Bại lộ
Thứ Tư, tuần thứ ba mươi bốn. Mười giờ sáng.
Phòng họp tầng mười sáu.
Không phải phòng họp lớn. Không phải phòng kính. Phòng này nhỏ hơn, kín hơn, không có cửa sổ, chỉ có một bàn dài gỗ tối màu, tám ghế da, và một màn chiếu trắng đã được kéo xuống từ trước khi anh bước vào.
Hội đồng quản trị Vega Media gồm năm người.
Chủ tịch HĐQT ngồi đầu bàn. Hai thành viên độc lập ngồi bên trái. Một đại diện tập đoàn mẹ ngồi bên phải. Và Trịnh Khải ngồi gần cuối, tay đặt trên mặt bàn, nhẫn signet sáng dưới đèn trần, mặt bình tĩnh theo kiểu người đã chuẩn bị cho cuộc họp này từ lâu.
Anh bước vào cuối cùng.
Cửa đóng sau lưng không kêu. Chỉ một tiếng tách nhẹ của khóa tự động.
Chủ tịch HĐQT (ông Lê Minh Tuấn, sáu mươi hai tuổi, tóc bạc gọn, vest xám đậm) gật đầu:
– Anh Dịch ngồi đi.
Anh ngồi. Ghế đối diện Trịnh Khải, cách một mét hai mươi.
Trên bàn trước mặt anh là một xấp tài liệu mỏng. Bên cạnh là chiếc USB nhỏ màu đen. Cả hai đều anh mang lên từ tầng mười lăm sáng nay, sau một đêm không ngủ và một buổi sáng kiểm tra lại từng con số, từng dòng, từng mốc thời gian lần cuối.
Ông Tuấn mở cuộc họp bằng giọng không vội:
– Hôm nay chúng ta họp kín theo yêu cầu của CEO Lâm Quân Dịch. Nội dung liên quan đến vấn đề nội bộ nghiêm trọng. Anh Dịch, anh trình bày đi.
Anh không mở tài liệu ngay.
Nhìn thẳng qua bàn. Trịnh Khải cũng nhìn lại. Không tránh. Không cười. Chỉ là một ánh mắt rất đều, rất chắc, kiểu người đã đứng ở vị trí này đủ lâu để biết rằng một cuộc họp HĐQT không phải nơi ai đó có thể hạ người khác bằng cảm tính.
Cần bằng chứng.
Và anh có.
– Tháng bảy năm ngoái, Vega Media gặp sự cố rò rỉ dữ liệu khách hàng.
Giọng anh bình, chậm, rõ từng chữ.
– Chúng ta mất ba khách hàng lớn trong vòng hai tuần. Công ty đối thủ NorthBridge Media Solutions tiếp cận những khách hàng đó gần như ngay lập tức với đề xuất dịch vụ tương tự, giá thấp hơn, và thông tin chi tiết về nhu cầu mà chỉ có người trong Vega mới biết.
Ông Tuấn gật. Hai thành viên độc lập cũng gật. Họ biết chuyện này. Đây là vết thương lớn nhất của Vega năm ngoái.
– Lúc đó chúng ta kết luận là lỗ hổng bảo mật hệ thống. IT đã vá. Quy trình đã thắt. Nhưng không tìm ra ai chịu trách nhiệm trực tiếp.
Anh dừng một nhịp.
– Hôm nay tôi xin trình bày bằng chứng cho thấy sự cố đó không phải tai nạn kỹ thuật. Đó là hành vi cố ý từ nội bộ, có sự tham gia của một thành viên lãnh đạo cấp cao.
Không khí trong phòng thay đổi ngay lập tức.
Không ồn. Không ai hỏi gì. Nhưng năm đôi mắt đều nhìn anh sắc hơn.
Trịnh Khải vẫn ngồi yên. Tay vẫn đặt trên bàn. Nhưng ngón trỏ gõ nhẹ một nhịp lên mặt gỗ. Rất nhỏ. Chỉ anh ngồi đối diện mới thấy.
Anh mở xấp tài liệu.
– Phần một: nhật ký truy cập hệ thống.
Đẩy bản in đầu tiên qua bàn. Ông Tuấn nhận, lướt mắt, rồi chuyển sang hai thành viên bên trái.
– Đây là nhật ký truy cập máy chủ sao lưu dữ liệu khách hàng từ tháng sáu đến tháng tám năm ngoái. Hệ thống ghi lại mọi lần đăng nhập, kể cả những lần đăng nhập ngoài giờ hành chính.
Anh chỉ vào ba dòng được đánh dấu vàng.
– Ba lần truy cập bất thường. Một lần vào lúc hai giờ mười bốn sáng ngày mười bảy tháng sáu. Một lần lúc ba giờ ba mươi sáng ngày hai mươi chín tháng sáu. Một lần lúc một giờ năm mươi lăm sáng ngày năm tháng bảy.
– Tài khoản nào? – Một thành viên độc lập hỏi.
– Tài khoản quản trị cấp cao. Quyền truy cập đầy đủ vào toàn bộ cơ sở dữ liệu khách hàng, bao gồm thông tin nhạy cảm như hợp đồng, ngân sách, và chiến lược truyền thông.
Anh không nói tên ngay. Để họ đọc tiếp.
Ông Tuấn lật sang trang hai. Nhìn lâu hơn. Rồi ngẩng lên nhìn anh.
– Tài khoản này thuộc về...
– Phó tổng giám đốc Trịnh Khải.
Im lặng.
Không dài. Chỉ khoảng ba giây. Nhưng đủ để không khí trong phòng căng như dây đàn vừa được vặn thêm nửa vòng.
Trịnh Khải không phản ứng ngay.
Ông ta ngồi yên. Nhìn anh. Rồi nói, giọng vẫn bình:
– Tôi có quyền truy cập hệ thống. Đó là một phần công việc của tôi.
– Đúng.
Anh gật.
– Nhưng anh không có lý do nào để truy cập dữ liệu khách hàng lúc hai giờ sáng. Đặc biệt là ba lần, đều vào cuối tuần, đều trong khoảng thời gian không có ai khác online.
– Tôi làm việc ngoài giờ. Không phải lạ.
– Không lạ.
Anh đẩy trang tiếp theo qua bàn.
– Nhưng lạ ở chỗ ba lần đó, anh không chỉ xem dữ liệu. Anh sao chép. Và anh xóa nhật ký email nội bộ liên quan đến ba khách hàng đó ngay sau khi sao chép xong.
Trịnh Khải im.
Lần này im lâu hơn.
Ông Tuấn nhìn xuống trang giấy. Đọc. Rồi hỏi:
– Làm sao anh biết ông ấy xóa email?
– Vì IT của chúng ta có hệ thống sao lưu tự động mỗi sáu giờ. Kể cả khi người dùng xóa thư khỏi hộp thư chính, bản sao vẫn còn trên máy chủ lưu trữ. Tôi đã yêu cầu IT khôi phục những email bị xóa trong khoảng thời gian đó.
Anh cắm USB vào laptop trên bàn. Màn chiếu sáng lên.
Năm email.
Năm email nội bộ giữa Trịnh Khải và một địa chỉ bên ngoài tên miền Vega Media.
Địa chỉ đó là: phgiahuyconsulting@....
Phạm Gia Huy.
Anh không cần giải thích tên này. Ông Tuấn đã biết. Phạm Gia Huy từng làm việc ở Vega mười ba năm trước khi rời đi ba năm trước. Bây giờ là cố vấn chiến lược cho NorthBridge.
Email đầu tiên, ngày mười tám tháng sáu năm ngoái:
"Anh Khải, đây là danh sách ba khách hàng tiềm năng mà anh đề cập hôm qua. Tôi sẽ chuẩn bị phương án tiếp cận riêng cho từng đối tượng. Cần thêm thông tin về ngân sách và tiến độ của họ."
Email thứ hai, ngày hai mươi tháng sáu:
"Cảm ơn anh. Thông tin rất chi tiết. Chúng tôi sẽ liên hệ họ trong tuần tới."
Email thứ ba, ngày sáu tháng bảy:
"Hai trong ba đã đồng ý gặp. Một khách hàng còn lại cần thêm thời gian. Như đã thỏa thuận, phần hoa hồng của anh sẽ được chuyển qua công ty con theo cấu trúc chúng ta đã bàn."
Phòng họp im hẳn.
Không phải im kiểu chờ đợi. Im kiểu mọi người đang đọc lại từng chữ trong đầu để chắc chắn mình không hiểu lầm.
Ông Tuấn nhìn lên màn chiếu. Nhìn xuống bản in. Rồi nhìn Trịnh Khải.
– Ông giải thích được không?
Trịnh Khải không trả lời ngay.
Ông ta nhìn màn chiếu. Nhìn anh. Rồi nói, giọng vẫn kiểm soát nhưng đã mất đi một lớp mượt mà:
– Email này có thể bị giả mạo.
– Có thể.
Anh gật.
– Nếu chỉ có email. Nhưng tôi còn phần hai.
Anh mở tập tài liệu thứ hai. Không phải do anh tự làm. Đây là phần Minh An mang lên tối qua.
– Phạm Gia Huy không chỉ là cố vấn độc lập cho NorthBridge. Ông ta còn là cổ đông của một công ty tên AdNova Holdings, đăng ký tại Singapore. AdNova Holdings sở hữu hai mươi phần trăm cổ phần của NB Strategic Holdings, công ty mẹ của NorthBridge tại Việt Nam.
Anh đẩy hồ sơ công ty qua bàn.
– Và một trong những cổ đông khác của AdNova Holdings là ông Trịnh Minh Khang. Em trai của phó tổng Trịnh Khải.
Lần này không còn im lặng kiểu chờ đợi nữa.
Một thành viên độc lập thở ra rất nhẹ. Đại diện tập đoàn mẹ nhíu mày, cầm hồ sơ lên đọc kỹ hơn.
Ông Tuấn đặt bút xuống bàn. Nhìn thẳng Trịnh Khải.
– Ông có biết em trai mình là cổ đông của công ty liên quan đến NorthBridge không?
Trịnh Khải im ba giây.
Rồi nói:
– Tôi biết em tôi đầu tư vào nhiều công ty. Nhưng tôi không can thiệp vào quyết định kinh doanh của anh ấy.
– Nhưng ông can thiệp vào quyết định kinh doanh của Vega Media.
Giọng ông Tuấn lạnh hơn.
– Ông cung cấp thông tin khách hàng cho một người có lợi ích trực tiếp với đối thủ cạnh tranh. Và khi khách hàng đó rời Vega, em trai ông được lợi gián tiếp qua cổ phần. Đây không phải trùng hợp ngẫu nhiên.
Trịnh Khải không trả lời.
Lần đầu tiên từ đầu cuộc họp, ông ta không nhìn ai. Chỉ nhìn xuống bàn. Tay nắm lại. Nhẫn signet lóe một cái dưới đèn rồi khuất vào bóng bàn tay.
Anh không nói thêm.
Không cần.
Bằng chứng đã nói hết.
Nhật ký truy cập. Email bị xóa. Mạng lợi ích. Ba mảnh ghép lại thành một bức tranh hoàn chỉnh: Trịnh Khải đã bán thông tin khách hàng của Vega Media cho NorthBridge, thông qua Phạm Gia Huy, và hưởng lợi gián tiếp qua em trai mình.
Không phải để lật đổ CEO.
Chỉ để kiếm tiền.
Và khi công ty suýt sụp vì sự cố rò rỉ, ông ta vẫn ngồi yên trong phòng họp, cười nhạt, nói về "sự ổn định", và chờ cơ hội tiếp theo.
Ông Tuấn gõ nhẹ hai nhịp lên bàn.
– Chúng ta cần bỏ phiếu.
Không ai phản đối.
Năm phút sau, kết quả ra: năm phiếu đồng ý chấm dứt hợp đồng lao động với phó tổng giám đốc Trịnh Khải, có hiệu lực ngay lập tức.
Trịnh Khải đứng lên.
Không nói gì. Không nhìn ai. Chỉ cầm túi xách, mở cửa, và đi ra.
Cửa đóng lại.
Anh ngồi yên. Tay đặt trên mặt bàn. Nhìn chỗ Trịnh Khải vừa ngồi.
Ghế trống. Ly nước chưa động đến. Một tờ giấy nhỏ để quên trên bàn, góc giấy cong lên một chút.
Ông Tuấn nói:
– Cảm ơn anh Dịch. Anh đã bảo vệ được Vega Media.
Anh gật. Không nói gì.
Vì trong đầu anh không còn Trịnh Khải nữa.
Trong đầu anh là một email khác. Email từ Singapore. Tiêu đề: Regional Managing Director Offer.
Và một câu hỏi anh vẫn chưa trả lời.
Mười một giờ ba mươi.
Anh về phòng làm việc tầng mười lăm.
Cửa đóng lại sau lưng. Phòng vắng. Chỉ có tiếng máy lạnh rì rì và ánh sáng từ cửa sổ rọi vào, vạt sáng dài trên sàn gỗ.
Anh ngồi xuống bàn. Mở laptop. Hộp thư mở ra với hai trăm ba mươi email chưa đọc.
Email từ Singapore vẫn nằm ở đầu danh sách được gắn sao.
Anh nhìn nó ba giây.
Rồi bấm trả lời.
Gõ một dòng:
"Thank you for the offer. After careful consideration, I have decided to accept the position. I will be able to start in Q1 next year as discussed."
Nhấn gửi.
Xong rồi.
Anh dựa lưng vào ghế. Nhắm mắt.
Quyết định đã được đưa ra.
Không phải vì công việc. Không phải vì tham vọng. Không phải vì muốn chạy trốn.
Mà vì anh biết rằng nếu ở lại, anh sẽ không thể giữ khoảng cách với cô được nữa.
Và khoảng cách là thứ duy nhất còn bảo vệ cả hai người khỏi một sai lầm mà anh không dám gọi tên.
Điện thoại rung.
Màn hình hiện: Quân Linh.
Anh bấm máy.
– Anh đây.
– Xong chưa?
– Xong.
– Ổng ra đi rồi?
– Rồi.
– Vậy giờ anh định làm gì?
Anh im.
Quân Linh chờ. Vẫn là vậy. Không ép. Chỉ có mặt.
Cuối cùng anh nói:
– Anh nhận Singapore rồi.
Bên kia im đúng một nhịp.
Rồi Quân Linh hỏi, giọng nhỏ hơn:
– Anh chắc chưa?
– Chắc.
– Anh nói với người đó chưa?
Anh nhìn ra cửa sổ. Thành phố Sài Gòn giữa trưa, nắng gắt, cao ốc sáng loáng, đường xa mờ trong màn nhiệt.
– Chưa.
– Anh định nói không?
– ...Có.
– Khi nào?
– Hôm nay.
Quân Linh thở ra.
– Được. Em tin anh.
Cô dừng một chút.
– Nhưng anh nhớ nha. Nói thật. Đừng nói kiểu "đây là quyết định đúng đắn cho sự nghiệp". Người ta không giữ được ai bằng lý do sự nghiệp.
Anh cười rất nhẹ. Lần đầu tiên trong ngày.
– Em nói như thể anh định giữ người ta vậy.
– Anh không định à?
Anh im.
Quân Linh cũng im.
Rồi cô nói:
– Anh biết câu trả lời rồi mà. Chỉ là anh chưa dám nói thôi.
Cô dừng lại.
– Nhưng nếu anh đi mà không nói, thì lần này anh không chỉ chặn người ta trên mạng. Anh đang chặn cả ngoài đời.
Máy cúp.
Anh đặt điện thoại xuống bàn. Nhìn màn hình tối dần.
Trong đầu chỉ còn một câu của Quân Linh vang lại:
"Anh đang chặn cả ngoài đời."
Anh mở sổ tay da. Lật đến trang cuối. Dòng chữ mới nhất viết tối qua:
"Sau ngày mai, tôi sẽ nói với em."
Ngày mai là hôm nay.
Và hôm nay anh đã hạ Trịnh Khải.
Giờ đến phần còn lại.
Phần khó hơn.
Phần anh đã trốn suốt hai năm.
Anh cầm bút. Viết thêm một dòng:
"Tôi sẽ nói. Tất cả. Rồi để em quyết định."
Gấp sổ lại. Đứng dậy.
Đi ra khỏi phòng.
Thang máy xuống tầng mười.
Cửa mở.
Khu brand vẫn đông như mọi trưa. Chị Thanh đang nói chuyện với Tùng. Hoàng Nam cười to ở bàn mình. Vy Vy đi ngang hành lang, tay cầm hồ sơ.
Và ở bàn gần cửa sổ, Minh An đang ngồi, tóc buộc cao, kính gọng tròn, mắt nhìn màn hình nhưng tay không gõ.
Cô đang chờ.
Anh biết vì cô nhìn lên đúng lúc anh bước ra khỏi thang máy.
Mắt gặp nhau.
Một giây.
Hai giây.
Cô đứng lên.
Anh đi tới.
Không nói gì. Chỉ đứng trước bàn cô, cách nửa mét.
Chị Thanh liếc sang. Hoàng Nam cũng liếc. Vy Vy dừng lại giữa hành lang, nhìn.
Nhưng anh không quan tâm.
Anh chỉ nhìn cô.
Và nói, giọng đủ nhỏ để chỉ cô nghe:
– Xuống tầng mười hai. Năm phút nữa.
Rồi quay đi.
Không chờ cô trả lời.
Vì anh biết cô sẽ đến.
Và lần này, anh sẽ nói hết.
Tất cả.
Từ Vọng Lâu đến hôm nay.
Từ "Em sẽ hiểu. Sớm thôi" đến "Tôi nhận Singapore rồi".
Từ chặn đến bỏ chặn.
Từ kẻ thù đến...
Anh không biết gọi là gì.
Nhưng cô xứng đáng được biết.
Và sau đó, dù cô chọn gì, anh cũng sẽ tôn trọng.
Dù đó là ở lại.
Hay là để anh đi.