Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 26: Phản ứng
Chương 26

Phản ứng

Thứ Tư, tuần thứ chín. Chín giờ mười hai sáng.

Quân Dịch mở laptop. Hai email chưa đọc: Trịnh Khải hỏi lịch họp hội đồng quản trị, Minh An gửi bản nháp Nexara giai đoạn hai.

Mở email Minh An trước. Thói quen. Anh không thừa nhận đó là thói quen, chỉ là ưu tiên theo hạn chót. Nexara cần duyệt trước năm giờ. Hợp lý.

File đính kèm. Hai mươi ba trang. Anh kéo chuột đến đầu file, chuẩn bị đọc lướt trang bìa rồi vào thẳng phần chiến lược.

Và dừng.

Trang một. Khung xám. Font nghiêng. Kiểu epigraph, một câu duy nhất, nằm giữa khoảng trống lớn:

"Sự thật không cần người tin. Nó tự đứng được."

Bên dưới: – Khuyết danh


Ngón tay trên chuột bất động. Mắt trên màn hình bất động. Thế giới bất động.

Bảy chữ.

Anh nghe tim đập ở cổ tay. Ở thái dương. Nhịp nhanh hơn bình thường, không nhiều, nhưng đủ để anh nhận ra. Đủ để ghét bản thân vì nhận ra.

Câu đó.

Câu tôi viết.

3:47 sáng. Ngày 14 tháng Tư. Comment cuối cùng. Trước khi nhấn block.

Anh nhớ. Nhớ rõ đến từng điểm ảnh trên màn hình đêm đó, con trỏ nhấp nháy, ngón tay gõ bảy chữ, rồi nhấn Enter. Rồi chậm rãi, cố ý, như tự phẫu thuật, nhấn nút chặn. Không chờ phản hồi. Không đọc phản ứng.

Vì nếu đọc, anh sẽ không chặn nổi.

Và bây giờ bảy chữ đó nằm trong proposal Nexara. Trang một. Epigraph. Như một viên đạn đặt trên bàn, không bắn, nhưng mũi hướng thẳng vào anh.

Quân Dịch tựa lưng. Ghế xoay nhẹ, tiếng máy lạnh, tiếng bàn phím AI trả lời email tự động ở góc phòng. Thế giới bên ngoài vẫn chạy. Chỉ có anh đang ngồi trong phòng kính tầng mười lăm với ngực bị nén.

Cô ấy biết.

Không. Cô ấy nghi. Và đang test.

Nếu tôi phản ứng = xác nhận. Nếu tôi im = từ chối. Nếu tôi xóa = che giấu.

Ba kịch bản. Rõ ràng.

Con nhỏ nghĩ như tôi.

Anh đặt tay lên bàn. Mười ngón xòe, ấn nhẹ xuống mặt gỗ, cách anh tự kiểm soát khi cơ thể muốn phản ứng nhanh hơn não. Đếm nhịp thở. Một. Hai. Ba.

Bình tĩnh.

Đây là trò chơi. Cô ấy ném viên đá. Tôi không được để sóng nổi.

Viên đá thứ ba, sau Vọng Lâu trong họp, sau Bridget Jones. Mỗi lần gần hơn. Mỗi lần chính xác hơn.

Và lần này cô dùng câu cuối cùng.

Câu cuối cùng.

Anh nhắm mắt. Hai giây. Ba giây. Sau lưng, thành phố nắng gắt, ánh sáng xiên qua tường kính, vẽ hình chữ nhật trên sàn. Anh mở mắt.

Tôi có mấy lựa chọn?

Một: bỏ qua. Duyệt proposal, không nhắc câu epigraph. Coi như không thấy.

Không được. Quá bất thường. Bản proposal chuyên nghiệp, từ khi nào Minh An đặt quote khuyết danh vào trang bìa? Nếu bỏ qua, cô sẽ biết tôi cố tránh. Tránh = có gì để tránh.

Hai: xóa. Yêu cầu bỏ câu đó.

Không. Xóa = tôi biết câu đó từ đâu. Biết nó không phải "khuyết danh." Biết ai viết, lúc nào, trong hoàn cảnh nào. Xóa là confess.

Ba: phản ứng neutral.

Hỏi nguồn.

"Mọi trích dẫn cần attribution." Đúng. Hợp lý. Bất kỳ CEO nào cũng sẽ hỏi: ai viết câu này, nguồn ở đâu, không thể dùng quote không rõ gốc trong proposal gửi khách. Chuyên nghiệp. Lạnh. Không lộ gì.

Nhưng nếu tôi hỏi nguồn, cô sẽ biết tôi đọc kỹ đến mức chú ý một dòng epigraph nhỏ. Trong hai mươi ba trang. Bình thường CEO duyệt nội dung, không duyệt quote trang bìa.

Rủi ro thấp. Chấp nhận được. Tôi là người cẩn thận với detail, cô biết điều đó. Hỏi nguồn không bất thường.

Nhưng bốn tiếng.

Nếu tôi reply ngay, trong hai tiếng, thì mọi thứ bình thường. Nhưng nếu tôi giữ lâu hơn...

Anh nhìn đồng hồ. Chín giờ hai mươi ba phút.

Tôi đã đọc xong. Tôi biết câu trả lời. Nhưng tôi không thể gửi ngay.

Vì tay tôi run.

Nhẹ. Rất nhẹ. Nhưng run.


Chín giờ ba mươi lăm. Quân Dịch đóng laptop. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ.

Sài Gòn dưới chân. Xe chạy, cao ốc, nắng chói trên mái tôn những con hẻm xa xa. Bình thường. Mọi thứ bình thường.

"Sự thật không cần người tin."

Tôi viết câu đó lúc mấy giờ? 3:47 sáng. Đêm mưa. Phòng trọ, chưa phải penthouse, chưa phải CEO, chưa phải ai cả. Chỉ là một thằng 27 tuổi ngồi trước laptop, vừa đọc bài review của con nhỏ về "Người lớn có nên khóc", bài dài nhất cô từng viết, 3.000 chữ, đẹp, sắc, và đau đến mức tôi phải đóng laptop đi uống nước rồi quay lại đọc tiếp.

Cô viết: "Người lớn khóc, không phải yếu. Mà là thừa nhận mình không ổn. Thừa nhận là dũng cảm."

Và tôi reply: "Khóc là thừa nhận, nhưng thừa nhận không giải quyết được gì. Hành động mới giải quyết."

Cô bật: "Anh chưa bao giờ khóc đúng không? Chưa bao giờ để ai thấy mình yếu?"

37 comment. Đến 3 giờ sáng. Và ở comment thứ 38 tôi nhận ra: tôi không muốn thắng. Tôi muốn cô hiểu. Muốn cô nhìn thấy tôi qua màn hình, qua chữ, qua cái khoảng trống giữa những dòng reply.

Đó là khoảnh khắc tôi biết phải dừng.

Vì bắt đầu muốn gần trên một diễn đàn ẩn danh là bắt đầu mất kiểm soát.

Nên tôi block. Bảy chữ. Đóng cửa.

"Sự thật không cần người tin. Nó tự đứng được."

Nói với cô. Nhưng cũng nói với chính mình.

Rằng: tôi thích tranh luận với cô. Đó là sự thật. Và sự thật đó không cần ai xác nhận, kể cả cô.

Rằng: tôi rời đi không phải vì hết chuyện nói. Mà vì sắp nói quá nhiều.

Anh đứng ở cửa sổ. Hai tay trong túi quần. Nhìn xuống.

Chín tháng.

Cô nhớ câu đó chín tháng.

Từng chữ. Từng dấu chấm.

Tôi cũng nhớ. Nhưng tôi đã biết trước, đã đếm ngược từ ngày thấy CV cô. Cô thì không. Cô đến đây, gặp CEO lạ, rồi dần nhận ra. Dần lắp ghép.

Dần vờn tôi.

Anh cười nhẹ, khô, không có hơi vui. Chỉ là cơ mặt co theo phản xạ.

Con mèo bắt đầu vờn.

Và kẻ quan sát, lần đầu tiên, là người bị quan sát.


Mười giờ. Mười một giờ. Anh làm việc. Họp với team sản phẩm, tám người, bàn dài, slide, số liệu Q2. Anh nghe, góp ý, đưa quyết định. Bình thường. Không ai nhận ra CEO hôm nay hơi ngắn lời hơn thường lệ.

Mười hai giờ. Ăn trưa tại bàn, cơm hộp, nước lọc. Mở lại file proposal. Đọc từ trang hai đến trang hai mươi ba. Kỹ. Chuyên nghiệp. Chiến lược tốt, tiến độ hợp lý, ngân sách chặt, mockup sắc. Không có gì để chê.

Cô giỏi.

Proposal này giỏi. Người viết biết mình đang viết cho ai, và viết để thuyết phục, không phải để chứng tỏ.

Đó là điều tôi thích ở Mèo Mất Ngủ. Cô viết để nói, không phải để nghe.

Anh quay lại trang một. Nhìn bảy chữ.

Khuyết danh.

Tất nhiên là khuyết danh. Vì trên Vọng Lâu, Kẻ Quan Sát là khuyết danh. Không ai biết câu đó của ai, trừ hai người.

Nếu tôi hỏi "nguồn", cô sẽ phải trả lời. Sẽ phải nói: "Tôi đọc trên một diễn đàn." Hoặc: "Không nhớ." Hoặc, nếu cô dám, "Tôi nhớ. Nhưng không nói được."

Và dù trả lời gì, cô sẽ biết tôi đã hỏi. Tôi đã chú ý. Tôi đã không bỏ qua.

Nhưng đó là lựa chọn ít rủi ro nhất.

Vì bỏ qua = lạ.

Vì xóa = lộ.

Vì im lặng bốn tiếng đã đủ lộ rồi.

Anh nhìn đồng hồ. Mười ba giờ bốn mươi hai.

Tôi đã giữ email gần năm tiếng.

Năm tiếng cho một bản proposal hai mươi ba trang mà bình thường mất hai tiếng duyệt.

Cô đang đếm. Tôi biết cô đang đếm.

Vì tôi sẽ đếm nếu ở vị trí cô.


Mười bốn giờ. Anh ngồi lại bàn. Mở email mới. Gõ.

Xóa.

Gõ lại.

"Minh An,

Bản nháp ổn. Duyệt. Gửi thiết kế được.

Trang 1, epigraph: câu trích không có nguồn rõ ràng. Trong proposal chuyên nghiệp, mọi trích dẫn cần attribution. Bổ sung nguồn hoặc bỏ.

LQD"

Ba dòng.

Anh đọc lại. Đọc lần hai. Lần ba. Kiểm tra từng chữ, có gì lộ không? Có gì quá lạnh? Quá ấm? Quá chú ý?

Neutral. Đúng. Chuyên nghiệp.

"Bổ sung nguồn hoặc bỏ."

Cô sẽ không bổ sung nguồn, vì không có nguồn. Câu đó không tồn tại ở đâu ngoài comment box Vọng Lâu, lúc 3:47 sáng.

Cô sẽ bỏ. Và biết: tôi đã hỏi.

Và tôi biết: cô biết.

Và cô biết: tôi biết cô biết.

Trò này, trò mèo vờn chuột, đã vượt quá vòng đầu từ lâu rồi.

Ngón tay trên phím gửi. Dừng.

Gửi ngay hay chờ thêm?

Nếu gửi lúc mười bốn giờ, tổng cộng năm tiếng. Quá lâu. Cô sẽ nhận ra năm tiếng không bình thường.

Nếu chờ đến mười bảy giờ, sáu tiếng, còn bất thường hơn.

Không có lựa chọn nào không bất thường. Vì mọi thứ đã bất thường từ lúc tôi đọc bảy chữ đó.

Anh lưu email vào nháp. Đóng laptop. Đứng dậy. Nới cà vạt hơi, nửa phân.

Đi sang phòng họp nhỏ tầng mười lăm. Trống. Ngồi xuống. Hai tay bóp trán, ngón cái ấn vào thái dương, ngón giữa trên sống mũi.

Tôi đang mất kiểm soát.

Không. Tôi đang kiểm soát. Nhưng phải dùng lực nhiều hơn trước.

Và đó chính xác là dấu hiệu mất kiểm soát.


Mười lăm giờ bốn mươi. Anh về bàn. Mở laptop. Mở nháp.

Đọc lại ba dòng. Lần thứ tư. Không sửa gì.

Gửi.

Gửi đi. Dừng nghĩ.

Mười sáu giờ mười lăm. Anh mở lại email, kiểm tra, vẫn nằm trong nháp. Chưa gửi.

Tại sao chưa gửi?

Vì gửi là kết thúc. Là đóng vòng. Là cho cô một tín hiệu, dù tín hiệu nào, và sau đó, tôi không kiểm soát được cô sẽ làm gì tiếp.

Cô sẽ đọc. Sẽ phân tích. Sẽ biết năm tiếng rưỡi, sáu tiếng, quá lâu. Sẽ cộng thêm vào danh sách bằng chứng trong đầu.

Và tôi sẽ ngồi đây. Chờ. Xem cô chơi nước tiếp.

Vì đó là điều tôi giỏi nhất. Quan sát. Chờ.

Nhưng lần này chờ không còn thoải mái nữa.

Mười bảy giờ. Anh nhấn gửi.

Email bay đi.

Anh tựa lưng. Nhắm mắt. Đếm ba nhịp thở.

Xong.

Neutral. Chuyên nghiệp. Không lộ gì.

Ngoại trừ bốn tiếng năm mươi phút cho ba dòng.

Anh mở mắt. Nhìn trần. Trắng, phẳng, đèn LED dịu.

Cô ấy sẽ biết.

Cô ấy đủ thông minh để biết.

Và phần nào đó trong tôi muốn cô biết.

Đó mới là vấn đề.


Mười bảy giờ mười. Nhân viên bắt đầu ra về. Tiếng thang máy, tiếng cửa, tiếng "bye" vọng qua hành lang tầng mười lăm. Anh ngồi yên.

Mở ngăn kéo bàn. Lấy sổ tay da, bìa nâu sẫm, góc sờn nhẹ, gáy sách có vết ấn ngón tay năm năm. Mở trang đánh dấu bằng bookmark vải, trang anh đánh tiêu đề nhỏ ở góc phải: "MMN."

Dưới những dòng cũ:

Test #1: "tiền đề vững" → phản ứng 1 giây, chuyên nghiệp, kiểm soát.
Test #2: cà phê, tăng ca, blazer → cô nhớ mùi, cô giữ áo, cô trả lại đúng quy trình.
Họp Nexara 1: cô dùng "Vọng Lâu" như ví dụ bình thường. Ngón tay tôi dừng.
Bridget Jones: cô lật ngược lập luận thread cũ. Tôi nhíu mày. 1 giây. Lỗi.

Bút máy chạm giấy. Mực xanh đen, loại mực anh dùng từ năm nhất Stanford, chưa đổi.

Viết:

Bẫy Proposal: "Sự thật không cần người tin." Epigraph trang 1. Khuyết danh.

Dừng. Viết tiếp:

Cô ấy dùng câu cuối cùng. Câu tôi viết trước khi block. Câu không ai biết, trừ hai người.

Dừng. Bút hơi nghiêng trên giấy, không phải do dự, mà vì tay không hoàn toàn vững.

Cô ấy nhớ.

Một dòng nữa. Nhỏ hơn. Bút ấn nhẹ hơn, như viết cho riêng mình, không phải ghi chú:

Tôi cũng nhớ.


Anh đóng sổ. Úp bút máy xuống bàn. Ngồi yên.

Bên ngoài, trời tối dần. Sài Gòn nhấp nháy đèn, xe chạy, thành phố sống. Tầng mười lăm yên tĩnh. Chỉ có tiếng máy lạnh và nhịp tim anh, vẫn nhanh hơn bình thường. Chưa về mức cơ sở.

Con nhỏ đang thử tôi.

Và tôi đang bị thử.

Không phải vì cô giỏi. Nhiều người giỏi. Cô giỏi theo cách khiến tôi muốn... muốn gì? Muốn cô biết tôi là ai. Muốn cô nhìn thẳng vào mặt tôi và nói "Tôi biết." Muốn nghe cô nói bằng giọng nói thật, không phải chữ trên màn hình, những điều cô từng viết lúc 2 giờ sáng trên Vọng Lâu.

Đó là vấn đề.

Đó là điều tôi cố kiểm soát từ ngày nhìn CV cô. Và đang thua.

Anh đứng dậy. Thu dọn bàn. Laptop vào túi, sổ tay vào ngăn kéo, khóa. Áo vest trên ghế, mặc lại, chỉnh cổ, chỉnh tay áo.

Đi ra cửa. Dừng.

Quay lại. Mở ngăn kéo. Lấy sổ tay ra. Mở trang MMN. Đọc lại dòng cuối.

"Tôi cũng nhớ."

Đóng. Nhét sổ vào túi trong áo vest, gần ngực. Khóa ngăn kéo.

Đi.

Thang máy. Sảnh. Bảo vệ gật đầu.

– Chào CEO.

Anh gật lại. Ra cửa.

Bãi đậu xe ngầm. Xe đen. Nổ máy.

Và trong lúc xe chạy ra đường, trong lúc đèn giao thông chuyển từ đỏ sang xanh, anh nghĩ:

Cô biết 99%.

1% còn lại, cô đúng, sẽ không đến từ bằng chứng.

Nó sẽ đến từ tôi.

Từ khoảnh khắc tôi không giữ được. Và cô nhìn thấy.

Và khoảnh khắc đó, mỗi ngày, gần hơn.

Đèn xanh. Xe chạy. Sài Gòn nuốt chiếc xe đen vào dòng xe tối.

Ở tầng tám, anh không biết, có một cô gái đã rời văn phòng mười lăm phút trước, sổ tay trong túi xách, bút bi trong tay, và ba chữ vừa viết ở góc trang:

99%.

Cùng một con số. Hai cuốn sổ khác nhau. Hai bên bức tường.

Nhưng bức tường mỏng hơn hôm qua.

Ch.26/70
2.459 từ