Ghen
Tầng mười lăm. Phòng CEO.
Anh đứng ở cửa kính. Cà phê trong tay, đen, không đường, nóng. Sài Gòn bên dưới nắng sáng, xe chạy, tòa nhà đối diện phản chiếu ánh mặt trời, chói.
Tuần thứ hai.
Tuần thứ hai, cô ở tầng mười. Tuần thứ hai, không báo cáo trực tiếp. Tuần thứ hai, không "cô Trần, cô có năm phút." Tuần thứ hai, thang máy, lobby, hành lang, và mỗi lần gặp. "Dạ." Một chữ.
Tuần thứ hai, Đặng Khôi đến Vega Media ba lần.
Anh uống cà phê. Đắng. Nóng. Tốt.
Ba lần. Thứ Tư tuần trước, buổi họp rebrand. Thứ Sáu, "bổ sung tài liệu." Thứ Hai tuần này, "chỉnh bản mẫu trực tiếp."
Ba lần trong năm ngày làm việc. Agency bình thường gửi email. Agency bình thường họp qua màn hình. Đặng Khôi đến tận nơi.
Vì project phức tạp.
Hay vì cô ở đây.
Anh đặt cốc cà phê xuống bàn. Ngồi. Mở sổ tay da. Trang mới, trắng, từ tuần trước chưa viết gì.
Tôi không ghen.
Bút máy nắp mở, mực xanh đen, đầu bút chạm giấy.
Không viết.
CEO không ghen với giám đốc sáng tạo của agency đối tác.
CEO quan sát. CEO đánh giá. CEO kiểm soát.
Ghen là mất kiểm soát. Tôi không mất kiểm soát.
Gập sổ tay. Đứng dậy. Đi họp.
Chín giờ. Phòng họp A, tầng mười lăm.
Họp chiến lược quý, tám người, phòng kinh doanh, phòng vận hành, phòng tài chính. Dũng trình bày doanh thu tháng Năm, biểu đồ, bảng, số.
– ...doanh thu tăng mười hai phần trăm so với quý trước. Chi phí vận hành giảm –
– Mười hai phần trăm, so với mục tiêu mười lăm. – Anh cắt. Giọng trầm, bình thường, nhưng ai ngồi trong phòng đều nhận ra: hôm nay sắc hơn. – Tôi cần biết ba phần trăm kia mất ở đâu.
Dũng khựng. – Dạ, một phần do chi phí mua lại danh sách đối tác –
– "Một phần" là bao nhiêu? Hai phần trăm? Một? Không "một phần." Số cụ thể.
Im. Phòng họp tám người im. Kiểu im của nhân viên nhận ra: CEO hôm nay không nên cãi.
Dũng lật trang. – Dạ, khoảng một phẩy bảy phần trăm do chi phí danh sách đối tác, một phẩy ba do –
– Một phẩy bảy. – Anh gõ bút trên bàn. Một nhịp. – Danh sách đối tác, ai duyệt chi phí?
– Dạ, phòng kinh doanh, có chữ ký phó tổng –
– Tôi sẽ xem lại.
Cuộc họp tiếp tục. Anh hỏi sắc, chính xác, không thừa một từ. Mỗi câu hỏi như mũi dao mổ, cắt đúng chỗ đau, không vòng vo.
Bình thường. Tôi luôn họp kiểu này.
Không. Không bình thường. Hôm nay sắc hơn. Vì trước khi vào phòng họp, tôi đi ngang cửa kính, nhìn xuống lobby tầng trệt, và thấy.
Sneaker trắng. Áo xanh rêu. Tay cầm hai ly cà phê.
Đặng Khôi. Tám giờ bốn mươi. Đứng ở quầy lobby. Hai ly.
Một cho anh ta. Một cho ai.
Tôi biết cho ai.
Cuộc họp kết thúc lúc chín giờ bốn mươi lăm, nhanh hơn bình thường mười lăm phút. Vì anh cắt mọi phần "bổ sung ý kiến" và "thảo luận mở."
Mọi người đứng dậy. Nhanh. Kiểu đứng dậy của người muốn ra khỏi phòng trước khi CEO đổi ý.
Mười giờ hai mươi. Hành lang tầng mười lăm.
Anh đi về phòng. Giày da trên sàn gạch, nhịp đều.
– CEO.
Dừng. Quay.
Trịnh Khải đứng ở cửa phòng phó tổng, cách phòng CEO mười mét, tay cầm cốc trà, miệng cười. Kiểu cười mà anh đã thấy trăm lần, kiểu cười không bao giờ tới mắt.
Trịnh Khải.
Mười hai chương vắng, không phải vì anh ta đi đâu. Vì anh ta ở đây, luôn ở đây, chỉ là im.
Im kiểu Trịnh Khải là đang đếm.
– Anh Khải. – Anh gật.
Khải bước gần hơn. Trà nóng, hơi bay. Mặt trung niên, hiền, chỉn chu, kiểu mặt khiến người ta quên rằng đằng sau là ba mươi năm chính trị nội bộ.
– Tôi nghe phòng kinh doanh vừa họp xong. Dũng ra mà mặt trắng bệch. – Khải cười nhẹ. – CEO hôm nay nghiêm hơn bình thường nhỉ.
"Nghiêm hơn bình thường."
Anh ta nhận ra.
– Tôi luôn nghiêm. Anh Khải biết mà.
– Biết. – Khải gật. Uống trà. Mắt nhìn qua thành cốc, không rời mặt anh. – Nhưng mức độ hôm nay hơi khác. Tôi ở Vega lâu, nhạy mấy cái này.
"Nhạy."
Anh ta muốn gì.
– Anh Khải có việc gì không?
– Không. Chỉ ghé thăm. – Khải bước thêm một bước. Gần hơn. Giọng hạ, kiểu giọng "giữa chúng ta": – Tôi thấy agency mới, Prism Creative, ra vào hơi thường xuyên. Giám đốc sáng tạo Đặng Khôi đến tận nơi mỗi tuần. Tận tâm nhỉ.
Im.
Anh ta biết.
Anh ta không biết cụ thể, nhưng anh ta thấy. Vì Trịnh Khải giống tôi, đọc người. Anh ta thấy Khôi đến. Thấy Khôi mang cà phê. Thấy ai đó ở tầng mười nhận cà phê.
Và anh ta đang test xem tôi phản ứng sao.
– Agency tận tâm là tốt. – Anh nói. Giọng phẳng. – Tiết kiệm thời gian họp trực tuyến.
– Đúng. – Khải gật. – Chỉ là – tôi thấy cậu ấy hay ghé tầng mười. Team brand. Không biết project gì mà cần đến thường xuyên vậy.
Tầng mười.
Anh ta nói "tầng mười," không nói "Minh An." Nhưng cả hai đều biết: tầng mười bây giờ nghĩa là Minh An.
– Rebrand visual quý bốn. Chị Thanh phụ trách. Anh Khải muốn xem brief không?
– Không cần. – Khải cười. Rộng hơn. Kiểu cười "tôi đã có câu trả lời mình cần." – Tôi tin CEO quản lý tốt. Chỉ hỏi thôi.
"Chỉ hỏi thôi."
Trịnh Khải không bao giờ "chỉ hỏi." Mỗi câu hỏi là một mũi dò. Mỗi câu trả lời, anh ta cân. Đo. Ghi nhận.
Anh ta đang xây hồ sơ. Từ tuần bốn mươi mốt, khủng hoảng, đến bây giờ. CEO và nhân viên content. CEO và Mèo Mất Ngủ. CEO và Vọng Lâu. Bây giờ, CEO và agency.
Anh ta không cần bằng chứng. Anh ta cần quy luật.
– Anh Khải nên lo việc mình. – Anh nói. Giọng hạ nửa tông, kiểu giọng anh dùng khi muốn kết thúc cuộc trò chuyện mà không cần lý do.
Khải gật. Mỉm cười. Quay người. Đi.
Tiếng giày nhẹ trên sàn, xa dần.
Anh đứng ở hành lang. Một mình. Nhìn theo.
Anh ta ghi nhận.
CEO ghen.
Không. Tôi không...
Anh quay lại phòng. Đóng cửa. Ngồi.
Kiểm soát. Lâm Quân Dịch. Kiểm soát.
Hai giờ chiều. Phòng CEO.
Anh xem báo cáo tài chính trang mười bốn, nhưng mắt cứ ba phút lại nhìn ra cửa kính.
Tầng mười. Bên dưới năm tầng. Không nhìn thấy, cửa kính phòng tôi nhìn ra ngoài tòa nhà, không nhìn xuống tầng dưới. Nhưng biết.
Cô ở đó. Bàn thứ ba từ trái. Cạnh cửa sổ. Gõ. Content guideline. Bằng giọng của concept chúng tôi cùng tạo.
Và có thể, cạnh bàn cô, một ly cà phê không phải cô tự mua.
Điện thoại rung. Lịch: "14:30 – Họp review dự án Mirai giai đoạn 3."
Đứng dậy. Đi.
Phòng họp C tầng mười hai, team dự án Mirai, sáu người: Tuấn lead, Hằng account, bốn nhân viên.
Anh ngồi. Tuấn trình bày tiến độ, đúng lịch, khách hàng hài lòng.
– ...Mirai xác nhận gia hạn hợp đồng thêm sáu tháng. Phí tăng mười lăm phần trăm. Doanh thu ổn định –
– Ổn định nhưng không tăng trưởng. – Anh cắt. Lại. Kiểu cắt mà sáng nay Dũng đã nếm. – Gia hạn là giữ nguyên. Tôi cần mở rộng. Đề xuất thêm gì?
Tuấn nhìn. Mắt hơi bất ngờ, vì bình thường CEO sẽ nói "tốt" rồi hỏi tiếp. Hôm nay không có "tốt."
– Dạ, team đang soạn đề xuất mở rộng sang mảng nội dung giáo dục –
– Bao giờ xong?
– Dạ, cuối tuần –
– Thứ Năm.
Im.
– Dạ... Thứ Năm.
Cuộc họp kết thúc. Tuấn ra, mặt căng, kiểu mặt người vừa chạy nước rút mà không được báo trước.
Anh đứng ở hành lang tầng mười hai. Một mình. Phòng họp C cạnh cầu thang, cạnh ban công nhỏ, ban công nơi cô đứng khóc thứ Bảy tuần hai mươi ba.
Ban công đó.
Cô đứng ở đó. Khóc. Một mình. Nơi không ai thấy.
Tôi không thấy. Nhưng biết. Vì sáng thứ Hai, khi cô đến, mắt cô hơi sưng. Nhẹ. Ai khác không nhận ra. Nhưng tôi...
Tôi nhận ra mọi thứ về cô.
Mực xanh đen trên tờ đơn: "Từ chối. Lý do: không đủ thuyết phục."
Tôi, giữ cô, bằng tám chữ.
Và bây giờ Đặng Khôi đang cố giữ cô bằng cà phê và nụ cười.
Khác nhau.
Tôi giữ bằng từ chối. Anh ta giữ bằng mời.
Tôi giữ bằng khoảng cách. Anh ta giữ bằng gần.
Và cô cười với anh ta. Không cười với tôi.
Anh hít. Thở. Quay người. Đi.
Sáu giờ tối. Phòng CEO.
Mọi người về. Tầng mười lăm vắng, chỉ đèn bàn anh sáng. Chị Liên tắt máy từ năm giờ ba mươi. Hành lang im, kiểu im của tòa nhà sau giờ làm.
Anh ngồi. Sổ tay da mở, trang trắng từ sáng.
Bút máy cầm nhưng không viết.
Tuần thứ hai mươi sáu.
Sáu tháng ở Vega. Sáu tháng CEO. Sáu tháng, và cô ở đây từ tuần đầu.
Hai mươi lăm tuần tôi biết cô là Mèo Mất Ngủ.
Hai mươi lăm tuần giữ bí mật. Test. Quan sát. Giữ khoảng cách. Rồi gần. Rồi xa. Rồi bão. Rồi tầng mười.
Và bây giờ, sneaker trắng, hai ly cà phê, nụ cười rộng. "Gửi cho bạn đọc nhé?"
Đặng Khôi không biết gì. Không biết Vọng Lâu. Không biết Mèo Mất Ngủ. Không biết hai năm combat. Không biết "Em sẽ hiểu. Sớm thôi."
Anh ta sạch. Không có quá khứ nào với cô. Không có bí mật nào. Không có lớp nào phía sau nụ cười.
Và có lẽ đó là thứ cô cần.
Người sạch.
Không phải tôi.
Anh viết. Một dòng. Bút máy, mực xanh đen trên giấy:
"Tôi không có quyền ghen."
Nhìn. Lâu.
Gạch. Một nét ngang qua cả dòng.
Gạch vì viết ra nghĩa là thừa nhận. Thừa nhận nghĩa là mất kiểm soát.
Nhưng gạch rồi, chữ vẫn đọc được. Vì mực xanh đen đậm, nét gạch không che được.
Kiểu mọi thứ tôi cố che về cô đều vẫn đọc được.
Đóng sổ tay. Tắt đèn bàn. Đứng dậy.
Chín giờ tối. Penthouse quận Hai.
Căn hộ rộng, tối, chỉ đèn bàn làm việc sáng. Cửa kính nhìn ra sông Sài Gòn, đèn thuyền chậm, gió nhẹ.
Anh ngồi ở bàn. Laptop mở. Email xử lý xong. Báo cáo đọc xong. Lịch ngày mai sắp xong.
Chín giờ mười lăm. Bình thường tôi đọc sách. Hoặc xem tài liệu. Hoặc, trước đây, mở Vọng Lâu.
Trước đây.
Bảy tháng trước. Khi tôi còn là Kẻ Quan Sát. Khi ba giờ sáng tôi gõ bình luận và biết: ở đâu đó cô đang gõ lại. Nhanh. Dữ. Kiểu gõ của người đang tức nhưng thích tức.
Bảy tháng tôi không mở Vọng Lâu. Vì nhậm chức CEO, vì sợ bị phát hiện, vì "Chấm hết."
Nhưng hôm nay...
Tay anh trên bàn phím, gõ. Chậm. Từng chữ.
v-o-n-g-l-a-u-.-c-o-m
Enter.
Trang chủ Vọng Lâu tải chậm, kiểu tải của trang web nhỏ không được tối ưu. Nền xanh đậm. Logo tháp canh cũ, font serif. "Vọng Lâu: Nơi những cuộc tranh luận không bao giờ kết thúc."
Vẫn vậy.
Bảy tháng, trang chủ vẫn vậy. Kiểu trang web đó không quan tâm thời gian.
Góc phải, nút đăng nhập. Tay anh dừng trên chuột.
Đăng nhập.
Kẻ Quan Sát.
Tài khoản vẫn còn. Chưa xóa. Chỉ ngủ. Bảy tháng.
Nhấn. Trang đăng nhập. Tên: "Kẻ Quan Sát." Mật khẩu, tay gõ tự động, bộ nhớ cơ.
Enter.
Đăng nhập thành công.
Trang cá nhân Kẻ Quan Sát. Bốn trăm mười bảy bài viết. Hai nghìn tám trăm bình luận. Bốn nghìn lượt theo dõi. Hoạt động lần cuối: bảy tháng trước.
Bảy tháng.
Bốn trăm mười bảy bài viết. Hai nghìn tám trăm bình luận. Và phần lớn là tranh luận với một người.
Tay anh nhấn thanh tìm kiếm. Gõ:
"Mèo Mất Ngủ."
Enter.
Trang cá nhân Mèo Mất Ngủ. Ảnh đại diện con mèo đen cuộn tròn, mắt mở, nhìn thẳng. Ba trăm bốn mươi mốt bài viết. Hai nghìn bốn trăm hai mươi bình luận. Hoạt động lần cuối: mười tháng trước.
Mười tháng.
Cô bỏ Vọng Lâu trước tôi ba tháng. Sau khi tôi chặn.
Anh kéo xuống. Bài viết gần nhất mười tháng trước, tiêu đề: "Về những cuốn sách dạy bạn khóc đúng cách."
Cuốn sách cuối cùng cô viết trên Vọng Lâu.
Tôi đọc lúc đó, lúc vừa chặn xong, đọc qua trang cá nhân công khai, không bình luận vì đã chặn, nhưng đọc. Từng chữ.
"Người ta viết sách dạy khóc đúng cách nhưng có ai viết sách dạy thôi khóc vì người không xứng đáng?"
Cô viết về tôi.
Không biết là tôi. Nhưng về tôi.
Anh kéo tiếp. Xuống. Những bài cũ hơn, bình luận của cô trên bài anh viết, dày đặc, đỏ, kiểu người đánh dấu "đã trả lời" nhiều đến mức trang cá nhân anh như bản đồ chiến tranh.
Dừng ở một bình luận. Cũ, mười bốn tháng trước, dưới bài anh viết về phim "Tâm trạng khi yêu":
"Kẻ Quan Sát ơi, anh phân tích phim hay lắm. Nhưng anh có bao giờ SỐNG trong phim không? Hay chỉ đứng ngoài, quan sát, và bình luận?"
"Hay chỉ đứng ngoài, quan sát, và bình luận?"
Anh đọc lại. Lâu.
Cô hỏi mười bốn tháng trước, và hôm nay câu trả lời vẫn giống nhau.
Đứng ngoài. Quan sát. Bình luận.
Từ tầng mười lăm nhìn xuống lobby, thấy cô cười với người khác, và không làm gì.
Đứng ngoài.
Anh kéo lên. Trang cá nhân Mèo Mất Ngủ. Ảnh mèo đen cuộn tròn.
Sticker mèo trên laptop cô giống hệt.
Cô giữ con mèo đó trên laptop, mang đi làm mỗi ngày, dù đã bỏ Vọng Lâu mười tháng.
Giống tôi giữ tài khoản Kẻ Quan Sát, không xóa, dù bỏ bảy tháng.
Cả hai giữ thứ mình nói đã bỏ.
Anh nhìn màn hình. Lâu. Ánh sáng xanh phản chiếu trên mặt trong phòng tối.
Kéo xuống cuối trang, bình luận cuối cùng của anh trên trang cô, trước khi chặn:
"Em sẽ hiểu. Sớm thôi."
Sáu chữ. Mười tháng trước.
"Em sẽ hiểu."
Em hiểu chưa?
Anh nói thầm trong phòng tối, một mình, giọng trầm khẽ vừa đủ tai mình nghe:
– Em hiểu chưa?
Im. Căn hộ rộng, tối. Sông Sài Gòn bên ngoài, đèn thuyền chậm.
Em hiểu gì?
Hiểu rằng tôi chặn cô vì sợ muốn gần hơn? Hiểu rằng tôi giữ bí mật năm tháng vì không muốn mất cô? Hiểu rằng tôi từ chối đơn nghỉ việc bằng tám chữ, vì nếu cô đi, tôi...
Hiểu.
Nhưng hiểu rồi thì sao?
Cô ở tầng mười. Tôi ở tầng mười lăm. Năm tầng. Và ở giữa, sneaker trắng, cà phê, nụ cười rộng.
Đặng Khôi.
Người sạch. Không bí mật. Không lớp. Cười vì cười. Khen vì khen. Mời vì muốn mời.
Đơn giản.
Thứ tôi không bao giờ cho được cô.
Anh nhìn màn hình. Trang Mèo Mất Ngủ. Con mèo đen cuộn tròn, mắt mở.
Tay trên chuột, nhấn nút "Bỏ chặn."
Nhấn.
Bỏ chặn.
Không gửi tin nhắn. Không gửi lời mời kết bạn. Chỉ bỏ chặn. Mở cửa mà không bước qua.
Vì tôi đã đóng cửa bảy tháng. Và hôm nay, mở. Chỉ mở.
Cô có thể không bao giờ quay lại Vọng Lâu. Có thể không bao giờ biết tôi bỏ chặn.
Nhưng cửa mở.
Anh đóng laptop. Màn hình tắt. Phòng tối, chỉ đèn sông, chỉ gió.
Đứng dậy. Đi ra ban công. Tay bám lan can. Sông Sài Gòn đen, đèn thuyền chậm, xa.
"Hay chỉ đứng ngoài, quan sát, và bình luận?"
Mười bốn tháng trước, cô hỏi.
Hôm nay tôi trả lời.
Bỏ chặn. Không phải bước qua. Nhưng không còn đứng ngoài.
Gió thổi. Nhẹ. Sông đen chảy.
Em hiểu chưa?
Chưa. Vì tôi chưa nói.
Nhưng sớm thôi.