Suýt nói
Thứ Sáu, tuần thứ hai mươi. Mười bảy giờ bốn mươi lăm.
Phòng CEO. Tầng mười lăm.
Anh ngồi ở bàn tròn nhỏ, laptop đóng, sổ tay da mở, bút máy nằm ngang. Trang ghi chú tuần hai mươi, sáu dòng, ba gạch xong, ba chưa.
Gạch một: Mirai Group, kiểm toán bắt đầu thứ Hai. Đang chạy. Tanaka gửi email xác nhận hài lòng với chiến lược truyền thông. Giữ.
Gạch hai: doanh thu tháng, giảm mười hai phần trăm, thấp hơn ước tính. Ba hợp đồng nhỏ ký mới. FinVest vẫn tạm dừng nhưng đã gọi hỏi lịch kiểm toán. Hướng tốt.
Gạch ba: nội dung giai đoạn hai, Minh An trình bày thứ Tư. Kế hoạch ba tuần. Rõ. Sắc. Không thừa một trang.
Chưa gạch: HĐQT, ông Hùng đề nghị họp tuần hai mươi mốt. Ông Phong trung lập. Bà Hương chưa nghiêng. Hai trên năm muốn đánh giá CEO, cần ba mới đủ.
Chưa gạch: Trịnh Khải, im. Im hơn bình thường. Không ghé phòng. Không gọi. Không "tôi hoàn toàn ủng hộ CEO, nhưng." Im, kiểu người đang chờ.
Chưa gạch...
Anh nhìn dòng cuối. Chưa viết. Chỉ có một chữ, viết rồi gạch, viết lại:
"Nói."
Gạch.
"Nói."
Gạch.
"Nói."
Lần thứ ba, không gạch.
Nói.
Nói gì? Nói với ai? Nói, lúc nào?
Nói, với Minh An, rằng...
Anh đặt bút. Ngả lưng. Nhìn trần.
Tuần hai mươi. Năm ngày. Năm ngày, tôi không nhắn cô ngoài công việc. Năm ngày, cô lên tầng mười lăm họp thứ Tư, trình bày ba mươi phút, không nhìn tôi quá hai giây mỗi lần. Năm ngày, tôi xuống tầng tám hai lần, cả hai lần có lý do công việc, lần một ký giấy tờ, lần hai xem lại tài liệu với chị Thanh.
Cả hai lần, tôi nhìn qua vai chị Thanh, và thấy bàn góc trái gần cửa sổ, đèn sáng, tóc buộc cao, mắt trên màn hình.
Không nhìn tôi.
Hoặc, nhìn, nhưng khi tôi quay sang thì đã quay đi.
Kiểu mèo.
Kiểu Mèo Mất Ngủ.
Anh cầm điện thoại. Mở Zalo. Cuộn.
Tin nhắn cuối với cô, thứ Năm tuần mười chín, "Về an toàn?", Cô trả lời: "Rồi."
Một từ.
Và từ đó, tám ngày, im.
Tám ngày, tôi nghĩ về câu cô viết trong sổ tay mỗi đêm trước khi ngủ. "Thì tao ở đây." Bốn chữ. Nặng hơn hai mươi sáu trang báo cáo.
Tám ngày, tôi nghĩ về cách cô xổ "tao" rồi sửa, tai đỏ, và nụ cười khi nghe tôi khen Vy Vy.
Tám ngày, tôi nghĩ về "hèn hay dũng cảm?"
Và hôm nay, thứ Sáu, tuần hai mươi, sáu giờ tối.
Nói.
Anh gõ. Chậm. Xóa. Gõ lại. Xóa. Gõ lần ba:
"Minh An. Cà phê? Cảm ơn riêng, không phải công việc."
Nhìn. Mười giây.
Gửi hay không?
Gửi, có nghĩa: mời nhân viên đi cà phê tối thứ Sáu. Không phải công việc. Ai nhìn cũng biết.
Không gửi, có nghĩa: tiếp tục im. Tiếp tục nhìn qua cửa kính. Tiếp tục "Nói" rồi gạch.
Hèn hay dũng cảm?
Gửi.
Mười tám giờ mười lăm. Bãi xe tầng hầm.
Anh ngồi trong xe, Lexus đen, máy nổ, điều hòa chạy. Điện thoại trên đùi. Màn hình sáng.
Tin nhắn cô, hai phút sau khi anh gửi:
"Được. Ở đâu?"
Hai từ. Không hỏi lý do. Không từ chối. Không "em bận" hay "để khi khác."
"Được."
Cô nói được.
Anh gõ: "Quán rooftop góc Đồng Khởi, Lý Tự Trọng. Mười chín giờ."
Cô trả lời: "Biết chỗ."
Anh đặt điện thoại. Nhìn tay, bình thường. Không run. Nhưng, nhịp tim, nhanh hơn bình thường. Kiểu nhịp tim khi đọc bình luận đầu tiên của Mèo Mất Ngủ dưới bài về Norwegian Wood, sáu năm trước? Không, hai năm bảy tháng. Và nhịp tim đó, anh tưởng đã quên.
Chưa quên.
Chưa bao giờ quên.
Xe ra khỏi bãi. Lên đường. Sài Gòn chiều thứ Sáu, kẹt, ồn, nắng vàng xiên qua kính xe. Đường Pasteur, xe máy chen, taxi chen, xe buýt chen. Bình thường.
Không bình thường.
Vì, mười chín giờ, quán rooftop, cô sẽ ở đó.
Và tôi, sẽ nói.
Nói gì, chưa biết. Nhưng, nói.
Mười chín giờ. Quán rooftop, góc Đồng Khởi, Lý Tự Trọng.
Tầng bảy. Sân thượng mở, bàn gỗ thấp, ghế mây, đèn dây vàng kéo ngang. Cây xanh treo rủ ở lan can. Nhìn xuống, Sài Gòn tối dần, đèn đường bắt đầu sáng, xe chạy chậm, tiếng còi xa. Gió, nhẹ, mang mùi cà phê và mùi khói xe từ dưới lên.
Anh đến trước. Bàn góc, gần lan can, xa loa nhạc. Gọi, cà phê đen đá.
Ngồi.
Bốn phút trước bảy giờ. Cô chưa đến.
Bình tĩnh.
Tôi là người kiểm soát mọi tình huống. Phòng họp HĐQT, bình tĩnh. Hai mươi hai phóng viên, bình tĩnh. Trịnh Khải cười giả, bình tĩnh.
Nhưng, ngồi chờ cô, ở quán cà phê, tối thứ Sáu –
Không bình tĩnh.
Mười chín giờ hai phút. Tiếng bước chân, nhẹ, nhanh, kiểu người quen đi giày bệt.
Cô bước ra sân thượng. Tóc xõa, không buộc, kiểu ngày làm việc xong. Áo sơ mi xanh nhạt, cái cô mặc sáng nay. Quần tây. Ba lô nhỏ đeo vai trái. Mắt, tìm, quét sân thượng, rồi dừng.
Thấy anh.
Bước tới. Ngồi đối diện.
– Anh.
– Minh An.
Tên cô. 明安. Sáng rõ. Bình an.
Mỗi lần gọi, nghe khác. Nghe, nhiều hơn hai chữ.
Cô đặt ba lô xuống ghế cạnh. Nhìn quanh, sân thượng, đèn dây, Sài Gòn bên dưới.
– Chỗ này đẹp.
– Lần đầu đến?
– Ừ. Vy Vy rủ mấy lần – chưa đi.
Vy Vy.
Bạn thân cô. Người nhận ra cô viết lời cho tôi. Người mà, nếu cô kể, sẽ hỏi "mày thích sếp hả?", và cô sẽ phủ nhận, kiểu phủ nhận mà không ai tin.
Nhân viên phục vụ đến. Cô gọi, bạc xỉu đá.
Im. Chờ đồ.
Gió thổi, nhẹ, lay tóc cô. Cô đưa tay gạt, tự nhiên, không để ý.
Cô không để ý.
Nhưng tôi, để ý.
Vì, hai năm trên Vọng Lâu, tôi chỉ biết chữ cô. Cách cô mở bài, cách cô phản biện, cách cô kết thúc bằng câu ngắn bất ngờ. Tôi biết cô thức khuya, uống cà phê, ghét phim có kết thúc có hậu giả tạo, và khóc khi xem Past Lives.
Nhưng tôi không biết, cô gạt tóc bằng tay trái. Không biết, cô hay nghiêng đầu phải khi nghe. Không biết, tai cô đỏ khi ngại.
Những thứ đó, Vọng Lâu không cho tôi.
Năm tháng ở Vega, cho tôi.
Đồ đến. Bạc xỉu, ly thủy tinh, đá đầy. Cà phê đen, ly sứ nhỏ. Cô uống, ngụm đầu tiên, nhắm mắt nửa giây.
Kiểu cô uống. Luôn nhắm mắt ngụm đầu. Đánh giá. Nếu ngon, tiếp.
Cô tiếp.
– Anh. – Cô mở mắt. – Anh nói "cảm ơn riêng." Cảm ơn gì?
Thẳng. Kiểu cô. Không vòng vo.
– Cảm ơn – nhiều thứ.
– Nhiều thứ nào?
Anh nhìn cô. Mắt, sáng, tỉnh, kiểu mắt người đang chờ câu trả lời thật.
– Tuần mười tám – cô viết hai mươi trang trong bốn ngày. Thức xuyên đêm. Viết lời mà tôi nói trước camera. Không ai bắt cô làm những thứ đó.
– Tôi biết.
– Và – sau đó – cô không đòi gì. Không xin tăng lương. Không xin thăng chức. Không nhắc lại. Cứ quay về bàn – bật máy – làm tiếp.
Cô nhìn ly. Im. Hai giây.
– Vì tôi không làm vì những thứ đó.
– Tôi biết. – Anh nói. – Đó là lý do tôi cảm ơn.
Im. Gió. Đèn dây lay nhẹ. Sài Gòn bên dưới, ồn, nhưng từ tầng bảy, ồn thành tiếng nền, kiểu tiếng sóng ở Đà Nẵng đêm đó.
Đà Nẵng. Bờ biển. Tám trăm mét. Vai cách mười lăm phân. "Cô có bao giờ cô đơn giữa đám đông không?" "Có. Suốt."
– Vega đang ổn dần. – Anh nói. Đổi giọng – nhẹ hơn, kiểu nói chuyện. – Mirai giữ. FinVest đang xem xét quay lại. Nội dung giai đoạn hai – cô triển khai tốt.
– Cả team làm. Không phải mình tôi.
– Đúng. Nhưng người viết chiến lược – là cô.
Cô nhìn lên. Mắt, hơi hẹp, kiểu "anh đang khen hay đang phân tích?"
– Anh – dạo này hay khen ghê.
Anh nhấp cà phê. Đặt ly.
– Không khen. Nói sự thật. Khác nhau.
Cô cười.
Nhỏ. Khóe miệng. Kiểu cười lúc nghe tôi khen Vy Vy ở quán hẻm.
Và nụ cười đó.
Đủ.
Đủ để tôi biết: hôm nay, tôi sẽ nói.
Mười chín giờ ba mươi. Vẫn quán rooftop.
Nói chuyện, nhẹ, tự nhiên, kiểu hai người đã quen nhau đủ lâu để không cần lấp khoảng trống. Về team, ai đang làm tốt, ai cần hỗ trợ. Về nội dung tuần ba, cô đề xuất loạt bài "người thật việc thật" từ nhân viên Vega. Về Mirai, ông Tanaka thích phong cách truyền thông mới. Về quán cà phê này, cô nói chưa từng lên rooftop ở Sài Gòn vì "sợ độ cao."
– Sợ độ cao? – Anh hỏi.
– Không hẳn sợ. – Cô gạt tóc. – Chỉ là – không thích nhìn xuống. Nhìn xuống – thấy mọi thứ nhỏ quá.
– Có người thích thấy mọi thứ nhỏ.
– Có. Nhưng tôi thích đứng gần. Thấy chi tiết.
Đứng gần. Thấy chi tiết.
Kiểu Mèo Mất Ngủ viết bài, luôn zoom vào chi tiết nhỏ. Review phim, không nói cốt truyện, mà nói cách nhân vật cầm ly nước, cách ánh sáng đổi ở phút thứ bốn mươi hai, cách câu thoại cuối nghe khác khi xem lần hai.
Cô viết vậy. Và cô sống vậy.
– Minh An.
Cô nhìn lên. Ly bạc xỉu, gần hết.
– Có một chuyện – tôi muốn nói.
Giọng anh, thay đổi. Không nhiều. Nhưng, cô nhận ra. Vì mắt cô, hẹp hơn nửa giây, kiểu mắt người nghe ra sự khác biệt.
Giọng đó, không phải giọng CEO trong phòng họp. Không phải giọng sếp góp ý tài liệu. Không phải giọng anh nói chuyện nhẹ mười phút qua.
Giọng đó –
– Anh nói đi.
Cô chờ.
Mắt, sáng. Không né. Nhìn thẳng. Kiểu Mèo Mất Ngủ khi viết: "Nói đi. Tao chờ."
Anh đặt ly xuống. Nhìn cô.
Nói.
Nói rằng, tôi biết cô. Không phải biết từ CV. Biết, từ hai năm. Từ bình luận đầu tiên dưới bài Norwegian Wood. Từ bốn trăm tám mươi bảy tin nhắn qua lại. Từ ba giờ sáng tranh luận về phim, về sách, về "người lớn có nên khóc."
Nói rằng, Kẻ Quan Sát, là tôi.
Nói rằng, tôi chặn cô, không phải vì ghét, mà vì sợ. Sợ muốn gần hơn. Sợ, nếu tiếp tục, sẽ không còn là ẩn danh.
Nói rằng, "Em sẽ hiểu. Sớm thôi.", là lời hứa. Và hôm nay, tôi giữ lời.
Nói.
– Minh An. Cô có nhớ –
Điện thoại reo.
Trên bàn. Màn hình sáng. Tên: Trịnh Khải.
Trịnh Khải.
Bảy giờ ba mươi lăm tối thứ Sáu. Ổng không bao giờ gọi tối thứ Sáu. Không bao giờ gọi ngoài giờ trừ khi –
Trừ khi có ý đồ.
Anh nhìn điện thoại. Hai giây. Nhìn cô, cô nhìn điện thoại, rồi nhìn anh.
Cô thấy tên.
Cô biết Trịnh Khải là ai.
Điện thoại vẫn reo.
Không nghe, Khải sẽ gọi lại. Hoặc nhắn. Hoặc gửi email HĐQT sáng thứ Hai: "CEO không trả lời ngoài giờ, thiếu trách nhiệm."
Nghe, mất khoảnh khắc này.
Anh cầm điện thoại. Nhìn cô, ánh mắt nói "xin lỗi" mà không thành tiếng.
– Tôi cần nghe.
Cô gật. Nhẹ.
Anh đứng dậy. Bước ra góc lan can, xa bàn, xa cô, xa câu mà anh sắp nói.
– Anh Khải.
– Quân Dịch. – Giọng Trịnh Khải – từ tốn, lịch sự, kiểu lịch sự có dao giấu trong lưng. – Xin lỗi gọi tối thứ Sáu. Nhưng – ông Hùng vừa gửi email đề nghị họp HĐQT thứ Tư tuần sau. Tôi nghĩ anh nên biết sớm.
Thứ Tư tuần hai mươi mốt.
Sớm hơn dự kiến.
Ổng đẩy.
– Tôi đã nhận email. – Anh nói. Lạnh. – Có gì thêm không?
– Không. Chỉ muốn chắc anh chuẩn bị kịp. – Im nửa giây. – Anh đang bận?
Ổng hỏi.
Ổng hỏi "anh đang bận", kiểu hỏi mà câu trả lời không quan trọng, vì ổng đã biết.
Ổng biết tôi đang ở đâu đó, không phải nhà, không phải Vega, và ổng muốn nhắc: tôi đang bị theo dõi.
– Không. – Anh đáp. – Tốt. Chúng ta gặp thứ Hai.
– Dạ. Chúc anh cuối tuần vui.
Ngắt.
Anh đứng ở lan can. Nhìn xuống, Sài Gòn, đèn, xe, người, nhỏ.
Nhỏ.
Cô nói đúng, nhìn từ trên xuống, mọi thứ nhỏ quá.
Nhưng, cô thích đứng gần. Thấy chi tiết.
Và tôi, vừa bước ra xa.
Anh quay lại bàn. Ngồi. Đặt điện thoại úp xuống.
Cô nhìn anh. Không hỏi. Chờ.
Cô chờ.
Kiểu cô chờ trên Vọng Lâu, khi tôi mất mười lăm phút soạn phản hồi, cô không nhắn "sao lâu vậy", cô chờ. Vì cô biết: tôi đang chọn từ.
Nhưng bây giờ, tôi không chọn được.
Vì, Trịnh Khải. HĐQT. Thứ Tư. Năm ngày.
Nếu tôi nói bây giờ, "tôi là Kẻ Quan Sát", và cô phản ứng, dữ dội, hoặc im lặng, hoặc bỏ đi, thì trong năm ngày tới, khi tôi cần tập trung nhất, tôi sẽ –
Mất kiểm soát.
Hoàn toàn.
– Anh vừa nói – có chuyện muốn nói. – Cô nói. Giọng – bình, nhưng mắt – chú ý.
Anh nhìn cô. Ba giây.
Nói.
Nói đi.
"Tôi là Kẻ Quan Sát. Hai năm. Bốn trăm tám mươi bảy bình luận. Norwegian Wood. Burning. Past Lives. 'Người lớn có nên khóc?' Tôi chặn cô vì sợ. Và bây giờ, tôi đang ngồi đây, vì –"
Vì...
– Lần khác. – Anh nói. – Chuyện đó, lần khác.
Giọng, bình. Mặt, bình. Tay, bình.
Nhưng bên trong, đang gãy.
Cô nhìn anh. Lâu. Bốn giây, lâu hơn bình thường.
Cô biết.
Cô biết, tôi vừa dừng lại. Vừa nuốt câu gì đó. Cô nhìn, và thấy, kiểu cô nhìn thấy tôi mệt qua cửa kính tầng tám, thấy thứ mà không ai khác thấy.
– Ừ. – Cô nói. Nhẹ. – Lần khác.
Hai từ. Bằng phẳng.
Nhưng, "ừ" của cô, nghe giống "ừ" lúc tôi đề nghị đưa về ở quán hẻm: "Hôm khác." Không phải từ chối. Là, chờ.
Cô đang chờ tôi.
Và tôi, vừa bỏ lỡ.
Hai mươi giờ. Quán rooftop.
Hai người đứng dậy. Cà phê hết. Gió mạnh hơn, Sài Gòn tối, đèn dưới đường sáng hơn đèn trên sân thượng.
– Cô về bằng gì?
– Xe ôm.
– Tôi đưa về.
Cô nhìn anh. Hai giây.
"Hôm khác", cô nói lần trước, ở quán hẻm.
Hôm nay, có phải "hôm khác" đó không?
– Không cần. – Cô nói. – Tôi gọi xe rồi.
Cô lấy điện thoại, mở ứng dụng, đã có xe chờ.
Cô gọi xe trước khi tôi hỏi.
Có nghĩa: cô biết tôi sẽ hỏi. Và cô đã quyết định trước.
– Minh An.
Cô quay lại. Ở cửa thang máy. Ba lô vai trái.
– Cảm ơn. – Anh nói. – Vì đã đến.
Cô nhìn anh. Mắt, mềm. Kiểu mềm mà cô hiếm khi cho ai thấy.
– Anh đừng có quen.
"Đừng có quen."
Câu đó, lần thứ hai. Lần đầu ở quán hẻm, khi tôi nói "cảm ơn vì cô ở đây." Lần hai, bây giờ.
Cùng câu. Cùng giọng. Nhưng, lần này, mềm hơn nửa nhịp.
Và, lần này, cô cười. Nhẹ. Trước khi quay đi.
Thang máy đóng.
Cô đi.
Hai mươi giờ mười lăm. Bãi xe tầng hầm, tòa nhà Đồng Khởi.
Anh ngồi trong xe. Máy nổ. Không đi.
Nhát.
Tôi, Lâm Quân Dịch, CEO, Kẻ Quan Sát, người kiểm soát mọi tình huống, vừa có cơ hội.
Nhát.
Vì, Trịnh Khải gọi, và tôi nghe. Thay vì tắt máy, nói xong, rồi nghe lại sau.
Không. Tôi nghe. Vì, Trịnh Khải cho tôi cái cớ. Cái cớ để không nói. Để dừng lại. Để kiểm soát.
Và tôi, chọn kiểm soát.
Như mọi lần.
Anh nắm tay lái. Chặt. Rồi thả.
Cô hỏi "anh có phải...", không, cô không hỏi. Cô chờ. Cô chờ tôi nói.
Và tôi nói: "Lần khác."
"Lần khác", có bao nhiêu lần khác?
Trên Vọng Lâu, "sớm thôi." Rồi chặn.
Ở quán rooftop, "lần khác." Rồi im.
Cùng một vòng lặp. Tiến gần, rồi rút. Muốn nói, rồi nuốt.
Mèo Mất Ngủ đã hỏi: "Hèn hay dũng cảm?"
Bây giờ, tôi biết đáp án.
Hèn.
Anh cho xe ra khỏi bãi. Lên đường. Đường Nguyễn Hữu Cảnh, kẹt nhẹ, đèn đỏ.
Nhưng.
Cô nói "Lần khác", không phải "Thôi đi." Không phải "Không cần."
"Lần khác."
Có nghĩa, cô vẫn chờ.
Và nếu cô vẫn chờ.
Thì "lần khác", phải có.
Sau HĐQT. Sau Trịnh Khải. Sau khi, mọi thứ ổn, hoặc mọi thứ sụp.
Nhưng, dù thế nào, tôi sẽ nói.
Không phải vì dũng cảm. Mà vì, nếu không nói, tôi sẽ là người mà Phương Linh rời đi, người giữ mọi thứ trong két sắt, kể cả cảm xúc.
Và, tôi không muốn cô rời đi. Không muốn mất thêm một Mèo Mất Ngủ.
Đèn xanh. Đi.
Sẽ nói.
Lần khác, sẽ nói.
Cùng lúc. Hai mươi giờ hai mươi. Xe ôm, đường Điện Biên Phủ.
Cô ngồi sau, mũ bảo hiểm trắng, hình dán mèo đen bên phải. Gió Sài Gòn tháng Năm, ẩm, nóng, mang mùi xăng và mùi hoa sữa muộn.
Điện thoại trong túi quần, rung nhẹ. Tin nhắn Vy Vy:
"Đi đâu tối nay? Tao gọi mày không nghe."
Cô gõ, một tay, xe chạy chậm:
"Đi cà phê."
"Với ai?"
"..."
"AN."
"Sếp."
"TRẦN MINH AN."
Cô cười. Gió. Tóc bay.
Vy Vy sẽ hỏi. Sáng thứ Hai. Sẽ hỏi tất cả.
Và tao sẽ nói gì?
Nói rằng, ổng mời tao cà phê, "cảm ơn riêng, không phải công việc"?
Nói rằng, ổng nhìn tao, kiểu nhìn, không phải nhìn nhân viên?
Nói rằng, ổng sắp nói gì đó, giọng khác, mắt khác, như thể đang cởi giáp...
Rồi, Trịnh Khải gọi.
Và, ổng dừng.
"Lần khác."
Xe rẽ vào hẻm. Gần đến.
"Lần khác", ổng nói.
Anh định nói gì?
Tao biết, không hẳn biết, nhưng cảm nhận. Giọng ổng, lúc đó, không phải giọng CEO. Không phải giọng sếp. Mà, giọng ai đó, muốn kể cho tao nghe thứ gì đó, lớn.
Thứ gì?
Thứ mà, mười bốn tháng trước, ổng viết: "Em sẽ hiểu. Sớm thôi."?
Thứ mà, ổng giấu, từ ngày đầu tao bước vào Vega, vì ổng biết trước tao?
Xe dừng. Hẻm nhỏ. Căn hộ Bình Thạnh. Cô xuống. Trả tiền. Cảm ơn.
Đứng trước cửa, chìa khóa trong tay, nhìn lên trời. Sao Sài Gòn, không có, chỉ có đèn chung cư và mây mỏng.
Anh định nói gì?
Tao sẽ chờ.
Vì, "lần khác", có nghĩa: sẽ có lần khác.
Và khi đó, tao sẽ nghe.
Cô mở cửa. Vào nhà. Đóng cửa.
★ KẾT ARC 5.