. Mở laptop, giả vờ làm việc.
Không. Ổng sẽ không nói chuyện đó. Nếu ổng muốn nói, ổng đã nói từ lâu. Ổng cũng đang giả vờ. Cả hai đang giả vờ. Và cả hai đều biết người kia đang giả vờ. Và cả hai đều giả vờ không biết người kia biết mình đang giả vờ —
Dừng. Đi. Lại.
Chín giờ năm mươi lăm. Minh An đứng dậy. Sửa áo. Vuốt tóc. Cầm sổ tay, không phải cuốn sổ bìa cứng nhà sách Phương Nam có bảng so sánh chín trên chín, cuốn đó nằm yên trong ngăn kéo khóa, mà cuốn sổ công việc, sạch sẽ, chuyên nghiệp.
Hoàng Nam ngó lên từ bàn đối diện.
– Mày đi đâu? Mặt nghiêm vậy?
– Lên tầng mười lăm.
Hoàng Nam mở to mắt. Miệng há. Tay với điện thoại.
– Đừng. Có. Nhắn. Vào. Group. Minh An chỉ thẳng vào mặt anh ta.
– Tao chỉ —
– Đừng.
– —
– Đừng.
Hoàng Nam đặt điện thoại xuống. Nhưng mắt anh ta, mắt của phóng viên nội bộ, đã sáng lên kiểu không gì tắt được.
Minh An quay lưng, đi ra thang máy.
· · ·
Tầng mười lăm.
Hành lang im. Thảm dày. Ánh sáng trắng, đều. Mùi gỗ, da, và một thứ gì đó mà Minh An không gọi tên được, mùi của quyền lực, hoặc mùi của sự cô đơn, hoặc cả hai.
Cô dừng trước cửa phòng 15-01. Cửa gỗ tối, tay nắm chrome. Biển tên nhỏ: CEO, Lâm Quân Dịch.
Gõ cửa. Hai tiếng. Nhẹ nhưng rõ.
– Vào.
Một từ. Giọng thấp, đều, không lên xuống. Giọng mà cô đã nghe trong phòng họp, trong email đọc thành tiếng, và, ở tầng sâu nhất của trí nhớ, trong bốn trăm tám mươi bảy bình luận trên Vọng Lâu.
Cô mở cửa. Bước vào.
Phòng CEO rộng hơn cô tưởng. Tường kính ba mặt, thành phố bên ngoài, nắng sáng, tầm nhìn mở. Bàn làm việc gỗ tối, ghế da đen, kệ sách dọc tường phía trái. Không ảnh cá nhân. Không cây cảnh. Không gì thừa.
Và ở đó, chi tiết nhỏ mà cô suýt bỏ qua nhưng không thể: trên kệ sách, hàng thứ ba, giữa một cuốn Harvard Business Review và một cuốn Good to Great, có một cuốn sách mỏng, bìa xanh đậm, gáy đã sờn.
Norwegian Wood.
Murakami.
Cuốn sách mà Kẻ Quan Sát bình luận đầu tiên dưới bài review của cô trên Vọng Lâu, hai năm bảy tháng trước: "Cô viết hay. Nhưng thiếu một tiền đề vững: không phải mọi nỗi buồn đều đẹp."
Bình luận đầu tiên. Khởi đầu của hai năm combat.
Minh An nuốt nước bọt. Nhìn đi chỗ khác. Nhìn về phía bàn làm việc.
Quân Dịch đứng cạnh bàn phụ, bàn nhỏ ở góc phòng, trên đó có máy pha cà phê, hai cái cốc, và một bình sữa nhỏ. Anh đang rót cà phê.
Rót. Cà phê. Cho cô.
– Ngồi đi, cô Trần.
Cô ngồi. Ghế đối diện bàn CEO, ghế da, mềm, kiểu ghế mà người ngồi vào thường cảm thấy nhỏ hơn. Nhưng Minh An không cảm thấy nhỏ. Cô cảm thấy, tỉnh. Tỉnh đến mức nhìn mọi thứ rõ hơn bình thường: vết mực trên ngón trỏ tay phải anh, cổ tay áo sơ mi trắng xắn gọn, đồng hồ cơ mặt đen, và, sổ tay da bìa nâu sẫm đặt trên bàn, đóng, bút máy cài nắp nằm bên cạnh.
Cuốn sổ tay. Cuốn mà ổng ghi "Test #1". Cuốn mà ổng ghi gì đó về mình sau mỗi lần gặp. Nó ở ngay đó, cách tay mình năm mươi phân.
Quân Dịch đặt cốc cà phê trước mặt cô. Đen. Không đường.
– Cô uống đen hay cần sữa?
– Đen được. Cảm ơn CEO.
Anh ngồi xuống ghế bên kia bàn. Cầm cốc của mình. Uống một ngụm. Đặt xuống. Nhìn cô.
Im lặng.
Ba giây. Năm giây. Bảy giây.
Minh An giữ mặt phẳng. Cô đã chuẩn bị cho cuộc gặp này, không phải chuẩn bị tài liệu, mà chuẩn bị mặt. Mặt phẳng. Mắt bình tĩnh. Không vuốt tóc. Không cắn môi. Không để lộ rằng cô đang ngồi trong phòng của Kẻ Quan Sát, uống cà phê Kẻ Quan Sát rót, nhìn cuốn Norwegian Wood của Kẻ Quan Sát trên kệ sách, và tim đập nhanh đến mức cô nghe được nhịp ở cổ tay.
– Cô Trần. Quân Dịch đặt cốc xuống. Tôi gọi cô lên không phải vì buổi họp thứ Sáu.
– Dạ.
– Buổi họp thứ Sáu, cô trình bày tốt. Tôi đã nói rồi, chạy thử một tháng. Không thay đổi.
Cô gật. Chờ.
– Tôi gọi cô lên vì chuyện khác. Anh mở một folder trên bàn. Bên trong: bản brief, logo, tên công ty. Nexara Tech. Công ty công nghệ giáo dục. Khách hàng mới. Họ muốn Vega Media làm chiến dịch nội dung ra mắt sản phẩm, ứng dụng học tập cho sinh viên đại học.
Minh An nhìn folder. Nhìn lại CEO.
– Đây là dự án lớn. Ngân sách tốt. Thời hạn ba tháng. Và tôi cần một người lead phần content, từ chiến lược đến sản xuất nội dung đến quản lý tiến độ.
Im lặng.
– Tôi chọn cô.
Minh An chớp mắt. Một cái. Chỉ một cái.
– Tôi?
– Cô.
– Tôi mới vào hai tháng.
– Tôi biết.
– Có người senior hơn. Chị Thanh —
– Chị Thanh giỏi quản lý nội bộ. Nhưng project này cần người đối ngoại, gặp khách hàng, trình bày chiến lược, thuyết phục. Cần người biết cãi.
Anh nói câu cuối bằng giọng phẳng, phẳng đến mức Minh An mất nửa giây mới nhận ra ý.
– CEO vừa nói... biết cãi?
– Cô giỏi cãi, cô Trần. Đó không phải nhận xét tiêu cực. Anh ngả lưng, đan tay. Trong mọi cuộc tranh luận giữa chúng ta, cô không bao giờ thua bằng cách im lặng. Cô thua, nếu có, bằng cách thiếu dữ liệu. Nhưng thứ Sáu vừa rồi, cô có dữ liệu. Và khi cô có dữ liệu, cô rất khó bị bác bỏ.
Minh An nghe. Nghe từng từ. Và ở phía sau mỗi từ, ở tầng mà chỉ cô nghe được, là một câu khác, một câu từ hai năm trước, trên Vọng Lâu:
"Cô viết hay. Nhưng cô viết bằng cảm xúc, không phải bằng sự thật."
Cùng một người. Cùng một nhận xét. Chỉ khác: lần này, anh nói cô đã sửa.
Ổng biết. Ổng biết mình đã sửa điểm yếu mà ổng chỉ ra. Và ổng đang thưởng cho việc đó.
Hay, ổng đang thưởng cho việc mình giỏi hơn, bất kể lý do?
Có khác nhau không?
– Tại sao chọn tôi? — Cô hỏi, giọng bình tĩnh hơn cô cảm thấy. Ngoài việc tôi giỏi cãi.
Quân Dịch nhìn cô. Nhìn kiểu anh nhìn, thẳng, sâu, không chớp, kiểu mà ở công ty cũ sẽ khiến cô co lại nhưng ở đây chỉ khiến cô ngồi thẳng hơn.
– Vì cô không sợ bị nói sai.
Một câu.
– Người sợ bị nói sai sẽ trình bày an toàn. Trình bày an toàn thì khách hàng sẽ chọn agency an toàn, và agency an toàn rẻ hơn chúng ta. Tôi cần người dám đưa ý tưởng mạnh, dám bảo vệ ý tưởng khi bị phản bác, và dám sửa khi sai. Cô làm được cả ba.
Minh An ngồi yên. Tay đặt trên đùi, nắm nhẹ vải quần, chi tiết nhỏ mà cô hy vọng anh không thấy.
Vì cô đang cảm thấy, ở chỗ sâu, chỗ mà cô không cho ai vào từ lần bị bully ở công ty cũ, chỗ mà cô xây tường dày nhất, một thứ gì đó ấm.
Ở công ty cũ, cô cũng giỏi. Cũng có ý tưởng. Cũng dám nói. Nhưng senior đã nhìn cô và nói: "Em còn trẻ quá, biết gì." Ý kiến bị gạt. Đề xuất bị phớt lờ. Khi project fail, không phải lỗi cô, cô bị đổ. Cô nghỉ việc trong uất ức, thề rằng sẽ không bao giờ để ai coi thường mình nữa.
Và bây giờ, CEO của công ty mới, người mà cô combat trên mạng hai năm và cãi nhau ngoài đời hai tháng, đang ngồi đối diện, rót cà phê cho cô, và nói: "Cô làm được."
Không phải khen. Không phải khích. Chỉ là, sự thật. Nói bằng giọng phẳng, mắt thẳng, không thêm bớt.
Ổng nhìn mình ngang hàng.
Ý nghĩ đó đánh vào cô nhẹ, sâu, chính xác vào chỗ mà bức tường mỏng nhất.
– Được. Cô nói. Giọng đều. Không run. Tôi nhận.
– Tốt. Anh đẩy folder về phía cô. Brief trong này. Cuộc họp đầu tiên với khách hàng thứ Năm tuần sau. Cô chuẩn bị chiến lược trình bày. Báo cáo trực tiếp cho tôi, ngoài bản báo cáo content strategy hàng tuần.
– Hai bản báo cáo cho CEO mỗi tuần?
– Cô có vấn đề gì không?
– Không. Chỉ muốn xác nhận là CEO muốn nhìn mặt tôi hai lần một tuần.
Im lặng.
Quân Dịch nhìn cô. Và cô thấy, rất nhanh, nhanh đến mức cô không chắc có thật hay cô tự tưởng tượng, khóe miệng anh động. Chỉ một chút. Một milimet. Không thành nụ cười, Lâm Quân Dịch không cười, nhưng gần. Gần hơn bất cứ thứ gì cô từng thấy trên mặt anh.
– Cô Trần. Giọng anh vẫn phẳng, nhưng có gì đó khác ở dưới, nhẹ, ấm, kiểu nước sâu mà mặt hồ không cho thấy. Tôi nhìn mặt nhân viên nhiều lần hơn thế. Đó là công việc.
– Dạ. Tất nhiên.
Cô đứng dậy. Cầm folder. Cốc cà phê đã uống hết, lúc nào cô uống hết mà không nhận ra?
– Cảm ơn CEO.
– Minh An.
Cô dừng. Tay nắm folder chặt hơn.
Anh vừa gọi tên cô. Không phải "cô Trần." Không phải "nhân viên content." Mà Minh An. Hai chữ. Giọng thấp, đều, tự nhiên, như thể anh đã gọi tên cô nhiều lần, trong đầu, và lần này nó trượt ra ngoài.
– Dự án này quan trọng. Anh nói, mắt nhìn xuống bàn, ngón tay xoay bút máy. Nếu cần hỗ trợ, nói.
– Dạ.
Cô quay lưng. Đi ra cửa. Tay mở nắm chrome, kéo cửa gỗ tối, bước ra hành lang tầng mười lăm.
Cửa đóng sau lưng.
Minh An đứng ở hành lang. Folder trong tay. Tim đập.
Ổng gọi tên mình.
Minh An. Không phải cô Trần.
Lần đầu tiên.
Cô hít thở. Nhìn xuống folder. Nexara Tech. Dự án lớn. Ba tháng. Cô lead. Cô báo cáo trực tiếp cho CEO, người mà cô biết là Kẻ Quan Sát, hai lần một tuần.
Ba tháng. Hai lần một tuần. Ngồi đối diện ổng. Trong phòng đó. Với cuốn Norwegian Wood trên kệ. Với cuốn sổ tay da trên bàn. Với cốc cà phê đen.
Mình tự đưa mình vào bẫy.
Hay, ổng đang kéo mình vào?
Cô bước vào thang máy. Bấm tầng tám. Cửa đóng.
Trong gương thang máy, cô thấy mặt mình, và cô nhận ra: cô đang cười. Nhẹ. Vô thức. Kiểu cười mà cô không cho phép mình cười khi nghĩ về CEO.
Cô xóa nụ cười. Mặt phẳng lại. Cửa thang máy mở.
Tầng tám. Hành lang quen. Tiếng gõ bàn phím, tiếng cười, mùi cà phê.
Hoàng Nam đứng chờ ngay cửa thang máy, chờ từ bao giờ, cô không biết, nhưng mắt anh ta sáng kiểu đã chờ rất lâu.
– Mày bị đuổi chưa?
Minh An nhìn Hoàng Nam. Nhìn folder trong tay. Nhìn lại Hoàng Nam.
– Không. Được thăng chức kiểu gì ấy.
– ...HẢ?
– Ổng giao tao lead dự án mới. Khách hàng lớn. Ba tháng. Báo cáo trực tiếp CEO.
Hoàng Nam nhìn cô. Mắt to dần. Miệng há dần. Tay nắm điện thoại siết dần.
– Mày... mày combat CEO hai tháng... rồi được giao lead dự án?
– Ừ.
– Mày cãi ổng trước toàn công ty rồi được báo cáo trực tiếp ổng?
– Ừ.
– Mày — — — — — — mày sống trong phim Hàn thiệt rồi!
– Kệ đi Nam.
Cô đi về bàn. Ngồi xuống. Đặt folder. Mở laptop.
Hoàng Nam vẫn đứng đó, giữa hành lang, mồm há, điện thoại trong tay.
Rồi, chậm rãi, trang trọng, như người vừa chứng kiến phép lạ, anh ta mở group chat "Vega Chuyện Bếp Núc" và gõ:
"BREAKING: CEO giao An lead dự án lớn. Báo cáo trực tiếp. Ai nói tao bật tivi, đây là phim truyền hình daily rồi."
Minh An không thấy tin nhắn đó. Cô đang mở folder Nexara Tech, đọc brief, ghi chú, lập kế hoạch. Bình thường.
Nhưng ngón tay cô, khi lật trang brief, chạm vào dòng chữ nhỏ ở góc: "Đã duyệt: LQD." Ba chữ viết tắt. Bút mực xanh. Nét chữ gọn, nghiêng nhẹ, giống hệt nét chữ cô đã thấy trong bình luận đầu tiên trên Vọng Lâu, hai năm bảy tháng trước, dưới bài review Norwegian Wood.
Cô nhìn ba chữ đó. LQD. Lâm Quân Dịch.
Kẻ Quan Sát.
Sếp tao.
Người vừa rót cà phê cho tao, gọi tao bằng tên, và nói "cô làm được" bằng giọng mà tao nghe ở đâu đó hai năm rồi, trong bốn trăm tám mươi bảy bình luận lúc nửa đêm.
Cô đóng folder. Tựa lưng vào ghế. Nhìn lên trần.
Mình không sợ ổng.
Mình chưa bao giờ sợ ổng.
Và đó mới là vấn đề.