Ván cờ mới
Tạ Cảnh Thâm ngồi trong phòng làm việc, đèn bàn chiếu vàng lên bàn gỗ tối, phần còn lại của phòng chìm trong bóng. Sáu giờ sáng. Thành phố bên ngoài cửa kính mới bắt đầu sáng, bầu trời xám xanh, chưa có nắng.
Trước mặt anh, báo cáo mười hai trang của Lâm Tri Hạ, bản in, đã đọc lần thứ hai.
Lần đầu anh đọc tối qua, khi email đến lúc bốn giờ chiều thứ Sáu. Anh thấy tên cô trong hộp thư giữa ba mươi hai email chưa đọc khác và mở trước, không phải vì cô quan trọng hơn ba mươi hai người kia. Mà vì anh tò mò.
Analyst tháng đầu. Không recommendation. Gửi thẳng cho Partner, bỏ qua bốn cấp.
Hoặc cô ngu, hoặc cô có thứ đáng để đặt cược.
Anh đọc. Mười phút. Rồi đọc lại. Rồi in ra, lấy bút đỏ, gạch chân.
Cô không ngu.
Báo cáo sạch. Logic đi từ dữ liệu đến kết luận, không nhảy cóc, không phóng đại. Hai công ty SPV, bốn mươi ba tỷ chuyển chi phí, EBITDA chênh ba mươi phần trăm. Cô không viết "deal này tệ" hay "Aster đang bị lừa." Cô viết: "Nếu số liệu chính xác, định giá hiện tại chưa phản ánh đúng." Ngôn ngữ kiềm chế, nhưng kết luận sắc.
Và cô đúng.
Cảnh Thâm biết cô đúng, vì anh đã biết trước.
Anh nhấp cà phê đen, đặt cốc xuống. Mở laptop, vào thư mục riêng, mã hóa. Trong đó, bản phân tích của anh về Project Aurora, viết từ ba tháng trước, trước cả khi Phó Duật bắt đầu tiếp cận Vạn Sinh.
Deal Aurora không phải deal biotech đơn thuần. Nó là nước cờ.
Sáu tháng trước, CEO Trình Gia Duy gặp riêng sáng lập Vạn Sinh trong một bữa tối ở khách sạn Lotte. Không ai trong Aster biết, trừ Cảnh Thâm, vì anh trả tiền cho một người ở bộ phận lái xe theo dõi lịch trình CEO. Sau bữa tối đó, Vạn Sinh bất ngờ xuất hiện trong danh sách deal tiềm năng, được VP Hải đẩy lên, được CEO "gợi ý" nên xem xét.
Gợi ý. Trình Gia Duy không bao giờ ra lệnh. Ông ta gợi ý, rồi để hệ thống tự xoay. Ai hiểu thì hiểu. Ai không hiểu thì cũng không cần biết.
Cảnh Thâm hiểu.
CEO muốn deal Aurora thành vì lý do riêng. Không phải lợi nhuận. Có thể là quan hệ cá nhân với sáng lập Vạn Sinh, có thể là tiền ngầm, có thể là quyền lợi bên thứ ba mà Cảnh Thâm chưa đào được. Nhưng chắc chắn một điều: deal này không thuần túy vì Aster.
Và bây giờ, một analyst tháng đầu vừa tìm ra bằng chứng tài chính mà anh đang cần.
Cảnh Thâm đóng laptop. Dựa lưng vào ghế. Nhìn ra cửa kính.
Bầu trời đã sáng hơn. Mặt trời chưa lên, nhưng đường chân trời phía đông bắt đầu có viền cam. Thành phố bên dưới thức dậy: đèn đường tắt dần, xe bắt đầu chạy.
Lâm Tri Hạ.
Anh nghĩ về cô. Không nhiều, chỉ đủ.
Email sửa lỗi mô hình tuần đầu tiên. Anh đã thấy, vì Trưởng nhóm analyst CC cho anh mỗi khi có vấn đề liên quan deal trong danh mục. Lỗi model là chuyện thường. Điều không thường là cách analyst mới sửa: chính xác, không xin phép, gửi thẳng. Anh nhớ đã ghi tên cô vào sổ (sổ thật, không phải file, anh không tin file).
Rồi tầng ba mươi tám, thang máy. Anh nhận ra cô ngay: gầy, quai hàm sắc, mắt sáng kiểu người đang đo lường. Suit rẻ, giày mòn. Nhưng lưng thẳng, không cúi, không tránh nhìn. Cô đứng trong thang máy với anh ba mươi tám tầng mà không nói gì, không cúi chào, không tìm cách bắt chuyện. Chỉ quan sát.
Giống.
Ý nghĩ đó đến lần đầu tiên trong thang máy, và anh gạt đi ngay. Nhưng nó quay lại, ở cuộc họp Aurora, khi cô ngồi ghế cuối bàn, sổ tay mở, bút bi xanh, đọc slide thay vì nghe Phó Duật kể chuyện. Khi cả phòng gật đầu vì câu chuyện đẹp, cô nhìn vào dòng tiền.
Cô ấy nhìn vào dòng tiền.
Mười năm trước, Tạ Cảnh Thâm hai mươi ba tuổi, ngồi trong phòng data một quỹ đầu tư nhỏ, làm việc đến hai giờ sáng, và nhìn vào dòng tiền khi mọi người khác nhìn vào doanh thu. Mentor của anh, Diệp Chính Nghĩa, đã nói: "Con ghi nhớ: doanh thu là câu chuyện, dòng tiền là sự thật." Anh ghi nhớ. Và nó cứu anh, cho đến khi chính Diệp Chính Nghĩa phản bội anh, lấy mọi thứ, để anh bắt đầu lại từ tro.
Chiếc đồng hồ cổ trên cổ tay anh là thứ duy nhất còn lại từ người đó.
Cảnh Thâm nhìn đồng hồ. Dây da nâu sẫm, mòn rìa, mặt tròn nhỏ kim vàng. Mười năm. Anh đeo nó mười năm, không phải vì nhớ, mà vì nhắc. Nhắc rằng người anh tin nhất đã quay lưng. Nhắc rằng không bao giờ cho ai đến quá gần.
Vậy thì cô Lâm là gì?
Quân cờ. Câu trả lời đến nhanh, rõ ràng, logic. Cô có dữ liệu anh cần. Cô đủ giỏi để present trước IC. Cô đủ mới để không thuộc phe nào. Và cô đủ ngoan cường để không sợ vượt cấp.
Quân cờ hoàn hảo.
Anh đứng dậy. Mặc vest, chỉnh cổ tay áo. Lấy tập tài liệu cho cuộc họp sáng. Bước ra hành lang tầng ba mươi tám, thảm dày, đèn vàng, im lặng.
Hành lang tầng ba mươi tám sáng thứ Bảy gần như trống. Chỉ có phòng Cảnh Thâm sáng đèn, và ở cuối hành lang, phòng CEO.
Cảnh Thâm đi ngang phòng CEO. Cửa khép hờ.
– Sáng sớm thế, Cảnh Thâm.
Giọng từ bên trong. Trầm, chậm, kiểu người không cần nói to vì biết ai cũng nghe.
Cảnh Thâm dừng. Nhìn vào.
Trình Gia Duy ngồi sau bàn, tóc bạc chải gọn, vest xanh đậm, cà phê trên bàn. Sáu giờ rưỡi sáng thứ Bảy, và CEO sáu mươi tuổi đã ngồi đây. Không phải vì cần. Vì đây là vương quốc của ông ta, và ông ta không rời ngai.
– Chào ông Trình. Có việc cần xử lý sớm.
Gia Duy nhìn anh. Mắt sắc, đọc nhanh.
– Aurora tiến triển tốt. VP Hải báo cáo IC tuần tới.
Không phải câu hỏi. Là thông báo. Là: tôi biết mọi thứ đang diễn ra, bao gồm cả việc anh quan tâm đến deal này.
– Tôi nghe. Phó Duật chuẩn bị kỹ.
Cảnh Thâm đáp, giọng bình thường. Hai người nhìn nhau qua cánh cửa khép hờ, khoảng cách năm bước. Cuộc trò chuyện nghe như xã giao, nhưng bên dưới từng từ là đo lường.
Gia Duy cười. Nụ cười ấm, kiểu ông nội nhìn cháu giỏi.
– Cảnh Thâm, ta vẫn nói: anh là thứ tốt nhất ta tạo ra ở Aster. Đừng làm ta thất vọng.
– Ông không tạo ra tôi, ông Trình. Ông chỉ cho tôi chỗ ngồi.
Nụ cười Gia Duy không đổi. Nhưng mắt ông ta hơi hẹp lại, nửa giây, rồi trở lại bình thường.
– Ghế nào cũng thuộc về Aster, Cảnh Thâm. Kể cả ghế của anh.
Cảnh Thâm gật. Bước đi. Không quay lại.
Trong hành lang vắng, bước chân anh đều trên thảm. Gương mặt không biểu cảm. Nhưng tay trái anh xoay nhẹ đồng hồ cổ, nhanh hơn bình thường.
Ông ta biết.
Chưa rõ biết cái gì, biết bao nhiêu. Nhưng Trình Gia Duy không nhắc đến Aurora vô cớ. Ông ta đang cho anh biết: tôi đang nhìn.
Cảnh Thâm xuống tầng hai mươi, đi ngang khu văn phòng VP. Hành lang sáng hơn tầng Partner, đèn trắng, bàn mở.
Và gặp Mạn Ninh.
Cô đứng ở quầy nước, cầm cốc trà, mặc áo len cashmere xám, quần đen. Tóc xõa, không trang điểm. Nhìn như vừa đến chứ không phải ở lại từ đêm qua, vì Hứa Mạn Ninh không bao giờ ngủ lại văn phòng. Cô có nguyên tắc của cô.
– Anh Thâm.
Giọng nhẹ, tự nhiên. Hai năm sau chia tay, cô vẫn gọi anh bằng tên, vẫn giữ giọng quen thuộc. Không giận, không đau, chỉ giữ khoảng cách vừa đủ để không ai khó chịu.
– Mạn Ninh. Sớm thế.
– Thông cáo báo chí cho deal Thuận An. Cần duyệt trước thứ Hai.
Anh gật. Cô uống trà, mắt nhìn anh qua vành cốc.
– Nghe nói có analyst mới gửi thẳng cho anh. Cả tầng đang bàn.
Cảnh Thâm không biểu cảm.
– Tầng nào?
– Tầng mười hai, mười bốn, mười lăm. Chắc mai sẽ lên hai mươi.
Cô nói bình thản, không châm chọc. Mạn Ninh cung cấp thông tin, đó là việc của PR Director. Cô biết mọi thứ chảy qua hành lang, mọi tin đồn lướt qua nhà ăn, mọi cái nhìn lệch trong thang máy.
– Cô ấy tên Lâm Tri Hạ, Mạn Ninh nói. Tháng đầu, không recommendation. Cả tầng đặt cược cô ấy nghỉ trong hai tháng.
– Cô theo dõi analyst mới?
– Em theo dõi bất cứ ai liên quan đến anh.
Câu đó có thể nghe như ghen, nhưng Cảnh Thâm biết không phải. Mạn Ninh không ghen. Cô bảo vệ hệ sinh thái xung quanh mình, và Cảnh Thâm vẫn nằm trong hệ sinh thái đó, dù ở vị trí khác so với hai năm trước.
Anh nhìn cô. Vẫn đẹp. Vẫn tinh tế. Vẫn là người hiểu anh nhất ở Aster, vì cô đã sống với phiên bản anh trước khi anh xây xong bức tường.
– Analyst đó có năng lực, Cảnh Thâm nói. Việc chuyên môn.
Mạn Ninh cười nhẹ. Đặt cốc trà xuống.
– Anh vẫn nói vậy mỗi khi có ai khiến anh tò mò.
Rồi cô đi. Bước chân nhẹ, lưng thẳng, mùi hoa hồng nhạt lướt qua.
Cảnh Thâm đứng ở quầy nước một mình. Nhìn cốc trà Mạn Ninh để lại, vẫn còn hơi nóng.
Cô ấy không sai.
Anh tò mò. Về Lâm Tri Hạ.
Nhưng tò mò và quan tâm là hai thứ khác nhau. Anh tò mò về nhiều thứ: một con số bất thường, một đối thủ mới, một nước cờ chưa từng thấy. Tò mò là nghề nghiệp. Quan tâm là xa xỉ phẩm anh đã bỏ lại ở tuổi hai mươi lăm, cùng với mọi thứ khác mà Diệp Chính Nghĩa đã lấy đi.
Cảnh Thâm bước vào thang máy, bấm tầng ba mươi tám. Cửa đóng. Gương phản chiếu: suit đen, sơ mi trắng, gương mặt không biểu cảm. Đồng hồ cổ trên cổ tay trái.
Anh nhìn xuống, qua sàn kính thang máy nhìn thấy mờ mờ tầng dưới. Tầng mười hai ở đâu đó phía dưới, nơi có một bàn cuối góc phải, gần nhà vệ sinh, máy lạnh thổi thẳng.
Quân cờ.
Anh tự nhắc.
Chỉ là quân cờ.
Nhưng khi thang máy dừng ở tầng ba mươi tám và cửa mở, anh không bước ra ngay. Anh đứng thêm một giây, nhìn nút bấm tầng mười hai sáng đèn xanh nhỏ ở bảng điều khiển.
Rồi bước ra. Đi về phòng mình.
Trên bàn, folder Vạn Sinh vẫn mở. Anh ngồi xuống, đóng folder. Lấy sổ tay ra, viết: "IC thứ Ba. Lâm Tri Hạ present. Chuẩn bị phương án nếu CEO phản bác."
Rồi gập sổ. Đặt bút xuống.
Nhìn ra cửa kính. Mặt trời đã lên, ánh sáng vàng nhạt tràn vào phòng, chiếu lên mặt bàn gỗ tối, lên đồng hồ cổ, lên gương mặt anh.
Thú vị.
Một từ. Rồi anh quay lại màn hình, mở email tiếp theo, và tiếp tục công việc.