Em đã muốn ôm anh
Ngày đầu tiên nghỉ phép. Anh dậy lúc sáu giờ, sớm hơn ngày đi làm.
Nằm ngửa nhìn trần nhà. Quạt trần đã tắt từ khi nào, chắc anh bấm nhầm trong lúc nửa ngủ nửa thức. Phòng nóng nhẹ, ánh nắng sớm lọt qua rèm vải mỏng, kẻ một đường sáng ngang tường. Tiếng xe máy dưới hẻm, ai đó đi sớm, tiếng động cơ xa dần.
Anh không muốn ở nhà.
Không phải vì nhà chật hay buồn, nhà anh vẫn vậy: gọn, sạch, đủ dùng. Nhưng hộp thư cô nằm trên máy chủ công ty, và máy chủ công ty chỉ kết nối được từ mạng nội bộ. Ở nhà, anh không mở được. Ở nhà, anh chỉ có thể nằm nhìn trần nhà và nghĩ đến mười tám bức thư đã đọc – và chín mươi hai bức chưa đọc.
Đánh răng. Rửa mặt. Mặc áo thun xám, quần dài, giày thể thao. Không phải đồ đi làm, không sơ mi, không xắn tay. Đồ nghỉ phép. Đồ người bình thường đi đâu đó vào buổi sáng thứ gì không ai đếm.
Bảy giờ mười lăm. Đi bộ đến công ty. Mười phút.
Tầng mười hai yên. Bảy giờ hai mươi – quá sớm, chưa ai đến. Đèn hành lang đã bật tự động từ sáu giờ. Máy lạnh chưa chạy hết. Không khí tĩnh, mùi gỗ bàn và sàn nhựa, mùi buổi sáng của văn phòng khi chưa có ai.
Anh đi thẳng vào phòng mình. Không bật đèn. Nắng sớm qua vách kính đủ sáng. Ngồi xuống. Mở laptop. Mở hộp thư cô. Folder D.
Cuộn đến bức mười chín. Tiếp tục.
Bức mười chín. Tháng mười hai – nửa năm sau khi cô vào công ty:
"Hôm nay họp đầu quý. Anh đứng ở bảng trắng vẽ sơ đồ chiến lược. Em ngồi ghế thứ ba từ trái – gần cửa, xa anh. Nhưng lúc anh quay lưng viết, em nhìn vai anh. Vai anh rộng hơn em tưởng. Áo sơ mi xanh nhạt – kiểu áo anh mặc thứ Ba.
Anh viết xong, quay lại, mắt lướt qua phòng. Dừng ở em – nửa giây. Nửa giây thôi. Rồi nhìn tiếp. Em tự hỏi: anh có thấy em không? Hay anh chỉ đếm đầu người?"
Anh đọc. "Anh có thấy em không?" Câu hỏi cô đặt ra cho mình – không cho anh, vì cô không bao giờ hỏi anh. Nửa giây anh nhìn cô trong phòng họp – anh nhớ không? Không. Anh lướt mắt qua mười hai người, đếm ai có mặt, rồi nói tiếp. Nửa giây. Cô giữ nửa giây đó viết thành email.
Bức hai mươi hai. Tháng hai – gần một năm:
"Hôm nay anh đứng gần em ở máy cà phê. Gần hơn mọi ngày – pantry đông, ai cũng chen, anh đứng cạnh em đợi. Khuỷu tay anh chạm cánh tay em. Anh không nhận ra. Em nhận ra ngay.
Em muốn nghiêng đầu vào vai anh. Chỉ nghiêng thôi – không nói gì, không giải thích, chỉ đặt đầu lên vai anh ba giây rồi đứng thẳng lại. Nhưng em không làm. Vì nếu em làm, em sẽ không muốn đứng thẳng lại.
Cà phê xong, anh đi. Em đứng lại ở pantry thêm hai phút. Mùi anh còn trong không khí – nước xả vải, cà phê, và gì đó ấm mà em không gọi tên được."
Anh dừng. Đọc lại đoạn giữa.
"Nếu em làm, em sẽ không muốn đứng thẳng lại."
Cô sợ. Không phải sợ anh từ chối – sợ mình. Sợ ba giây nghiêng đầu sẽ thành mười giây, thành không buông, thành nói ra thứ cô giấu gần một năm. Cô biết giới hạn mình ở đâu – biết rằng nếu chạm, sẽ không dừng được. Nên không chạm.
Pantry tầng mười hai. Cửa hẹp, một người vào phải một người lùi. Anh đã đứng cạnh cô ở đó bao nhiêu lần – rót nước, pha cà phê, chờ nhau đi ra. Mỗi lần anh nghĩ: pantry chật. Cô mỗi lần nghĩ: anh gần quá.
Bức hai mươi tám. Tháng tư – hơn một năm:
"Anh tăng ca khuya. Em cũng ở lại – không phải vì việc nhiều, vì anh ở lại. Mười một giờ anh ra máy cà phê. Em đi theo – giả vờ đi rót nước. Anh đứng đợi máy chạy, tay chống hông, mắt nhắm nhẹ – mệt, nhưng kiểu mệt mà vẫn đẹp.
Em đứng cách anh một bước. Một bước. Em nghĩ: nếu bước thêm một bước, em sẽ chạm vai anh. Nếu chạm vai anh, anh sẽ quay lại. Nếu anh quay lại, em sẽ phải nói gì đó. Và em không biết nói gì.
Nên em đứng yên. Một bước. Cả đêm."
"Một bước. Cả đêm."
Hai câu ngắn nhất trong bức thư. Nhưng anh đọc hai câu đó lâu nhất. Một bước – khoảng cách cô tự giữ. Cả đêm – thời gian cô mang khoảng cách đó theo về nhà.
Anh nhìn ra ngoài qua vách kính. Máy cà phê tầng mười hai – ở đó, góc trái hành lang, đèn xanh nháy nhỏ trong nắng sáng. Anh đã đứng trước máy đó hàng ngàn lần. Tối qua, ba tháng trước, một năm trước, hai năm trước. Bao nhiêu đêm tăng ca anh đứng đợi cà phê, mắt nhắm, tay chống hông – và cô đứng cách một bước?
Bao nhiêu lần anh quay lại, thấy cô, nói "Sao chưa về?" – và nghĩ đó là câu hỏi bình thường?
Bức ba mươi mốt. Tháng sáu – hơn một năm rưỡi:
"Chiều nay em mệt gục trên bàn. Em tỉnh khi có gì đó đặt lên vai em – nhẹ, ấm, mùi quen. Áo anh. Áo khoác xám.
Em tỉnh ngay. Nhưng em giả vờ ngủ.
Em nghe bước chân anh dừng. Ba giây. Anh đứng đó ba giây – em đếm, vì tim em đập mạnh quá nên em đếm nhịp tim thay cho thời gian. Ba nhịp. Ba giây. Rồi anh đi.
Em muốn mở mắt. Muốn nắm tay anh. Muốn nói: 'Ở đây thêm chút được không?' Nhưng nếu em mở mắt, em sẽ khóc. Vì anh tử tế quá. Vì em yêu anh quá. Vì ba giây đó là nhiều nhất em được giữ từ anh – và em không muốn nó kết thúc nhanh hơn.
Nên em giả vờ ngủ. Anh đi. Em ôm áo anh, hít mùi vải – gardenia, hay nước xả, hay gì đó chỉ có ở anh. Nằm thêm mười phút. Rồi dậy. Gấp áo. Đặt lên ghế anh sáng hôm sau trước khi anh đến.
Anh không bao giờ biết em tỉnh."
Anh đặt tay lên bàn. Hai tay úp. Ngón tay cong. Giống đêm qua. Giống tối kia. Giống mỗi lần anh đọc thứ gì quá nặng mà không biết đặt ở đâu trong ngực.
Cô tỉnh.
Anh đã biết từ đêm đọc đầu tiên – đêm kia, bức thư lướt qua, "em tỉnh, em giả vờ ngủ." Nhưng đêm đó anh đọc nhanh, đọc lộn xộn, đọc trong sốc. Bây giờ anh đọc chậm. Từng chữ. Từng nhịp tim cô đếm.
"Ba nhịp. Ba giây."
Cô đếm nhịp tim mình trong lúc anh đứng đó. Ba giây anh dừng – anh nhớ. Cả hai lần. Anh dừng vì cô ngủ đẹp – tóc xổ, vai mỏng, tay nắm bút. Anh dừng vì gì đó giữ chân – không phải ý thức, không phải quyết định, chỉ giữ. Ba giây. Rồi anh bước đi vì nghĩ: cô cần ngủ, đừng làm phiền.
Cô tỉnh. Cô nghe anh dừng. Cô đếm. Cô muốn nắm tay anh. Cô muốn nói "Ở đây thêm chút." Cô không nói – vì nếu mở mắt, cô sẽ khóc.
"Vì ba giây đó là nhiều nhất em được giữ từ anh."
Anh đóng mắt. Ngồi im. Hai tay vẫn úp trên bàn. Ngực nặng – không phải mệt, không phải đau, gì đó ở giữa, gì đó chưa có tên, gì đó giống hối hận nhưng sâu hơn hối hận. Giống nhận ra mình đã đứng cạnh một thứ quý giá ba năm mà chỉ thấy khi nó đi rồi.
Bức ba mươi tám. Tháng bảy:
"Hôm qua em mang áo anh về nhà.
Anh đắp cho em lần thứ hai – lần này ở bàn em, chiều muộn, em mệt gục sau tuần tăng ca. Em tỉnh. Lại tỉnh. Lại giả vờ ngủ. Lại đếm bước chân anh – ba giây, rồi đi.
Em lấy áo khi mọi người về hết. Gấp nhỏ, bỏ vào túi xách. Mang về nhà.
Tối em giặt tay – nhẹ, nước ấm, không vắt mạnh. Phơi trên ban công phòng trọ. Sáng dậy áo khô, em ủi phẳng, gấp đúng nếp, mang đi, đặt lên ghế anh trước tám giờ.
Nhưng đêm đó – trước khi giặt – em ôm áo anh ngủ. Ba mươi phút. Mũi chôn vào cổ áo. Mùi gardenia, mùi nước xả, mùi anh. Em nằm cuộn trên giường hẹp, ôm cái áo khoác xám, và nghĩ: đây là gần nhất em được ở cạnh anh.
Sáng hôm sau em trả áo. Anh cầm, mặc, không hỏi. Bình thường.
Anh không biết đêm qua em đã ôm nó ngủ."
Anh mở mắt. Nhìn lưng ghế – áo khoác xám vẫn ở đó, vắt ngang, tay áo buông. Áo này. Áo cô ôm ngủ ba mươi phút. Áo cô giặt tay bằng nước ấm, ủi phẳng, gấp đúng nếp, trả lại trước khi anh đến. Anh mặc cả ngày mà không biết đêm trước áo ấy nằm trên giường cô, mùi hoa sứ trộn với mùi gối cô.
Anh nắm tay áo – vô thức, kiểu tay tự với ra phía sau. Vải mỏng. Đường may cổ sờn. Áo cũ. Áo anh tưởng chỉ là áo.
Buông. Đứng dậy.
Đi ra ngoài. Hành lang tầng mười hai – đèn trắng, yên, máy lạnh bắt đầu chạy, không ai ngoài anh. Bảy giờ bốn mươi lăm – mọi người sẽ đến trong mười phút.
Máy cà phê. Góc trái hành lang. Đèn xanh nháy.
Anh đứng trước máy. Không bấm nút. Không pha. Chỉ đứng.
Nhìn máy. Nhìn mặt bàn đá – sạch, bóng, phản chiếu đèn trắng trên trần. Nhìn chỗ anh hay đứng – chỗ anh tì khuỷu tay, chờ cà phê, mắt nhắm, tay chống hông. Nhìn chỗ bên cạnh – chỗ cô đứng. Một bước.
Cô đã đứng đây. Bao nhiêu đêm tăng ca, cô đứng cách anh một bước, muốn nghiêng đầu vào vai anh, muốn nắm tay, muốn nói "Ở đây thêm chút." Và không nói. Không nghiêng. Không chạm. Đứng yên. Một bước. Rồi về.
Anh nhìn khoảng trống bên cạnh mình. Khoảng trống hình một người – một người nhỏ, vai hẹp, tóc buộc, bình xanh rêu trong tay. Một người không ở đây nữa.
Tiếng thang máy vọng lên. Ai đó đang đến. Ngày mới bắt đầu.
Anh bấm nút pha cà phê. Một ly. Chỉ một.
Máy chạy, tiếng nước rỉ qua bộ lọc, mùi cà phê lan trong hành lang trống. Anh đợi. Tay phải gõ nhẹ vào mặt bàn đá – một, hai, ba, bốn. Dừng. Không đủ mười bốn nhịp.
Cầm ly. Nóng. Quay về phòng. Đóng cửa.
Ngồi xuống. Không mở laptop. Không đọc tiếp. Nhìn áo khoác xám trên lưng ghế – tay áo buông, vải mỏng, đường may cổ sờn. Áo cô ôm ngủ. Áo anh mặc mà không biết.
Nghĩ: bàn tay cô. Bàn tay muốn nắm anh mà anh không hay. Bàn tay gấp áo đúng nếp. Bàn tay viết một trăm mười bức thư rồi không gửi bức nào.
Ngực nặng. Vẫn nặng. Không biết gọi tên.
Ngoài phòng – tiếng Đức Khang chào Hoàng. Tiếng Minh Thư cười nhỏ. Tiếng ghế kéo. Tầng mười hai sống dậy.
Anh ngồi im. Trong phòng đóng cửa. Một mình. Với áo khoác xám và ly cà phê nóng và chín mươi hai bức thư chưa đọc.