Phòng Họp Kính
Chương 5: Deal sinh tử
Chương 5

Deal sinh tử

Vạn Sinh Biotech nằm trong một tòa nhà bảy tầng ở khu công nghệ cao, cách Aster bốn mươi phút xe. Tri Hạ chưa từng đến đó, nhưng cô đã đọc về nó suốt ba đêm liền.

Startup công nghệ sinh học. Bốn mươi nhân viên, ba tiến sĩ, một phòng thí nghiệm đạt chuẩn quốc tế. Sản phẩm chính: nền tảng chỉnh sửa gene thế hệ mới, đang ở giai đoạn thử nghiệm lâm sàng. Định giá vòng gọi vốn trước: năm trăm tỷ. Aster Capital đang xem xét rót ba trăm tỷ để dẫn dắt vòng mới.

Đó là Project Aurora. Thương vụ mà Tri Hạ đã xây mô hình riêng hai tuần trước.

Và hôm nay, cô chính thức được tham gia.


Email đến lúc bảy giờ sáng.

"Lâm Tri Hạ, bổ sung vào team Due Diligence tài chính cho Project Aurora. Vai trò: hỗ trợ phân tích. Báo cáo cho Senior Associate Ngô Thành. Cuộc họp đánh giá sơ bộ: 14:00, phòng họp 20-A."

Tử Mặc gõ bàn cô năm phút sau.

– Mày vào team Aurora rồi hả? Nghe nói deal này lớn lắm. Phó Duật đang dẫn.

– Tôi biết.

– Cậu ấy dẫn mọi deal biotech từ năm ngoái. Lãnh thổ của cậu ấy.

Tri Hạ nhìn email, rồi nhìn bảng tính đã xây, bản mô hình riêng, lưu trong thư mục mã hóa. Con số ba mươi phần trăm định giá quá cao vẫn nằm yên ở ô kết quả.

– Tôi biết.


Phòng họp 20-A rộng gấp đôi phòng 15-B. Bàn dài, mười tám ghế, ba màn hình treo tường. Ánh sáng vàng nhạt thay vì trắng lóa, tầng hai mươi trở lên, đến đèn cũng khác.

Tri Hạ đến sớm mười phút. Chọn ghế cuối bàn, gần cửa. Mở sổ tay, đặt bút sẵn.

Người đến dần. Senior Associate Ngô Thành, sếp trực tiếp của cô trong deal này, đàn ông ba mươi lăm, dáng mập, hay cười nhưng mắt luôn tính toán. Hai associate khác. Một analyst đợt trước Tri Hạ, tên Khánh, im lặng và cẩn thận.

Phó Duật đến đúng giờ. Bước vào, gật đầu chào, ngồi giữa bàn. Hôm nay anh ta mặc suit xanh than, cà vạt bạc, trông như sắp lên sân khấu hơn là đi họp. Anh ta mở laptop, nói với Ngô Thành:

– Tài liệu Vạn Sinh tôi đã cập nhật đêm qua. Slide bốn có chỉnh lại doanh thu dự phóng theo kịch bản mới.

Ngô Thành gật, mắt nhìn màn hình.

Một phút trước giờ họp, cửa phòng mở thêm lần nữa.

Và phòng thay đổi.

Không phải thay đổi vật lý. Đèn vẫn vàng, máy lạnh vẫn chạy, slide vẫn hiện trên màn hình. Nhưng mọi người ngồi thẳng hơn. Ngô Thành cất nụ cười. Phó Duật ngước lên từ laptop, mắt sắc lại.

Tạ Cảnh Thâm bước vào, im lặng, và ngồi ở ghế cuối phòng, không phải đầu bàn, không phải giữa. Cuối. Như một khán giả, không phải diễn viên.

Nhưng không ai trong phòng coi anh là khán giả.

Anh không mang tài liệu. Không mở laptop. Chỉ ngồi, hai tay đặt trên mặt bàn, mắt nhìn phía trước. Đồng hồ cổ trên cổ tay trái, vẫn chiếc dây da sẫm đó.

Tri Hạ ngồi cách anh bốn ghế. Cô không nhìn sang. Nhưng cô cảm nhận được sự hiện diện của anh rõ ràng như cảm nhận nhiệt độ trong phòng vừa giảm hai độ.


Phó Duật đứng lên, bắt đầu.

– Vạn Sinh Biotech. Vòng gọi vốn tiếp theo, Aster dẫn dắt. Mục tiêu: ba trăm tỷ cho ba mươi lăm phần trăm cổ phần. Đây là slide tổng quan.

Anh ta thuyết trình mười lăm phút. Vẫn giỏi. Vẫn biết cách biến số thành câu chuyện. Vạn Sinh không chỉ là startup, nó là "cơ hội thế hệ trong ngành công nghệ sinh học châu Á." Công nghệ chỉnh sửa gene của họ, theo Phó Duật, có tiềm năng cách mạng hóa điều trị bệnh hiểm nghèo. Thị trường hàng chục nghìn tỷ. Lợi nhuận dự kiến trong năm năm: gấp bốn lần vốn.

Phòng họp gật gù. Ngô Thành ghi chép. Các associate nhìn slide với ánh mắt háo hức.

Tri Hạ không ghi chép. Cô đọc slide.

Slide bảy: doanh thu dự phóng. Cô nhìn kỹ. Năm thứ nhất hợp lý. Năm thứ hai cũng vừa. Nhưng năm thứ ba nhảy vọt, doanh thu tăng gấp bốn, chi phí chỉ tăng bốn mươi phần trăm. Giả định: "đột phá thương mại hóa công nghệ."

Giả định.

Cô lật sang slide tám: dòng tiền. Đây là chỗ cô đã thấy bất thường trong mô hình riêng. Dòng tiền hoạt động âm ba năm liên tiếp, nhưng tổng dòng tiền vẫn dương nhờ... dòng tiền tài chính. Nghĩa là: công ty chưa kiếm được tiền từ hoạt động chính, nhưng vẫn sống nhờ vay nợ hoặc gọi vốn liên tục.

Bơm tiền vào để trông có vẻ khỏe mạnh. Kinh điển.

Cô muốn nói. Ngón tay siết chặt bút. Nhưng cô nhìn quanh: không ai có vẻ thấy vấn đề. Ngô Thành đang gật đầu. Phó Duật đang mỉm cười. Cả phòng đang nghe câu chuyện đẹp về cơ hội thế hệ.

Và cô mới là analyst tuần thứ ba, ngồi ghế cuối, không ai biết tên.

Chưa đủ. Cần thêm dữ liệu.

Cô nuốt câu hỏi xuống. Ghi vào sổ: "Dòng tiền hoạt động vs. tài chính, verify. Nợ xấu?" Gạch chân hai lần.

Phó Duật kết thúc. Phòng vỗ tay nhẹ. VP Nguyễn Hải, chủ deal Aurora, nói vài câu khen ngợi, lên kế hoạch due diligence trong hai tuần. Phân công: Phó Duật dẫn chiến lược, Ngô Thành dẫn tài chính, analyst, Tri Hạ và Khánh, chạy mô hình và kiểm tra sổ sách.

Cuộc họp tan.

Người ta đứng dậy, nói chuyện. Phó Duật bắt tay VP Hải, cười nói gì đó khiến ông ta gật đầu hài lòng. Ngô Thành bước ra hành lang gọi điện thoại.

Tri Hạ đóng sổ tay, đứng lên.

Và trong khoảnh khắc cô quay người về phía cửa, mắt cô chạm phải mắt Tạ Cảnh Thâm.

Anh vẫn ngồi ở ghế cuối phòng. Không đứng dậy, không nói chuyện với ai. Chỉ ngồi, hai tay vẫn đặt trên bàn. Và anh đang nhìn cô.

Không phải ánh nhìn lướt qua. Không phải ánh mắt vô tình. Anh nhìn cô theo cách mà người ta nhìn một dòng số bất thường trong báo cáo, tập trung, tĩnh lặng, đang xử lý thông tin.

Hai giây.

Rồi anh gật nhẹ. Cùng cái gật như trong thang máy đêm đó. Nhẹ, ngắn, không ai khác nhận ra.

Tri Hạ gật lại. Bằng bản năng, không kịp nghĩ.

Rồi cô bước ra khỏi phòng.


Tầng mười hai. Chín giờ tối.

Tri Hạ ngồi ở bàn mình, đèn tầng đã tắt một nửa. Khánh đã về. Tử Mặc đã về. Trần Minh đã về từ sáu giờ.

Cô mở bảng tính, không phải bản giao cho team, mà bản riêng. Mô hình Aurora phiên bản hai. Lần này cô không chỉ dùng dữ liệu công khai. Trong quá trình due diligence, cô đã được truy cập hồ sơ tài chính nội bộ của Vạn Sinh. Và cái cô thấy khiến cô ngồi thẳng lưng lên.

Dòng tiền hoạt động không chỉ âm. Nó âm nhiều hơn con số trong bản tóm tắt. Vạn Sinh đã giấu một phần chi phí nghiên cứu bằng cách chuyển sang tài khoản công ty con ở nước ngoài, kỹ thuật kế toán không hẳn vi phạm pháp luật, nhưng khiến bức tranh tài chính trông sáng hơn thực tế rất nhiều.

Không phải họ tệ. Họ giấu.

Tri Hạ nhìn con số. Đổi giả định, chạy lại. Kết quả không thay đổi.

Cô lưu bảng tính. Đóng laptop. Dựa lưng vào ghế.

Trần nhà trắng. Đèn huỳnh quang vo ve. Bên ngoài, thành phố vẫn sáng, nhưng cô không nhìn ra cửa sổ.

Cô đang nghĩ.

Về dòng tiền. Về ba trăm tỷ sắp được rót. Về Phó Duật và câu chuyện đẹp anh ta kể cho cả phòng nghe. Về VP Hải đang gật đầu hài lòng. Về Ngô Thành đang phân công mà không hỏi cô nghĩ gì.

Và về ánh mắt của Tạ Cảnh Thâm, người ngồi cuối phòng, không nói gì, nhưng nhìn cô như đang đợi cô thấy thứ không ai khác thấy.

Anh ấy biết?

Cô không trả lời được câu hỏi đó. Chưa.

Nhưng cô biết một điều: mô hình đang nói. Và cô phải nghe.

Tri Hạ mở lại laptop, mở bảng tính, và bắt đầu đào sâu.

Ch.5/5
1.457 từ