Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 9: Người hóng drama
Chương 9

Người hóng drama

Lâm Quân Dịch nhìn xuống canteen tầng một qua tường kính phòng CEO.

Tầng mười lăm nhìn xuống, canteen chỉ là một hình chữ nhật sáng, bàn ghế nhỏ như đồ chơi, người ngồi ăn thành những chấm di động. Nhưng Quân Dịch đã đứng ở cửa kính này sáu tháng — đủ lâu để phân biệt được từng chấm.

Chấm ở bàn góc trái, hay ngồi một mình, tai cắm headphone: kỹ sư backend, tên Phong, ít nói, code giỏi.

Chấm ở bàn giữa, luôn đông, tiếng cười vọng lên đến tầng ba: team sales, ồn nhất công ty, leader là Quỳnh — giọng Bắc, cười to, bán hàng giỏi, hay nói sau lưng.

Và chấm vừa ngồi xuống bàn cạnh cửa sổ, tóc buộc cao, ly bạc xỉu đá trong tay, đang cười — cười thật, cười bằng mắt — với một anh chàng ngồi đối diện đang vung tay kể chuyện.

Hoàng Nam.

Quân Dịch nhận ra Hoàng Nam dù chỉ thấy dáng từ tầng mười lăm. Không ai vung tay khi kể chuyện nhiều như Hoàng Nam — anh ta kể chuyện bằng cả cơ thể, như diễn viên chèo. Và Minh An đang cười. Cười kiểu mà Quân Dịch chưa thấy bao giờ.

Không phải cười gượng. Không phải cười lịch sự. Không phải cái nhếch môi sắc lẻm mà cô dùng khi reply email "Không phải vì CEO bảo." Mà cười thật — mắt nheo, vai lắc nhẹ, tay che miệng, kiểu cười của người đang vui mà không cần giữ hình tượng.

Quân Dịch nhìn nụ cười đó. Nhìn lâu hơn một CEO nên nhìn một nhân viên. Rồi nhận ra.

Cô chỉ chiến đấu khi ở gần tôi.

Ở canteen, cạnh Hoàng Nam, cô là một người khác. Mềm hơn. Thoải mái hơn. Cười dễ hơn. Không phản xạ phòng thủ, không cắn môi, không vuốt tóc sau tai khi bị dồn.

Ở gần tôi, cô dựng tường.

Anh biết tại sao. Vì ở gần anh, cô cảm thấy — dù chưa biết chính xác — rằng anh không phải người lạ. Cô cảm thấy quen. Và Mèo Mất Ngủ không thích cảm giác quen mà không giải thích được. Cô phòng thủ khi bối rối. Cô tấn công khi sợ.

Anh biết vì anh cũng vậy.

Quân Dịch quay lưng lại cửa kính. Ngồi xuống bàn. Mở laptop. Dashboard KPI nhảy số — revenue tháng này tăng 7% so với tháng trước. Tốt. Chưa đủ, nhưng tốt. Anh cần tập trung vào con số, không phải vào cái cười ở tầng một.

Nhưng trước khi chuyển sang tab email, tay anh dừng.

Cả công ty đang đồn.

Anh không cần Hoàng Nam kể cũng biết. CEO đọc công ty như đọc bàn cờ — sáu tháng đủ để biết ai nói gì, ai nghĩ gì, ai đồn gì. Hệ thống không cần camera — chỉ cần quan sát: ai nhìn xuống khi anh đi ngang, ai ngừng nói khi anh bước vào thang máy, ai cười gượng khi anh hỏi "có vấn đề gì không."

Tin đồn hiện tại, phiên bản phổ biến nhất: CEO mới ghét nhân viên content mới. Bắt bẻ không thương tiếc. Reply All kỷ luật trước cả team. Kiểu quyền lực.

Phiên bản phụ, do Hoàng Nam biên tập: CEO ghét cô content mới nhưng cô này không sợ. Bật lại, nói "không phải vì CEO bảo." CEO im. Kiểu phim Hàn.

Cả hai phiên bản đều sai. Nhưng Quân Dịch không đính chính.

Vì cả hai phiên bản đều có lợi.

Phiên bản "CEO quyền lực": giữ khoảng cách chuyên nghiệp. Không ai dám lơ là. Hiệu quả quản trị.

Phiên bản "phim Hàn": vô hại. Hoàng Nam đồn, vài người cười, rồi quên. Không ảnh hưởng vận hành.

Đính chính thì sao? Nói gì? "Tôi không ghét cô Trần. Tôi chỉ biết cô ấy là tài khoản ẩn danh tôi từng combat trên diễn đàn hai năm, rồi block nhau, rồi tôi nhận ra cô ấy từ cover letter, rồi tôi chèn cụm từ vào email để test cô ấy, rồi tôi xem camera xem cô ấy có khựng không, rồi tôi đọc email reply bốn lần."

Không. Không đính chính.

Quân Dịch mở tab email. Gõ. Làm việc. Bình thường.

· · ·

Mười giờ hai mươi phút. Tiếng gõ cửa.

Quân Dịch không ngẩng lên. Phòng CEO không khóa — ai cần gặp thì đặt lịch qua thư ký, trừ ba người không cần đặt lịch: CFO, trưởng phòng pháp lý, và Phó Tổng giám đốc.

— Cho tôi vào một chút nha.

Giọng trầm, từ tốn, hơi ấm. Giọng của người quen nói trước đám đông. Giọng của người luôn chọn được từ đúng — không phải vì thông minh, mà vì đã luyện.

Trịnh Khải.

Quân Dịch ngẩng lên. Trịnh Khải đứng ở cửa, suit xám đậm, cà vạt xanh navy, tóc chải gọn, nụ cười hiền. Tay trái cầm folder tài liệu. Tay phải nhẹ nhàng vỗ vào khung cửa hai cái — tín hiệu "tôi thân thiện, tôi không đe dọa."

— Anh Khải. — Quân Dịch ngả lưng vào ghế, đan tay trên bàn. — Mời ngồi.

Trịnh Khải ngồi xuống ghế đối diện. Đặt folder lên bàn, không mở. Cười.

— Tôi ghé qua hỏi thăm thôi. Tuần này CEO bận quá.

— Tuần nào cũng bận. Anh Khải cần gì?

— Không có gì lớn. — Khải xua tay, kiểu xua nhẹ, kiểu người quen giảm thiểu. — Tôi nghe phong phanh trong team content có chút... sóng gió? Email qua lại?

Quân Dịch nhìn Khải. Mặt phẳng. Mắt không chớp.

— Email feedback bình thường. Cô Trần gửi bản plan, tôi góp ý, cô ấy phản biện. Xong.

— Ừ, tôi biết. — Khải gật đầu, vẫn cười. — Nhưng mà, anh biết rồi đó, ở công ty mà email qua lại trước mặt cả team thì... người ta hay suy diễn. Đặc biệt là nhân viên mới. Nếu nhân viên mới thấy rằng họ có thể bật CEO mà không sao, thì...

Khải dừng. Để câu lửng. Cái lửng có tính toán — để Quân Dịch tự điền phần còn lại.

Quân Dịch biết trò này. Trịnh Khải chơi trò này sáu tháng nay — từ ngày anh nhậm chức. Không bao giờ nói thẳng. Không bao giờ phản đối trực tiếp. Chỉ "hỏi thăm," "góp ý," "lo cho anh." Mỗi câu đều bọc trong giấy gói quà, nhưng bên trong là dao.

— Anh Khải muốn nói gì thì nói thẳng.

Khải ngả lưng, tay đặt lên thành ghế, thoải mái. Nụ cười không đổi.

— Tôi muốn nói là: CEO nên cẩn thận. Công ty đang tái cấu trúc. Nhân sự chưa ổn định. Nếu nhân viên thấy rằng CEO có thể bị bật, thì chuyện nhỏ hôm nay sẽ thành chuyện lớn ngày mai. Anh Dịch nên cẩn thận, để nhân viên không tôn trọng thì khó quản.

— Cô Trần tôn trọng tôi.

— Ồ?

— Cô ấy không đồng ý với tôi. Khác nhau. Người tôn trọng thì phản biện. Người không tôn trọng thì gật đầu rồi làm sau lưng.

Quân Dịch nói câu đó nhẹ, đều, mắt nhìn thẳng vào Khải. Không nhấn. Không lên giọng. Nhưng câu cuối — "gật đầu rồi làm sau lưng" — treo giữa hai người, nặng, rõ ràng.

Khải không chớp mắt. Nụ cười vẫn y nguyên. Nhưng ngón tay anh ta — ngón trỏ tay phải — khẽ động. Chỉ một cái giật nhỏ. Quân Dịch nhìn thấy.

— Tôi hiểu. — Khải đứng dậy, cầm folder, vẫn không mở. — Chỉ là lo cho anh thôi. CEO trẻ, nhiệt huyết, đôi khi cũng cần ai đó nhắc nhở.

— Cảm ơn anh Khải. Tôi ghi nhận.

Khải gật đầu. Quay lưng. Bước ra cửa. Dừng.

— À, anh Dịch. — Khải ngoảnh lại, giọng nhẹ, kiểu nói thêm vì vừa nhớ ra. — Tôi hoàn toàn ủng hộ CEO. Anh biết mà. Tôi chỉ muốn chúng ta cùng nhìn về một hướng.

— Tôi biết anh Khải muốn gì.

Câu đó. Quân Dịch nói bằng giọng phẳng, không nhấn, không đe dọa. Nhưng "tôi biết anh Khải muốn gì" không phải câu nói xã giao. Nó là lời cảnh cáo — và cả hai đều biết.

Khải nhìn anh hai giây. Nụ cười co lại một chút — không biến mất, chỉ mỏng đi, như giấy bị kéo căng. Rồi anh ta gật đầu, bước ra, đóng cửa nhẹ.

Phòng CEO im lại.

Quân Dịch ngồi yên. Tay đan trên bàn. Ngón tay nhịp. Một. Hai. Ba.

Trịnh Khải muốn gì?

Muốn vị trí CEO. Đó không phải bí mật. Đó là sự thật mà cả công ty biết nhưng không ai nói ra — như con voi trong phòng mà ai cũng bước vòng qua.

Khải ở Vega trước anh năm năm. Là quyền CEO tạm thời khi công ty suýt phá sản. Khi hội đồng quản trị mời Quân Dịch về — CEO trẻ, MBA Stanford, tiền tự kiếm, tầm nhìn mới — Khải nuốt giận. Gật đầu. Mỉm cười. Nói "tôi hoàn toàn ủng hộ." Và bắt đầu xây mạng lưới.

Sáu tháng qua, Quân Dịch theo dõi. Khải không làm gì sai — anh ta quá khôn để làm sai rõ ràng. Chỉ hỏi thăm, góp ý, đặt câu hỏi. Mỗi câu hỏi là một viên gạch nhỏ, xây dần bức tường giữa CEO và nhân viên. Không ai thấy bức tường — vì mỗi viên gạch trông như "lo lắng chính đáng."

"Nhân viên không tôn trọng thì khó quản."

Bốn. Năm.

Câu đó không phải lo lắng. Đó là gieo. Gieo vào đầu Quân Dịch rằng anh đang mất kiểm soát. Gieo rằng Minh An là vấn đề. Gieo rằng CEO trẻ cần người lớn tuổi hơn nhắc nhở.

Tôi không cần nhắc nhở. Và Minh An không phải vấn đề.

Sáu.

Minh An là —

Anh dừng nhịp ngón tay. Câu trong đầu dừng nửa chừng, như cửa thang máy kẹt giữa hai tầng.

Minh An là gì?

Nhân viên. Mèo Mất Ngủ. Người bật lại anh trước cả team. Người anh xem camera lúc tám giờ sáng. Người anh đọc email bốn lần. Người cười ở canteen mà anh nhìn từ tầng mười lăm.

Minh An là vấn đề. Nhưng không phải vấn đề Trịnh Khải nghĩ.

Quân Dịch mở sổ tay da. Lật đến trang mới. Viết:

"Trịnh Khải: ghé phòng, nhắc chuyện email war. Ý đồ: muốn tôi kỷ luật Minh An, tạo khoảng cách CEO — nhân viên. Mục đích sâu hơn: muốn tôi trông yếu hoặc trông độc đoán — cả hai đều có lợi cho Khải. Hành động: không phản ứng. Quan sát tiếp."

Gọn. Rõ. Như báo cáo tình báo.

Anh đóng sổ, quay lại làm việc. Dashboard KPI. Email. Báo cáo tài chính quý III. Bình thường.

Nhưng mắt anh — một lần nữa, không theo lệnh — liếc xuống cửa kính.

Canteen. Bàn cạnh cửa sổ.

Minh An đã đi rồi. Bàn trống. Ly bạc xỉu đá đã dọn. Hoàng Nam cũng không còn.

Anh nhìn cái bàn trống, và bỗng nhận ra một điều nhỏ, lặng, không liên quan đến Trịnh Khải hay KPI hay bất kỳ thứ gì đáng nhớ:

Cô cười đẹp.

Ý nghĩ đó đến rồi đi, nhanh, như ai vừa bật đèn rồi tắt. Anh gạt đi. Quay lại email.

· · ·

Tám giờ rưỡi tối. Penthouse quận 2. Tầng hai mươi.

Căn hộ rộng, trần cao, đồ nội thất tối giản — sofa xám, bàn gỗ, kệ sách, không cây cảnh, không tranh treo tường. Sạch sẽ đến mức lạnh lẽo. Bếp mở nhưng ít dùng — anh thường mua cơm về hoặc gọi ship. Không phải vì không biết nấu — anh nấu được. Nhưng nấu cho một người thì buồn hơn không nấu.

Quân Dịch ngồi trên sofa, laptop trên đùi, đọc báo cáo. Cửa kính ban công mở, gió đêm thổi vào mang theo tiếng thành phố ở xa — xe cộ, nhạc từ quán bar dưới đường, ai đó cười.

Anh đọc xong báo cáo. Đóng file. Nhìn thanh address bar trống trên trình duyệt.

Tay anh đặt lên bàn phím.

v-o-n-g —

Dừng.

Bốn chữ. Chưa đủ thành URL. Nhưng đủ để anh biết mình đang làm gì.

Mày muốn gì?

Muốn xem Mèo Mất Ngủ có online không.

Tại sao?

Vì... không có tại sao. Chỉ muốn xem.

Mày block cô ấy. Cô ấy block mày. Có vào cũng không thấy gì.

Biết. Nhưng bài công khai vẫn đọc được nếu log out.

Mày muốn đọc lại bài cô ấy?

Im lặng. Trong đầu anh. Câu hỏi treo, không ai trả lời.

Anh nhìn bốn chữ "vong" trên thanh address bar. Con trỏ nhấp nháy sau chữ "g."

Rồi anh nhấn Backspace. Bốn lần. Thanh address bar trống lại.

Đóng laptop. Đặt sang bên.

Đứng dậy. Đi ra ban công. Đứng ở lan can, hai tay vịn thành, nhìn xuống.

Thành phố lúc tám rưỡi tối. Đèn đường vàng. Xe chạy. Ai đó đi bộ. Sông Sài Gòn ở xa, đen, lấp lánh ánh đèn cầu. Gió hơi lạnh — lạnh kiểu tháng mười Sài Gòn, không lạnh thật nhưng đủ để biết mùa đang đổi.

Anh đứng yên. Không nghĩ. Cố không nghĩ.

Điện thoại rung trong túi quần.

Anh lấy ra. Màn hình sáng. Tin nhắn.

Quân Linh: Anh ơi cuối tuần về ăn cơm nha. Mẹ nấu canh chua. Bé Bi nhớ cậu.

Quân Linh. Em gái. Hai mươi lăm tuổi. Duy nhất trong gia đình vẫn nhắn tin anh đều đặn, dù anh tách khỏi nhà đã hai năm. Bố không gọi. Mẹ gọi mỗi Tết, giọng nhỏ, nói ít, cúp nhanh. Nhưng Linh nhắn mỗi tuần. Không hỏi công việc. Không hỏi tiền. Chỉ "về ăn cơm nha" và cập nhật về bé Bi — con mèo mà anh để lại khi dọn đi.

Bé Bi nhớ cậu.

Anh nhìn tin nhắn. Nhìn lâu hơn cần thiết cho bốn từ.

Rồi gõ reply.

"Ừ."

Một chữ. Nhưng anh gõ rất nhanh — ngón tay chạm màn hình trước khi đầu kịp cân nhắc. Phản xạ. Kiểu phản xạ mà anh không cho phép mình có với bất kỳ ai — trừ Linh.

Send.

Anh nhìn chữ "Ừ" hiện trên màn hình, trong bong bóng xanh nhỏ. Đơn giản. Gọn. Không giải thích. Không hứa hẹn. Nhưng Linh sẽ hiểu — vì Linh luôn hiểu. "Ừ" của anh có nghĩa: anh sẽ cố. Không chắc chắn. Nhưng sẽ cố.

Anh cất điện thoại. Quay vào trong. Đóng cửa ban công. Căn hộ im lại — chỉ còn tiếng máy lạnh, đều, nhỏ, như tiếng thở của một căn phòng trống.

Anh ngồi xuống sofa. Nhìn laptop đã đóng. Nhìn phòng khách rộng, trần cao, sạch, trống.

Con mèo tên Bi.

Ý nghĩ đó đến từ đâu, anh không biết. Nhưng nó kéo theo một ý nghĩ khác, nhẹ hơn, xa hơn, vô lý hơn:

Mèo Mất Ngủ.

Anh nhắm mắt. Ngả lưng vào sofa. Bóng tối sau mí mắt, đều, yên.

Không liên quan, anh tự nhủ. Em gái nhắn tin. Tôi trả lời. Mèo Bi là mèo thật. Mèo Mất Ngủ là nickname trên diễn đàn. Hai thứ đó không liên quan.

Nhưng ở khoảng mờ giữa tỉnh và mệt, giữa căn phòng rộng và tiếng máy lạnh đều, anh nhận ra một điều nhỏ, nhẹ, khó chịu:

Hai người trong ngày hôm nay khiến anh phản ứng nhanh hơn đầu. Linh — gõ "Ừ" trước khi kịp nghĩ. Và Minh An — rút lại lời trước cả team trước khi kịp cân nhắc hậu quả.

Anh mở mắt. Nhìn lên trần nhà trắng, xa, trống.

Thứ Sáu. Tuần hai. Hai tuần với con nhỏ này.

Anh nhịp ngón tay trên thành sofa. Một. Hai. Ba.

Hai tuần. Và tôi đã rút lại lời, mở camera, đọc email bốn lần, ghi sổ tay "Test #1", và vừa gõ URL Vọng Lâu rồi xóa.

Nếu đây là bàn cờ, tôi đang mất kiểm soát.

Nhưng tôi không mất kiểm soát. Tôi không bao giờ mất kiểm soát.

Bốn.

Cô cười đẹp.

Năm.

DỪNG.

Quân Dịch đứng dậy. Đi tắm. Nước lạnh. Mạnh.

Đủ để dập tắt ngày hôm nay. Nhưng không đủ để dập tắt thanh address bar còn nhớ bốn chữ "vong" mà anh đã xóa.

Ch.9/10
2.762 từ