Ranh giới mờ
Tuần mười lăm. Thứ Tư. Hai mươi hai giờ mười lăm.
Tin nhắn đầu tiên, không phải cô gửi.
Zalo. Từ "Lâm Quân Dịch, CEO."
"Minh An, file brief Mirai giai đoạn 2 tôi gửi mail. Xem trước thứ 5."
Công việc. Bình thường. Cô đang nằm trên giường, laptop gấp, sổ tay trên bụng. Đọc. Trả lời:
"Nhận. Xem xong gửi ghi chú."
Gửi. Đặt điện thoại xuống. Nhìn trần.
Bình thường.
Điện thoại rung. Nhanh hơn cô nghĩ.
"Ghi chú của cô lần trước kỹ. Khách hàng khen."
Ổng, khen.
Qua tin nhắn. Mười giờ đêm.
Bình thường.
Cô gõ: "Cảm ơn." Nhìn. Xóa. Quá ngắn, quá lạnh. Gõ lại: "Cảm ơn. Ông Tanaka khó tính mà gật thì chắc là ổn."
Gửi.
Ba mươi giây.
"Ông ấy không gật vì brief. Ông ấy gật vì cách cô trình bày."
Ổng, phân biệt. Brief là brief, người trình bày là người trình bày. Kiểu CEO phân tích mọi thứ thành từng lớp.
Kiểu Kẻ Quan Sát.
Cô gõ: "Vậy brief tệ lắm hả?"
Gửi. Mỉm cười, nhỏ, tự mình, trong bóng tối căn hộ.
"Brief tôi viết. Cô muốn nói brief tôi tệ?"
"Tôi muốn nói, người viết brief nên cảm ơn người trình bày."
Im. Mười giây. Hai mươi giây.
"Ghi nhận."
Một từ. Kiểu CEO. Nhưng sau "ghi nhận", một biểu tượng. Nhỏ. Gần như vô hình.
☕
Ly cà phê.
Ổng gửi hình ly cà phê.
CEO Lâm Quân Dịch, người không bao giờ dùng biểu tượng cảm xúc, không bao giờ viết tin nhắn quá hai dòng, không bao giờ gửi hình ly cà phê.
Trừ khi –
"Ghi nhận" + ☕ = "Lần tới tôi pha cà phê cho cô."
Hay tao đọc quá nhiều.
Cô đặt điện thoại. Úp mặt. Cười vào gối.
Đừng cười. Đừng cười vì một hình ly cà phê từ sếp.
Cười.
Thứ Năm. Thứ Sáu. Thứ Bảy.
Tin nhắn, không dừng ở brief Mirai.
Thứ Năm, mười một giờ đêm. Anh gửi một bài viết trên Vietcetera, về xu hướng nội dung dài trong thị trường Đông Nam Á. Kèm:
"Đọc đi. Cô sẽ không đồng ý."
Cô đọc. Mười lăm phút. Trả lời:
"Đúng. Vì anh sai. Bài này đánh đồng 'dài' với 'sâu'. Nội dung ngắn vẫn sâu được, nếu người viết giỏi."
"Ví dụ?"
"Review phim 200 chữ của Roger Ebert sâu hơn essay 3000 chữ của mấy trang phân tích. Vì Ebert viết bằng bản năng, không bằng framework."
"Framework có vai trò. Bản năng không scale được."
"Nhưng bản năng chạm được người đọc. Framework chỉ thuyết phục được sếp."
"Tôi là sếp."
"Vậy anh nên lo."
😄
Emoji cười. Cô gửi. Lần đầu.
Tao vừa gửi mặt cười cho sếp.
Sau khi nói ổng nên lo.
Bình thường. Hoàn toàn bình thường.
Tuần mười sáu. Tin nhắn lan, như nước chảy qua kẽ hở, không ai quyết định mở, nhưng không ai chặn.
Thứ Hai tối, anh gửi ảnh chụp một quán cà phê mới ở quận Ba:
"Quán này mới mở. Tông giọng gần 'Nói thật'. Đáng khảo sát."
Cô nhìn ảnh. Quán nhỏ, tường gạch, bảng phấn, đèn vàng.
"Giống quán hôm mưa."
Gửi. Rồi nhận ra, "hôm mưa" là chuyện riêng. Không phải công việc. Không phải rebrand.
Nhưng anh nhắn lại:
"Giống. Nhưng thiếu bolero."
Ổng nhớ. Bolero. Quán nhỏ. Mưa. Hai tiếng.
Ổng nhớ tất cả.
Thứ Ba, cô gửi một bài báo về Trần Anh Hùng, đạo diễn mà cả hai nhắc đến hôm mưa:
"Anh xem phỏng vấn này chưa? Ổng nói: 'Tôi không quay phim. Tôi quay khoảng lặng giữa những sự kiện.' Hay."
"Hay. Nhưng khoảng lặng cần sự kiện mới có nghĩa. Nếu chỉ có lặng, là nhàm."
"Nếu chỉ có sự kiện, là ồn."
"Vậy bao nhiêu là đủ?"
"Khi nào xem xong không cần giải thích mà vẫn hiểu, là đủ."
Im. Một phút. Hai phút.
"Đồng ý."
Không có "nhưng." Không phản biện. Chỉ đồng ý.
Ổng đồng ý với tao mà không kèm "nhưng."
Lần thứ hai. Lần đầu là hôm mưa, nói về Parasite.
Ổng đang mềm đi. Hay tao đang đọc sai?
Thứ Tư tối, anh gửi review một cuốn sách mới của Harari:
"Cô đọc Harari không?"
"Đọc Sapiens. Chưa đọc cuốn mới."
"Cuốn mới ổng viết kém hơn. Nhưng có một chương về cô đơn trong thời đại số, hay."
"Hay kiểu nào?"
"Kiểu, ổng nói đúng cái mà ai cũng biết nhưng không ai dám viết ra."
"Ví dụ?"
"'Chúng ta kết nối nhiều hơn bao giờ hết, nhưng hiểu nhau ít hơn bao giờ hết. Vì kết nối không phải hiểu. Kết nối là dữ liệu. Hiểu là thời gian.'"
Cô đọc. Đọc lại.
"Kết nối là dữ liệu. Hiểu là thời gian."
Ổng chọn đoạn này, trong cả cuốn sách, để gửi cho tao.
Vì –
Vì đêm ở Đà Nẵng, ổng nói ổng cô đơn. Và tao nói tao cũng vậy.
Và bây giờ, ổng gửi đoạn sách về cô đơn, cho tao, lúc mười một giờ đêm.
Đây không phải CEO gửi nhân viên bài đọc thêm. Đây là –
Đây là hai người đang nói chuyện.
Cô gõ: "Hay. Nhưng tao, tôi, nghĩ ngược lại. Hiểu không cần nhiều thời gian. Có người gặp mười năm không hiểu. Có người, vài tháng, đã hiểu."
Gửi. Rồi nhận ra, "tao" suýt lọt. Sửa kịp thành "tôi" nhưng dấu gạch ngang vẫn còn.
Suýt gọi sếp bằng "tao."
Kiểu nói chuyện với bạn. Kiểu nói chuyện trên Vọng Lâu, lúc hai giờ sáng, không kiểm duyệt, không xưng hô.
Tin nhắn:
"Vài tháng?"
Hai từ. Và cô biết, ổng đang hỏi gì. Không hỏi về Harari. Không hỏi về lý thuyết. Hỏi, về hai người.
"Ví dụ thôi."
"Ví dụ của ai?"
"Của chung. Không riêng ai."
Im. Lâu. Hai phút.
"Ngủ đi. Khuya rồi."
"Anh cũng vậy."
"Tôi quen thức khuya."
"Tôi cũng vậy."
Mèo Mất Ngủ. Cả hai.
Thứ Sáu. Tuần mười sáu. Hai mươi ba giờ.
Minh An nằm trên giường, đèn tắt, chỉ ánh sáng điện thoại. Mở Zalo. Cuộn lên.
Cuộn.
Cuộn.
Lịch sử tin nhắn, với "Lâm Quân Dịch, CEO." Hai tuần. Bắt đầu từ thứ Tư tuần mười lăm, brief Mirai. Kết thúc, bây giờ. Mười hai ngày. Hàng trăm tin.
Hàng trăm.
Brief Mirai. Rồi bài viết Vietcetera. Rồi Trần Anh Hùng. Rồi quán cà phê quận Ba. Rồi Harari. Rồi phim Wong Kar-wai (tối thứ Năm tuần trước, ổng hỏi "Tao, Tôi, Cô thích In the Mood for Love hơn hay 2046?"). Rồi bún riêu (ổng hỏi quán bà già còn mở không, tao nói không biết, mới biết mình quên quán đó bao lâu rồi). Rồi rất nhiều thứ nhỏ. Emoji ly cà phê. Emoji gật đầu. Tin nhắn ngắn lúc nửa đêm.
Hai tuần. Hàng trăm tin.
Với sếp.
Cô cuộn xuống, đọc lại. Chậm. Từng tin.
Nội dung, giống gì?
Giống –
Cô mở tab khác. Vọng Lâu. Đăng nhập Mèo Mất Ngủ, lần đầu sau nhiều tháng. Cuộn xuống phần tin nhắn cũ, không mở được vì đã chặn nhau. Nhưng nhớ. Nhớ kiểu tranh luận, nhanh, sắc, nhảy từ chủ đề này sang chủ đề khác, mỗi câu mở ra hướng mới.
Quay lại Zalo. Đọc lại tin nhắn với CEO.
Giống.
Rất giống.
Nhưng khác.
Trên Vọng Lâu, sắc, đả kích, không nhường. "Cô viết bằng cảm xúc, không phải sự thật." "Anh phân tích sự thật thay vì cảm nhận nó." Đánh nhau. Thật sự đánh nhau.
Ở đây, mềm hơn. "Cô sẽ không đồng ý" không phải khiêu khích, là mời. "Đúng. Vì anh sai" không phải tấn công, là trêu. "Đồng ý" không kèm "nhưng", là tin tưởng.
Cùng kiểu nói chuyện. Cùng người. Nhưng ấm hơn. Như combat mà hai bên đã bỏ giáp.
Tao đang chat với sếp, giống chat với bạn.
Không.
Giống chat với Kẻ Quan Sát. Phiên bản không đánh nhau.
Cô đóng Vọng Lâu. Quay lại Zalo. Nhìn tin nhắn cuối, từ anh, mười lăm phút trước:
"Ngủ chưa?"
Hai từ. Lúc hai mươi hai giờ bốn mươi lăm. Thứ Sáu tối. CEO hỏi nhân viên ngủ chưa.
Không ai hỏi nhân viên "ngủ chưa" lúc gần mười một giờ đêm thứ Sáu.
Trừ khi, người đó không chỉ là sếp.
Cô gõ: "Chưa."
"Tôi cũng vậy."
"Tôi cũng vậy."
Lần thứ ba. "Tôi cũng vậy." Lần đầu, hôm mưa, quán cà phê. Lần hai, khuya thứ Tư tuần trước. Lần ba, bây giờ.
Ba lần "tôi cũng vậy", và mỗi lần, khoảng cách ngắn hơn.
Cô đặt điện thoại xuống. Úp mặt vào gối. Hít thở, mùi vải, mùi bột giặt, mùi quen thuộc của căn hộ nhỏ ở Bình Thạnh.
Mình đang làm gì vậy?
Chat với sếp mỗi đêm. Về phim. Về sách. Về quán bún riêu. Về cô đơn. Về "ngủ chưa."
Mình, đang, làm, gì, vậy?
Không trả lời được.
Nằm yên. Mặt trong gối. Điện thoại sáng, tin nhắn mới:
"Ngủ đi, Minh An."
Tên. Ổng gọi tên cô. Không phải "cô Trần." Không phải "Minh An" kiểu CEO trong phòng họp. "Minh An", nhẹ, lúc gần mười một giờ đêm, qua tin nhắn, kiểu, kiểu người gọi tên người mình quen thuộc.
Cô không trả lời. Đặt điện thoại úp xuống. Nhắm mắt.
Ổng gọi tên tao.
Và tao, muốn nghe lại.
Và đó –
Đó là ranh giới.
Ranh giới mà tao vừa, rất chậm, rất nhẹ, không biết từ lúc nào, bước qua.
Căn hộ nhỏ. Đèn tắt. Tiếng xe ngoài đường, Sài Gòn khuya, bao giờ cũng có xe. Sticker mèo trên laptop lấp lánh trong bóng tối, ánh đèn đường chiếu qua cửa sổ.
Mèo Mất Ngủ, lại mất ngủ.
Vì một người mà cô không nên nghĩ đến.
Nhưng đang nghĩ.
Mỗi đêm.