Tin Nhắn Chưa Gửi
Chương 34: Một thành phố khác
Chương 34

Một thành phố khác

Cô xin nghỉ phép hai ngày, thứ Năm và thứ Sáu.

Gửi email cho HR từ tối thứ Ba, lý do: "việc cá nhân". Ngắn gọn, không giải thích, không cần giải thích, cô còn đủ ngày phép, và ba năm ở đây cô chưa nghỉ quá ba ngày liên tiếp bao giờ. HR duyệt sáng thứ Tư.

Quang Minh biết vì anh nhận thông báo từ hệ thống, trưởng bộ phận luôn được CC khi nhân viên nghỉ. Chiều thứ Tư, anh đi ngang bàn cô, dừng.

— Ý, nghe nói em nghỉ thứ Năm Sáu?

Cô ngẩng lên. Tim nhảy một nhịp, nhẹ thôi, nhưng đủ để cô phải giữ mặt bình thản.

— Dạ, em có việc.

— Đi đâu vậy?

Câu hỏi nhẹ. Giọng bình thường, giọng sếp hỏi nhân viên, giọng người quen hỏi người quen. Không có gì hơn. Nhưng cô vẫn phải nuốt trước khi trả lời.

— Về quê. Mẹ em nhờ chút việc.

Nói dối. Quê cô ở Long An, cách Sài Gòn hai tiếng xe, mẹ cô khỏe mạnh, không có "việc" gì cần hai ngày. Nhưng Quang Minh không biết điều đó, hoặc biết mà không hỏi thêm, vì anh là kiểu người tôn trọng ranh giới, không đào sâu khi người khác không mời. Anh chỉ gật.

— Ừ. Nghỉ ngơi đi. Bản content khách thời trang em gửi trước khi nghỉ nhé.

— Dạ, em gửi chiều nay.

Anh gật lần nữa. Nhìn cô thêm một giây, mắt nâu đậm, bình thản, như đọc gì đó trên mặt cô mà cô không chắc mình đang viết gì. Rồi anh đi. Bước đều, lưng thẳng, về phòng.

Cô nhìn theo. Nghĩ: đây là lần đầu tiên cô nói dối anh. Ba năm, hàng ngàn câu nói, "dạ", "em gửi rồi", "em ổn", nhưng chưa bao giờ nói dối về nơi mình đi. Chưa bao giờ giấu anh một điều cụ thể, có chủ đích.

Về quê.

Long An có đồng lúa, có mẹ, có con đường đất đỏ cô đạp xe hồi nhỏ. Nhưng cô không đi Long An. Cô đi Đà Lạt.

Sáng thứ Năm. Sân bay Tân Sơn Nhất lúc sáu giờ, đông, ồn, đèn sáng trắng, mùi cà phê máy bay và nước hoa duty free. Cô ngồi ở cổng, ba lô nhỏ, áo khoác mỏng gấp trên đùi. Chuyến bay bảy giờ mười lăm, năm mươi phút đến Liên Khương.

Cô mở điện thoại. Tin nhắn từ mẹ: "Con về chưa? Mẹ nấu canh chua." Cô nhìn tin nhắn, mẹ không biết cô không về Long An. Cô trả lời: "Dạ con bận chút, tuần sau con về mẹ nhé." Nói dối thứ hai.

Tin nhắn từ Gia Hân: "Nghỉ vui nha! Mang quà về cho tao." Kèm emoji mặt cười. Gia Hân cũng nghĩ cô về quê. Nói dối thứ ba.

Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn ra cửa kính, máy bay đậu ngoài sân, trời Sài Gòn chưa sáng hẳn, xám xanh, nóng dù mới sáu giờ. Cô nghĩ: mình đang làm gì? Đang bay đi phỏng vấn ở một thành phố khác, giấu tất cả mọi người, giấu mẹ, giấu bạn thân, giấu anh. Giấu vì nếu nói ra, sẽ phải giải thích. Và giải thích nghĩa là phải thừa nhận: cô muốn đi vì anh.

Loa thông báo boarding. Cô đứng dậy, xách ba lô, xếp hàng. Bước qua cửa. Ngồi vào ghế, ghế cửa sổ, hàng mười bảy. Máy bay nhỏ, turboprop, tiếng động cơ ồn hơn bình thường. Cô nhìn ra ngoài, Sài Gòn thu nhỏ dần khi máy bay cất cánh. Những tòa nhà, đường phố, xe cộ, tất cả nhỏ lại, xa đi, mờ dần trong lớp mây mỏng.

Tầng mười hai cũng đang nhỏ lại.

Cô nhắm mắt. Tựa đầu vào ghế. Tai nghe tiếng động cơ, đều, ồn, nhưng bình yên kiểu lạ. Kiểu tiếng ồn che đi mọi suy nghĩ, cho cô năm mươi phút không phải nghĩ gì. Không phải nghĩ đến bản content chưa duyệt, không phải nghĩ đến ánh đèn tầng mười hai, không phải nghĩ đến hình bóng anh sau vách kính. Năm mươi phút treo giữa trời, không thuộc Sài Gòn, chưa thuộc Đà Lạt. Ở giữa. Nhẹ.

Đà Lạt đón cô bằng gió.

Gió lạnh, không phải lạnh cắt da, mà lạnh vừa đủ, lạnh kiểu ôm nhẹ, kiểu kéo áo khoác sát người mà thấy dễ chịu. Mười tám độ. Trời xám nhạt, mây thấp, sương còn vương trên ngọn thông dọc đường từ sân bay vào thành phố.

Cô ngồi trên xe buýt sân bay, loại xe nhỏ, ghế bọc vải, cửa kính hơi mờ. Nhìn ra ngoài: đồi thông, vườn rau, những ngôi nhà mái tôn xen lẫn biệt thự cũ. Khác Sài Gòn. Khác hẳn. Không kẹt xe. Không tiếng còi. Chỉ có tiếng động cơ xe và gió.

Cô xuống xe ở trung tâm, gần hồ Xuân Hương. Đi bộ đến quán cà phê gần chỗ phỏng vấn, hẹn mười giờ, còn một tiếng. Quán nhỏ, tường gạch trần, cửa kính nhìn ra con dốc phủ cây xanh. Cô gọi latte nóng, nóng vì ở đây uống nóng mới hợp, không phải vì viêm họng như ở Sài Gòn. Ngồi góc cửa sổ. Nhìn ra phố.

Phố Đà Lạt buổi sáng thứ Năm: vắng, chậm, yên. Người đi bộ mặc áo khoác, tay cầm ly cà phê mang đi. Một cặp đôi đạp xe trên dốc, cười. Một ông già ngồi trước hiên nhà đọc báo giấy. Sương tan dần khi nắng lên, nắng ở đây không chói, không đốt, chỉ vàng nhẹ, ấm.

Mình có thể sống ở đây.

Ý nghĩ đến tự nhiên, nhẹ nhàng, không kịp phân tích. Cô nhấp cà phê, nóng, đắng nhẹ, mùi thơm sâu. Và lần đầu tiên trong nhiều tuần, cô thấy vai mình hạ xuống. Hàm không nghiến. Mắt không mỏi. Cô chỉ ngồi đó, nhìn phố, uống cà phê, và thở.

Mười giờ. Văn phòng Miền Sương Creative, tầng hai một tòa nhà nhỏ đường Hai Bà Trưng, cách hồ mười phút đi bộ. Cầu thang gỗ, tường sơn trắng, cửa kính lớn nhìn ra đồi phía xa. Bên trong: bàn gỗ dài dùng chung, bốn người đang làm việc, laptop, tai nghe, cốc cà phê. Không ai mặc sơ mi. Không vách kính. Không phòng riêng cho sếp.

Chị Hà, founder, ba mươi lăm tuổi, tóc ngắn, mắt kính tròn, ra đón cô ở cửa.

— Như Ý đúng không? Vào đi em, ngồi thoải mái.

Phỏng vấn không giống phỏng vấn. Giống một cuộc trò chuyện, chị Hà hỏi về kinh nghiệm, về phong cách viết, về quan điểm nội dung. Cô trả lời, tự nhiên, thoải mái hơn cô tưởng. Kể về ba năm ở agency, về chiến dịch mỹ phẩm, về cách cô xây giọng cho từng nhãn hàng. Chị Hà gật, hỏi thêm: "Em nghĩ sao về nội dung chậm? Không viral, không chạy số, chỉ cần đúng người đọc và đọng lại."

Cô nghĩ. Nhìn ra cửa sổ, đồi thông xanh, trời xám nhẹ, yên tĩnh. Rồi nói: "Em nghĩ đó là thứ em đang tìm. Em viết nhanh quá lâu rồi."

Chị Hà cười. Nói: "Chị cũng từ agency ra. Biết cảm giác cháy mỗi ngày mà không biết cháy vì ai." Câu đó chạm cô, chạm sâu hơn chị Hà biết.

Phỏng vấn kéo dài bốn mươi lăm phút. Chị Hà dẫn cô đi một vòng văn phòng, giới thiệu từng người, kể về dự án đang chạy, chỉ ra bàn sẽ là của cô nếu cô nhận việc. Bàn cạnh cửa sổ, lại cạnh cửa sổ, nhưng lần này nhìn ra đồi thông thay vì nhìn vào phòng ai đó qua vách kính.

— Em về suy nghĩ nhé. Không vội. Nhưng chị nói thật: chị muốn em. Profile em đúng thứ chị tìm.

Cô cười. Gật. Nói "dạ, em cảm ơn chị", và lần này cô cười thật. Cười không phải lịch sự, không phải che giấu. Cười vì vui, vui đơn giản, kiểu lâu rồi cô không cười.

Hai giờ chiều. Cô ngồi lại quán cà phê sáng, quán ở góc dốc, cửa kính nhìn ra phố. Gọi thêm ly trà ấm. Ngồi một mình. Mở sổ tay, không phải laptop, không phải điện thoại, mà cuốn sổ nhỏ cô mang theo, loại giấy trắng không dòng kẻ.

Cô viết. Không phải email draft. Không phải "Anh Minh," ở đầu trang. Chỉ viết cho mình:

"Hôm nay em ở một thành phố khác. Mười tám độ. Sương trên ngọn thông. Latte nóng trong quán nhỏ tường gạch. Văn phòng không vách kính. Người ta hỏi em về nội dung chậm, và em nói 'đó là thứ em đang tìm', em nói thật.

Ở đây em thở được. Không phải giả vờ bình thường. Không phải nhìn qua kính mà không dám nhìn thẳng.

Em chưa biết mình sẽ đến đây hay không. Nhưng em biết: ở đây em không đau."

Cô đóng sổ. Nhìn ra phố, nắng chiều vàng nhạt, sương đã tan hết, trời xanh nhạt kiểu chỉ Đà Lạt mới có. Một con mèo vàng đi qua bậc thềm quán đối diện, chậm rãi, không vội.

Cô cũng không vội. Lần đầu tiên trong rất lâu, cô không vội. Không có deadline chiều. Không có email cần trả lời. Không có ai gõ bàn hỏi "xong chưa". Chỉ có ly trà ấm dần nguội, cuốn sổ mở trên bàn, và thành phố mười tám độ bên ngoài cửa kính.

Tối nay cô sẽ ở lại Đà Lạt, đặt phòng nhỏ gần hồ, giường đơn, cửa sổ nhìn ra mái nhà. Sáng mai sẽ bay về Sài Gòn. Thứ Hai sẽ lại vào văn phòng, lại ngồi bàn cạnh cửa sổ, lại nhìn anh qua vách kính. Nhưng cô sẽ khác. Vì bây giờ cô biết, có một nơi khác. Có một bàn cạnh cửa sổ khác, nhìn ra đồi thông thay vì vào phòng anh. Có một cuộc sống khác đang chờ, nếu cô chọn.

Nếu.

Chữ "nếu" vẫn còn. Nhưng nó nhỏ hơn hôm qua. Nhỏ hơn nhiều.

Ch.34/70
1.652 từ