Viral
Thứ Sáu, tuần thứ hai mươi hai. Chín giờ bốn mươi lăm.
Tầng tám. Văn phòng Vega Media.
Sáng thứ Sáu, ngày cuối tuần, ngày bình thường cuối cùng.
Cô ngồi ở bàn, bạc xỉu trên tay, laptop mở, email chị Thanh về bài phỏng vấn nội bộ thứ hai: nhân viên thiết kế, ba năm ở Vega, kể chuyện gì cũng được miễn là thật. Concept "Nói thật." Vẫn đang chạy. Vẫn đang duyệt.
Bình thường.
Sau hôm qua, phòng HR, Vy Vy, "mày xứng đáng được nghe câu đó từ ổng", bình thường lại.
Vy Vy hứa giữ Nam. Tao chọn cách ba: để ổng nói trước. Và, chờ.
Chờ.
Lại chờ.
Cô uống bạc xỉu. Nóng. Đúng vị. Vy Vy mua, như mỗi sáng, giấy nhớ hồng trên bàn: "Thứ 6. Chill. Tao ở đây."
Tao ở đây.
Ba chữ. Nhẹ trên giấy nhớ. Nặng trong ngực.
Gõ email. Gửi. Mở tài liệu tiếp. Bình thường.
Mười giờ mười. Bình thường.
Mười giờ hai mươi. Bình thường.
Mười giờ hai mươi bảy.
Điện thoại rung.
Zalo, nhóm "Vega Chung", nhóm nội bộ toàn công ty, hai trăm linh sáu thành viên, quản lý là phòng nhân sự. Nhóm này thường im, chỉ có thông báo chính thức, lịch nghỉ lễ, sinh nhật nhân viên. Hai tuần một tin nhắn, ba tuần một.
Bây giờ, sáu tin nhắn trong một phút.
Cô mở.
Tuấn (IT): "Mọi người ơi đọc cái này đi. Thread cũ trên Vọng Lâu viral lại, hai người cãi nhau mà sâu cực, viết hay hơn coi phim. Link:"
Link.
Vọng Lâu.
Tim dừng.
Không. Tim không dừng. Tim đập, nhanh, rất nhanh, kiểu tim đập khi đọc email CEO có "thiếu một tiền đề vững", nhưng gấp mười.
Cô nhấn link. Trang tải, chậm, nền trắng, chữ serif, logo ngọn tháp.
Bài tổng hợp.
"Combat kinh điển: Mèo Mất Ngủ vs Kẻ Quan Sát, khi hai bộ óc đụng nhau trên Vọng Lâu."
Bài đó. Bài mà tao đọc thứ Hai. Mười hai nghìn lượt xem. Bây giờ, hai mươi mốt nghìn.
Và, vừa được paste vào nhóm Zalo hai trăm linh sáu người của Vega Media.
Cô nhìn lên, nhanh, ai gửi? Tuấn IT. Không phải Hoàng Nam. Tuấn, bộ phận IT, người mà cô chào hỏi ở thang máy mỗi sáng nhưng chưa nói chuyện quá mười câu.
Tuấn biết Vọng Lâu?
Hoặc, ai đó share cho Tuấn.
Ai đó.
Hoàng Nam, share link cho ai? Thứ Hai, gửi Vy Vy. Thứ Ba, hứa Vy Vy "chưa chắc thì chưa nói." Nhưng, trước thứ Ba, ổng đã gửi ai? Nhóm bạn? Đồng nghiệp marketing?
Nam, kiểu người, chia sẻ link "hay cực" trước khi kịp nghĩ xem có nên share không.
Và bây giờ, link đó, đã đến Tuấn IT, đã vào nhóm toàn công ty.
Tin nhắn tiếp tục:
Hằng (Sales): "Trời ơi viết hay ghê đọc nghiện luôn 😍"
Dũng (Marketing): "Hai người này bá quá trời, logic chặt chẽ mà vẫn tình cảm"
Phương (Design): "Ship hai người này quá đi 😂 Combat mà nghe như flirting"
Tuấn (IT): "Đọc hết 200 comment đi mọi người, đoạn 'Người lớn có nên khóc' hay nhất"
Hai trăm bình luận.
Hai trăm bình luận mà tao viết lúc hai giờ sáng, mắt ướt, sau Past Lives, và Kẻ Quan Sát trả lời: "Tôi hiểu hơn cô nghĩ."
Hai trăm linh sáu người đang đọc.
Cô đặt điện thoại úp xuống bàn. Tay, run. Nhẹ. Kiểu run mà chỉ cô biết, vì cô nắm chặt chuột máy tính để giấu.
Bình tĩnh.
Họ đọc bài tổng hợp, vì hay. Vì hai người cãi nhau viết giỏi. Chưa ai biết Mèo Mất Ngủ là ai. Chưa ai biết Kẻ Quan Sát là ai.
Chưa.
Điện thoại rung liên tục. Cô không mở. Nhìn thông báo trượt trên màn hình, tên hiện nhanh, tin nhắn ngắn:
Minh (Sales): "Ê chờ đã, Mèo Mất Ngủ viết giống ai quen quen"
Giống ai.
Tim đập. Nhanh hơn.
Nam Anh (Content): "Giọng Mèo Mất Ngủ giống giọng viết trong bài nội bộ của mình á 🤔"
Bài nội bộ.
Bài mà tao viết. Chiến lược nội dung. Bài phỏng vấn nhân viên. Tất cả, giọng tao, tên tao, trên hệ thống nội bộ Vega.
Dũng (Marketing): "Ủa wait, đọc Kẻ Quan Sát lập luận kiểu gì giống sếp Dịch @@"
Sếp Dịch.
Có người nói rồi.
Có người, chỉ mất hai tiếng, đọc xong, và nói ra.
Cô cầm điện thoại. Mở. Cuộn nhanh, tin nhắn nhóm, bay, mười, hai mươi, ba mươi tin trong mười lăm phút.
Hằng: "Nói vậy giống thiệt à 😳 Kẻ Quan Sát nói 'thiếu tiền đề vững', sếp hay nói vậy lắm"
Tuấn: "Ô đúng nè, sếp Dịch hay nói 'thú vị' giống y"
Phương: "Còn Mèo Mất Ngủ, giọng viết giống... hmm... 🐱"
Dũng: "Giống An content á haha"
Haha.
"Giống An content á haha."
Bốn từ. Và cái haha.
Chưa chắc chắn. Chỉ đoán. Chỉ, "giống." Nhưng, khi hai trăm người đọc cùng đoán, "giống" thành "chắc chắn" rất nhanh.
Cô nhìn quanh, văn phòng, hai ba người đang cầm điện thoại, một số cầm nhau nhìn, một nhóm ở góc bàn design đang cuộn cùng một màn hình. Tiếng cười nhỏ. Tiếng "trời ơi." Tiếng "đọc chưa đọc chưa."
Cả tầng tám đang đọc.
Và, tầng chín. Tầng mười. Tầng mười hai.
Hai trăm linh sáu người.
Cô nhìn sang bàn marketing. Hoàng Nam, ngồi, điện thoại tay trái, laptop mở, mắt trên nhóm Zalo. Mặt, phức tạp. Không phải mặt hóng drama bình thường. Mặt, kiểu người biết nhiều hơn mọi người nhưng bắt đầu sợ.
Ổng sợ.
Vì ổng biết link đến từ ổng. Ổng share, "hay cực, đọc đi", cho ai đó, trước khi hứa Vy Vy. Và bây giờ, người đó, share tiếp.
Nam ngẩng lên. Mắt gặp mắt cô.
Ba giây.
Ổng biết tao biết.
Tao biết ổng biết.
Nam đứng dậy. Đi nhanh, qua bàn cô.
– An. – Giọng nhỏ. – Mày thấy nhóm chưa?
– Thấy.
– Tao – không phải tao gửi vào nhóm. Tuấn IT – ổng tự tìm được trên mạng – hoặc –
Hoặc mày share cho ai đó trước khi hứa Vy Vy.
– Hoặc gì?
Nam nuốt. Mắt, tránh.
– Tao – có share link cho Dũng marketing. Hôm thứ Hai. Trước khi Vy nói đừng share. Tao – chỉ nói hay, đọc đi, không nói gì về mày.
Thứ Hai.
Trước khi hứa Vy Vy.
Ổng share Dũng. Dũng share Tuấn. Tuấn share nhóm.
Domino.
– Nam. – Cô nói. Giọng – thấp, phẳng, kiểu giọng cô dùng khi tức mà không muốn lộ. – Mày đã hứa Vy.
– Tao hứa sau khi đã share Dũng rồi. Tao không biết Dũng sẽ share tiếp –
– Mày biết. – Cô cắt. Ngắn. – Mày biết – vì mày cũng share. Cũng không giữ được.
Nam im. Nhìn xuống.
Ổng không ác ý.
Tao biết ổng không ác ý. Ổng share, vì hay, vì muốn người khác đọc, vì miệng nhanh hơn não.
Nhưng, bây giờ, hai trăm người đang ghép mảnh.
– An. – Nam nói. Giọng – khác. Thấp hơn. Kiểu giọng hối. – Tao – xin lỗi.
Cô nhìn Nam. Hai giây.
Xin lỗi.
Ổng xin lỗi. Thật. Mắt ổng, không phải mắt hóng drama. Mắt, sợ.
Ổng sợ vì biết: nếu công ty ghép xong, Mèo Mất Ngủ là An, Kẻ Quan Sát là CEO, thì ổng là người châm ngòi.
– Tao biết mày không cố ý. – Cô nói. Chậm. – Nhưng – bây giờ – mày giúp tao.
– Giúp sao?
– Đừng nói thêm gì. Đừng xác nhận gì. Nếu ai hỏi – "tao không biết" – chấm. Được không?
Nam gật. Nhanh.
– Được. Tao hứa.
Hứa.
Lần hai. Lần đầu, "chưa chắc thì chưa nói." Lần hai, "đừng xác nhận."
Hứa của Nam, bảy mươi phần trăm.
Nhưng bảy mươi, tốt hơn không.
Nam quay lại bàn. Ngồi. Cầm điện thoại.
Cô nhìn lại nhóm Zalo.
Tin nhắn, bốn mươi bảy tin, trong hai mươi phút.
Ngọc (HR): "Mọi người ơi chỉ là trùng hợp thôi, đừng đoán lung tung 😅"
Ngọc, phòng HR, Vy Vy bảo cô ấy can thiệp?
Hằng: "Trùng hợp thì cũng vui mà 😂"
Tuấn: "Tao thấy Kẻ Quan Sát viết giống sếp thật đó, kiểu lập luận đóng không cho cãi"
Minh: "Còn Mèo Mất Ngủ, cách kết bằng câu ngắn bất ngờ, giống bài An viết tuần rồi cho giai đoạn 2 nè"
"Giống bài An viết tuần rồi."
Tao viết bài đó. Tên tao trên bài đó. Cả tầng tám đọc bài đó.
Và bây giờ, ai đó, đặt bài đó cạnh Mèo Mất Ngủ, và thấy.
Điện thoại rung, tin nhắn riêng. Vy Vy:
"An. Tao biết. Ngọc đang cố chuyển hướng trong nhóm. Mày, bình tĩnh. Đừng phản ứng. Đừng nói gì trong nhóm."
Đừng phản ứng.
Đừng nói gì.
Như, ổng, Lâm Quân Dịch, lúc khủng hoảng tuần mười tám, mặt đá, kiểm soát, không lộ.
Tao phải làm như ổng.
Cô gõ trả lời: "Được."
Đặt điện thoại. Mở laptop. Nhìn màn hình, chữ trên email chị Thanh, nhưng không đọc. Mắt nhìn chữ mà đầu ở nhóm Zalo.
Hai trăm người.
Đang đọc hai năm cuộc đời tao trên Vọng Lâu.
Đang đọc, cách tao cãi nhau lúc ba giờ sáng, cách tao viết khi buồn, cách tao nói "Anh chưa bao giờ khóc vì ai, nên anh không hiểu", và Kẻ Quan Sát đáp: "Tôi hiểu hơn cô nghĩ."
Những thứ đó, riêng tư. Của tao và ổng. Viết trong đêm, giữa hai người, trên diễn đàn mà không ai biết mặt nhau.
Bây giờ, hai trăm đồng nghiệp đang đọc.
Và, đang ghép.
Mười một giờ ba mươi. Văn phòng tầng tám.
Bảy mươi hai tin nhắn mới trong nhóm. Cô không mở. Nhưng, nghe, tiếng nói quanh văn phòng, nhỏ, rải rác, nhưng có:
– Đọc chưa? Thread trên nhóm ý.
– Đọc rồi. Hay ghê.
– Mày có thấy giống –
– Giống ai?
– Giống – ông sếp với con bé content –
"Con bé content."
Tao.
Cô đứng dậy. Cầm ly nước. Đi rót nước, kiểu đi bình thường, kiểu đi "tao đang khát nước, không phải đang hoảng."
Đi ngang nhóm thiết kế, ba người, màn hình mở Vọng Lâu, đang so sánh gì đó. Một người, Phương, nhìn lên, thấy cô, mắt hơi mở rộng, rồi quay đi. Nhanh.
Họ đang so sánh.
Mèo Mất Ngủ, và tao.
Rót nước. Uống. Về bàn.
Điện thoại, tin nhắn riêng. Không phải Vy Vy.
Hoàng Nam:
"An. Nhóm đang dần ghép ra rồi. Tao đang cố lái sang hướng khác nhưng, Tuấn IT ổng sắc lắm. Ổng đã tìm thêm bài khác của Mèo Mất Ngủ, so sánh với bài nội bộ mày viết."
Tuấn IT.
Ổng tìm thêm bài. So sánh. Đối chiếu.
Giống tao, tuần tám, đêm khuya, hai cột, tám mục.
Nhưng tao mất bốn tuần. Tuấn, có hai trăm người giúp ghép, sẽ mất bao lâu?
Không lâu.
Cô gõ trả lời Nam: "Tao biết. Đừng nói gì."
Đặt điện thoại. Nhìn tay, trên bàn phím, ngón tay run nhẹ.
Bình tĩnh, Trần Minh An.
Mày từng bị bully ở công ty cũ. Từng bị gọi "con nhỏ biết gì." Từng nộp đơn nghỉ trong uất ức.
Nhưng, đây, khác.
Ở công ty cũ, họ ghét mày vì mày ngang. Ở Vega, họ đang đào mày vì tò mò. Không ác ý. Chỉ, tò mò.
Nhưng tò mò, khi hai trăm người cùng tò mò, đủ sức phá mọi thứ.
Mười hai giờ mười lăm. Nhà ăn.
Cô không xuống ăn. Ngồi ở bàn, cơm hộp Vy Vy mang lên, gà, rau, ly nước. Không mở.
Vy Vy đứng cạnh, đặt cơm, nhìn cô, không nói. Bóp vai cô một cái, nhẹ, nhanh. Rồi đi.
Vy Vy không nói vì biết: tao không muốn nghe. Tao muốn, im.
Điện thoại rung. Nhóm Zalo, cô mở, vì cần biết, đang ở đâu rồi.
Tuấn (IT): "Mọi người ơi tao tìm thêm bài cũ của Mèo Mất Ngủ nè. Bài review Past Lives, có nhắc đến bà ngoại ở Bình Dương. 'Bà tao nói: đừng hối hận vì chưa nói. Hối hận vì đã nói xong mà người ta không nghe.'"
Bà ngoại.
Bà tao.
Câu đó, tao viết, lúc hai giờ sáng, sau khi bà mất, tháng Tư, năm ngoái. Viết trên Vọng Lâu vì không biết viết ở đâu. Viết vì, bà mất, và tao chưa kịp về.
Câu đó, riêng tư nhất, trong bốn mươi mốt bài.
Và bây giờ, hai trăm đồng nghiệp đang đọc.
Hằng: "Bà ngoại ở Bình Dương 😢 ai cũng có bà ngoại"
Minh: "Nè nè, An content quê Bình Dương mà. Nhớ lần cô ấy xin nghỉ đi đám tang bà ngoại không?"
Im.
Họ nhớ.
Tao xin nghỉ, tháng Tư năm ngoái, email phòng HR, "xin nghỉ 3 ngày vì tang bà ngoại ở Bình Dương." Cả tầng tám biết. Vy Vy gửi hoa. Hoàng Nam nhắn chia buồn.
Và bây giờ, ai đó, ghép: Mèo Mất Ngủ viết về bà ngoại Bình Dương, An content quê Bình Dương, bà ngoại mất cùng tháng.
Tuấn: "Ờ ha... 🤔"
Biểu tượng suy nghĩ. Một biểu tượng. Đủ.
Đủ để mọi người im. Đủ để mọi người nhìn nhau. Đủ để, trong đầu hai trăm người, mảnh ghép rơi vào đúng chỗ.
Cô đóng Zalo. Đặt điện thoại úp.
Nhìn hộp cơm. Không mở. Nhìn laptop. Không gõ.
Bà.
Bà ơi. Con viết bài đó, vì nhớ bà. Vì bà nói câu đó, lần cuối cùng, ở bệnh viện Bình Dương, máy thở, tay nắm tay con, và nói: "Đừng hối hận vì chưa nói."
Con viết, trên Vọng Lâu, vì không có chỗ nào khác.
Và bây giờ, hai trăm người đang đọc lời bà.
Mắt nóng.
Không.
Không khóc. Chưa đến lúc. Không phải ở đây. Không phải trước cả tầng tám.
Cô đứng dậy. Nhanh. Cầm điện thoại. Đi.
Hành lang, rẽ trái, phòng vệ sinh nữ, cửa, đẩy, vào, đóng.
Khóa.
Cabin cuối, nhỏ, hẹp, đèn trắng, mùi xà phòng. Nắp bồn, đóng. Cô ngồi xuống. Lưng dựa tường gạch lạnh.
Bình tĩnh.
Bình tĩnh, Trần Minh An.
Tay, run. Rõ hơn. Kiểu run không giấu được nữa, vì không có ai nhìn, vì cabin cuối phòng vệ sinh, riêng, an toàn.
Cô mở điện thoại. Nhắn Vy Vy:
"Lên nhóm rồi. Bà ngoại. Bình Dương. Họ đang ghép."
Gửi.
Vy Vy trả lời, mười giây:
"Tao biết. Tao đang xử lý. Mày ở đâu?"
"Nhà vệ sinh."
"Ở yên đó. Tao xuống."
Cô đặt điện thoại trên đùi. Nhìn màn hình, tin nhắn nhóm, thông báo, bay, sáu, bảy, tám tin mới.
Đừng đọc.
Nhưng, phải đọc. Vì cần biết, họ đã đến đâu rồi.
Mở.
Dũng: "Nè mọi người, đừng đoán lung tung, giống thì giống chứ chưa chắc"
Dũng, marketing, người mà Nam share link thứ Hai, bây giờ cố phanh.
Phương: "Ừ đúng rồi, giống kiểu viết thì ai cũng giống ai"
Có người đang phanh.
Nhưng –
Tuấn: "Thì tao cũng chỉ thấy giống thôi, không kết luận gì. Nhưng nếu đúng thì hay ghê, hai người cãi nhau 2 năm trên mạng rồi gặp nhau ở công ty, sếp với nhân viên 😱 Phim mà có tình tiết này thì viral"
Viral.
Từ đó, lại từ đó.
Bài tổng hợp viral trên Vọng Lâu. Bây giờ viral trong Vega. Sáng mai, viral ở đâu?
Cô đóng điện thoại. Nhắm mắt.
Ổng.
Ổng đang ở tầng mười lăm. Ổng có đọc nhóm Zalo không? Ổng có biết, hai trăm người, đang ghép mảnh, Mèo Mất Ngủ là tao, Kẻ Quan Sát là ổng?
Ổng, kiểm soát mọi thứ, sẽ kiểm soát chuyện này sao?
Hay, lần này, ổng cũng mất kiểm soát?
Tiếng gõ cửa, nhẹ, hai nhịp, kiểu Vy Vy gõ.
– An.
– Vy.
– Mở cửa.
Cô mở khóa. Vy Vy đứng ngoài, mắt tinh, áo blazer, điện thoại tay phải. Bước vào cabin. Đóng cửa. Hai người đứng, chật, phòng vệ sinh cabin cuối.
Kỳ vậy. Hai đứa trưởng thành, đứng trong cabin toilet, giấu.
– An. Nghe tao. – Vy Vy nắm vai cô. – Ngọc đang gửi tin nhắn phòng HR nhờ mọi người chuyển hướng. Dũng marketing cũng đang phanh – vì ổng biết link từ ổng ra.
– Không đủ. Tuấn IT –
– Tuấn tò mò nhưng không ác. Ổng chỉ thấy hay – share – rồi bắt đầu ghép vì thú vị. Ổng sẽ không kết luận công khai nếu không chắc chắn trăm phần trăm.
– Bao lâu trước khi chắc chắn?
Vy Vy im. Hai giây.
– Cuối ngày. Chiều nay. Nếu có thêm một bằng chứng nữa – một người xác nhận – một chi tiết trùng –
– Thì xong.
– Thì – mọi người sẽ biết.
Im.
Tiếng vòi nước bên ngoài, ai đó rửa tay. Đi ra. Cửa phòng vệ sinh đóng.
Cuối ngày.
Chiều nay.
Ổng, Lâm Quân Dịch, nói "tuần này." Mà hôm nay, thứ Sáu, ngày cuối tuần.
Nếu ổng không nói hôm nay –
Thì, không còn cơ hội nói riêng.
– Vy. Tao cần lên tầng mười lăm.
Vy Vy nhìn. Mắt, hẹp.
– Để làm gì?
– Để – nói với ổng. Rằng – nhóm Zalo đang ghép. Rằng – chiều nay – mọi người sẽ biết. Rằng – nếu ổng muốn nói – thì nói bây giờ.
Hoặc, không bao giờ.
Vy Vy nhìn cô. Ba giây.
– Mày chắc không?
– Chắc.
– Mày – đang run.
Cô nhìn tay mình. Run. Rõ.
– Tao biết. – Cô nói. – Nhưng – tao không muốn nghe chuyện này – từ nhóm Zalo. Tao muốn nghe – từ ổng.
Hoặc, nói cho ổng nghe.
Rằng tao biết. Từ lâu rồi. Và, tao chờ.
Vy Vy thả vai cô. Lùi nửa bước, chật, cabin nhỏ.
– Đi đi. – Vy Vy nói. Giọng – mềm. – Tao giữ tầng tám. Tao sẽ cố phanh nhóm Zalo thêm vài tiếng.
– Cảm ơn.
– Đừng cảm ơn. – Vy Vy mở cửa cabin. – Mày nợ tao kết thúc đàng hoàng. Nhớ chưa?
Nhớ.
Đàng hoàng.
Cô bước ra cabin. Rửa mặt, nước lạnh, nhìn gương. Mắt, đỏ nhẹ. Nhưng không rơi. Chưa rơi.
Chưa.
Lau mặt. Ra hành lang. Đi.
Thang máy, bấm, mũi tên lên, đèn sáng, chờ.
Tầng mười lăm.
Ổng ở đó. Sổ tay da. Cà phê đen. Bút máy.
Và, bí mật, mà cả hai giấu suốt năm tháng, đang vỡ.
Không phải vỡ từ từ nữa. Đang vỡ, ngay bây giờ.
Thang máy đến. Cửa mở.
Cô bước vào.
Nhanh lên, Trần Minh An.
Trước khi, không còn gì để nói riêng.