Folder tên "D"
Tối. Tầng mười hai.
Anh không về nhà. Không có lý do ở lại – bản thiết kế đã duyệt, email đã trả, sổ da nâu đã gấp. Nhưng sáu giờ mọi người về, anh vẫn ngồi. Bảy giờ, vệ sinh dọn xong, anh vẫn ngồi. Tám giờ, đèn hành lang chuyển sang chế độ tiết kiệm – vàng nhạt, im – anh vẫn ngồi.
Áo khoác xám treo trên lưng ghế. Màn hình laptop sáng. Tách cà phê nguội từ lúc nào.
Anh mở hộp thư cô.
Tên ở góc trái: *Lâm Như Ý*. Ảnh đại diện nhỏ – tóc buộc, cười nhẹ, áo trắng. Anh không nhìn ảnh lần này. Nhìn thẳng thanh bên trái. Cuộn xuống.
*Clients. Internal. Templates. Archive.*
*D.*
Anh nhìn chữ D. Hít vào. Thở ra.
Bấm vào.
Thư mục mở ra.
Anh nhìn. Nhìn lâu. Không cuộn. Không bấm. Chỉ nhìn.
Một trăm mười email.
Tất cả nằm trong thư mục nháp – chưa gửi. Tất cả. Không một bức nào rời khỏi hộp thư.
Dòng đầu tiên anh thấy – email gần nhất, nằm trên cùng:
*To:* tran.quangminh@...
*Subject: "Tạm biệt anh"*
*Date:* Chủ Nhật, cuối tháng mười
Anh nhìn dòng *To*. Nhìn lại. Đọc chậm, từng ký tự: t-r-a-n-.-q-u-a-n-g-m-i-n-h.
Tên anh. Địa chỉ anh. Email anh.
Cuộn xuống. Email tiếp:
*To:* tran.quangminh@...
*Subject: "Anh cũng vậy"*
Tiếp:
*To:* tran.quangminh@...
*Subject: "12 tầng"*
Tiếp. Tiếp. Tiếp.
Tất cả cùng một người nhận. Tất cả – một trăm mười bức – gửi cho anh. Không bức nào gửi đi.
Tay anh dừng trên bàn phím. Ngón giữa gõ nhẹ vào cạnh laptop – một, hai. Dừng.
Anh cuộn xuống dưới cùng. Email cũ nhất. Bức đầu tiên.
*To:* tran.quangminh@...
*Subject: "Hôm nay anh dạy em dùng mail"*
*Date:* Thứ Năm, tháng bảy – hơn hai năm trước
Anh bấm mở.
Ba dòng.
"Anh Minh,
Hôm nay anh ngồi cạnh em mười phút dạy cách dùng hệ thống thư. Em nghe anh nói nhưng không nhớ hết vì ngồi gần quá. Anh có mùi vải mới giặt và cà phê.
Như Ý"
Ba dòng. Rụt rè. Nhỏ nhẹ. Viết kiểu người mới vào công ty – lịch sự, ngại, chưa biết gì. Nhưng đã có tên anh ở dòng đầu. Đã có mùi anh ở dòng hai.
Anh nhớ. Tháng bảy hơn hai năm trước. Cô mới vào – tóc ngắn hơn bây giờ, đeo kính tròn, nói nhỏ. Anh ngồi cạnh hướng dẫn mười phút. Nói: "Có gì mail anh, đừng ngại." Rồi đi. Không nghĩ gì thêm.
Cô viết email đó tối hôm đấy. Không gửi.
Hơn hai năm trước.
Anh bấm email thứ hai.
"Hôm nay anh sửa bản nội dung em, em nhìn anh gạch chân từ quan trọng hai lần. Em thích cách anh gạch – nét đều, không vội. Em muốn viết được kiểu khiến anh không cần gạch."
Email thứ ba:
"Anh cười với mọi người nhưng khi nói với em anh nói chậm hơn. Chắc vì em mới."
Anh dừng. Đọc lại dòng cuối. "Chắc vì em mới." Cô tự giải thích cho mình – tự tìm lý do bình thường cho thứ cô thấy. Tháng đầu tiên. Tuần thứ ba. Cô đã nhìn anh kỹ đến mức biết anh nói với cô chậm hơn với người khác.
Anh không biết mình nói chậm hơn. Bây giờ vẫn không biết. Nhưng cô biết. Từ tuần thứ ba.
Anh cuộn lên. Không đọc theo thứ tự – mắt lướt, dừng, bấm, đọc, đóng. Lướt tiếp. Như người mở một cuốn sổ dày và không biết đọc từ đâu.
Email tháng mười – nửa năm sau:
"Hôm nay anh mệt rồi, mắt đỏ. Em muốn nói anh về nhưng em là ai mà nói?"
Email tháng mười hai:
"Anh ốm ba ngày. Em đi ngang phòng anh bảy lần. Không dám gõ cửa."
Email tháng hai – gần một năm:
"Em đặt cháo trên bàn anh. Anh nghĩ bạn dọn phòng đặt."
Anh dừng. Email này. Tuần đó – anh sốt, thấy cháo trên bàn, cảm ơn chị lao công. Chị lao công nói không phải mình. Anh quên. Không hỏi thêm.
Là cô. Cả lúc đó cũng là cô.
Cuộn tiếp. Mắt dừng ở tiêu đề: "Anh nhớ ăn tối nhé".
Bấm mở.
"Anh trả lời bốn chữ: 'Ừ. Ý cũng vậy.' Em vui cả đêm. Nấu cơm thật. Chụp màn hình. Em có bệnh không? Bốn chữ mà em vui cả đêm. Bốn chữ mà em nấu cơm.
Nhưng anh gọi tên em. 'Ý.' Ngoài công việc. Lần đầu. Em giữ mãi."
Anh nhìn dòng cuối. "Em giữ mãi." Bốn chữ anh gõ không nghĩ. Bốn chữ cô giữ mãi.
Cuộn. Nhanh hơn. Không đọc hết – chỉ lướt tiêu đề, mở một bức, đọc vài dòng, đóng. Mở bức khác.
"Anh đắp áo cho em. Em tỉnh. Em muốn nắm tay anh. Nhưng em giả vờ ngủ."
Anh dừng hẳn.
Đêm đó. Áo khoác xám. Cô nằm yên – anh đắp, dừng ba giây, đi. Anh nghĩ cô ngủ say. Cả hai lần.
Cô tỉnh.
Cô biết anh đứng đó ba giây. Biết anh nhìn. Biết anh đi. Và cô chọn giả vờ ngủ – vì nếu mở mắt, cô không biết nhìn anh kiểu gì.
Anh nhìn áo khoác xám trên lưng ghế. Tay áo buông. Vải mỏng. Đường may cổ sờn.
Áo này. Áo đắp lên vai cô. Mùi gardenia không phải tưởng tượng. Cô đã ở trong áo này, tỉnh, im, giả vờ ngủ – vì anh.
Cuộn tiếp. Tay run. Anh không nhận ra tay run – chỉ thấy con trỏ hơi lệch khi bấm.
"Em sợ anh thích người khác. Chị Linh hôm nay đến, anh cười nhiều quá."
Chị Linh – bạn đại học. Không có gì. Anh không nhớ hôm nào. Nhưng cô đã đau vì chuyện đó. Đau đến mức viết email lúc một giờ sáng.
"Anh mặc áo xanh nhạt thứ Ba. Em thích nhất màu đó."
Anh có áo xanh nhạt. Đúng. Mặc thứ Ba.
"Anh đi bốn mươi bảy bước từ phòng anh ra máy cà phê. Em đếm."
Bốn mươi bảy bước. Cô đếm bước chân anh.
Anh đóng laptop. Nhanh. Gấp xuống. Hai tay đặt lên mặt bàn – lòng bàn tay úp, ngón tay hơi cong. Ngồi im.
Phòng tối. Đèn bàn sáng vàng. Tiếng máy lạnh chạy đều, thấp, xa. Tầng mười hai – không ai, không tiếng bước chân, không tiếng gõ bàn phím, không tiếng cốc đặt lên bàn.
Một mình.
Anh nhìn ra ngoài qua vách kính. Tầng mười hai tối – đèn hành lang vàng nhạt, bàn ghế im. Góc cửa sổ: bàn trống, ghế nghiêng. Bình xanh rêu – đứng một mình, ánh đèn hành lang hắt vào, xanh rêu đậm, đường viền đồng nhạt lấp lánh.
Bình cô để lại. Bàn cô bỏ đi. Một trăm mười bức thư cô viết cho anh mà anh không biết.
Gần ba năm.
Anh không mở laptop lại. Không đọc tiếp. Không cần – những gì anh đã đọc đủ để anh hiểu. Không phải hiểu hết. Hiểu đủ.
Cô thích anh. Không – cô yêu anh. Gần ba năm. Một trăm mười email. Không gửi bức nào.
Và anh – ba năm – anh biết gì?
Anh biết cô uống nóng. Biết cô không ăn đá. Biết cô xoay bút khi nghĩ, nhìn ra cửa sổ khi mệt, viết bốn tiếng cho mười hai chữ. Biết cô cẩn thận, biết cô giỏi, biết cô hay về trễ.
Anh biết tất cả những thứ đó. Nhưng anh không biết cô yêu anh.
Ba năm anh pha hai ly cà phê mỗi tối mà không hỏi vì sao. Ba năm anh nghiêng ô mà không biết vai mình ướt. Ba năm anh nhắn "Mai gặp" chỉ riêng cô mà nghĩ "bình thường."
Anh ngồi. Hai tay vẫn úp trên bàn. Không cử động. Không vuốt tóc. Không gõ ngón tay. Không đứng dậy.
Tiếng máy lạnh. Tiếng đồng hồ treo tường ngoài hành lang – kim giây, nhịp đều, xa. Tiếng im lặng giữa mọi tiếng.
Anh ngồi cho đến khi đèn hành lang tự tắt.
Đèn hành lang tầng mười hai đặt hẹn giờ – một giờ sáng, tắt. Anh biết vì anh thường là người cuối. Nhưng trước đây, khi đèn tắt, anh đã xong việc, đã đứng dậy, đã đi.
Hôm nay đèn tắt. Anh vẫn ngồi.
Phòng tối. Chỉ còn đèn bàn – vàng, tròn, một vùng sáng nhỏ trên mặt bàn gỗ. Laptop gấp. Sổ da nâu đóng. Tách cà phê nguội. Hai tay anh.
Ngoài phòng – tầng mười hai đen hoàn toàn. Bàn trống góc cửa sổ chìm trong bóng tối. Bình xanh rêu biến mất – không ánh đèn, không thấy nữa. Nhưng anh biết nó ở đó. Như anh biết cô đã ở đó, ba năm, ngay trước mặt anh, mà anh không thấy.
Bảy giờ rưỡi sáng. Ánh nắng sớm xuyên qua cửa kính. Đèn hành lang đã bật lại từ sáu giờ – hẹn giờ tự động. Tầng mười hai sáng, trống, yên.
Tiếng cửa kính tầng mười hai mở. Bước chân – nhẹ nhưng chắc, giày da, nhịp đều. Thừa An.
Ông đi vào. Nhìn quanh – bình thường, vắng, ai cũng chưa đến. Đi ngang phòng Quang Minh – cửa mở, đèn bàn vẫn sáng.
Dừng.
Quang Minh ngồi ở bàn. Cùng quần áo hôm qua – áo sơ mi xanh đậm, xắn tay, cổ hở hai nút. Tóc rối. Mắt đỏ – không sưng, chỉ đỏ, kiểu người không ngủ mà không khóc, hoặc khóc mà không ai thấy.
Thừa An đứng ở cửa. Nhìn. Im ba giây.
– Cậu ở đây cả đêm?
Quang Minh ngẩng lên. Nhìn Thừa An. Không trả lời câu hỏi.
– Anh An.
Giọng khàn. Giọng người không nói gì suốt mười hai tiếng.
– Em cần nghỉ phép.
Thừa An nhìn anh. Nhìn laptop gấp. Nhìn tách cà phê nguội. Nhìn áo khoác xám trên lưng ghế. Không hỏi vì sao. Không hỏi bao lâu.
– Bao lâu?
– Một tuần.
Thừa An gật. Im. Rồi nói, giọng nhẹ:
– Cần gì cứ nói.
Quay đi. Dừng ở cửa – nửa giây. Rồi đi.
Quang Minh ngồi một mình. Nắng sáng hơn. Qua vách kính – góc cửa sổ, bàn trống, bình xanh rêu. Nắng sớm chiếu vào bình, xanh rêu sáng lên, viền đồng lấp lánh.
Anh nhìn bình. Nhìn lâu.
Rồi mở laptop. Mở trình duyệt. Tab mới.
Gõ vào thanh tìm kiếm, chậm, từng chữ:
Đà Lạt.