Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 70: Bước gần
Chương 70

Bước gần

Rooftop tầng hai mươi. Vega Media.

Đèn dây vàng giăng ngang, kiểu đèn tiệc sân vườn, treo trên dàn khung sắt, ba trăm bóng nhỏ như sao thấp. Nhạc mộc, guitar và giọng nữ, vừa đủ nghe, không đủ lấn tiếng cười.

Tiệc kỷ niệm tám năm thành lập Vega Media. Hai trăm người, nhân viên, đối tác, khách mời. Bàn tiệc dài, trắng, hoa tươi, rượu vang, nước ngọt, bánh kem ba tầng chưa cắt.

Anh đứng góc trái, cạnh bàn VIP, ly nước suối, không rượu. Cà vạt nới, nút áo cổ mở, kiểu CEO cho phép mình thả lỏng hai phân đêm nay.

Tám năm.

Vega Media tám tuổi. Tôi CEO bảy tháng. Bảy tháng dài hơn bảy năm trước đó cộng lại.

Vì bảy tháng có em.

Em.

Từ đó, trong đầu, mỗi lần nghĩ đến cô, "em." Không phải "cô ấy." Không phải "Trần Minh An." Không phải "Mèo Mất Ngủ."

"Em."

Và tối nay em ở đây. Đâu đó. Trong hai trăm người. Tôi chưa thấy nhưng biết, vì tên em trong danh sách, vì Hoàng Nam đăng ảnh nhóm lên group, góc phải, tóc buộc cao, áo đen, kính gọng tròn, ly rượu vang cô cầm nhưng không uống.

Chị Thanh đến, cụng ly:

– CEO, tám năm rồi. Nhanh ghê.

– Nhanh.

– Năm nay, rebrand, mệt nhưng đáng. An viết tông giọng thương hiệu, hay. Giọng Vega bây giờ nghe sống hơn trước.

"Sống."

Chị Thanh dùng từ "sống." Từ mà em, trong thang máy, tuần hai mươi bảy, nói về tôi: "Ổng cho cảm giác sống."

Chị Thanh không biết. Nhưng từ đó đúng.

– Cảm ơn chị. An làm tốt.

Chị Thanh cười. Đi.

Hoàng Nam, từ phía bàn ăn, cầm điện thoại, chụp:

– CEO! Ảnh kỷ niệm nha!

– Không.

– Dạ. – Nam cười, cất điện thoại, nhưng tay vẫn sẵn sàng, kiểu phóng viên nội bộ không bao giờ thật sự cất.

Anh uống nước. Nhìn quanh. Hai trăm người, tiếng cười, tiếng nhạc, đèn vàng, gió, rooftop mở, thành phố bên dưới, đèn xa.

Em đâu?

Tôi quét từ trái sang phải, bàn một, bàn hai, nhóm đứng cạnh quầy bar, nhóm chụp ảnh góc ban công, nhóm...

Ban công.

Góc phải. Lan can sắt. Nhìn ra thành phố, đèn, cao ốc, Bitexco xa, sáng.

Một người. Đứng. Một mình.

Em.

Áo đen tay lỡ, kiểu áo đi tiệc nhưng không quá trang trọng, kiểu Trần Minh An không bao giờ quá cố. Tóc buộc cao, lộ gáy, gió thổi vài sợi tóc con. Ly rượu vang tay phải, gần đầy, chưa uống.

Cô đứng, lưng tựa lan can nhẹ, mặt hướng ra thành phố, không nhìn vào tiệc.

Cô trốn.

Giữa hai trăm người cô chọn ban công, một mình, ly rượu không uống, nhìn ra ngoài.

Kiểu Mèo Mất Ngủ ba giờ sáng trên Vọng Lâu, giữa hàng trăm người viết cô viết riêng một góc, kiểu người ở giữa đám đông nhưng không thuộc về.

Kiểu tôi.

Anh đặt ly nước suối lên bàn gần nhất. Đi.

Tôi đang đi về phía ban công. Về phía em.

Biết hay không biết cô ở đó?

Biết.

Tôi biết từ lúc Hoàng Nam đăng ảnh, từ lúc nhìn thấy góc ban công trống, từ lúc...

Thôi. Đừng bịa nữa. Tôi biết. Và tôi đi.

Bước. Qua bàn tiệc. Qua nhóm chụp ảnh. Qua tiếng cười. Ra cửa ban công, bước qua, gió mạnh hơn trong nhà, mát, kiểu gió tầng hai mươi Sài Gòn tháng mười.

Cô quay. Nghe bước chân. Nhìn.

Mắt qua kính gọng tròn gặp mắt anh. Không giật mình lần này. Không ngạc nhiên. Kiểu biết anh sẽ ra.

Cô biết.

Cô đứng đây, và biết tôi sẽ đến.

Kiểu tầng mười hai, cô lấy tài liệu, và biết tôi sẽ xuống.

Kiểu trạm bus, cô kẹt mưa, và biết tôi sẽ dừng xe.

Cô biết.

Và cô vẫn đứng đây.

– Trốn à?

Anh hỏi. Nhẹ. Đứng cạnh cô, cách hai bước, chưa gần hơn.

Cô nhìn anh. Hai giây. Rồi quay lại, nhìn thành phố.

– Hít thở.

Hai chữ. Giọng nhẹ, không phẳng, kiểu giọng khác mọi lần. Không phải "Dạ" lạnh. Không phải cà khịa. Giọng mềm, kiểu giọng cô dùng với Vy Vy, kiểu giọng thật.

Cô dùng giọng thật với tôi.

Lần đầu.

Anh bước. Một bước. Đứng cạnh. Cách một bước. Gần hơn hai bước ban nãy. Nhưng vẫn giữ.

Hai người đứng ban công, nhìn ra thành phố. Đèn dây phía sau vàng, nhạc acoustic xa, tiếng cười xa hơn.

Im lặng. Nhưng không trống. Kiểu im lặng đêm mưa trong xe, kiểu im lặng hai người không cần nói vì đứng cạnh đã đủ.

– Tám năm.

Cô nói. Nhìn ra. Không nhìn anh.

– Vega tám năm. Anh bảy tháng. Tôi bảy tháng.

"Tôi bảy tháng."

Cô đếm. Như tôi đếm. Cô biết bảy tháng, kiểu tôi biết bảy tháng.

– Dài.

Anh nói. Một chữ.

– Dài. – Cô lặp lại. Nhẹ. Miệng hơi cong. – Bảy tháng dài hơn hai năm trước đó.

Hai năm trước đó.

Cô nói "hai năm" không giải thích, nhưng tôi hiểu. Hai năm = Vọng Lâu. Hai năm = Mèo Mất Ngủ và Kẻ Quan Sát. Hai năm trước khi gặp mặt, trước khi biết, trước khi...

Cô nói "hai năm" với tôi trên rooftop, giữa hai trăm người, kiểu nói mà chỉ hai người hiểu.

– Hai năm. – Anh đáp. Nhẹ. Nhìn ra. – Rồi bảy tháng. Dài thật.

Im. Năm giây.

Gió thổi. Mạnh. Tóc cô buộc cao nhưng vài sợi tóc con bay ngang mặt, dính má, dính kính.

Cô giơ tay gạt nhưng gió lại thổi, lại bay, lại dính.

Tóc em.

Sợi tóc ngang mặt dính kính, và cô tay cầm ly, tay kia gạt, không kịp gió.

Tay anh giơ.

Chậm. Không vội. Kiểu tay giơ mà chủ nhân vẫn còn đang cân nhắc, nhưng tay đã đi trước khi đầu cho phép.

Ngón tay chạm sợi tóc. Nhẹ. Gạt sang bên, qua má cô, qua viền kính, nhét sau tai.

Chạm.

Da tai cô. Một giây. Đầu ngón tay chạm da mỏng, ấm, phía sau tai, nơi mà bảy tháng, mười lăm phân, bốn mươi phân, ba mươi phân, mười phân, chưa bao giờ chạm.

Một giây.

Tôi chạm em.

Lần đầu. Không phải đắp áo lúc ngủ gật, cô không biết. Không phải tay suýt chạm trong xe, không chạm. Lần đầu cô biết, cô thức, cô nhìn, và tôi chạm.

Da em ấm. Mỏng. Mềm. Phía sau tai, kiểu chỗ không ai chạm trừ người gần.

Một giây.

Và tôi không thở.

Cô đứng yên.

Không lùi. Không giật. Không "Dạ." Không phẳng. Đứng. Yên. Mắt nhìn thẳng vào mắt anh, qua kính, gần, đèn vàng phản chiếu, gió.

Cô đứng yên.

Kiểu tầng mười hai nắm nút áo, nhưng lần này không nắm gì. Tay buông cạnh người, ly rượu nghiêng nhẹ, suýt đổ, nhưng cô không để ý ly.

Cô chỉ nhìn tôi.

Tay anh vẫn giơ. Phía sau tai cô. Ngón tay cách da năm milimét. Không chạm nữa. Nhưng không buông.

Năm milimét.

Gần nhất. Trong lịch sử. Mười lăm phân → bốn mươi → ba mươi → mười → năm milimét.

Và nếu tôi dịch tay năm milimét sẽ chạm lại. Sẽ ôm gáy. Sẽ kéo gần. Sẽ...

– An ơi!

Tiếng từ trong, xa nhưng rõ, cắt.

Hoàng Nam. Giọng Hoàng Nam. Từ cửa ban công.

– An ơi, vào đi! Cắt bánh! Chị Thanh gọi mọi người rồi!

Hoàng Nam.

Thằng phóng viên nội bộ đào Vọng Lâu, kích hoạt bão, ship, hóng, và bây giờ gọi đúng lúc này.

Im. Một giây.

Cô mắt rời mắt anh. Chậm. Kiểu rời không muốn nhưng phải.

Hít. Nhẹ.

– Dạ.

Một chữ. Nhưng "Dạ" này khác mọi "Dạ" trước. "Dạ" này giọng run. Nhẹ. Kiểu run mà phải đứng gần, rất gần, năm milimét, mới nghe.

Cô bước lùi. Một bước. Hai bước. Quay. Đi vào trong. Bước không nhanh, không chạy, nhưng lưng thẳng, cứng, kiểu lưng của người đang cố không quay lại.

Cô không quay lại.

Nhưng cổ cô nghiêng. Nhẹ. Phía trái. Về phía tôi. Nửa giây. Rồi thẳng.

Kiểu muốn quay nhưng giữ.

Cô đi vào. Tiếng nhạc nuốt bước chân. Tiếng cười nuốt cô. Hai trăm người, và cô biến mất trong đám đông, kiểu Mèo Mất Ngủ đăng xuất giữa đêm.


Anh đứng. Ban công. Một mình.

Tay vẫn giơ. Năm giây. Rồi buông. Chậm.

Tôi vừa chạm em.

Và em đứng yên.

Em không lùi. Không giật. Không nói "đừng." Đứng. Nhìn. Mắt kiểu mắt tôi sẽ nhớ đến khi chết.

Gió thổi. Mạnh. Đèn dây lung linh, bóng nhỏ chao. Thành phố bên dưới đèn triệu ngọn, nhưng anh không nhìn.

Anh nhìn ngón tay, tay phải, ngón trỏ, ngón vừa chạm da cô phía sau tai, một giây.

Một giây.

Đủ.

Một giây, và tôi biết: da em ấm. Và tôi sẽ không quên.

Anh đứng. Lâu. Gió. Đèn. Tiếng nhạc từ trong, guitar, giọng nữ, hát gì đó anh không nghe, vì trong đầu chỉ một thứ:

Lần này tôi sẽ không chặn.

Không chặn em. Không chặn mình.

Hai năm Vọng Lâu, tôi chặn. "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." Rồi biến mất.

Bảy tháng Vega, tôi giấu. "Cô Trần." "Thú vị." Sổ tay. Gạch. Không gạch. Gạch đậm.

Nhưng tối nay tôi chạm, và em đứng yên.

Và tôi biết.

Lần này tôi sẽ nói.

Tất cả.

Kẻ Quan Sát. Hai năm. "Em sẽ hiểu. Sớm thôi." CV. 100%. Sổ tay da. "Thú vị." Test. Email. Bạc xỉu. Áo blazer. Đêm mưa. "Em." Mười phân. Năm milimét.

Tất cả.

Và nếu em chặn tôi lần nữa ngoài đời, thì...

Thì ít nhất tôi đã nói.

Ít nhất em biết.

Ít nhất lần này tôi không hèn.

Anh quay. Đi vào trong. Hai trăm người. Đèn vàng. Tiếng cười.

Em đâu đó trong đám đông, cầm ly rượu không uống, cổ nghiêng nhẹ, kiểu em.

Anh không tìm. Không nhìn. Không cần.

Vì tôi biết em ở đây.

Và tôi sẽ nói.

Không phải hôm nay. Không phải đêm nay. Nhưng sớm.

Sớm thôi.

Ch.70/70
1.720 từ