Người thức cùng em tới sáng
Sáu giờ chiều. Tầng mười hai vắng.
Minh Thư tắt máy lúc năm rưỡi, nói "em về trước anh Minh" qua khe cửa hé. Hoàng đi từ năm giờ. Đức Khang đi muộn nhất, sáu giờ kém, ghé phòng QM: "Ông ổn không?" Anh gật. Khang nhìn một giây rồi đi. Không hỏi thêm.
Giờ chỉ còn anh. Đèn phòng anh sáng, còn lại tầng mười hai tối, hành lang, pantry, bàn Thanh Trúc, bàn Hoàng, bàn Đức Khang, bàn cửa sổ. Tất cả tối. Chỉ một đèn.
Ngày xưa, hai đèn.
Anh nhìn ra vách kính. Bàn cửa sổ nằm trong bóng tối, bình xanh rêu mờ nhạt dưới ánh đèn hành lang. Ngày xưa, lúc này, đèn bàn cô vàng. Cô ngồi đó, tóc buộc, vai hơi gù, tay gõ phím, mắt nhìn màn hình. Đèn anh sáng. Đèn cô sáng. Hai đèn, hai người, hai bên vách kính. Im lặng. Mỗi tối.
Anh mở laptop. Bức sáu ba.
Tháng ba, giữa năm đầu tiên:
"Tối nay em ở lại.
Không phải vì chưa xong việc, em xong từ chín giờ. Gửi bản nội dung cho khách lúc tám bốn lăm, chỉnh lại một đoạn lúc chín giờ kém, xong. Đóng tài liệu. Kiểm tra lần nữa. Xong thật.
Nhưng phòng anh vẫn sáng.
Em nhìn qua vách kính, anh ngồi đó, vai nghiêng, tay chống cằm, mắt nhìn màn hình. Không biết anh đang làm gì, duyệt nội dung? Viết chiến lược? Hay chỉ ngồi nghĩ? Nhưng anh ở đó. Đèn anh sáng.
Nên em ở lại.
Em mở một tài liệu cũ, giả vờ đọc. Cuộn lên cuộn xuống. Không đọc gì. Chỉ ngồi. Vì nếu em về, em sẽ về phòng trọ, mở cửa, bật đèn, một mình. Ở đây, dù không nói chuyện, dù cách nhau một tấm kính, em không một mình.
Mười giờ. Anh đứng dậy. Đi ra máy cà phê. Bốn mươi bảy bước. Mười bốn nhịp. Anh pha xong, quay lại, đi ngang bàn em.
– Ý, chưa về à?
– Dạ, em xong rồi. Sắp về.
Anh gật. Đi tiếp. Vào phòng. Đóng cửa.
Em không về. Ngồi thêm một tiếng. Mười một giờ, anh tắt đèn phòng. Ra cửa. Nhìn em:
– Sao vẫn ở đây?
– Dạ... quên giờ.
Anh cười nhẹ. Một bên khóe. Nói:
– Về đi. Khuya rồi.
Em gật. Đứng dậy. Hai người đi ra thang máy cùng nhau. Mười hai tầng. Im lặng. Anh nhìn thẳng, em nhìn xuống. Sảnh: anh đi phải, em đi trái. 'Về cẩn thận.' 'Dạ. Anh cũng vậy.'
Anh không biết em ở lại vì anh. Em không nói. Sẽ không nói. Nhưng tối nào cũng vậy, anh ở thì em ở. Anh về thì em về. Em sống theo nhịp của anh mà anh không hay."
Anh đọc xong. Ngồi im.
"Anh ở thì em ở."
Bao nhiêu đêm? Anh nghĩ. Nghĩ thật, cố nhớ. Đêm nào cô còn ở khi anh ra máy cà phê lần cuối? Nhiều. Rất nhiều. Gần như, mỗi đêm anh tăng ca, cô cũng tăng ca. Anh tưởng cô bận. Tưởng cô chăm chỉ. Tưởng phòng nội dung nhiều việc, ba chiến dịch, khách mới, bản sửa. Tưởng ai cũng ở lại muộn.
Nhưng không. Cô ở lại vì anh.
Cô xong việc từ chín giờ và ngồi thêm hai tiếng. Mở tài liệu cũ giả vờ đọc. Không đọc gì. Chỉ ngồi, vì phòng anh còn sáng. Vì nếu về phòng trọ thì một mình, còn ở đây thì cách anh một tấm kính.
Anh hỏi "chưa về à?", cô nói "sắp về". Nói dối. Nói dối mỗi tối. Và anh tin mỗi tối.
Bức sáu bốn. Tháng năm:
"Đêm nay tăng ca lại. Anh ở. Em ở.
Nhưng hôm nay khác, anh mệt. Em thấy vì anh chống cằm lâu hơn, tay gõ bàn chậm hơn (mười bốn nhịp thành mười một, rồi tám, rồi dừng). Mắt anh nhìn màn hình nhưng không cuộn. Vai trùng.
Mười giờ rưỡi, anh ra pantry. Em đi theo, không phải đi theo, đi lấy nước. Tình cờ. (Không tình cờ.)
Anh đứng trước máy cà phê. Tay đưa lên bấm, dừng. Không bấm. Đứng đó.
Em đứng sau anh. Một bước. Cái khoảng cách quen.
– Anh ơi.
Anh quay lại.
– Muộn rồi. Anh nghỉ đi.
Anh nhìn em. Hai giây. Mắt mệt, nhưng mềm, kiểu mềm anh không có ban ngày, kiểu mềm chỉ có lúc khuya, khi mọi người đi hết, khi anh bỏ quên rằng mình là sếp.
– Ý cũng về đi.
– Dạ. Anh về trước.
Anh gật. Không pha cà phê. Đi về phòng lấy đồ. Em đứng ở pantry, nhìn lưng anh đi xa, bốn mươi bảy bước ngược lại. Đợi anh tắt đèn. Đợi anh ra cửa. Đợi anh đi qua bàn em, nói 'về cẩn thận', rồi đi.
Rồi em tắt đèn. Về. Cùng thang máy, cùng sảnh, cùng chia hai hướng. Như mọi tối.
Nhưng đêm nay, anh nghe em. Anh không pha cà phê. Anh về vì em nói.
Hay vì anh mệt thật?
Em không biết. Nhưng em chọn tin rằng anh nghe em."
Anh nhìn ra ngoài phòng. Tối. Sáu giờ mười lăm, tầng mười hai tối, chỉ đèn anh. Giống mọi đêm cô viết. Giống mọi đêm hai đèn thành một.
Cô nói "anh nghỉ đi" và anh về.
Anh nhớ, không nhớ đêm nào cụ thể, nhưng nhớ kiểu đêm đó. Khuya, mệt, đứng trước máy cà phê, muốn pha nhưng không muốn uống. Và cô ở đó, tiếng cô nhỏ, "anh ơi", giọng mỏng qua pantry hẹp. Cô nói về. Anh về.
Có phải vì cô không?
Anh không chắc. Lúc đó không nghĩ. Nhưng bây giờ nghĩ, những đêm cô nói "anh nghỉ đi", anh đều về. Những đêm cô không nói, anh pha thêm ly nữa, ngồi đến mười hai giờ, một giờ. Không phải vì việc, vì không ai bảo anh dừng.
Cô là người bảo anh dừng.
Bức sáu lăm. Tháng bảy:
"Anh tắt đèn phòng trước em năm phút. Mỗi tối.
Em đếm. Mười giờ bốn lăm, anh đứng dậy. Mười giờ bốn bảy, anh lấy cặp. Mười giờ bốn tám, anh tắt đèn. Mười giờ năm mươi, anh đi ngang bàn em, nói 'về cẩn thận', bước vào thang máy.
Mười giờ năm lăm, em tắt đèn. Lấy túi. Ra sảnh. Đợi thang máy. Một mình.
Năm phút. Em đợi năm phút mỗi tối sau khi anh đi. Không về cùng, vì cùng lên thang máy mười hai tầng, im lặng, rồi chia hai hướng, đau hơn về một mình. Im lặng cạnh anh nặng hơn im lặng không có anh. Vì cạnh anh, em phải giữ. Phải bình thường. Phải nói 'dạ' và 'anh cũng vậy' thay vì những gì em muốn nói.
Nên em đợi năm phút. Để anh đi trước. Để em khỏi đứng cạnh anh trong thang máy mà không được nắm tay.
Năm phút đó, em nghĩ gì? Nghĩ: hôm nay anh có nhìn em không? Có. Hai lần. Một lần ở pantry, một lần khi duyệt bản. Nghĩ: anh có mệt không? Có. Vai anh trùng từ bốn giờ. Nghĩ: mai anh có ở lại không? Có. Vì anh luôn ở lại.
Nghĩ: nếu em chạy xuống bây giờ, xuống mười hai tầng cầu thang bộ, em có kịp gặp anh ở sảnh không?
Không chạy. Không bao giờ chạy. Đợi năm phút. Đi thang máy. Về phòng. Viết thư."
Năm phút.
Cô đợi năm phút mỗi tối để không đi thang máy cùng anh. Vì cạnh anh mà không được nắm tay thì đau hơn không cạnh.
Anh không biết. Anh nói "về cẩn thận" rồi đi, nghĩ cô sẽ về sau ít phút, không nghĩ gì thêm. Không biết cô ngồi lại năm phút nhìn đèn hành lang, nghĩ đến vai anh trùng từ bốn giờ, nghĩ đến việc chạy mười hai tầng cầu thang để kịp gặp anh ở sảnh, rồi không chạy.
Cô muốn chạy. Mỗi tối. Và mỗi tối cô chọn không.
Anh đứng dậy. Đi ra khỏi phòng. Hành lang tối, đèn tự động bật khi có người, ánh trắng nhạt. Bốn mươi bảy bước ra máy cà phê. Anh đếm, lần đầu tiên. Một, hai, ba... bốn mươi bảy. Cô đúng.
Đứng trước máy. Không pha. Nhìn xuống mặt đá, vết cà phê cũ, trầy nhẹ, bụi mỏng. Bao nhiêu đêm anh đứng đây, cô đứng sau anh một bước, và anh không quay lại?
Quay lại. Nhìn hành lang trống. Không có ai đứng sau anh một bước.
Đi về bàn cửa sổ. Đứng đó. Nhìn ghế, ghế nghiêng nhẹ, cô hay ngồi lệch trái. Nhìn bàn, sạch, trống, chỉ bình xanh rêu. Nhìn ra cửa sổ, thành phố, đèn đường, xe chạy, đêm bình thường.
Cô ngồi đây. Hàng trăm đêm. Đợi anh tắt đèn, đợi anh đi ngang, đợi anh nói hai chữ, đợi năm phút, rồi về. Hàng trăm đêm cô ở lại vì anh, và anh nghĩ cô chăm chỉ.
Anh đã nhìn bàn cô bao nhiêu lần khi tăng ca? Nhiều. Nhiều lắm. Nhìn ra vách kính, thấy đèn cô sáng, yên tâm. Không nghĩ vì sao yên tâm, chỉ yên. Biết cô ở đó. Biết mình không tăng ca một mình.
Bây giờ, tăng ca một mình. Đèn cô tắt. Bàn cô trống. Không ai nói "anh nghỉ đi" lúc mười giờ rưỡi. Không ai đợi anh tắt đèn để tắt theo năm phút sau.
Anh đứng ở bàn cô, nhìn ra cửa sổ, nghĩ: từ khi cô đi, anh về sớm hơn. Không có lý do ở lại. Trước đó anh ở đến mười một giờ, mười hai giờ, vì việc, vì quen, vì, vì gì? Vì có đèn bàn vàng phía bên kia vách kính. Vì có ai đó ở lại cùng mà anh không cần hỏi và cô không cần giải thích.
Vì cô.
Cô ở lại vì anh. Anh ở lại, có lẽ, cũng vì cô. Không biết. Không gọi tên. Nhưng khi cô đi rồi, anh về lúc bảy giờ, nấu mì, nghe nhạc, nằm nhìn trần nhà. Không tăng ca. Không ai tăng ca cùng.
Hai người đã ở cạnh nhau hàng trăm đêm. Cách nhau một tấm kính. Im lặng. Không ai nói. Tầng mười hai biết, Gia Hân biết, Đức Khang biết, Thanh Trúc biết, bác bảo vệ tầng trệt chắc cũng biết. Ai cũng biết trừ hai người.
Anh quay lại phòng. Ngồi xuống. Nhìn đồng hồ, bảy giờ hai mươi. Tối rồi. Nên về.
Nhưng anh ngồi thêm. Ngồi thêm một lúc, không lâu, chỉ đủ để hiểu cô đã ngồi thêm bao nhiêu đêm như thế này. Mở tài liệu cũ, không đọc. Nhìn ra vách kính, nhìn bàn tối, nhìn bình xanh rêu mờ trong hành lang.
Mười phút. Rồi tắt đèn. Lấy cặp. Đi ra.
Bốn mươi bảy bước qua hành lang. Thang máy. Mười hai tầng. Sảnh. Ra cửa. Một mình.
Không ai đợi năm phút phía sau.