Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 38: Ghen lần 1
Chương 38

Ghen lần 1

Thứ Hai, tuần thứ mười lăm. Tám giờ ba mươi.

Phòng CEO tầng mười lăm. Tường kính ba mặt, Sài Gòn bên dưới, nắng sáng, xe cộ, nhịp thứ Hai quen thuộc. Bàn làm việc: laptop mở, ba thư chưa đọc, cà phê đen bốc hơi.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Ba ngày.

Thứ Năm bay về. Thứ Sáu nghỉ, cả hai. Thứ Bảy, Chủ nhật. Bây giờ thứ Hai.

Ba ngày không gặp. Ba ngày để thu lại. Đặt mọi thứ đúng chỗ. CEO. Nhân viên. Phòng họp. Tường kính.

Không có biển. Không có nến. Không có "Có. Suốt."

Bình thường.

Anh uống cà phê. Mở thư. Đọc. Báo cáo tài chính quý ba, Trịnh Khải gửi. Báo cáo rebrand giai đoạn một, chị Thanh tổng hợp. Lịch họp tuần, thư ký.

Đọc. Ghi chú. Trả lời. Đọc tiếp.

Bình thường.

Chín giờ. Mười giờ. Mười một giờ.

Không gặp Minh An. Không cần gặp. Cô ở tầng tám, anh ở tầng mười lăm. Bảy tầng, hai trăm người, tường kính giữa.

Đủ rồi.

Mười một giờ bốn mươi lăm. Anh đứng dậy, lấy nước. Đi đến kệ nước ở góc phòng. Rót. Uống. Nhìn ra tường kính, góc nhìn xuống tầng trệt, qua sảnh kính, thấy một phần nhà ăn.

Nhà ăn tầng một, bàn trắng, ghế xám, nhân viên bắt đầu xuống ăn trưa. Mười hai giờ chưa đến nhưng tầng tám luôn ăn sớm, thói quen team nội dung.

Anh không tìm cô.

Không cố nhìn xuống.

Chỉ đứng ở kệ nước, uống, và mắt tình cờ quét qua nhà ăn.

Tình cờ.

Và thấy.


Minh An đang đứng ở hành lang dẫn vào nhà ăn. Tóc buộc cao. Áo sơ mi xanh nhạt, cái mới, anh chưa thấy cô mặc bao giờ. Sổ tay kẹp nách, đi họp xong thì ăn luôn, kiểu cô.

Và đứng cạnh cô: Hùng.

Nguyễn Đức Hùng. Hai mươi bảy tuổi. Marketing. Anh biết vì Hùng vẽ visual concept cho rebrand ở buổi brainstorm hai tuần trước. Cao, tóc hơi dài, hay cười, kiểu đàn ông mà phụ nữ gọi là "dễ thương." Vào Vega trước Quân Dịch một năm, team marketing, không có vấn đề gì.

Hùng đang nói gì đó, tay chỉ về phía nhà ăn, miệng cười. Minh An nghe, nghiêng đầu, kiểu nghiêng đầu quen, khi cô đang cân nhắc.

Rồi cô cười.

Gật đầu.

Hai người đi vào nhà ăn. Cùng nhau.


Cô đi ăn trưa.

Với đồng nghiệp.

Bình thường.

Hoàn toàn bình thường.

Anh đặt ly nước xuống kệ. Quay lại bàn. Ngồi. Mở laptop. Đọc. Thư thứ bốn, gì đó về ngân sách quảng cáo, con số, phần trăm.

Đọc được hai dòng.

Dừng.

Hùng.

Marketing. Hai mươi bảy. Cao. Cười nhiều. Kiểu đàn ông ấm, thoải mái. Không mặc vest. Không lạnh. Không...

Không giống tôi.

Anh nhìn màn hình. Con chữ nhòe, không phải vì mắt, vì đầu đang ở chỗ khác.

Cô cười.

Cô cười với Hùng.

Cô –

Tay phải đang cầm bút. Nắm chặt. Ngón tay trắng bệch trên thân bút.

Bỏ tay ra.

Bỏ. Đặt bút xuống. Phẳng.

Cô đi ăn trưa với đồng nghiệp. Bình thường. Nhân viên ăn trưa với nhau mỗi ngày. Hùng không có gì đặc biệt. Cô cười với mọi người. Cô cười với Hoàng Nam, với Vy Vy, với chị Thanh. Cô cười vì cô là người hay cười, khi không phải đối diện tôi.

Không có gì.

Mở lại thư. Đọc. Dòng ba. Dòng bốn.

Cô nghiêng đầu. Kiểu nghiêng đầu đó, cô làm khi nghe ai nói điều thú vị. Cô làm với tôi, trong quán cà phê hôm mưa, khi bàn về Parasite, khi tôi nói "cách sắp đặt không trông giống sắp đặt."

Cô làm với Hùng.

Cùng kiểu.

Anh đẩy ghế. Đứng dậy. Đi đến cửa sổ, không phải kệ nước, không phải góc nhìn xuống nhà ăn. Cửa sổ hướng khác, hướng sông, hướng quận Hai, xa.

Đứng. Nhìn ra. Tay nhét túi quần.

Tại sao?

Tại sao khó chịu?

Cô đi ăn với ai kệ cô. Tôi không có quyền. Không có lý do. Không có gì.

Không có gì.

Nhưng tay tôi vừa bóp bút đến trắng ngón.

Và điều đó có nghĩa.

Nghĩa gì, tôi chưa muốn biết.


Mười ba giờ. Gõ cửa.

Anh quay lại bàn. Mặt phẳng. CEO.

– Vào.

Trịnh Khải bước vào. Vest xanh đen, cà vạt, tóc chải gọn. Mỉm cười, kiểu cười mặc định, không bao giờ biết đang nghĩ gì.

– Quân Dịch. Họp HĐQT tuần sau – anh xem qua agenda chưa?

– Xem rồi. Có ý kiến gì?

Trịnh Khải ngồi xuống ghế đối diện, không đợi mời. Thói quen. Kiểu người đã ngồi cái ghế đó từ trước khi CEO hiện tại đến.

– Agenda ổn. Tôi chỉ muốn nhắc – báo cáo rebrand giai đoạn một, HĐQT sẽ hỏi kỹ. Ngân sách tăng hai mươi phần trăm so với dự kiến. Cần giải trình.

– Tôi biết. Đã chuẩn bị.

– Tốt.

Im lặng. Trịnh Khải không đi. Nhìn ra cửa kính, nhà ăn bên dưới, nhân viên đi lại.

– À. – Giọng nhẹ. Kiểu "à" vô tình nhưng không vô tình. – Tôi thấy cô Trần Minh An dạo này – được giao nhiều việc nhỉ. Rebrand, Nexara, họp khách hàng Đà Nẵng. Nhân viên mới mà tiến nhanh.

Đây rồi.

– Cô ấy có năng lực. – Anh đáp. Phẳng.

– Ừ. Năng lực thì không ai phủ nhận. – Trịnh Khải quay lại nhìn anh. Mắt – lịch sự, nhưng sắc. – Tôi chỉ lưu ý – từ góc nhìn phó tổng – khi CEO quan tâm một nhân viên nhiều hơn bình thường, người ta sẽ nói.

– Người ta nào?

– Mọi người. – Trịnh Khải cười. – Anh biết đấy. Hai trăm người. Đồn nhanh hơn email.

Im lặng.

Anh ta đang làm gì?

Đang cảnh báo? Hay đang thăm dò?

Hay đang ghi nhận để dùng sau?

– Tôi quan tâm nhân viên có năng lực. – Quân Dịch nói. Giọng hạ hơn bình thường – kiểu hạ mà ai ở Vega đủ lâu đều biết nghĩa là dừng lại. – Không phân biệt nam nữ. Anh Khải có vấn đề gì với cách tôi quản lý?

– Không, không. – Trịnh Khải giơ tay, cười. – Tôi hoàn toàn ủng hộ. Chỉ – góp ý. Với tư cách người đã ở Vega lâu hơn.

"Lâu hơn."

Anh ta luôn nhắc "lâu hơn." Luôn nhắc anh ta ở đây trước. Luôn nhắc tôi là người đến sau.

– Ghi nhận. – Anh nói. – Còn gì không?

– Không. Chỉ vậy thôi.

Trịnh Khải đứng dậy. Cài nút vest. Mỉm cười, kiểu cười mà Quân Dịch biết là đang lưu trữ, đang sắp xếp, đang xếp thêm một quân cờ vào bàn.

Bước ra. Đóng cửa. Nhẹ.

Anh ngồi, tay trên bàn, mắt trên cửa đóng.

"Khi CEO quan tâm một nhân viên nhiều hơn bình thường."

Anh ta biết gì?

Anh ta thấy gì?

Hay anh ta chỉ đang đoán, và thử xem phản ứng?

Anh nhìn xuống tay, vẫn phẳng trên bàn, nhưng gân tay nổi. Căng.

Và câu hỏi thật không phải "Trịnh Khải biết gì."

Câu hỏi thật là: tôi có đang quan tâm Minh An nhiều hơn bình thường không?

Không trả lời.

Không cần trả lời. Vì tay tôi vừa bóp bút trắng ngón khi thấy cô đi ăn với đồng nghiệp nam. Và Trịnh Khải, người quan sát mọi thứ ở Vega từ trước khi tôi đến, đã nhìn thấy đủ để hỏi câu đó.

Đủ rồi.


Mười bốn giờ. Họp review rebrand giai đoạn một, phòng họp tầng mười hai. Bảy người. CEO, chị Thanh, Minh An, Hoàng Nam, Hùng, hai nhân viên nội dung khác.

Chị Thanh trình bày tổng hợp, giọng nhỏ, slides rõ ràng, con số chính xác. Chị quản lý nội dung mười năm, không bốc lửa, nhưng chắc chắn. Kiểu người giữ team khi CEO và nhân viên mới cãi nhau.

Minh An ngồi cạnh chị Thanh. Trình bày phần chiến lược tông giọng, concept "Nói thật", bảng từ khóa thương hiệu, ví dụ nội dung mẫu. Giọng rõ, tay bấm slide đều.

Hùng ngồi đối diện cô. Trình bày phần visual, rough sketch từ buổi brainstorm, đã phát triển thêm. Khi xong, Hùng quay sang Minh An:

– Phần visual tôi làm dựa trên từ khóa chị An đưa. Chị xem có khớp không?

"Chị An."

Anh ta gọi "chị An."

Bình thường. Hùng lớn hơn Minh An, hai mươi bảy, cô hai mươi bốn. Nhưng anh ta gọi "chị" vì phép lịch sự nơi công sở. Hoặc vì thói quen. Hoặc vì...

Dừng.

– Khớp. – Minh An gật, nhìn slide Hùng. – Nhưng font chữ headline nên gọn hơn. Bớt nét cong – "Nói thật" cần sắc, không cần mềm.

Hùng gật. Ghi chú. Mỉm cười.

Anh ta cười nhiều.

Cười dễ dàng. Kiểu cười của người không phải gánh hai trăm nhân viên, không phải lo Trịnh Khải, không phải giấu danh tính trên diễn đàn.

Kiểu cười mà tôi không có.

– CEO có ý kiến gì không? – Chị Thanh hỏi, nhìn sang.

– Tiến độ tốt. – Anh nói. Ngắn. – Giai đoạn hai bắt đầu tuần sau. Chị Thanh phân công, Minh An và Hùng phối hợp phần nội dung và visual.

"Minh An và Hùng phối hợp."

Tôi vừa tự tay sắp hai người làm việc cùng nhau.

Tại sao câu đó nói ra có vị khác?

Họp xong. Mọi người đứng dậy. Hùng nói gì đó với Minh An ở cửa phòng họp, cô gật, cười nhẹ, rồi đi. Bình thường.

Anh đứng ở bàn họp. Thu tài liệu. Chậm hơn bình thường.

Hoàng Nam đi ngang, ghé tai thì thầm với ai đó (Quân Dịch nghe được vì phòng họp vang):

– Hùng dạo này hay đi ăn trưa với An ghê. Cặp mới hả?

Cặp mới.

Anh đóng bìa tài liệu. Gập. Đi ra. Không nhìn ai.


Hai mươi mốt giờ. Phòng gym tầng hầm tòa nhà chung cư quận Hai.

Phòng rộng, đèn sáng, nhạc nhỏ. Ít người, thứ Hai tối, phần lớn về nhà. Quân Dịch đứng trước bao cát, găng tay, áo thun đen, quần training.

Đánh. Trái. Phải. Trái. Móc.

Nhịp đều. Bao cát lắc. Mồ hôi chảy dọc thái dương.

Cô cười với Hùng.

Trái. Phải. Mạnh hơn.

"Chị An." Anh ta gọi "chị An" kiểu gì? Kiểu đồng nghiệp? Kiểu hơn đồng nghiệp?

Móc. Bao cát lắc mạnh, dây xích kêu.

Trịnh Khải nói: "Quan tâm nhân viên nhiều hơn bình thường."

Thẳng. Mạnh. Bao cát bật lại.

Hoàng Nam nói: "Cặp mới."

Trái. Phải. Trái. Phải phải phải –

– Ê.

Giọng phía sau. Huấn luyện viên, anh Toàn, bốn mươi tuổi, cựu võ sĩ, tóc cạo trọc, bụng hơi phệ nhưng tay vẫn nhanh.

– Hôm nay có chuyện gì sao? – Anh Toàn đứng cạnh, tay khoanh. – Mấy tháng nay mày đánh nhịp bốn. Hôm nay nhịp sáu, lên bảy. Đánh kiểu này gãy cổ tay.

Quân Dịch dừng. Thở nặng. Mồ hôi trán, cổ, ngực.

– Không. – Anh nói. – Không có gì.

– Ừ. "Không có gì" mà bao cát kêu kiểu đó. – Anh Toàn nhún vai. – Thôi, nghỉ đi. Giãn cơ rồi về. Đừng đánh nữa – bao cát nó không có lỗi gì.

Quân Dịch tháo găng. Ngồi xuống băng ghế. Tay run nhẹ, cơ mỏi, không phải lý do khác.

Không phải lý do khác.

Lấy khăn. Lau mặt. Uống nước.

Tôi, Lâm Quân Dịch, CEO, hai mươi chín tuổi, điều hành hai trăm người, đàm phán hợp đồng tỷ đồng không nhấp nháy, vừa đánh bao cát như muốn giết ai vì thấy nhân viên đi ăn trưa với đồng nghiệp.

Vì cô cười với người khác.

Vì người khác gọi cô là "chị An" bằng giọng ấm.

Vì Hoàng Nam nói "cặp mới", và trong đầu tôi, hai từ đó cháy.

Anh ngồi. Phòng gym vắng, chỉ còn anh, ánh đèn trắng, mùi mồ hôi và cao su. Nhạc từ loa nhỏ, gì đó của The Weeknd, nhịp trầm.

Đà Nẵng, ba ngày trước, tôi hỏi cô có cô đơn không.

Cô nói: "Có. Suốt."

Và tối nay tôi ngồi trong phòng gym, một mình, tay run, vì thấy cô cười với ai khác.

Cô đơn kiểu này có tên.

Tôi biết nó có tên.

Nhưng tôi chưa sẵn sàng gọi.

Anh đứng dậy. Tắm. Thay đồ. Lái xe về penthouse tầng hai mươi, tối giản, sạch, lạnh, không ai.

Mở cửa. Đèn tự bật. Không khí lạnh, máy điều hòa hẹn giờ. Giày đặt trên kệ. Chìa khóa đặt trên bàn.

Đi thẳng ra ban công. Sông Sài Gòn bên dưới, đen, ánh đèn nhảy trên sóng. Gió đêm ấm, mang mùi sông.

Cô đơn khi không có ai quanh là chuyện bình thường.

Cô đơn khi có cả trăm người quanh là chuyện Minh An nói.

Nhưng ghen –

Ghen là gì?

Ghen là khi cô cười với người khác, và tôi muốn cô chỉ cười với tôi.

Và điều đó...

Điều đó không phải CEO.

Điều đó không phải kiểm soát.

Điều đó là thứ mà tôi tưởng đã chôn từ ngày chặn Mèo Mất Ngủ.

Anh đứng ở ban công. Lâu. Nhìn sông. Nhìn thành phố. Và lần đầu tiên, không phân tích, không ghi sổ tay, không lập danh sách "giữ khoảng cách", chỉ đứng, và thừa nhận:

Tôi ghen.

Và ghen có nghĩa là...

Anh quay vào. Đóng cửa ban công. Không nghĩ tiếp.

Nhưng cả đêm, câu đó treo ở đó. Giữa trần penthouse và tối. Giữa giấc ngủ và thức.

"Ghen có nghĩa là..."

Không kết thúc câu.

Chưa dám.

Ch.38/70
2.323 từ