Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 15: Tin đồn
Chương 15

Tin đồn

Quân Dịch nghe thấy tên mình lúc hai giờ mười lăm chiều, thứ Sáu, tuần thứ sáu.

Anh đang đi ngang pantry tầng tám – đi xuống lấy tài liệu từ phòng marketing, chuyện bình thường, CEO đôi khi cũng tự đi lấy thay vì nhờ thư ký – khi giọng Hoàng Nam vọng ra từ sau tủ lạnh.

– ...tao nói thiệt, hai người có chemistry. Mày không thấy à? Mỗi sáng cổ lên tầng mười lăm, mười giờ, đúng giờ, cầm laptop, cầm cà phê, bước đi nghiêm chỉnh kiểu đi chiến trường. Rồi bốn mươi lăm phút sau xuống, mặt... mặt khác. Mày hiểu không? Mặt người vừa nói chuyện với sếp mà vui. Ai vui khi nói chuyện với sếp?

– Nhưng CEO lạnh vậy mà. – Giọng ai đó, nữ, nhỏ hơn. Marketing chắc.

– Ê, lạnh với ai chứ không lạnh với An. Mày biết không? Tuần này tao thấy ổng đi xuống tầng tám hai lần. Hai lần! Sáu tháng trước ổng xuống tầng tám tổng cộng – tao đếm – ba lần. Cả sáu tháng. Giờ hai lần trong một tuần. Ai vì công việc mà xuống tầng tám hai lần?

– Mày đồn linh tinh rồi đó Nam.

– Tao không đồn. Tao quan sát. – Hoàng Nam hạ giọng, kiểu hạ giọng mà thực ra to hơn vì phấn khích. – Tao ship. Tao ship hai người. CEO và An. Kẻ thù thành tình nhân. Enemies to lovers. Kiểu phim Hàn.

– Trời ơi, ổng nghe được là chết.

– Ổng ở tầng mười lăm, nghe gì –

Quân Dịch đứng ở cửa pantry.

Hoàng Nam quay lại. Thấy anh. Mặt trắng.

Im lặng.

Ba giây. Năm giây. Bảy giây – dài nhất cuộc đời Hoàng Nam.

Cô gái marketing – tóc ngắn, mắt tròn, tên Linh hay Lan gì đó – nhìn CEO, nhìn Hoàng Nam, nhìn lại CEO, rồi cầm cốc nước bước ra khỏi pantry nhanh đến mức suýt đâm vào khung cửa.

Hoàng Nam đứng một mình. Lưng tựa tủ lạnh. Cốc cà phê trong tay run.

Quân Dịch nhìn anh ta. Mặt phẳng. Mắt phẳng.

– Anh Nam.

– D-d-dạ CEO.

– Chemistry?

Hoàng Nam nuốt nước bọt. Cổ anh ta động, rõ ràng, kiểu cá nuốt bẫy.

– Em... em chỉ... đùa... – Giọng nhỏ dần, nhỏ đến mức chữ cuối gần như không phát ra tiếng.

Quân Dịch nhìn anh ta. Nhìn lâu – kiểu nhìn mà sáu tháng qua đã khiến ít nhất ba nhân viên xin chuyển phòng. Rồi anh nói, giọng đều, không nhấn:

– Công ty có quy định về việc bàn tán đời tư. Anh biết.

– D-dạ.

– Và tôi không có chemistry với bất kỳ nhân viên nào.

– Dạ. Tất nhiên. Em hiểu.

– Tốt.

Anh quay lưng. Bước đi. Vai thẳng, bước đều, mặt phẳng.

Nhưng ở bước thứ mười – đủ xa để Hoàng Nam không thấy – ngón tay phải anh khẽ siết thành nắm đấm. Một giây. Rồi buông.

Chemistry.

Nhóc marketing hóng drama nói mình có chemistry với Minh An.

Nhảm.

Anh bước vào thang máy. Bấm tầng mười lăm. Cửa đóng.

Nhảm. Hoàn toàn nhảm. Hai người làm việc. Báo cáo dự án. Chuyên nghiệp. Cô ấy có năng lực, tôi sử dụng năng lực đó. CEO giao việc cho nhân viên giỏi – đó là quản trị, không phải chemistry.

Thang máy lên. Tầng chín. Mười.

Nhưng anh xuống tầng tám hai lần tuần này.

Vì có việc.

Việc gì?

Lấy tài liệu.

Thư ký có thể lấy.

Mười một. Mười hai.

Không phải chemistry. Chỉ là – anh quen. Quen làm việc với cô ấy. Quen nghe cô ấy trình bày. Quen cách cô ấy nghiêng đầu khi nghe feedback, vuốt tóc sau tai khi không đồng ý nhưng chưa tìm được phản bác, và – cái cách cô ấy nói "Tôi không thay đổi, tôi tiếp thu" bằng mắt nhìn thẳng, giọng đều, kiểu Mèo Mất Ngủ viết câu kết thúc tranh luận lúc ba giờ sáng rồi gõ Enter không do dự.

Quen. Không phải chemistry.

Mười ba. Mười bốn.

Nhưng anh nghĩ về cô ấy mỗi tối. Khi đọc báo cáo, khi chạy bộ, khi đứng ở ban công nhìn thành phố. Anh nghĩ: "Minh An sẽ nói gì về con số này?" Anh nghĩ: "Mèo Mất Ngủ sẽ phản bác kiểu nào?" Anh nghĩ: "Nếu cô ấy biết – cô ấy biết rồi – thì tại sao cô ấy vẫn ngồi đó, mỗi sáng, mười giờ, bàn tròn, cà phê đen, nhìn anh bằng mắt người quen?"

Mười lăm. Cửa mở.

Dừng.

Anh bước ra hành lang. Về phòng CEO. Ngồi xuống. Mở laptop. Bình thường.

Nhưng trong đầu, từ "chemistry" cứ vang – nhẹ, dai, khó chịu, kiểu tiếng ruồi bay quanh mà không đập được.

· · ·

Ba giờ chiều. Phòng họp nhỏ tầng mười lăm.

Buổi review dự án Nexara lần cuối trước khi gặp khách hàng thứ Năm tuần tới. Minh An mang theo bản trình bày hoàn chỉnh – slide đã sửa, câu chuyện sinh viên đã viết, chiến lược đã gọt, số liệu đã kiểm.

Hai người ngồi cạnh nhau – không đối diện – vì phải cùng nhìn một màn hình. Bàn tròn nhỏ. Laptop Minh An mở giữa. Khoảng cách ba mươi phân giữa hai vai.

– Slide bảy. – Cô bấm. – Biểu đồ so sánh chi phí sản xuất nội dung – tôi đã tính chi phí ẩn như CEO góp ý.

Quân Dịch nghiêng vào xem. Vai anh dịch về phía cô – hai phân, ba phân. Không nhiều. Nhưng đủ để anh ngửi thấy – nhẹ, mờ, gần như không có – mùi dầu gội, mùi bạc xỉu đá, mùi giấy in. Mùi của Minh An. Mùi mà sáu tuần trước anh không biết tồn tại và bây giờ anh phân biệt được giữa hai trăm người trong tòa nhà này.

Dừng. Tập trung.

– Con số hợp lý. – Anh nói, mắt nhìn biểu đồ. – Nhưng đổi thứ tự: đưa chi phí ẩn lên trước chi phí trực tiếp. Cho khách thấy vấn đề trước khi cho thấy giải pháp.

– Được.

Cô kéo chuột, sắp xếp lại. Tay cô di trên touchpad – ngón dài, mỏng, không sơn móng, cắt ngắn, kiểu tay người gõ bàn phím nhiều. Anh nhìn tay cô – một giây – rồi nhìn đi.

Tập trung.

Slide tám. Chín. Mười. Hai người làm việc – gọn, nhanh, ít nói. Kiểu hai người đã quen nhịp nhau, biết khi nào cần góp ý, khi nào cần im, khi nào cần gật.

Slide mười một. Cô chỉ vào biểu đồ tròn.

– Phần này tôi muốn thay bằng –

– Biểu đồ thanh ngang. – Anh nói.

Cô quay sang nhìn anh. Anh nhìn cô.

– Đúng. – Cô nói, giọng nhẹ, hơi khác, hơi mềm hơn bình thường. – Sao CEO biết?

– Biểu đồ tròn khó đọc khi có nhiều hơn năm mục. Thanh ngang trực quan hơn.

– Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng tôi chưa kịp nói.

Vì tôi nghĩ trước cô. Hoặc – vì hai năm combat đã dạy tôi cách cô nghĩ, nên tôi biết cô sẽ nghĩ gì trước khi cô nói.

Anh không nói điều đó. Quay lại slide.

– Tiếp.

Slide mười hai. Cô kéo chuột. Nhưng biểu đồ nhỏ, cô phóng to, nghiêng laptop về phía anh để anh thấy rõ hơn. Anh nghiêng vào. Vai chạm vai.

Nhẹ. Qua vải áo sơ mi – vải anh, cotton; vải cô, mỏng hơn, mềm hơn. Chạm ở đỉnh vai, chỗ xương, cứng, nhanh.

Cả hai không rụt. Không ai nói gì. Cứ ngồi đó, vai chạm vai, nhìn biểu đồ, giả vờ biểu đồ quan trọng hơn cái chạm.

Năm giây. Mười giây.

– Phóng to phần Q3. – Anh nói, giọng hơi thấp hơn bình thường.

– Dạ. – Cô nói, giọng hơi cao hơn bình thường.

Cô kéo chuột. Phóng to. Ngón tay cô di trên touchpad, và tay anh – tay phải, tay cầm bút – với sang chỉ vào góc biểu đồ cùng lúc tay cô đang ở đó.

Da chạm da.

Mu bàn tay anh chạm ngón tay cô. Nhẹ. Ấm. Nhanh.

Cả hai rụt.

Cùng lúc. Cùng tốc độ. Như hai người cùng chạm vào bề mặt nóng và phản xạ kéo tay về.

Im lặng.

Một giây. Hai giây. Ba giây.

Minh An nhìn màn hình. Quân Dịch nhìn màn hình. Không ai nhìn ai. Không ai nói gì.

– Xin lỗi. – Cô nói. Giọng đều. Bình thường. Nhưng tai cô – anh thấy – đỏ nhẹ ở mép.

– Không có gì. – Anh nói. Giọng đều. Bình thường. Nhưng tay anh – tay vừa chạm cô – bây giờ nắm thành nắm đấm dưới bàn, nơi cô không thấy.

Cả hai tiếp tục làm việc. Slide mười ba. Mười bốn. Mười lăm.

Nhưng khoảng cách giữa hai vai – từ ba mươi phân – bây giờ là bốn mươi phân. Mười phân. Mười phân mà cả hai đều biết ở đó, đều đếm, đều giả vờ không biết.

Cuộc review kết thúc lúc bốn giờ. Minh An gấp laptop, đứng dậy.

– Bản cuối tôi gửi trước sáng thứ Hai.

– Được.

– Cảm ơn CEO.

– Minh An.

Cô dừng. Lần thứ hai anh gọi tên cô. Nhưng lần này cô không quay lại. Chỉ gật, nhẹ, rồi bước ra cửa.

Cửa đóng. Phòng họp trống.

Quân Dịch ngồi yên. Nhìn cái ghế cô vừa ngồi. Nhìn chỗ trên bàn nơi tay hai người chạm. Nhìn mười phân khoảng cách mà mười giây trước không tồn tại.

Anh mở bàn tay – bàn tay phải, bàn tay vừa nắm chặt suốt mười lăm phút. Nhìn lòng bàn tay. Không có gì. Chỉ là da. Chỉ là gân. Chỉ là ngón tay đã cầm bút máy viết bốn trăm tám mươi bảy bình luận lúc nửa đêm và bây giờ đang nhớ cảm giác chạm vào ngón tay cô.

Chemistry.

Từ đó quay lại – lần này không phải từ miệng Hoàng Nam, mà từ đâu đó sâu hơn, chỗ mà anh không muốn tên.

Anh đứng dậy. Cài nút áo vest. Ra khỏi phòng họp. Về phòng CEO. Ngồi xuống. Làm việc.

Bình thường.

· · ·

Chín giờ tối. Penthouse quận 2.

Phòng tập nhỏ – góc căn hộ, máy chạy bộ, tạ, gương. Quân Dịch chạy – nhịp sáu phẩy năm, dốc bốn phần trăm, headphone không nhạc. Anh không nghe nhạc khi chạy. Chạy là để nghĩ, không phải để quên.

Nhưng tối nay, anh không muốn nghĩ.

Bước chân đều. Nhịp thở đều. Mồ hôi chảy dọc gáy, dọc sống lưng, nhỏ lên thảm máy chạy. Đều.

Chemistry cái gì.

Bước.

Nhân viên với sếp.

Bước.

Mèo Mất Ngủ với Kẻ Quan Sát.

Bước.

Cô biết. Tôi biết cô biết. Cô biết tôi biết. Hai người ngồi cùng phòng mỗi sáng, giả vờ không biết, và bây giờ tay chạm tay trong phòng họp nhỏ mà cả hai rụt lại như chạm lửa.

Anh tăng tốc. Bảy. Bảy phẩy năm. Tám.

Đó không phải chemistry. Đó là – đó là quá khứ. Hai năm trên Vọng Lâu, bốn trăm tám mươi bảy bình luận, và một câu "Em sẽ hiểu. Sớm thôi" lúc ba giờ sáng. Đó là lịch sử. Lịch sử không phải chemistry.

Tám phẩy năm.

Nhưng anh nhớ cảm giác chạm. Mu bàn tay chạm ngón tay. Nhẹ. Ấm. Và cô rụt lại – cô cũng cảm thấy.

Cảm thấy gì?

Giống anh.

Chín.

DỪNG.

Anh nhấn nút. Máy chạy bộ giảm tốc. Bảy. Năm. Ba. Dừng.

Đứng trên máy, hai tay vịn thanh, thở nặng, mồ hôi ướt đẫm áo. Nhìn gương – mặt đỏ, mắt tối, tóc dính trán.

Không phải chemistry.

Anh bước xuống máy. Lấy khăn. Lau mặt.

Lâm Quân Dịch. Hai mươi chín tuổi. CEO. MBA Stanford. Đang tái cấu trúc công ty suýt phá sản. Không có thời gian cho – cho cái gì? Cho cảm xúc? Cho Mèo Mất Ngủ? Cho cô nhân viên content mồm hỗn, mắt sáng, giọng thấp khi tức, giọng cao khi ngượng, và tay mềm?

Tay mềm.

TẠI SAO TÔI NHỚ TAY CÔ MỀM?

Anh ném khăn vào giỏ. Đi tắm. Nước lạnh. Mạnh.

Nước lạnh chảy trên vai, trên lưng, trên đầu. Lạnh. Tỉnh. Tốt.

Đây là lần thứ hai anh tắm nước lạnh vì Trần Minh An. Lần đầu – thứ Sáu tuần hai, sau khi nghĩ "cô cười đẹp." Bốn tuần trước.

Bốn tuần. Và bây giờ anh nhớ tay cô mềm.

Nếu đây là bàn cờ, anh không chỉ mất kiểm soát. Anh đang thua.

Anh tắt vòi sen. Đứng trong phòng tắm, nước nhỏ, im. Nhìn tay phải.

Mu bàn tay. Chỗ chạm. Không có gì. Da khô. Sạch. Bình thường.

Nhưng anh biết – biết bằng cái biết không cần bằng chứng, cái biết của Kẻ Quan Sát đã đọc Mèo Mất Ngủ hai năm – rằng ở căn hộ hai mươi lăm mét vuông ở quận Bình Thạnh, có một cô gái cũng đang nhìn ngón tay mình.

Và cũng đang giả vờ rằng mười phân khoảng cách đó không quan trọng.

Ch.15/25
2.233 từ