Phản đòn
Thứ Hai, tuần thứ mười chín. Bảy giờ mười lăm.
Phòng CEO. Đèn bàn. Cà phê đen, ly đầu tiên, chưa uống.
Anh ngồi ở bàn tròn nhỏ, laptop mở, sổ tay da nằm bên cạnh. Trang ghi chú mới: ngày, giờ, danh sách bốn mục. Mực xanh đen. Bút máy.
Tuần mười chín.
Họp báo Chủ nhật xong, truyền thông dịu. Bài viết hôm nay: "CEO Vega Media đối mặt trực tiếp, cam kết ba tháng", tông trung lập nghiêng tích cực. Bình luận vẫn chia đôi nhưng phe chờ đợi đang thắng phe đòi máu.
Giai đoạn một: kiểm soát truyền thông, xong.
Giai đoạn hai: truy nguồn.
Anh mở bảng tính trên laptop, tập tin mã hóa, tên "NB-01." Bên trong: tất cả bằng chứng đã có, xếp theo thời gian.
Mục một: tài khoản admin tổng đăng nhập 1:35-2:12 AM thứ Sáu tuần mười bảy. Xuất 617 bản ghi qua USB.
Mục hai: camera hành lang tầng mười lăm, 1:47 AM, người mặc áo khoác có mũ. Biết vị trí camera, đi sát tường.
Mục ba: khóa thẻ phòng máy chủ không ghi nhận, vào qua cửa thông gió hành lang kỹ thuật.
Mục bốn: Trịnh Khải, có thẻ, có mật khẩu admin tổng, ký duyệt bản vẽ tầng mười lăm (biết cửa thông gió).
Bốn mục. Đủ để nghi. Chưa đủ để buộc.
Điện thoại rung. Tin nhắn Trần Hoàng Minh, trưởng IT:
"Anh Dịch. Camera bãi xe đã xuất xong. Có kết quả. Khi nào gặp?"
Anh nhìn tin nhắn. Ba giây.
Gõ: "8h. Phòng tôi."
Tám giờ. Minh đến, laptop kẹp nách, mặt nghiêm hơn bình thường.
Đóng cửa. Ngồi. Mở máy.
– Camera bãi xe tầng hầm. Đêm thứ Năm sang thứ Sáu, tuần mười bảy.
Màn hình: hình ảnh đen trắng, góc rộng, bãi xe nửa trống. Dấu thời gian góc phải.
– Mười một giờ bốn mươi hai phút tối. – Minh chỉ. – Có một xe ra.
Hình ảnh nhảy, xe sedan đen, biển số mờ vì góc camera. Nhưng, Minh phóng to, phần đuôi xe: logo Lexus ES.
– Xe này vào bãi lúc chín giờ sáng thứ Năm. Ra lúc mười một giờ bốn mươi hai tối – gần mười lăm tiếng sau. Bình thường nhân viên ra trước mười giờ.
Lexus ES.
Trịnh Khải lái Lexus ES 300h. Đen.
– Biển số?
– Không rõ – góc camera cắt hai số cuối. Nhưng – anh Dịch – tôi đã đối chiếu danh sách xe đăng ký bãi xe Vega. Lexus ES chỉ có hai chiếc trong công ty: anh và phó tổng.
Xe tôi không rời bãi tối hôm đó. Vì tôi ngủ ở phòng CEO.
– Xe tôi đâu?
– Vẫn ở bãi – tôi kiểm tra rồi. Xe anh không di chuyển từ tám giờ sáng thứ Năm đến sáu giờ sáng thứ Bảy.
Vậy chiếc Lexus ES ra lúc mười một giờ bốn mươi hai, là của Trịnh Khải.
Ổng ở Vega đến gần nửa đêm. Rồi rời đi. Và hai tiếng sau, 1:35 AM, ai đó dùng admin tổng vào phòng máy chủ.
Nhưng –
– Minh. Nếu xe ra lúc mười một giờ bốn mươi hai – mà admin tổng đăng nhập lúc một giờ ba mươi lăm – cách gần hai tiếng. Ổng rời rồi quay lại?
Minh gật. Chậm.
– Đó là điểm tôi muốn nói. Camera bãi xe không ghi nhận xe nào vào lại sau mười một giờ. Nhưng – anh Dịch – cổng sau tòa nhà, lối đi bộ từ hẻm Nguyễn Huệ – không có camera. Ai đó có thể đậu xe ngoài – đi bộ vào – dùng thẻ cổng phụ.
Cổng phụ. Thẻ từ. Không camera.
Ổng biết. Ổng ở Vega năm năm, biết mọi góc chết.
Anh nhìn Minh.
– Nhật ký quẹt thẻ cổng phụ đêm đó?
– Đã kiểm tra. – Minh mở bảng khác. – Cổng phụ ghi nhận một lượt quẹt lúc mười hai giờ năm mươi tám phút sáng. Thẻ số –
Minh dừng. Nuốt nước bọt.
– Thẻ số bảy mươi ba. Phát cho phòng phó tổng.
Im.
Thẻ phòng phó tổng.
Không phải thẻ cá nhân Trịnh Khải, thẻ phòng. Ổng có thể nói nhân viên dưới mượn. Có thể nói thẻ bị sao chép. Có thể đổ cho bất kỳ ai trong sáu người phòng phó tổng.
Nhưng, kết hợp: (1) Lexus ES rời bãi 23:42, (2) thẻ phòng phó tổng quẹt cổng phụ 0:58, (3) admin tổng đăng nhập 1:35, (4) camera hành lang 1:47, (5) TK biết cửa thông gió, (6) TK có mật khẩu admin.
Sáu mảnh. Không mảnh nào đủ một mình. Nhưng ghép lại –
– Minh. Có gì nữa không?
Minh mở cửa sổ thứ ba.
– Nhật ký truy cập máy chủ dự phòng. Khác với máy chủ chính – máy chủ dự phòng ít ai để ý. Tôi kiểm tra vì – theo quy trình, sau khi xuất dữ liệu từ máy chính, cần kiểm tra xem có ai truy cập dự phòng không.
Bảng dữ liệu, dòng được tô vàng:
"Tài khoản backup_admin_02, đăng nhập 1:18 AM thứ Sáu. Đăng xuất 1:29 AM. Thao tác: kiểm tra phiên bản sao lưu mới nhất, đối chiếu cấu trúc bảng dữ liệu."
– Tài khoản này – ai có?
– Ba người. Tôi, kỹ sư hệ thống Dũng, và – phó tổng. Vì ổng yêu cầu quyền truy cập dự phòng từ năm ngoái – lý do: "cần kiểm tra khi IT nghỉ."
Kiểm tra cấu trúc bảng dữ liệu trước khi xuất.
Ổng vào máy chủ dự phòng trước, xem cấu trúc, rồi sang máy chủ chính xuất dữ liệu.
Có kế hoạch. Từ đầu.
Anh ngả lưng. Nhìn trần. Năm giây.
– Minh. Tổng kết: bao nhiêu bằng chứng liên quan trực tiếp đến phó tổng?
Minh đếm trên ngón tay:
– Camera bãi xe – Lexus ES ra 23:42. Thẻ phòng phó tổng quẹt cổng phụ 0:58. Tài khoản dự phòng 1:18-1:29. Admin tổng 1:35-2:12 – phó tổng có mật khẩu. Camera hành lang 1:47 – áo khoác mũ. Bản vẽ tầng mười lăm – ký duyệt 2024.
– Bao nhiêu mảnh có thể đổ cho người khác?
Minh im. Lâu hơn bình thường.
– Thẻ phòng – có thể đổ. Tài khoản dự phòng – có thể đổ cho Dũng. Admin tổng – năm người có mật khẩu. Camera – không rõ mặt. Bản vẽ – là tài liệu công, ai cũng đọc được nếu muốn.
Mỗi mảnh đều có kẽ hở.
Nhưng tất cả cùng chỉ về một người.
– Minh. Nếu mang ra HĐQT bây giờ – đủ không?
– Nếu hỏi tôi với tư cách kỹ thuật – đủ để mở điều tra nội bộ chính thức. Nhưng nếu hỏi với tư cách người biết Trịnh Khải –
Minh dừng. Nhìn xuống.
– Ổng sẽ gọi luật sư. Và luật sư sẽ tách từng mảnh ra, chứng minh mỗi mảnh đều có giải thích thay thế. Không đủ để kết luận. Chỉ đủ để – phó tổng quay lại tố CEO vu khống.
Đúng.
Vu khống CEO trẻ hại phó tổng kỳ cựu, chính xác cái kịch bản mà Trịnh Khải muốn HĐQT nghe.
– Cần gì nữa?
– Bằng chứng không thể đổ: ổ USB – nếu tìm được, có dữ liệu trên đó. Hoặc – email, tin nhắn – nếu ổng liên hệ ai bên ngoài để tung dữ liệu. Hoặc – ai đó trong phòng phó tổng biết và sẵn sàng nói.
USB, đã hủy hoặc giấu. Email, ổng thông minh, không dùng email công ty. Nhân viên, sợ, không ai nói.
Chưa đủ.
Anh gật.
– Giữ tất cả. Không nói với ai. Tôi cần thời gian.
Minh đứng dậy. Đi đến cửa. Dừng.
– Anh Dịch. Tôi biết anh không hỏi ý kiến cá nhân. Nhưng –
Im. Rồi nói, giọng nhỏ:
– Ổng sẽ không dừng. Người đã đi xa đến mức này – không dừng vì họp báo tốt. Ổng sẽ đánh tiếp.
Tôi biết.
– Cảm ơn Minh.
Minh đi. Đóng cửa.
Mười giờ. Vẫn phòng CEO.
Anh mở sổ tay da. Trang "TK", trang mà anh lập từ ngày khủng hoảng nổ. Viết thêm:
"Bằng chứng mới (tuần 19): (1) Camera bãi xe: Lexus ES ra 23:42, chỉ 2 xe Lexus ES trong Vega (tôi + TK), xe tôi không di chuyển. (2) Thẻ phòng PTG quẹt cổng phụ 0:58. (3) Tài khoản backup_admin_02 đăng nhập 1:18-1:29, kiểm tra cấu trúc dữ liệu trước khi xuất."
"Tổng: 7 mảnh. Mỗi mảnh có kẽ hở. Ghép lại = rõ. Nhưng rõ với tôi ≠ rõ trước HĐQT."
"Cần: (a) bằng chứng vật lý (USB) hoặc (b) liên lạc bên ngoài hoặc (c) nhân chứng."
Gấp sổ. Nhét túi áo, gần ngực. Thói quen từ tuần chín.
Đứng dậy. Đi đến cửa kính.
Tầng tám bên dưới, sáng. Nhân viên đã vào. Bình thường hơn tuần trước, kiểu bình thường gượng, nhưng có hình dạng. Ai đó cười ở pantry. Tiếng máy in. Tiếng nói chuyện.
Họ đang quay lại.
Vì họp báo Chủ nhật, vì ai đó viết bản ba lời mở đầu lúc mười giờ đêm, vì giọng đó đúng, vì truyền thông nghe và tin.
Vì Minh An.
Anh nhìn xuống tầng tám. Bàn cô, góc trái, gần cửa sổ. Cô ngồi đó, tóc buộc cao, mắt trên màn hình, tay gõ. Bình thường. Như không có gì xảy ra.
Cô không biết, phần truyền thông trong báo cáo HĐQT đang giữ cho tôi còn ngồi ở ghế này.
Cô không biết, ông Phong gọi lần hai sáng nay: "Phần truyền thông đang chạy đúng chiến lược. Ông Tùng ghi nhận. Bà Hương chưa nghiêng nhưng không chống."
Cô không biết, hai trên năm thành viên HĐQT đồng ý họp bất thường, nhưng ba người còn lại đang chờ kết quả ba tháng, đúng cái hạn mà tôi tự đặt trước camera.
Ba tháng, vì lời mở đầu bản ba, "cho tôi ba tháng", câu tôi nói trước hai mươi hai phóng viên, không có trong bản soạn.
Tôi nói, vì lúc đó, đứng ở bục, nghe giọng mình đọc những câu cô viết, tôi tin. Không phải tin kế hoạch. Tin, cô.
Và khi tin ai đó, đôi khi, nói được những câu mà một mình không dám.
Điện thoại rung. Quân Linh:
"Anh ơi. Bé Bi đã khỏe lại rồi. Ăn được. Chơi được. Nhớ cậu."
Kèm ảnh: mèo tam thể nằm ngửa trên sofa, bụng trắng, mắt nhắm hờ.
Anh nhìn ảnh. Lâu hơn cần thiết.
Bé Bi.
Con mèo tao nuôi từ năm đại học, trước khi đi Mỹ. Gửi Linh giữ. Bốn năm. Và bây giờ, Bi quen Linh hơn quen tao.
Giống, mọi thứ khác. Tao rời đi, và thứ tao để lại quen người khác.
Gõ: "Tốt. Cảm ơn Linh. Cuối tuần anh ghé."
Lần trước hứa cuối tuần ghé, tuần mười bốn. Năm tuần trước. Chưa ghé.
Nhét điện thoại vào túi. Quay lại bàn.
Mười bốn giờ. Phòng CEO.
Anh ngồi, laptop mở ba cửa sổ. Cửa sổ một: bảng bằng chứng NB-01. Cửa sổ hai: lịch họp HĐQT, chưa có ngày cụ thể, nhưng ông Hùng đã gửi email đề nghị "tuần sau hoặc tuần sau nữa." Cửa sổ ba: báo cáo tài chính tháng, FinVest vẫn tạm dừng, Mirai tiếp tục nhưng yêu cầu kiểm toán, doanh thu tháng dự kiến giảm mười tám phần trăm.
Mười tám phần trăm.
Nếu tháng sau không phục hồi, bà Hương sẽ nghiêng. Và ba trên năm, đủ.
Anh mở cửa sổ mới, email nội bộ. Tìm kiếm: "Trịnh Khải" + "đối tác" + ba tháng gần nhất.
Hai mươi ba kết quả. Phần lớn, bình thường: email gửi đối tác cũ, báo giá, lịch họp. Nhưng, email thứ mười bảy:
Từ: Trịnh Khải
Đến: ngoài hệ thống (chuyển tiếp tự động từ email cá nhân)
Ngày: Thứ Tư, tuần mười bảy, ba ngày trước khi dữ liệu bị rò rỉ
Tiêu đề: "Fw: Tài liệu nội bộ, xem trước"
Nội dung email, trống. Chỉ có dòng chuyển tiếp. Tập tin đính kèm, đã bị xóa khỏi máy chủ email.
Chuyển tiếp ra ngoài. Ba ngày trước rò rỉ. Tập tin đính kèm đã xóa.
Ổng xóa đính kèm, nhưng không xóa được dấu vết chuyển tiếp. Vì hệ thống email Vega lưu nhật ký chuyển tiếp riêng, và ổng không biết.
Hoặc, ổng biết, nhưng nghĩ tôi không kiểm tra.
Anh chụp màn hình. Lưu vào tập tin NB-01. Thêm ghi chú:
"Mảnh 8: Email chuyển tiếp ra ngoài hệ thống, 3 ngày trước rò rỉ. Đính kèm đã xóa. Nhật ký chuyển tiếp còn."
Tám mảnh.
Vẫn chưa đủ.
Vì email chuyển tiếp có thể giải thích là gửi tài liệu bình thường cho đối tác. Đính kèm đã xóa, không biết nội dung là gì. Và "xem trước", mơ hồ.
Nhưng –
Tám mảnh. Mỗi mảnh mơ hồ. Ghép tám mảnh, không còn mơ hồ.
Câu hỏi: trình bày lúc nào?
Anh nhìn lịch, tuần mười chín. HĐQT có thể họp sớm nhất tuần hai mươi hoặc hai mươi mốt. Nếu ông Hùng ép, tuần hai mươi. Nếu không, hai mươi mốt.
Hai tuần. Tối đa.
Trong hai tuần, cần: (a) thêm bằng chứng, (b) giữ doanh thu không sụp thêm, (c) không để Trịnh Khải biết tôi đang gom.
Gấp laptop. Đứng dậy.
Đi đến két sắt nhỏ ở góc phòng, sau kệ sách, ngang tầm thắt lưng. Két cơ, không điện tử, khóa số bốn vòng.
Mở. Bên trong: giấy tờ công ty, con dấu, USB dự phòng. Và bây giờ, thêm USB mới, chứa toàn bộ tập tin NB-01, bản sao tất cả bằng chứng.
Đặt vào. Khóa.
Quay lại bàn.
Chưa đủ.
Nhưng sẽ đủ.
Mười chín giờ. Penthouse quận Hai.
Lần đầu về nhà trước tám giờ tối trong hai tuần.
Căn hộ, tối, lạnh, máy lạnh tự động bật. Bếp mở, sạch, chưa dùng từ tuần mười bảy. Tủ lạnh, nước suối, trứng hết hạn, chanh khô. Sofa, gối xếp đúng chỗ, vì người dọn dẹp đến thứ Tư tuần trước.
Hai tuần không ở nhà. Và nhà, không khác gì.
Vì không có ai ở đây để làm nó khác.
Anh cởi vest. Sơ mi. Đi tắm. Nước lạnh, hai phút. Ra, mặc áo thun, quần thoải mái. Ngồi sofa.
Im.
Thành phố ngoài kính, sáng. Quận Hai buổi tối, đèn cầu, đèn đường, đèn chung cư. Sông Sài Gòn, đen, phẳng, phản chiếu ánh đèn thành những vệt dài.
Và tôi, ngồi đây, tầng hai mươi, một trăm mét vuông, một mình.
Mở điện thoại. Cuộn tin nhắn.
Tin nhắn Minh An, cuối cùng từ mười ngày trước: "Biết rồi. Ngủ đi." Hai từ. Rồi, mười ngày, không nhắn ngoài công việc.
Mười ngày.
Mười ngày, tôi không nhắn cô ngoài email công việc. Không phải vì không muốn. Vì, bận. Vì, khủng hoảng. Vì, đêm trắng hôm đó đã đủ gần, và gần thêm lúc này, nguy hiểm.
Nhưng –
"Cảm ơn vì đêm qua." Tôi đã nói.
Và cô đáp: "Không có gì."
Nhưng, cả hai biết, "không có gì" không đúng.
Đêm qua, lúc đó là đêm Thứ Bảy, cô viết bằng giọng tôi. Bản ba. Tôi đọc, và lần đầu, nghe giọng mình qua chữ người khác, mà thấy đúng.
Không ai, kể cả Phương Linh, hiểu giọng tôi đến mức viết thay được.
Chỉ có, Mèo Mất Ngủ.
Hai năm đọc tôi. Hai năm phản biện. Hai năm, "anh viết hay nhưng sai", "cô viết đúng nhưng dở", qua lại, qua lại, cho đến khi cả hai đều giỏi hơn vì người kia.
Và bây giờ, cô viết cho tôi, lời mà tôi nói trước camera, và cả nước nghe.
Anh đặt điện thoại. Nhắm mắt.
Trịnh Khải.
Bằng chứng. HĐQT. Doanh thu. Kiểm toán. Ba tháng.
Và, ở đâu đó, quận Bình Thạnh, cô đang làm gì?
Đang gõ? Đang đọc? Đang nằm nhìn trần nhà, như đêm Chủ nhật tuần mười một, nghĩ về "Kẻ Quan Sát"?
Hay đang mở sổ tay, trang có dòng "Người tôi ghét nhất: Kẻ Quan Sát. Cũng là người hiểu tôi nhất", và viết thêm gì đó?
Tôi không biết.
Nhưng tôi biết, sáng Chủ nhật, sau họp báo, tôi ngoái lại tìm cô. Trong hai mươi hai phóng viên, bốn camera, nhân viên dọn dẹp, tôi tìm cô.
Và cô, đứng cạnh cửa kính, nắng chiếu nửa mặt, gật nhẹ.
Và cái gật đó, nhẹ hơn mọi lời khen ông Phong.
Mở mắt. Nhìn trần.
Bây giờ, không phải lúc.
Bây giờ, Trịnh Khải. Bằng chứng. Hai tuần.
Và sau đó –
Anh đứng dậy. Đi vào bếp. Mở tủ lạnh, nước suối. Uống.
Sau đó, tính sau.
Bây giờ, chiến.
Quay lại sofa. Mở laptop. Bảng bằng chứng NB-01.
Tám mảnh.
Chưa đủ.
Nhưng sẽ đủ.
Vì, người mà Trịnh Khải đang chống, không phải CEO hai mươi chín tuổi thiếu kinh nghiệm.
Mà là Kẻ Quan Sát.
Và Kẻ Quan Sát, không bao giờ kết luận khi chưa đủ dẫn chứng.
Nhưng khi đủ –
Ổng kết.