Khoảng cách mới
Thứ Hai, tuần thứ hai mươi tư. Bảy giờ bốn mươi lăm.
Tầng mười. Văn phòng Vega Media.
Cô đứng trước cửa kính, phòng team brand, bảng tên mới dán cạnh cửa ra vào: "Brand & Creative Strategy, Tầng 10." Bên trong, bàn ghế gỗ sáng, đèn vàng ấm hơn tầng tám, tường treo áp phích chiến dịch cũ của Vega từ thời chưa tái cấu trúc.
Tầng mười.
Hai tầng, cách tầng tám, nơi tao ngồi năm tháng. Năm tầng, cách tầng mười lăm, nơi ổng ngồi.
Hai tầng xuống. Năm tầng lên. Khoảng cách, đủ.
Cô hít. Thở. Đẩy cửa.
Thứ Sáu tuần trước, sau khi khóc ở ban công tầng mười hai, cô về nhà. Nằm. Nhìn trần. Không ngủ.
Tao không muốn đi.
Nhưng ở lại, không thể, như cũ.
Tầng tám: bàn góc trái gần cửa sổ. Phòng họp chung. Góc bếp nơi người ta ngừng nói khi tao bước vào. Thang máy, bấm mười lăm, và biết: ổng ở trên.
Tầng tám = mỗi ngày, đi ngang phòng họp nơi ổng nói "Thú vị" lần đầu. Mỗi ngày, ngồi cạnh bàn nơi ổng đặt sổ tay trả lại. Mỗi ngày, nghe "An ơi, CEO hỏi", và biết: bốn mươi đôi mắt đang đếm.
Không được.
Chủ nhật, cô mở laptop, gõ email.
"Kính gửi: Trưởng phòng Nhân sự. Tôi, Trần Minh An, nhân viên Content Strategy, xin phép chuyển sang team Brand & Creative Strategy, tầng 10. Lý do: phù hợp năng lực chuyên môn và định hướng phát triển cá nhân."
Chuyên nghiệp. Lịch sự. Không nhắc Vọng Lâu. Không nhắc tầng mười lăm.
"Phù hợp năng lực", không sai. Team brand đang cần người có kinh nghiệm nội dung. Chị Thanh nhắc tuần trước, "Bên brand thiếu người, mày cân nhắc đi."
Chị Thanh nói vì thương. Không phải vì biết.
Hoặc biết. Nhưng không nói.
Gửi. Chủ nhật tối.
Thứ Hai sáng, Vy Vy gọi, bảy giờ, giọng chưa tỉnh:
– Tao vừa thấy đơn chuyển team của mày.
Im.
– An.
– Hm.
– Mày – chắc chưa?
Chắc.
Không. Không chắc. Nhưng cần.
– Chắc.
Vy im ba giây. Tiếng thở qua điện thoại, nhẹ kiểu thở của người nuốt câu muốn nói.
– Được rồi. Tao xử lý trong ngày.
– Cảm ơn.
– Đừng cảm ơn, Vy nói, giọng khẽ. – Tao làm vì mày. Không phải vì đơn.
Cô ngồi ở mép giường. Điện thoại áp tai. Ngoài cửa sổ, nắng sáng, Sài Gòn thứ Hai, tiếng xe, tiếng còi, tiếng người sống.
Vy hiểu.
Vy luôn hiểu.
Bảy giờ năm mươi. Tầng mười.
Cô bước vào. Bàn mới, thứ ba từ trái, cạnh cửa sổ nhìn ra đường Nguyễn Huệ. Đèn bàn, nhỏ kiểu đèn ấm hơn đèn tầng tám. Ghế, mới, lớp đệm chưa lõm theo hình ai.
Bàn mới. Ghế mới. Tầng mới. Đồng nghiệp mới.
Mọi thứ, mới.
Trừ tao.
Đặt túi xách. Mở máy tính. Đăng nhập. Email, tám tin, một từ chị Thanh: "Chào mừng An sang team. Tao gửi brief dự án chiều nay." Một từ phòng hành chính: xác nhận chuyển vị trí. Một từ IT: tài khoản truy cập hệ thống team brand đã mở.
Không email nào từ tầng mười lăm.
Đương nhiên.
Ổng, không email. Không nhắn. Không gọi.
Vì ổng biết. Chắc Vy báo. Hoặc phòng nhân sự báo. Hoặc ổng thấy, đơn chuyển team, trong hệ thống, vì ổng là CEO, ổng thấy mọi thứ.
Và ổng không ngăn.
Từ chối đơn nghỉ việc. Nhưng không ngăn đơn chuyển team.
Kiểu ổng. Giữ, nhưng không ép gần.
– Ê, Minh An phải không?
Cô ngẩng lên. Con trai, tóc xoăn nhẹ, áo thun đen, nụ cười rộng, đứng ở bàn đối diện.
– Thanh Tùng, designer. Ngồi đối diện mày. Chào mừng nha.
– Chào, cô cười nhẹ. Kiểu cười lịch sự – không tới mắt.
– Mày uống cà phê không? Tao vừa pha – bình bên pantry – cà phê tầng mười ngon hơn tầng tám, tao thề.
Bình thường. Chào. Cà phê. Bình thường.
– Dạ, để lát nha.
Tùng gật, ngồi xuống bàn. Mở máy tính. Bình thường.
Nhưng mắt, khi quay đi, lướt nhanh qua cô. Kiểu liếc, biết, nhưng giả vờ không biết. Kiểu mắt của người đã đọc tin nhắn chuyển tiếp, đã nghe ai đó kể, đã biết: "Con bé content tầng tám, cãi nhau với CEO trên Vọng Lâu hai năm, giờ chuyển xuống đây."
Họ biết.
Đương nhiên. Hai trăm người. Tin nhắn nhóm. Vọng Lâu lan khắp mạng. Ai mà không biết.
Nhưng ít nhất, ở đây, không ai nhìn tao rồi nhìn lên trần, nơi tầng mười lăm phía trên đầu.
Ở đây, năm tầng cách ổng, đủ xa để không ai ghép.
Chín giờ. Họp team brand.
Phòng họp nhỏ, sáu người, chị Thanh ngồi đầu bàn. Tùng, Linh designer, Hạnh account, Bảo copywriter, và cô.
Chị Thanh, bốn mươi hai tuổi, tóc ngắn, mặt sắc nhưng cười hiền, nhìn cô:
– An sang bên này từ hôm nay. Content strategy cho team brand. An có kinh nghiệm mạnh bên content, nên tao kỳ vọng – An sẽ đóng góp nhiều cho hướng đi mới.
Cô gật.
– Dạ. Cảm ơn chị Thanh.
Kỳ vọng.
Chị Thanh nói "kỳ vọng", không nói "drama", không nói "biết", chỉ nói: kỳ vọng. Kiểu sếp chuyên nghiệp.
Hoặc chị Thanh đang cho tao cơ hội, bắt đầu lại, không hỏi lý do.
– Brief đầu tiên. – Chị Thanh chiếu màn hình. – Rebrand visual cho Vega quý bốn. Hướng mới – đã duyệt cấp ban giám đốc – "Thật, Gần, Rõ." An, mày sẽ phụ trách content guideline cho bộ visual này.
"Thật, Gần, Rõ."
Concept tao biết. Vì concept này, sinh ra từ "Nói thật", từ buổi động não, với ổng, tầng mười lăm, tháng trước.
Concept mang dấu ấn cả hai người. Bây giờ, chỉ tao, ở tầng khác, tiếp tục.
– Dạ, được ạ.
Mười một giờ. Cô ngồi ở bàn mới. Gõ. Content guideline, trang hai, "Tông giọng: thẳng thắn, không nịnh, không sáo rỗng."
Kiểu, ổng nói. Kiểu, câu ổng phản bác trên Vọng Lâu: "Bỏ lớp hoa mỹ đi. Nói thẳng."
Tao đang viết hướng dẫn, cho team, bằng giọng của người mà tao, đang tránh.
Dừng gõ. Nhìn màn hình.
Đủ rồi. Làm việc. Không nghĩ.
Gõ tiếp.
Có tiếng, bước chân quen, ngoài hành lang. Cô không ngẩng. Nhưng tai, bắt kiểu bắt sóng tự động, tiếng giày da trên sàn gạch, nhịp chậm, đều, nặng vừa đủ.
Không phải.
Ổng không xuống tầng mười. Không có lý do. Tầng mười, không phải lãnh thổ CEO.
Bước chân đi qua. Không dừng. Tiếng mở cửa phòng kỹ thuật cuối hành lang, ai đó vào, đóng cửa.
Không phải ổng.
Đương nhiên không phải.
Tao, đang, nghe bước chân, mỗi lần có ai đi ngang, và so sánh, với nhịp bước chân ổng.
Điên.
Trần Minh An, hai mươi tư tuổi, chuyển team để tránh mặt CEO, và ngồi đây nghe từng bước chân, coi có phải ổng không.
Tránh, nhưng, chờ.
Kiểu gì vậy?
Mười hai giờ. Cơm trưa.
Tầng mười có phòng ăn riêng, nhỏ hơn tầng tám, nhưng yên tĩnh. Cô ngồi ở góc. Cơm hộp. Canh rau. Bình thường.
Tùng ngồi đối diện, ăn, nói chuyện, về dự án, về designer mới nghỉ, về cà phê tầng mười. Bình thường.
Bình thường.
Bình thường là, tốt.
Bình thường là, không ai nhìn cô rồi nhìn nhau rồi nhìn đi. Không ai thì thào. Không ai gọi "ê, An, CEO có gọi mày không?"
Bình thường kiểu, trước Vọng Lâu. Trước drama. Trước tất cả.
Điện thoại rung. Tin nhắn.
Hoàng Nam: "An ơiiiii. Mày lên tầng 10 rồi hả? Tao buồn kinh. Tầng 8 vắng mày tao bớt đi được nửa nguồn drama 😭"
Cô nhìn tin nhắn. Cười, nhẹ, lần đầu hôm nay, cười thật.
Nam.
Thằng chả này.
Gõ: "Drama tao đâu. Drama mày tự tạo."
Hoàng Nam: "Oan quá!!! Tao chỉ là phóng viên nội bộ, có đạo đức nghề nghiệp hẳn hoi"
Hoàng Nam: "Tao xuống thăm mày chiều nha. Tầng 10 có pantry không? Cà phê ngon không?"
"Có. Tùng bảo ngon hơn tầng 8."
Hoàng Nam: "????? AI??? TÙNG NÀO??? Con trai hả??? Đẹp trai không???"
"Nam."
Hoàng Nam: "Ok ok tao không hỏi nữa. Chiều gặp."
Cô đặt điện thoại xuống. Cười, nhẹ, rồi tắt.
Nam nhớ tao.
Thằng chả, đào bới Vọng Lâu, chia sẻ khắp nơi, kích hoạt cả trận bão tuần trước, nhưng, nhớ tao.
Vì mày, Hoàng Nam, không ác. Chỉ miệng nhanh hơn não. Và mày đã xin lỗi. Ba lần. Kiểu xin lỗi mà mắt đỏ.
Tao không giận mày.
Tao chỉ, mệt.
Ba giờ chiều. Hoàng Nam xuống tầng mười.
Đi vào, áo sơ mi xanh, tay cầm hai ly cà phê, mặt cười rộng:
– An! Tao mang quà!
Cô nhìn lên.
– Cà phê pantry tầng tám?
– Không. Cà phê bên ngoài. Highland. Sữa nhiều đường ít. Kiểu mày.
Sữa nhiều đường ít.
Nam nhớ. Hay ai đó, nhớ trước, và mọi người đều biết.
– Cảm ơn.
Nam ngồi ở ghế trống cạnh bàn cô. Nhìn quanh, tầng mười, phòng mở, đèn vàng, áp phích cũ.
– Ê, đẹp ghê. Yên tĩnh hơn tầng tám nhiều.
– Ừ.
– Mày – – Nam nhìn cô. Mắt – bỏ kiểu hóng drama – chuyển sang kiểu nhìn thật. – Mày ổn không?
Câu hỏi đó.
Vy hỏi. Nam hỏi. Chị Thanh không hỏi, nhưng nhìn kiểu hỏi bằng mắt.
"Mày ổn không?"
Không. Tao chuyển team vì không chịu nổi ở gần người mà tao đang yêu mà không dám nói. Tao ngồi tầng mười nhưng tai vẫn nghe bước chân tầng mười lăm. Tao viết content guideline bằng giọng ổng mà không tự biết. Tao, không ổn.
– Ổn. – Cô cười. Kiểu cười Vy sẽ biết là giả nhưng Nam – không biết. Hoặc biết mà giả vờ không biết. – Tao ổn.
– Tao nhớ mày. – Nam nói, giọng nhỏ hơn bình thường – kiểu giọng hiếm. – Tầng tám – bàn mày trống – kiểu – thiếu.
Thiếu.
– Tao vẫn ở đây. – Cô nói. Nhẹ.
– Ừ. – Nam gật. – Nhưng khác.
Khác.
Ừ. Khác.
Nam uống cà phê. Cô uống cà phê. Im lặng, ba giây kiểu im lặng mới, giữa hai người đã qua một trận bão cùng nhau.
– À. – Nam đặt ly xuống. Mắt – sáng – kiểu mắt phóng viên nội bộ lóe lên – nhưng kìm ngay. – Không, không có gì.
– Nam.
– Không! Tao thề – không có gì.
– Nói.
Nam cắn môi. Nhìn trái, nhìn phải, chắc chắn không ai gần, rồi:
– CEO – – giọng thấp – – sáng nay – họp toàn thể – ổng bình thường. Nhưng – khi chị Liên đọc danh sách nhân sự biến động tháng – đến tên mày – "Trần Minh An, chuyển từ Content Strategy sang Brand & Creative Strategy" – ổng – im.
– Ổng là CEO, ổng nghe danh sách nhân sự, bình thường.
– Không. – Nam lắc đầu. – Ổng im – kiểu – khác. Cây bút – trong tay – bút máy đó – dừng. Dừng trên giấy. Mực – chấm – một dấu. Tao thấy vì tao ngồi gần.
Bút máy. Mực xanh đen. Dấu mực chấm trên giấy, khi nghe tên tao.
– Rồi ổng tiếp tục. – Nam nói. – Bình thường. Ghi chú. Hỏi phòng nhân sự. Kết thúc họp. Nhưng – dấu mực đó – tao thấy.
Im.
Dấu mực.
Ổng, nghe tên tao, và tay dừng. Một giây. Không ai thấy, trừ Hoàng Nam, thằng chả có đôi mắt phóng viên, chuyên bắt những thứ người khác bỏ qua.
– Tao kể vì – – Nam nhìn xuống ly cà phê – – tao nợ mày. Nhiều lần. Tao biết tao là nguyên nhân – phần lớn – chuyện tuần trước. Tao – không muốn nợ thêm.
– Mày không nợ tao gì.
– Nợ. – Nam nói, mắt nghiêm – kiểu mắt hiếm. – Và tao trả – bằng cách kể mày nghe thứ tao thấy. Không thêm. Không bớt. Không phân tích. Mày tự hiểu.
Tao tự hiểu.
Cô nhìn ly cà phê. Sữa nhiều đường ít. Đá tan nửa. Nước ngả nâu nhạt.
– Cảm ơn.
– Ừ.
Nam đứng dậy. Cầm ly rỗng. Đi về phía cửa.
– Nam.
Quay lại.
– Đừng kể ai nghe.
– Tao biết. – Nam cười – nhẹ – kiểu cười khác kiểu cười phóng viên nội bộ. Kiểu cười – bạn. – Lần này – tao biết.
Đi. Cửa đóng.
Cô ngồi. Nhìn ly cà phê. Nhìn, qua cửa sổ, tầng mười, đường Nguyễn Huệ, người đi, xe chạy, nắng chiều, Sài Gòn.
Dấu mực chấm trên giấy.
Một giây.
Ổng, nghe tên tao, và, tay dừng.
Kiểu, người đang viết, nghe một từ, và quên, đang viết gì.
Sáu giờ chiều. Thu dọn. Tắt laptop. Cầm túi.
Ngày đầu tiên, tầng mười, xong.
Sống sót.
Không khóc. Không drama. Không ai hỏi quá. Không thang máy bấm mười lăm. Không phòng CEO. Không "cô Trần, cô có năm phút."
Bình thường.
Kiểu bình thường, nông, bề mặt, như lớp băng mỏng trên mặt nước. Bên dưới, vẫn chảy.
Đi. Hành lang tầng mười. Thang máy.
Bấm xuống.
Cửa mở. Bước vào. Một mình. Thang máy tầng mười, ít người dùng, vì tầng mười không phải tầng chính.
Cửa sắp đóng.
Một bàn tay, giữ cửa.
Cửa dội lại. Mở.
Giày da đen. Quần suit xám than. Sơ mi trắng, tay xắn gọn, cổ tay lộ đồng hồ cơ mặt đen. Vai rộng. Mặt, góc cạnh, xương hàm sắc, mắt sâu.
Ổng.
Lâm Quân Dịch bước vào thang máy. Đứng, cạnh cô, phía trái, khoảng cách bốn mươi phân.
Cửa đóng.
Ổng, tầng mười, sáu giờ chiều, không có lý do.
Tầng mười, không phải tầng CEO. Không có phòng họp CEO dùng. Không có ai CEO cần gặp, trừ...
Trừ tao.
Hoặc trùng hợp. Ổng xuống tầng mười vì việc gì đó. Phòng kỹ thuật. Máy chủ. Bất kỳ thứ gì.
Không. Ổng không xuống phòng kỹ thuật. Có người đi thay. Ổng là CEO.
Thang máy xuống. Mười. Chín. Tám.
Im lặng.
Ba mươi giây. Đếm. Ba mươi giây, trong hộp sắt, hai người, im.
Không nhìn. Nhìn thẳng. Cửa thang máy. Số tầng nhảy. Mười. Chín. Tám.
Ổng đứng bên trái. Tao bên phải. Bốn mươi phân. Gần hơn khoảng cách hai tầng, nhưng xa hơn bất kỳ khoảng cách nào, vì cả hai, đều, im.
Tao nghe ổng thở. Nhẹ. Đều. Kiểu thở của người đang kiểm soát. Kiểu thở, ổng, khi họp căng, khi nghe tin xấu, khi, giữ.
Ổng đang giữ.
Tao cũng đang giữ.
Tám. Bảy. Sáu.
Ổng nói, giọng trầm, không nhìn cô, nhìn cửa thang máy:
– Về sớm nhỉ.
Ba chữ. Nhẹ. Kiểu nói xã giao, CEO hỏi nhân viên, bình thường.
Bình thường.
"Về sớm nhỉ."
Không phải "Cô Trần, cô có năm phút." Không phải "Minh An." Không phải bất kỳ thứ gì, nặng.
Chỉ "Về sớm nhỉ."
Kiểu, anh nói, khi không biết nói gì, mà muốn, nghe giọng tao.
– Dạ.
Một chữ. Cô đáp, không nhìn, nhìn cửa thang máy, số tầng:
Năm. Bốn. Ba.
"Dạ."
Một chữ. Ngắn nhất trong ngôn ngữ. Ngắn hơn "ừ." Ngắn hơn "vâng." Kiểu đáp, an toàn, vì bất kỳ thứ gì dài hơn, sẽ vỡ.
Nếu tao nói thêm một câu, bất kỳ câu nào, "Anh cũng về ạ?" "Hôm nay bận không?" "Tầng mười ổn lắm", thì, giọng tao sẽ run. Và ổng sẽ nghe. Vì ổng, nghe mọi thứ.
Nên "Dạ." Đủ.
Hai. Một. Tầng trệt.
Cửa mở.
Cô bước ra. Nhanh. Không quay lại.
Lobby, rộng, đèn sáng, nhân viên đi về, tiếng chào, tiếng xe ngoài cửa kính.
Bước chân cô, nhanh, qua lobby, qua cửa kính xoay, ra ngoài, nắng chiều, nóng, Sài Gòn.
Không quay lại.
Không quay.
Vì nếu quay, tao sẽ thấy ổng, đứng trong thang máy, nhìn theo. Hoặc không nhìn. Và cả hai, đều đau.
Nhìn theo, nghĩa là ổng quan tâm. Không nhìn, nghĩa là ổng đã buông.
Tao không muốn biết.
Chưa.
Bảy giờ tối. Căn hộ Bình Thạnh.
Cô ngồi ở bàn. Cơm hộp mua ở cửa hàng tiện lợi, chưa mở. Laptop mở, content guideline trang hai, con trỏ nhấp nháy.
Điện thoại, cạnh laptop, tối. Không tin nhắn mới. Không tin nhắn từ tầng mười lăm.
Đương nhiên.
Ổng không nhắn. Tao không nhắn. Không ai nhắn trước.
Kiểu, hai người, biết mọi thứ, nhưng giả vờ, không biết gì.
Kiểu, Vọng Lâu, ba giờ sáng, gõ bình luận dài, nhưng không gửi, rồi xóa, rồi gõ lại, rồi xóa.
Kiểu, sợ.
Cô nhìn tờ đơn nghỉ việc, gấp, trong ngăn kéo bàn. Chữ mực xanh đen: "Từ chối. Lý do: không đủ thuyết phục."
Không đủ thuyết phục.
Ổng từ chối, đơn nghỉ. Nhưng không từ chối, đơn chuyển team.
Giữ, nhưng thả, đúng khoảng cách tao cần.
Kiểu, người hiểu, mà không nói.
Kiểu, Kẻ Quan Sát.
Cô gập máy tính. Mở hộp cơm. Ăn.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn, tối dần, đèn đường bật, xe chạy, tiếng còi xa.
Ngày đầu tiên, tầng mười, xong.
Không khóc. Không drama. Không "Không thể gì?"
Chỉ "Về sớm nhỉ." Và "Dạ."
Hai câu. Sáu chữ. Trong thang máy. Ba mươi giây.
Nhiêu đó, đủ, để tao biết: ổng vẫn ở đó. Tầng mười lăm. Sổ tay da. Bút máy mực xanh đen. Mắt sâu.
Và tao, vẫn ở đây. Tầng mười. Bàn mới. Ghế mới.
Năm tầng.
Gần, nhưng xa.
Xa, nhưng không đủ xa.