Hôm Nay Sếp Lại Cà Khịa Tôi
Chương 11: Luật bất thành văn
Chương 11

Luật bất thành văn

Hai tuần sau đêm thức trắng đó, Trần Minh An vẫn chưa chết.

Cô tự nhắc mình điều này mỗi sáng thứ Hai, như một thứ mantra rẻ tiền nhưng hiệu quả: Mày vẫn sống. Mày vẫn đi làm. CEO vẫn chưa phát hiện mày biết. Hoặc, ổng biết mày biết nhưng giả vờ không biết mày biết. Hoặc, ổng biết mày biết ổng biết nhưng cả hai giả vờ —

Minh An dừng lại. Nốc cà phê. Hít thở.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

Thang máy mở ở tầng tám. Cô bước ra, vai thẳng, mặt phẳng, laptop kẹp nách, bạc xỉu đá trong tay, bộ giáp hàng ngày của nhân viên content strategy tháng thứ hai. Hành lang quen thuộc. Mùi quen thuộc, giấy in, nước lau sàn, cà phê ai đó pha trong pantry. Tiếng gõ bàn phím. Tiếng cười xa xa từ phòng sales. Bình thường.

Ngoại trừ một chi tiết nhỏ: kể từ tuần thứ ba, Vega Media đã phát triển một bộ luật ngầm mới.

Không ai viết ra giấy. Không ai email thông báo. Không ai đưa vào sổ tay nhân viên. Nhưng toàn bộ hai trăm con người trong tòa nhà này, từ bảo vệ sảnh đến kế toán tầng mười hai, đều thuộc lòng:

Điều 1: Không để CEO và Trần Minh An vào cùng phòng họp trừ khi bắt buộc.

Điều 2: Nếu buộc phải cho vào cùng phòng, đảm bảo có ít nhất năm người đệm giữa.

Điều 3: Nếu email nào có CC cả hai, đừng Reply All. Đừng. Bao. Giờ.

Điều 4: Nếu thấy CEO đi về phía tầng tám, nhắn ngay vào group chat. Phản ứng nhanh cứu mạng.

Minh An biết những luật này. Không phải vì ai nói cho cô, mà vì cô nhận ra, dần dần, rằng lịch họp của mình đang... lạ.

· · ·

– An ơi, lịch họp tuần này cập nhật rồi nè.

Chị Thanh, quản lý nội dung, sếp trực tiếp, đặt tờ giấy in lên bàn Minh An, giọng nhỏ nhẹ như mọi khi. Chị Thanh là kiểu quản lý mà ai cũng quý: hiền, ít nói, hay gật đầu, không bao giờ lên giọng, và có khả năng biến mất trong phòng họp mà không ai nhận ra chị đang ngồi đó.

– Dạ, cảm ơn chị.

Minh An cầm tờ lịch. Đọc. Đọc lại.

Thứ Hai: Họp content team, 9h, phòng B tầng 8.

Thứ Ba: Họp review campaign Q3, 14h, phòng C tầng 12.

Thứ Tư: —

Thứ Năm: Họp cross-team, 10h, phòng A tầng 8.

Thứ Sáu: Họp chiến lược quý, toàn bộ team leader, 14h, phòng lớn tầng 15.

Cô nhìn thứ Sáu. Nhìn lại thứ Hai đến thứ Năm.

– Chị Thanh.

– Gì em?

– Tuần trước em có ba buổi họp ở tầng mười lăm. Tuần này chỉ còn một. Và buổi đó là họp toàn công ty, không bỏ được.

Chị Thanh chớp mắt. Chỉ một cái. Nhưng đủ để Minh An thấy.

– Ờ... tuần này lịch khác tuần trước mà em. Tùy từng tuần.

– Tuần ngoái cũng khác tuần kia. Và tuần kia cũng khác tuần trước nữa. Nhưng kỳ lạ là mọi sự thay đổi đều có chung một đặc điểm: em không bao giờ ở cùng phòng với CEO.

Im lặng.

Chị Thanh nhìn Minh An. Minh An nhìn chị Thanh. Hai người nhìn nhau kiểu đồng nghiệp giữa tình thế khó xử, kiểu "tôi biết mà bạn biết tôi biết nhưng chúng ta đều giả vờ không biết."

– Em... Chị Thanh hạ giọng, nghiêng người về phía Minh An, mắt liếc nhanh ra hành lang. Chị nói thiệt nha. Chị không sắp lịch. HR sắp.

– HR?

– Vy Vy.

Minh An nhấc ly bạc xỉu lên. Đặt xuống. Nhấc lên lại. Đặt xuống lần nữa.

Vy Vy. Nguyễn Vy Vy. Bạn thân tao. Kẻ phản bội.

– Dạ, em hiểu rồi. Cảm ơn chị.

Chị Thanh thở phào, gật đầu nhanh, rút lui về bàn mình với tốc độ đáng nể cho một người luôn đi chậm.

Minh An rút điện thoại. Mở Zalo. Gõ.

Minh An: Vy Vy. Tao hỏi thiệt. Mày sắp lịch họp để tao không gặp CEO phải không?

Ba chấm nhảy ngay lập tức. Vy Vy đang online, luôn luôn online.

Vy Vy: Tao không hiểu mày nói gì

Minh An: 4 tuần. 0 buổi họp chung với CEO trừ mấy buổi toàn công ty không dodge được. Mày nghĩ tao không nhận ra?

Vy Vy: ...

Vy Vy: Ok fine. Nhưng tao làm vì bạn bè. Mày biết mỗi lần mày vô cùng phòng với ổng là cả công ty phải ngồi xem như phim truyền hình không? HR nhận complaint từ team sales vì họp bị delay do "CEO đang tranh luận với nhân viên content." Tao xử lý bằng cách phân luồng giao thông thôi.

Minh An: Tao không sợ ổng.

Vy Vy: Ai nói mày sợ? Tao sợ. HR sợ. Cả công ty sợ. Hai người vô chung phòng là nhiệt độ phòng tăng hai mươi độ. Tao không muốn ai bị bỏng.

Minh An: Kệ. Đừng có sắp lịch tránh cho tao nữa. Tao là nhân viên, ổng là CEO, gặp nhau trong họp là bình thường.

Vy Vy: "Bình thường" 😂😂😂

Vy Vy: Mày gọi Reply All CC cả team rồi nói "không phải vì CEO bảo" là bình thường?

Minh An: Đó là chuyên nghiệp.

Vy Vy: Đó là thách thức quyền lực.

Vy Vy: Nói thiệt nha. Tao không hiểu tại sao mày quan tâm đến ổng nhiều vậy. Mày ghét ổng thì tránh đi, bớt đau đầu cho cả hai. Sao cứ phải dí vào?

Minh An nhìn tin nhắn. Ngón tay treo trên bàn phím.

Tại vì tao biết ổng là ai.

Tại vì mỗi lần ngồi cùng phòng với ổng, tao nghe câu ổng nói bằng hai giọng, giọng CEO và giọng Kẻ Quan Sát. Tao nhìn ổng gõ sổ tay và tự hỏi ổng đang viết gì — "Test #2"? Ghi chú về tao? Tao muốn vào cùng phòng không phải vì không sợ, mà vì, vì nếu không ở gần ổng, tao không có bằng chứng thêm. Và tao cần bằng chứng. Tao cần biết chắc chắn một trăm phần trăm.

Hoặc, tao chỉ cần cái cớ.

Cô xóa dòng đang gõ. Gõ lại.

Minh An: Kệ đi. Thứ Sáu có họp chiến lược quý. Dodge không được rồi.

Vy Vy: Biết. Tao đã chuẩn bị thuốc an thần cho cả phòng.

Minh An: Haha.

Vy Vy: Tao không đùa.

· · ·

Mười giờ sáng. Pantry tầng tám.

Minh An đang rót nước nóng thì Hoàng Nam lao vào, điện thoại giơ cao, mắt sáng rỡ kiểu vừa phát hiện tin giật gân.

– An! An An An!

– Gì?

– Mày chưa thấy bảng tỉ số à?

– Bảng gì?

Hoàng Nam kéo cô ra khỏi pantry, đi nhanh dọc hành lang, rẽ vào phòng marketing. Góc whiteboard, cái bảng trắng mà bình thường dùng để ghi lịch campaign, đã bị ai đó chiếm dụng.

Minh An nhìn.

Và cô muốn giết Hoàng Nam.

Trên whiteboard, viết bằng marker đỏ, chữ to:

⚡ BẢNG TỈ SỐ, CEO vs. AN ⚡

Tuần 1:

– Họp team content (ch4): CEO bắt bẻ data → An bật "thuê robot cho rồi" → DRAW

– CEO nhìn An 1 giây đi ngang (ch2): CEO ghi điểm uy lực → CEO 1 – 0

Tuần 2:

– Email war (ch8): An Reply All phản bác → CEO rút lại nhận xét → AN 1 – 1

– CEO gửi email "viết lại toàn bộ" → An viết lại nhưng "không phải vì CEO bảo" → AN 2 – 1

– CEO dùng giọng phẳng kết thúc họp, không ai dám cãi → CEO 2 – 2

Tuần 3-4:

– An bị "phân luồng giao thông" tránh CEO → CEO 3 – 2 (thắng kỹ thuật)

TỔNG: CEO 3 – AN 2

TRỌNG TÀI: Hoàng Nam (công tâm, khách quan, đẹp trai)

Ở góc dưới, chữ nhỏ hơn, viết bằng marker xanh:

"Cập nhật mỗi thứ Hai. Nhận cược: chuyển khoản Momo Hoàng Nam."

– Mày... Minh An quay sang Hoàng Nam, mắt nheo, giọng hạ thấp kiểu giọng mà Hoàng Nam, sau một tháng ngồi đối diện cô, đã học được là tín hiệu nguy hiểm. Mày viết cái này?

– Tao không viết. Tao biên tập. Ý tưởng là của cả team marketing.

– Xóa đi.

– Sao xóa? Đây là nội dung truyền thông nội bộ. Tăng engagement. Đúng chuyên ngành tao.

– Xóa. Đi.

Hoàng Nam mở miệng định cãi. Nhưng lúc đó, từ cửa phòng marketing, một giọng quen vang lên.

– Xóa đi Nam. Ngay.

Vy Vy. Đứng ở cửa, tay khoanh trước ngực, mặt HR, loại mặt mà khi Vy Vy bật chế độ đó thì Hoàng Nam biết không nên đùa. Mắt sắc, môi mỏng, lông mày nhướn nhẹ, kiểu "anh muốn tao gửi email cảnh cáo không."

– Vy ơi, đây là —

– Tao đếm đến ba.

– —

– Một.

– Nhưng mà —

– Hai.

Hoàng Nam nhìn Vy Vy. Nhìn Minh An. Nhìn whiteboard. Rồi, với nỗi đau rõ ràng trên mặt, anh cầm cục tẩy bảng, bắt đầu xóa.

Nhưng trước khi nét marker đầu tiên biến mất, Vy Vy rút điện thoại, chụp một tấm.

Minh An quay sang nhìn cô.

– Mày —

– Lưu tư liệu. Vy Vy cất điện thoại, mặt không đổi. HR cần ghi nhận mọi vi phạm nội quy.

– Lưu tư liệu hay lưu drama?

– Hai thứ đó khác nhau à?

Minh An nhìn bạn thân. Bạn thân nhìn lại, mắt lấp lánh kiểu chỉ có Vy Vy mới lấp lánh được, kiểu "tao biết nhiều hơn mày tưởng và tao đang rất vui."

Cô muốn kể. Muốn kéo Vy Vy ra quán cà phê trong hẻm, gọi hai ly bạc xỉu, và nói: "Tao biết CEO là ai rồi. Ổng là Kẻ Quan Sát. Ổng là thằng tao combat hai năm trên Vọng Lâu. Ổng biết tao là Mèo Mất Ngủ trước cả khi tao bước vào công ty. Và tao đang giả vờ không biết mỗi ngày, mệt muốn chết."

Nhưng cô không nói. Vì nói ra là thật. Và thật thì cô phải xử lý. Mà cô chưa biết xử lý kiểu gì.

Nên cô chỉ cười, lắc đầu, quay về bàn.

Bình thường. Mọi thứ bình thường.

· · ·

Buổi chiều trôi qua. Minh An làm việc. Viết content plan mới. Nghiên cứu đối thủ. Trả lời email. Bình thường.

Nhưng trong đầu cô, từ sáng đến giờ, có một dòng chữ chạy liên tục ở nền, như thanh tin tức dưới đáy màn hình tivi, không tắt được:

Thứ Sáu. Họp chiến lược quý. Phòng lớn tầng mười lăm. Toàn bộ team leader. CEO chủ trì. Mày phải present phần content strategy.

Và mày sẽ đứng trước ổng. Nhìn ổng. Biết ổng là Kẻ Quan Sát. Mà không được để lộ.

Cô mở tập tin chiến lược quý. Đọc. Sửa. Đọc lại. Sửa lại. Thêm biểu đồ. Bỏ biểu đồ. Thêm lại biểu đồ khác.

– Mày ổn không? — Hoàng Nam ngó sang, mắt tò mò. Tao thấy mày sửa cái slide đó bốn lần rồi.

– Ổn. Tao chỉ muốn nó hoàn hảo.

– Hoàn hảo cho ai? Cho client hay cho CEO?

Minh An nhìn Hoàng Nam. Ánh mắt sắc, kiểu ánh mắt mà lẽ ra nên dùng cho kẻ thù chứ không phải đồng nghiệp ngồi đối diện.

– Cho bản plan. Bản plan xứng đáng tốt hơn.

Hoàng Nam giơ hai tay đầu hàng, quay lại màn hình.

Minh An nhìn xuống slide. Biểu đồ tăng trưởng Q3. Con số rõ ràng. Luận điểm chặt. Không có chỗ nào để bắt bẻ, cô đã kiểm tra ba lần. Không phải vì sợ CEO. Mà vì, vì nếu đúng ổng là Kẻ Quan Sát, thì ổng sẽ đọc slide này bằng não của người từng phân tích bài viết của cô trên Vọng Lâu hai năm. Ổng biết cách cô lập luận. Biết điểm mạnh. Biết điểm yếu. Biết cô hay dựa vào cảm xúc hơn dữ liệu.

Lần này, mày sẽ không cho ổng bắt được lỗ hổng nào.

Cô mở thêm một tab, kéo dữ liệu đối sánh ngành, đổ vào slide, so sánh, chú thích. Cẩn thận. Kỹ lưỡng. Không phải vì sĩ diện.

Không phải vì sĩ diện, cô nhắc lại trong đầu, rõ ràng, dứt khoát, như thể nhắc đủ lần sẽ thành sự thật.

Bốn giờ chiều, cô hoàn thành bản trình bày. Mười tám slide. Mỗi slide có dữ liệu. Mỗi luận điểm có nguồn. Mỗi đề xuất có kịch bản dự phòng. Chặt đến mức cô tự đọc lại mà thấy mình cũng không cãi được.

Cô lưu tập tin. Tựa lưng vào ghế. Nhìn lên trần.

Ổng sẽ không bắt bẻ được.

Rồi, ở khoảng yên tĩnh giữa hai tiếng gõ phím từ bàn bên, một ý nghĩ nhỏ, lặng, trôi qua:

Nhưng nếu ổng khen, dù chỉ bằng một từ "Thú vị" — thì sao?

Cô cắn môi. Xua ý nghĩ đi. Mở tab mới. Làm việc.

Bình thường.

· · ·

Thứ Sáu. Hai giờ chiều kém mười lăm phút.

Minh An đứng trước gương nhà vệ sinh tầng tám, sửa cổ áo, vuốt tóc, nhìn mặt mình trong gương, kiểu nhìn kiểm tra lần cuối trước khi ra chiến trường.

Điện thoại rung.

Vy Vy: Tao đang ngồi phòng họp rồi. Hàng ghế thứ ba. Tao để ghế trống bên cạnh cho mày.

Minh An: Ok.

Vy Vy: Nhớ nha. Bình tĩnh. Chuyên nghiệp. Đừng bật.

Minh An: Tao biết.

Vy Vy: Và đừng nhìn ổng quá lâu.

Minh An: ???

Vy Vy: Đừng hỏi. Tao có lý do.

Minh An cất điện thoại. Hít thở sâu. Cầm laptop, kẹp nách. Tay phải nắm chặt bạc xỉu đá, vũ khí tinh thần.

Thang máy. Tầng tám. Chín. Mười. Mười một. Mười hai. Mười ba. Mười bốn.

Mười lăm.

Cửa mở.

Hành lang tầng mười lăm, sạch hơn, yên hơn, ánh sáng trắng hơn. Thảm dày hơn. Mùi khác, ít mùi cà phê hơn, nhiều mùi gỗ và da hơn. Tầng của ban lãnh đạo. Tầng của những quyết định đắt tiền và những cuộc trò chuyện nhỏ giọng.

Cô bước dọc hành lang. Phòng họp lớn ở cuối, cửa kính, nhìn xuyên vào bên trong. Đã có người ngồi. Mười, mười hai người. Các team leader từ marketing, sales, kỹ thuật, tài chính. Trịnh Khải ngồi đầu bàn bên phải, suit xám, cà vạt xanh, mỉm cười với ai đó. Vy Vy ngồi hàng ba, ghế trống bên cạnh, mắt nhìn ra cửa, thấy Minh An, gật nhẹ.

Và ở đầu bàn, vị trí chủ trì, một chiếc ghế da đen, quay lưng lại cửa.

Minh An đẩy cửa kính. Bước vào.

Tiếng ồn nhỏ trong phòng, tiếng nói chuyện, tiếng giấy, tiếng laptop mở, dịu đi một chút khi cô vào. Không nhiều. Nhưng đủ để cô biết: mọi người đang chờ.

Cô đi về phía ghế cạnh Vy Vy. Ba bước. Năm bước. Bảy —

Chiếc ghế đầu bàn xoay.

Lâm Quân Dịch ngẩng lên từ sổ tay da.

Mắt chạm mắt.

Hai tuần cô không nhìn thẳng vào đôi mắt đó, hai tuần được "phân luồng giao thông," hai tuần tránh họp, tránh thang máy, tránh hành lang tầng mười lăm. Hai tuần chỉ nhìn thấy anh trong email, trong lịch họp bị dời, trong tiếng bước chân xa trên hành lang mà cô phân biệt được dù mang giày khác.

Và bây giờ, mắt sâu, sắc, phẳng, không biểu cảm. Mắt của CEO. Mắt của Kẻ Quan Sát.

Mày biết tao biết không?

Anh không nói gì. Chỉ nhìn. Một giây, giống hệt cái nhìn ngày đầu tiên. Rồi quay lại sổ tay, bút máy tiếp tục ghi.

Minh An ngồi xuống cạnh Vy Vy. Đặt laptop. Mở tập tin. Tay không run. Mặt không đổi. Tim, tim thì cô không kiểm soát được, nhưng không ai nghe thấy tim cô đập ngoài cô.

Vy Vy nghiêng sang, giọng thì thầm.

– Ổn không?

– Ổn.

– Mặt mày tái lắm.

– Máy lạnh mạnh.

Vy Vy nhìn cô thêm hai giây. Không tin. Nhưng không hỏi thêm.

Từ hàng ghế sau, Hoàng Nam, ngồi lẫn trong đám marketing, điện thoại đã sẵn sàng, nghiêng sang đồng nghiệp bên cạnh, thì thầm đủ to để ba người xung quanh nghe:

– Round 6. FIGHT.

Ch.11/25
2.798 từ