Tin Nhắn Chưa Gửi
Chương 25: Áo khoác trên vai em
Chương 25

Áo khoác trên vai em

Sáu giờ chiều thứ Năm. Nắng đã tắt sau dãy cao ốc đối diện, nhưng nóng vẫn còn hâm hấp qua cửa kính tầng mười hai.

Cô ngồi trước màn hình, con trỏ chuột nháy giữa dòng thứ mười bốn của bản nội dung resort. Mắt cay, cổ mỏi, và đầu nặng, nặng kiểu thiếu ngủ tích lũy từ đêm qua chưa trả hết. Hai giờ sáng mới ngủ, sáu giờ sáng đã dậy, chín tiếng ngồi một chỗ. Bình xanh rêu cạn từ trưa, cô quên pha lại.

Gia Hân đi qua bàn cô lúc năm rưỡi, nói "tớ về trước, cậu đừng ở lại muộn" — nhưng cô gật rồi quên. Đức Khang cũng đã tắt máy, ghé nói "chào Ý" lúc năm giờ bốn lăm. Tầng mười hai vắng dần, đèn tắt từng cụm, chỉ còn bàn cô và phòng Quang Minh vẫn sáng sau vách kính.

Cô cần sửa xong đoạn mô tả trải nghiệm spa cho deck, phần mình phụ trách, hạn sáng mai, không phải nhiều nhưng đầu cô không quay được nữa. Chữ nhòe trước mắt. Cô cởi kính đặt xuống bàn, dụi mắt bằng mu tay.

Mệt quá.

Không phải mệt vì thiếu ngủ một đêm. Mệt vì cả tuần, pitch resort kéo dài từ thứ Hai, tăng ca liên tục, thứ Tư thức đến một giờ sáng, đêm qua về nhà gần năm giờ sáng mới ngủ được, rồi sáng nay lại vào từ chín giờ. Một tiếng rưỡi ngủ không đủ cho ai. Cơ thể cô nhỏ, chịu đựng kém, và cô biết mình đang cạn.

Cô gục đầu xuống bàn. Chỉ một phút. Trán tựa lên cánh tay gập, mắt nhắm. Nghe tiếng máy lạnh rì rì, tiếng chuột ai đó click lẻ loi phía xa, chắc Hoàng ở phòng thiết kế chưa về. Vai cô chùng xuống. Hơi thở chậm lại.

Cô không định ngủ. Chỉ nghỉ. Một phút.

· · ·

Nhưng không phải một phút.

Khi cô mở mắt, hay đúng hơn, khi cô nhận ra mình đang mở mắt, trời ngoài cửa sổ đã tối hẳn. Đèn bàn cô vẫn sáng, nhưng phần còn lại của tầng mười hai đã chìm trong bóng tối, chỉ đèn hành lang chạy dọc. Cô không biết mình ngủ bao lâu, mười phút? Hai mươi? Cổ mỏi vì tư thế gập.

Rồi cô cảm nhận được.

Nặng. Trên vai. Ấm. Vải mềm, không phải áo cô, không phải khăn, rộng hơn, dài hơn, phủ từ hai vai xuống lưng. Và mùi, mùi nước xả vải quen, pha lẫn chút cà phê rất nhẹ, rất xa, như đã phai đi trong ngày nhưng vẫn còn vương.

Áo khoác.

Cô không mở mắt. Không nhúc nhích. Tim cô đập nhanh lên một nhịp, rồi hai nhịp, rồi cô cắn nhẹ môi dưới để giữ mặt bình thường.

Anh vừa ở đây. Hoặc anh vẫn đang ở đây.

Cô nằm yên. Mắt nhắm. Tai lắng nghe, tiếng bước chân. Giày da, nhẹ, trên sàn gạch. Không xa. Đứng. Không động.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Rồi bước chân đi. Chậm. Xa dần. Qua hành lang, về phía phòng anh.

Cô mở mắt. Không ngẩng đầu. Chỉ hé mắt nhìn ngang, qua cánh tay gập, thấy lưng anh, áo sơ mi trắng nhàu xắn tay, vai hơi rộng, đi thẳng về phòng. Không quay lại.

Anh không biết cô tỉnh.

· · ·

Cô nằm yên thêm một lúc. Không biết bao lâu, có lẽ ba phút, có lẽ năm. Mặt vẫn úp xuống cánh tay, áo khoác vẫn trên vai, mùi vải vẫn quanh cô. Cô hít vào, chậm, sâu.

Áo khoác xám. Cái áo anh hay mặc khi trời lạnh hoặc khi ở lại khuya, cô biết, vì cô đã nhìn anh mặc nó biết bao lần. Gần hai năm trước, đêm đầu tiên cô ngủ gật ở bàn, anh cũng đắp áo này lên vai cô. Lúc đó cô ngủ thật, tỉnh dậy thấy áo, biết là anh, nhưng không nói gì, chỉ gấp lại đặt lên ghế anh sáng hôm sau.

Lần này khác. Lần này cô tỉnh. Cô cảm nhận từng khoảnh khắc, khoảnh khắc vải chạm vai, khoảnh khắc tay anh kéo nhẹ cho áo phủ đều, khoảnh khắc anh đứng lại, ba giây, nhìn cô, rồi đi.

Ba giây đó. Anh đứng đó ba giây, nhìn cô, trước khi bước đi.

Anh nhìn gì?

Cô không biết. Không dám đoán. Nhưng ba giây thì nhiều hơn "đắp áo rồi đi". Ba giây là dừng lại. Là nhìn. Là nghĩ gì đó mà cô sẽ không bao giờ biết, vì cô giả vờ ngủ, và anh không nói.

Cô ngồi dậy. Từ từ. Áo khoác trượt xuống một bên vai, cô đưa tay giữ lại. Vải dày vừa, mềm, xám nhạt pha xanh dưới ánh đèn bàn. Đường may ở cổ áo hơi sờn, anh mặc nhiều, giặt nhiều, nhưng không thay mới. Cô kéo áo lên, ôm vào lòng, không gấp gọn, chỉ ôm, hai tay bao quanh, mặt cúi xuống gần cổ áo.

Mùi nước xả. Cùng loại với lần trước, với hôm đi chung ô, với lần vai anh chạm vai cô ở pantry. Mùi quen thuộc đến mức cô có thể nhắm mắt và thấy anh, không phải hình ảnh cụ thể, mà là cảm giác anh ở gần.

Cô ngồi đó, ôm áo, rất lâu. Đến khi nhận ra mình đang cười, cười nhẹ, không biết từ lúc nào, khóe miệng cong lên trong căn phòng vắng.

Em giả vờ ngủ.

Nghĩ đến đây, cô bật cười thêm lần nữa, rồi nín, sợ anh nghe thấy. Phòng anh cách hai vách kính, đèn vẫn sáng. Anh vẫn ở đó, làm việc, như chưa có gì xảy ra.

Có lẽ với anh, đúng là chưa có gì. Đắp áo cho đồng nghiệp mệt, anh đã làm lần trước, cô biết, có lẽ anh nghĩ đó chỉ là một hành động bình thường. Như mang cà phê, như đặt chai nước, như nhớ cô không uống đá.

Nhưng ba giây. Anh đứng lại ba giây.

Cô bật laptop. Nhìn đồng hồ góc phải: 6:47 chiều. Cô ngủ khoảng bốn mươi phút. Đoạn mô tả spa vẫn chờ, con trỏ vẫn nháy giữa dòng mười bốn.

Cô không sửa ngay. Cô mở một cửa sổ mới, trình duyệt, email, folder D. Nhưng rồi dừng. Không viết ở đây. Về nhà mới viết.

Cô gấp áo khoác, gấp gọn, hai tay vuốt phẳng, đặt lên bàn. Sáng mai sẽ trả. Sáng mai sẽ đặt lên ghế anh trước giờ anh đến, như lần trước, không nói gì.

Nhưng tối nay, cô muốn giữ thêm một lúc.

Cô đeo kính lại, sửa nốt đoạn spa, nhanh hơn tưởng, có lẽ vì đã ngủ đủ một giấc ngắn, có lẽ vì mùi áo anh còn quanh bàn. Bảy giờ mười, cô gửi email hoàn thành phần mình, đóng laptop, bỏ vào ba lô.

Áo khoác. Cô cầm lên. Định gấp lại bỏ vào túi riêng, rồi thôi. Khoác lên vai, nhẹ, như ai đó vừa đặt. Đi ra thang máy, áo rộng thùng thình trên người nhỏ, tay áo dài quá cổ tay.

Đi ngang phòng anh, đèn vẫn sáng, anh ngồi trước màn hình, một tay đỡ cằm. Bóng anh in lên vách kính, lặng lẽ, tập trung, như chưa từng rời chỗ. Cô không dừng. Không gõ cửa. Chỉ đi qua, nhanh, và cảm nhận áo anh trên vai mình, ấm hơn bất kỳ áo khoác nào cô từng mặc.

Trong thang máy, cô nhìn xuống, tay áo dài hơn tay cô mười phân, vải xám phủ tới đầu ngón tay. Cô cuộn tay áo lên, rồi lại thả xuống. Để mặc. Để nó rộng.

· · ·

Chín giờ tối. Phòng trọ. Mưa bắt đầu rơi bên ngoài, lộp bộp trên mái tôn hẻm. Cô đã tắm, đã ăn, đã ngồi trên giường với laptop trên đùi. Áo khoác anh gấp trên ghế cạnh bàn, cô không treo, không cất, chỉ để đó, nhìn thấy là yên.

Folder D. Năm mươi ba.

"Anh Minh,

Hôm nay em ngủ gục ở bàn. Mệt thật, không diễn. Em không biết lúc nào anh đến, chỉ biết lúc em tỉnh thì áo anh đã ở trên vai em rồi.

Em tỉnh. Nhưng em không mở mắt.

Em nghe bước chân anh. Nghe anh dừng lại, ba giây, em đếm, rồi anh đi. Em hít mùi áo anh và giả vờ ngủ tiếp, vì nếu mở mắt, em không biết nhìn anh kiểu gì.

Nhìn kiểu gì cho đúng? Kiểu đồng nghiệp cảm ơn? Kiểu bạn bè? Kiểu người thích anh gần hai năm mà chưa bao giờ nói?

Em không giỏi diễn. Nên em nhắm mắt.

Áo anh vẫn ở đây. Trên ghế phòng em. Em biết sáng mai phải trả, nhưng tối nay em muốn giữ. Chỉ một đêm. Mùi nước xả vải, mùi cà phê cũ, mùi anh. Quen đến mức em sợ, sợ vì em thuộc mùi một người mà người đó không biết.

Anh đứng lại ba giây, anh Minh. Em không biết ba giây đó anh nghĩ gì. Nhưng em sẽ nhớ ba giây đó rất lâu.

Như Ý."

Lưu. Đóng laptop. Nằm xuống.

Mưa ngoài cửa sổ nặng hạt hơn. Cô nhìn sang ghế, áo khoác xám, gấp gọn, nằm im trong ánh đèn ngủ vàng nhạt. Sáng mai cô sẽ dậy sớm, gấp lại lần nữa, đặt lên ghế anh trước tám giờ. Anh sẽ thấy, sẽ biết cô đã mang về, sẽ không hỏi gì, vì anh không hỏi, và cô không giải thích. Giống lần trước. Giống mọi khi.

Nhưng lần này khác. Lần này cô biết mình tỉnh. Biết mình đã chọn nhắm mắt. Biết ba giây đó tồn tại, dù không ai xác nhận, dù có thể chỉ là anh nhìn cô ngủ rồi nghĩ "con bé này lại thức khuya", không hơn.

Nhưng cũng có thể hơn.

Cô nhắm mắt. Mùi nước xả còn phảng phất trong phòng, hay là cô tưởng tượng. Không quan trọng. Tối nay cô ngủ sớm, ngủ ấm, và sáng mai sẽ đặt áo lên ghế anh, sẽ ngồi vào bàn mình, sẽ giả vờ bình thường.

Giả vờ là thứ cô giỏi nhất. Nhưng cũng là thứ khiến cô mệt nhất.

Ch.25/30
1.732 từ