Tăng ca
Chín giờ mười bốn tối, thứ Năm, tuần thứ bảy.
Văn phòng Vega Media lúc chín giờ tối là một nơi khác. Không phải tòa nhà hai trăm người ồn ào, máy lạnh ù ù, giọng Hoàng Nam vang khắp hành lang. Mà là, yên. Yên kiểu mọi thứ được tắt bớt: một nửa đèn, một nửa máy lạnh, toàn bộ tiếng người. Chỉ còn tiếng vo nhẹ của bóng đèn huỳnh quang, tiếng thang máy xa xa, và tiếng gõ bàn phím.
Tiếng gõ bàn phím là của Minh An.
Cô ngồi ở tầng mười hai, phòng họp nhỏ mà cô đã chiếm dụng thành "phòng chiến đấu Nexara" từ tuần trước. Bàn bày tài liệu, laptop mở, ly bạc xỉu đá đã tan thành nước đục, vỏ bánh mì kẹp ở thùng rác. Cô ở đây từ sáu giờ chiều, sau khi mọi người về, cô ở lại, vì cuộc gặp Nexara Tech ngày mai cần hoàn hảo.
Không phải hoàn hảo cho khách hàng.
Hoàn hảo cho CEO sẽ ngồi cạnh cô trong cuộc gặp đó.
Không. Hoàn hảo cho dự án. Vì dự án xứng đáng.
Cô gõ. Sửa. Gõ lại. Xóa một đoạn. Viết lại. Đọc to, giọng nhỏ, chỉ mình nghe, để kiểm tra nhịp. Cô đang viết phần mở đầu cho cuộc trình bày: câu chuyện sinh viên năm ba, TP.HCM, ôn thi bằng ứng dụng. Câu chuyện phải thật — thật đến mức người nghe quên đang ngồi trong phòng họp.
Tiếng thang máy.
Cô không ngẩng lên. Bảo vệ chắc đi tuần. Hoặc ai đó quên đồ.
Bước chân trên hành lang. Đều. Chậm. Giày da, tiếng gõ nhẹ trên sàn gạch, không phải tiếng giày thể thao của bảo vệ. Và Minh An, sau bảy tuần ở Vega Media, đã phân biệt được bước chân này.
Ổng.
Cô ngẩng lên. Cửa phòng họp hé mở.
Lâm Quân Dịch đứng ở cửa, tay cầm folder, áo sơ mi trắng đã xắn tay, cà vạt tháo, cổ áo mở nút thứ nhất. Tóc hơi lệch, không rối, chỉ lệch, kiểu người đã ngồi làm việc nhiều giờ và vô thức vuốt tóc.
Anh nhìn cô. Cô nhìn anh.
– Chưa về?
– Dạ chưa. Deadline ngày mai.
– Tôi biết. Tôi duyệt deadline.
Im lặng. Nửa giây.
– CEO cũng chưa về.
– Tôi xuống lấy tài liệu in. Máy in tầng mười lăm hỏng.
Anh bước vào. Đi đến máy in ở góc phòng. Bấm nút. Máy rù rù. Giấy ra.
Minh An nhìn lại laptop. Gõ. Giả vờ gõ. Vì cô nhận ra, nhận ra bằng da, bằng gáy, bằng cái cách không khí trong phòng thay đổi khi anh bước vào, rằng cô không tập trung được nữa.
Chín giờ tối. Văn phòng vắng. Chỉ có hai người. Và mùi nước hoa của anh, nhẹ, gỗ, ấm, ở khoảng cách ba mét, rõ hơn ban ngày vì không có mùi cà phê và người khác lấn át.
Máy in dừng. Anh lấy giấy. Lật xem. Rồi, thay vì quay lên tầng mười lăm, anh nhìn sang bàn cô.
– Cô đang viết phần mở cho cuộc gặp Nexara ngày mai?
– Dạ.
– Cho tôi xem.
Không phải câu hỏi. Câu CEO. Nhưng giọng, giọng chín giờ tối, giọng văn phòng vắng, mềm hơn giọng mười giờ sáng. Ít sắc hơn. Ít CEO hơn.
Anh kéo ghế ngồi xuống. Đối diện cô. Bàn giữa. Cô xoay laptop cho anh thấy.
Anh đọc. Im lặng. Ngón tay gõ nhẹ trên bàn, thói quen mà cô đã thuộc: một, hai, ba là đang nghĩ; bốn, năm là đang cân nhắc; sáu trở đi là đang do dự nói hay không.
Bốn. Năm.
– Câu chuyện sinh viên, tốt. Nhưng đoạn kết chưa đủ mạnh. Cô kết bằng "Nexara có giải pháp." Quá an toàn.
– CEO đề xuất gì?
– Kết bằng câu hỏi. Để khách hàng tự trả lời trong đầu. Kiểu — "Nếu sinh viên này dùng Nexara sớm hơn ba tháng, kết quả có khác không?" Để họ nghĩ.
Minh An nhìn anh. Cái đầu nghiêng, mắt nheo nhẹ, cô đang xử lý. Rồi gật.
– Hay. Kết bằng câu hỏi mở. Để Nexara tự thấy mình là câu trả lời.
– Đúng.
Cô xoay laptop lại. Gõ. Sửa đoạn kết. Anh ngồi đó, không đi, xem giấy in trên tay nhưng mắt, cô cảm nhận được, thỉnh thoảng liếc sang màn hình cô.
Năm phút. Mười phút. Hai mươi phút.
Ở phút thứ hai mươi, cô đọc to đoạn mở đã sửa. Anh nghe. Gật. Không góp ý, nghĩa là đã ổn.
Rồi, ở khoảng yên tĩnh giữa "đã xong việc" và "nên đứng dậy đi về" — cô nói:
– Cách CEO góp ý... giống cách ai đó bình luận dưới bài viết.
Cô nói trước khi kịp nghĩ. Câu đó trượt ra, nhẹ, tự nhiên, kiểu câu nói lúc chín rưỡi tối trong phòng vắng, không có filter của ban ngày.
Quân Dịch nhìn cô.
– Nghĩa là?
– Nghĩa là, khen trước, sửa sau. Không phá, chỉ đẩy cao hơn. Giống kiểu... bình luận trên diễn đàn. Cô dừng. Biết mình đang đi gần rìa. Kiểu người đọc bài kỹ trước khi góp ý. Không phải kiểu bình luận qua loa.
Im lặng.
Anh nhìn cô. Lâu. Ánh đèn huỳnh quang chiếu nghiêng, nửa mặt anh sáng, nửa trong bóng. Mắt sâu, tối, khó đọc.
– Cô đọc nhiều diễn đàn?
Câu hỏi nhẹ. Nhẹ đến mức nguy hiểm.
– Từng. Cô nói, giọng bình thường. Hồi đại học. Hay lên Vọng Lâu viết review phim.
Cô nói tên Vọng Lâu. Cố ý. Ném ra giữa hai người như đặt một viên cờ lên bàn.
Quân Dịch không đổi mặt. Nhưng ngón tay, ngón đang gõ nhịp, dừng. Một nhịp. Rồi gõ tiếp.
– Vọng Lâu. Anh lặp lại, giọng phẳng. Lâu rồi tôi không vào.
– Em cũng vậy.
Em.
Cô nói "em."
Không phải "tôi." Không phải "dạ." Mà "em" — từ mà cô dùng với người lớn tuổi hơn, với anh chị, với, với người mà cô nói chuyện bình thường, không phải sếp.
Cô nhận ra. Muộn nửa giây. Tim sụp một nhịp.
– Ý tôi là, tôi cũng vậy. Cô sửa. Nhanh. Mắt nhìn xuống laptop.
Im lặng. Dài. Nặng.
Anh không sửa cô. Không nói "cô vừa xưng em." Không nói gì. Chỉ ngồi đó, ngón tay dừng hẳn trên bàn, nhìn cô bằng ánh mắt mà cô, dù cúi xuống, cảm nhận được.
Rồi anh nói, nhẹ, kiểu người đổi đề tài để cứu cả hai:
– Cô hay review phim gì trên Vọng Lâu?
Minh An ngẩng lên. Nhìn anh. Anh đang hỏi, đang hỏi thật, không phải hỏi kiểu sếp, kiểu lịch sự, kiểu "cho qua." Hỏi kiểu, kiểu Kẻ Quan Sát mở đầu một cuộc tranh luận mới lúc nửa đêm trên Vọng Lâu.
– Nhiều. Phim Hàn. Phim Nhật. Phim Hong Kong cũ. Cô dừng. Mà sao CEO hỏi?
– Không lý do. Anh ngả lưng vào ghế. Thoải mái hơn bình thường. Chín rưỡi tối thoải mái hơn mười giờ sáng. Chỉ tò mò.
– CEO tò mò về sở thích xem phim của nhân viên?
– CEO tò mò về người viết tốt hơn phần lớn team.
Cô suýt cười. Suýt, nhưng nén lại, chỉ còn khóe miệng động.
– Phim yêu thích? — Anh hỏi.
– Tâm trạng khi yêu. — Cô nói, không do dự. Wong Kar-wai.
Quân Dịch nhìn cô. Và cô thấy, rõ ràng, không tưởng tượng, mắt anh thay đổi. Không phải giãn ra. Không phải sáng lên. Mà, sâu hơn. Như ai vừa mở thêm một cánh cửa ở bên trong.
– Tại sao phim đó?
– Vì hai người trong phim biết tất cả. Biết đối phương cảm thấy gì. Biết mình cảm thấy gì. Nhưng không ai nói ra. Không ai bước qua. Và phim kết mà họ vẫn đứng ở hai bên đường.
– Cô thích kết buồn?
– Tôi thích kết thật. Phim đó thật vì, vì đôi khi biết không đủ. Biết mà không dám thì giống như không biết.
Im lặng.
Dài.
Trong phòng họp nhỏ, đèn huỳnh quang vo, máy lạnh chạy chế độ tiết kiệm, gió nhẹ từ cửa sổ hé. Hai người ngồi đối diện, bàn giữa, laptop, giấy tờ, vỏ bạc xỉu. Chín giờ bốn mươi tối thứ Năm. Không ai khác.
Quân Dịch nhìn cô. Cô nhìn anh. Và ở khoảng giữa hai cái nhìn đó, ở chỗ mà đèn không đến, ở chỗ mà CEO và nhân viên không tồn tại, chỉ còn hai người từng gõ bình luận cho nhau lúc ba giờ sáng, có gì đó lặng, nặng, ấm, và rất nguy hiểm.
– Tâm trạng khi yêu cũng là phim tôi thích. Anh nói.
Giọng thấp. Nhẹ. Không nhấn. Nhưng câu đó, bốn chữ "cũng là phim tôi thích" — đặt giữa phòng họp vắng, lúc chín bốn mươi tối, nặng hơn bất kỳ câu nào anh đã nói trong bảy tuần.
Minh An nghe. Nghe bằng tai, bằng ngực, bằng ngón tay bỗng siết mép bàn.
Ổng cũng thích phim đó.
Phim về hai người biết mà không nói.
Giống hai người này.
– Nhưng, anh nói, đứng dậy, cầm giấy in, — tôi nghĩ kết phim đó không buồn.
Cô ngẩng lên.
– Không buồn?
– Không. Kết đó dũng cảm. Vì biết mà không bước qua, không phải hèn. Mà là tôn trọng. Tôn trọng ranh giới, tôn trọng đối phương, tôn trọng thời điểm. Anh dừng ở cửa. Quay lại. Nhưng nếu có thêm năm phút, nếu phim dài thêm năm phút, có thể một trong hai người sẽ nói.
– Nói gì?
– Nói thật.
Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Cửa phòng họp mở, hành lang tối bên ngoài, đèn hành lang chỉ còn đèn thoát hiểm xanh nhạt.
– Về đi. Anh nói, giọng trở lại phẳng, kiểu CEO. Muộn rồi.
– Dạ.
Anh bước ra. Dừng. Quay lại, nửa người ngoài cửa, nửa trong.
– Minh An.
– Dạ.
– Phim đó... kết buồn mà cô vẫn thích?
– Kết buồn mới thật.
Anh im hai giây. Nhìn cô. Rồi, rất nhẹ, rất nhanh, kiểu gió thoảng mà cô không chắc có thật, anh gật.
Quay lưng. Bước đi. Tiếng giày da trên hành lang, xa dần, xa dần, rồi mất.
Tiếng thang máy.
Minh An ngồi một mình trong phòng họp nhỏ, tầng mười hai, đèn huỳnh quang, máy lạnh, im lặng.
Cô nhìn laptop. Nhìn đoạn mở Nexara đã sửa xong. Nhìn cái ghế anh vừa ngồi. Nhìn chỗ trên bàn nơi ngón tay anh gõ nhịp.
Tim đập. Nhanh. Nhẹ. Đều.
Ổng cũng thích Tâm trạng khi yêu.
Ổng nói: "Biết mà không bước qua, không phải hèn. Mà là tôn trọng."
Ổng nói: "Nếu có thêm năm phút, có thể một trong hai người sẽ nói."
Ổng đang nói về phim. Hay đang nói về —
Cô cắn môi. Mạnh.
Bình tĩnh. Đây là sếp mày. Đây là CEO. Đây là Kẻ Quan Sát. Mày đang ngồi tăng ca chín rưỡi tối và vừa nói chuyện phim với sếp như nói chuyện với, với ai? Với bạn? Với người quen? Với người mình từng combat hai năm trên diễn đàn lúc nửa đêm?
Và mày vừa gọi ổng là "em."
EM.
Trần Minh An, mày vừa xưng EM với CEO.
Cô úp mặt vào hai tay. Nóng. Tai nóng. Má nóng. Cả người nóng.
Bình tĩnh. Bình tĩnh. BÌNH TĨNH.
Cô ngồi như thế ba mươi giây. Rồi ngẩng lên. Hít thở. Đóng laptop. Thu dọn. Cầm ly bạc xỉu rỗng.
Đứng dậy.
Bước ra hành lang. Tối. Đèn thoát hiểm xanh. Tiếng giày cô trên sàn gạch, nhẹ hơn giày da của anh, nhưng trong hành lang vắng, mỗi bước đều vang.
Cô bấm thang máy. Đợi. Cửa mở. Vào. Bấm tầng trệt.
Trong gương thang máy, mặt cô đỏ. Tai đỏ. Mắt sáng.
Bình tĩnh.
Nhưng ở góc gương, cô thấy mình đang cười, cười kiểu mà bảy tuần trước cô thề sẽ không bao giờ cười khi nghĩ về Lâm Quân Dịch.
Cô không xóa nụ cười.
Cô cũng không xưng "tôi" lại trong đầu.
Anh cũng thích phim đó.
Thang máy xuống. Tầng mười một. Mười. Chín.
Anh nói: "Nếu có thêm năm phút."
Tám. Bảy. Sáu.
Nhưng phim chỉ dài vậy thôi.
Năm. Bốn. Ba. Hai. Một.
Cửa mở. Sảnh. Bảo vệ gật đầu. Cô bước ra đêm Sài Gòn, nóng, ẩm, tiếng xe, tiếng nhạc từ quán bar xa, đèn đường vàng.
Còn hai người này, phim dài bao nhiêu?
Cô không trả lời. Bước đi. Về nhà. Về căn hộ hai mươi lăm mét vuông ở Bình Thạnh, nơi cuốn sổ tay bìa cứng nằm trong ngăn kéo khóa, mở ở trang chín trên chín.
Và ở tầng hai mươi, quận 2, có một penthouse tối giản, lạnh lẽo, nơi một người đang đứng ở ban công, nhìn thành phố, không chạy bộ, không tắm lạnh, chỉ đứng, và nghĩ về một câu:
"Kết buồn mới thật."
Và tự hỏi, lần đầu tiên, liệu câu đó có phải lúc nào cũng đúng không.