Kế hoạch cuối cùng
Thứ Hai. Mười giờ sáng. Phòng IC tầng ba mươi tám.
Tri Hạ nhận tin nhắn lúc chín rưỡi: "IC họp bất thường. 10h. Tầng 38." Từ VP Hải, người phụ trách điều tra. Giọng văn khẩn, không giải thích, kiểu tin nhắn của người đang bị cuốn vào thứ gì đó ngoài tầm kiểm soát.
Cô lên thang máy. Tim đập, nhưng mặt bình thản. Ba ngày kể từ đêm ở căn hộ tầng ba mươi hai, ba ngày kể từ nụ hôn trong hành lang mà cô vẫn chưa biết gọi là gì. Anh không nhắn tin nhiều. Chỉ hai lần: một lần hỏi cô đã nộp báo cáo thẩm định chưa, một lần gửi "Thứ Hai." Không giải thích. Cô hiểu.
Hôm nay là ngày anh kích hoạt.
Phòng IC đầy đủ tám thành viên. Bàn oval dài, ghế da nâu, đèn trắng, rèm kéo kín. Không khí khác phiên IC tuần trước: tuần trước là tấn công, hôm nay là phản công, và mọi người trong phòng đều biết.
CEO ngồi đầu bàn, áo vest xám, gọng kính mỏng, mặt bình thản kiểu người đã thắng và đang chờ xem kẻ thua có chấp nhận kết quả không. VP Hải ngồi bên trái CEO, sổ tay mở, bút sẵn. Phó Duật ngồi giữa bàn, mắt nhìn thẳng, không biểu cảm, kiểu người đã chọn phe mà không ai biết phe nào. Bốn thành viên IC còn lại: Giám đốc pháp lý Trần Văn Quốc, Giám đốc vận hành Nguyễn Thị Bích Ngọc, Giám đốc đầu tư Lê Hoàng Phúc, Giám đốc tài chính Đỗ Minh Trí. Mỗi người một vẻ: Quốc nghiêm, Bích Ngọc thận trọng, Hoàng Phúc trung lập, Minh Trí gần CEO.
Tri Hạ ngồi cuối phòng, ghế nhỏ dọc tường, không có chỗ ở bàn oval. Cô ở đây vì VP Hải mời với tư cách "nhân viên hỗ trợ tài liệu điều tra." Không có quyền phát biểu. Chỉ nghe.
Cửa mở. Cảnh Thâm bước vào.
Cô không thấy anh ba ngày. Ba ngày mà anh gầy hơn, hoặc cô tưởng anh gầy hơn vì lần gặp trước ở hành lang căn hộ, trong ánh đèn ấm, anh trông khác. Bây giờ, dưới đèn trắng IC, vest đen, sơ mi trắng, cà vạt xám, anh trông như người đi dự phiên tòa. Mặt bình thản. Lưng thẳng. Mắt sắc, kiểu sắc mà cô nhớ từ ngày đầu tiên ở phòng họp 15-B.
Anh không nhìn cô. Không nhìn ai. Đi thẳng đến ghế dành cho mình, đối diện CEO, hai đầu bàn oval.
Ngồi xuống. Đặt cặp tài liệu lên bàn. Mở, gọn, từng động tác chính xác như đã luyện trước.
CEO nhìn anh. Khóe miệng nhích, nhẹ, kiểu cười của người đang xem quân cờ đi nước cuối.
– Cảnh Thâm yêu cầu phiên IC đặc biệt để trình bày bằng chứng phản bác, VP Hải nói, giọng đều, trung lập, kiểu giọng của người cố gắng không đứng về phe nào. Theo quy chế IC, thành viên bị đình chỉ có quyền yêu cầu một phiên trình bày trong vòng ba mươi ngày. Đề nghị các thành viên lắng nghe.
CEO gật nhẹ, kiểu gật cho phép.
– Mời anh, VP Hải nói.
Cảnh Thâm đứng dậy. Không vội. Không chậm. Chính xác.
– Cảm ơn IC đã cho tôi cơ hội trình bày, anh nói, giọng trầm, đều, mỗi chữ rõ ràng. Tôi sẽ nói ngắn gọn, vì bằng chứng nói thay.
Anh mở cặp tài liệu. Lấy ra bốn bản sao. Phát cho VP Hải, Trần Văn Quốc, Bích Ngọc, và Hoàng Phúc. Không phát cho CEO. Không phát cho Minh Trí.
Anh biết ai đáng phát.
Cô nhìn từ cuối phòng. Tay nắm trên đùi.
– Phiên IC trước, anh tiếp, CEO trình bày ba hợp đồng tư vấn giữa tôi và Phương Đông Capital, kèm nhân chứng. Tôi đã chứng minh tôi có bằng chứng ngoại phạm cho cả ba ngày ký hợp đồng. Hôm nay, tôi đi sâu hơn: vào chính bằng chứng.
Anh lật trang. Bảng so sánh dấu thời gian, in rõ, cột trái là thời gian CEO trình bày, cột phải là thời gian thực.
– Hợp đồng thứ nhất: ngày ký ghi trên tài liệu là mười hai tháng ba. Nhưng thông tin tạo tập tin cho thấy tài liệu được tạo vào ngày mười hai tháng sáu, đúng năm ngày trước phiên IC trước. Hợp đồng thứ hai: tương tự, tạo mười ba tháng sáu. Hợp đồng thứ ba: tạo mười ba tháng sáu, cùng ngày.
Im lặng trong phòng. Trần Văn Quốc lật trang, đọc kỹ, mắt nhíu. Bích Ngọc nhìn CEO, rồi nhìn xuống tài liệu. Hoàng Phúc gật nhẹ, kiểu gật của người đang bị thuyết phục.
– Ngoài ra, Cảnh Thâm tiếp, cả ba tài liệu được tải lên hệ thống nội bộ từ cùng một địa chỉ IP, thuộc mạng nội bộ Aster, thông qua tài khoản Admin_IT02. Tôi không có quyền truy cập tài khoản này. Chỉ ba người trong Aster có: bộ phận IT, giám đốc vận hành, và CEO.
Câu cuối rơi vào phòng như viên đá rơi xuống mặt hồ tĩnh. Gợn sóng lan ra, im lặng, nhưng mọi người đều nghe.
Bích Ngọc nhìn CEO. Ánh nhìn khác, không còn trung lập, có gì đó dao động. Trần Văn Quốc đặt tài liệu xuống, khoanh tay, mặt nghiêm.
Hoàng Phúc lên tiếng trước:
– Dữ liệu này anh lấy từ đâu?
– Bộ phận IT xác nhận qua nhật ký truy cập hệ thống. Tôi có bản sao đối chiếu, trang ba trong tài liệu.
Hoàng Phúc lật, đọc. Gật.
VP Hải nhìn CEO. Chờ.
CEO ngồi yên suốt phần trình bày. Không phản ứng. Không nhíu mày, không cười, không ghi chép. Chỉ ngồi, lưng thẳng, tay đặt trên bàn, nhìn Cảnh Thâm bằng đôi mắt sắc sau gọng kính mỏng. Kiểu nhìn của người đang nghe nhưng không bị bất ngờ, vì đã biết trước mọi thứ mà đối phương sẽ nói.
Cảnh Thâm kết thúc. Ngồi xuống. Mặt bình thản. Đã xong phần mình.
Im lặng kéo dài mười giây. Mười lăm.
CEO đứng dậy. Chậm. Từ tốn. Cài nút vest, vô thức, kiểu người đã đứng dậy phát biểu hàng nghìn lần.
– Cảm ơn Cảnh Thâm, ông nói, giọng ấm, chậm, không một vết nứt. Trình bày rất rõ ràng. Như mọi khi.
Dừng. Nhìn quanh bàn. Từng người, từng đôi mắt.
– Tôi có vài điều muốn nói.
Ông đi quanh bàn, chậm, tay chắp sau lưng. Bóng ông phản chiếu trên mặt bàn gỗ, dài, mỏng.
– Thứ nhất: dấu thời gian. Đúng, tài liệu được tạo tháng sáu. Vì tôi yêu cầu bộ phận pháp lý sao chép lại bản gốc sang định dạng mới cho phiên IC. Bản gốc giấy đã được giao cho VP Hải khi bắt đầu điều tra. Việc sao chép tạo ra dấu thời gian mới là bình thường.
Anh ấy có chuẩn bị.
Tri Hạ ngồi yên. Bụng co. Cô nhìn Trần Văn Quốc, thấy ông gật nhẹ, kiểu gật không phải đồng ý mà là "hợp lý về mặt kỹ thuật." Giải thích CEO đưa ra có thể đúng, có thể sai, nhưng đủ hợp lý để gieo nghi ngờ.
– Thứ hai: IP và tài khoản Admin_IT02, CEO tiếp. Bộ phận IT đã xác nhận với tôi rằng tài khoản này được sử dụng cho nhiều mục đích hành chính, không chỉ bởi ba người anh Cảnh Thâm nêu. Bất kỳ nhân viên cấp cao nào cũng có thể yêu cầu IT tải tài liệu lên hệ thống nội bộ thông qua tài khoản này.
Ông đang mở rộng danh sách nghi phạm. Làm loãng bằng chứng.
Cảnh Thâm ngồi yên. Mắt không nhíu. Mặt bình thản. Nhưng Tri Hạ thấy tay anh trên đùi, dưới bàn, siết nhẹ. Cô thấy vì cô đang tìm, vì cô biết anh giấu gì ở đâu.
CEO dừng ở giữa phòng. Quay về phía IC.
– Và thứ ba, ông nói, giọng nhẹ hơn, gần thì thầm, kiểu giọng mà mọi người phải nghiêng người để nghe. Anh Cảnh Thâm nói bằng chứng của tôi bị giả mạo. Tôi hỏi ngược: bằng chứng của anh ấy, ai kiểm chứng? Anh ấy lấy dữ liệu IP, dữ liệu dấu thời gian từ hệ thống IT. Nhưng ai bảo đảm dữ liệu đó không bị chỉnh sửa trước khi anh ấy in ra?
Im lặng nặng. Câu hỏi treo giữa phòng, sắc, chính xác, kiểu câu hỏi không cần trả lời vì bản thân nó đã gieo mầm nghi ngờ.
Ông không cần chứng minh mình đúng. Ông chỉ cần chứng minh anh ấy có thể sai.
Cảnh Thâm đứng dậy.
– Tôi đề nghị kiểm chứng độc lập. Bên thứ ba, không thuộc Aster, truy cập hệ thống IT và xác minh.
CEO mỉm cười, nhẹ và ấm, kiểu cười của ông chủ nhà mời khách uống trà.
– Đề nghị hợp lý. Nhưng mất thời gian. Và trong thời gian chờ, quyết định đình chỉ vẫn có hiệu lực. Đó là quy chế IC, điều mười bốn, khoản ba: "Trong thời gian điều tra, mọi biện pháp tạm thời được duy trì cho đến khi có kết luận cuối cùng."
Ông dùng chính quy chế của IC.
Cảnh Thâm nhìn CEO. Mắt sắc. Nhưng Tri Hạ thấy, trong nửa giây, mắt anh không sắc mà mệt. Kiểu mệt của người biết mình đang chơi đúng bàn cờ nhưng đối thủ viết luật.
VP Hải lên tiếng:
– Tôi đề nghị biểu quyết. Hai phương án: một, chấp nhận bằng chứng phản bác và dỡ bỏ đình chỉ ngay. Hai, tiếp tục điều tra với kiểm chứng độc lập, đình chỉ duy trì.
Biểu quyết. Tám thành viên. CEO có quyền phá hòa nếu 4-4.
Tri Hạ nhìn quanh bàn. Đọc mặt, đọc mắt, đọc tay. Cách cô học từ anh.
Phương án một, dỡ bỏ đình chỉ:
Trần Văn Quốc giơ tay. Mặt nghiêm. Ông tin bằng chứng dấu thời gian.
Bích Ngọc giơ tay. Chậm. Mắt nhìn xuống bàn, kiểu người không muốn nhìn CEO khi phản đối ông.
Hoàng Phúc giơ tay. Không chần chừ.
Phó Duật giơ tay. Mắt nhìn thẳng. Không nhìn Tri Hạ. Không nhìn ai. Chỉ giơ tay, và giữ.
Bốn phiếu.
Phương án hai, tiếp tục điều tra:
VP Hải. Minh Trí. Hai thành viên IC còn lại mà Tri Hạ không nhớ tên, vì họ là những người luôn bỏ phiếu theo hướng gió thổi, và hướng gió hôm nay từ phía CEO.
Bốn phiếu.
Hòa bốn bốn.
CEO đứng dậy. Chậm. Cài lại nút vest. Nhìn quanh phòng, từng người, từng đôi mắt, kiểu nhìn của người đang ghi nhận ai đứng ở đâu, và sẽ nhớ.
– 4-4. Theo quy chế, Chủ tịch IC có quyền phá hòa. Tôi chọn phương án hai. Tiếp tục điều tra. Đình chỉ duy trì.
Ngắn gọn. Lạnh tanh. Không giải thích, không biện minh. Vì CEO không cần biện minh cho quyền lực của mình. Ông có quyền. Ông dùng quyền. Xong.
Im lặng nặng trĩu. Máy lạnh rì rì. Đèn trắng. Mùi giấy, mùi cà phê nguội từ ly ai đó trên bàn.
Cảnh Thâm ngồi yên. Mười giây. Nhìn tài liệu trên bàn, bốn bản sao anh phát ra, bốn bản sao mà ba người đã đọc, đã tin, nhưng không đủ.
Rồi anh đứng dậy, gọn gàng. Không giận, không thất vọng nhìn thấy được. Đóng cặp tài liệu. Cài nút vest.
Nhìn quanh phòng. Từng người.
– Tôi hiểu.
Hai chữ. Giọng đều, trầm, kiểu giọng mà Tri Hạ đã nghe hàng trăm lần, nhưng lần này khác. Lần này nó có trọng lượng của người đang nói lời cuối, ở một nơi mà anh đã gắn bó mười năm, với những người mà anh đã từng tin.
Anh quay lưng. Đi ra cửa. Bước đều, lưng thẳng, vai không sụp. Mở cửa, bước ra, cửa đóng nhẹ sau lưng.
Không nhìn lại.
Tri Hạ ngồi ở ghế cuối phòng. Không ai nhìn cô. Mọi người đang thu dọn tài liệu, đứng dậy, ra về, mắt tránh nhau, kiểu mắt của những người vừa tham gia cuộc bỏ phiếu mà họ biết không hoàn toàn công bằng.
Phó Duật đi ngang ghế cô. Dừng một giây. Không nói gì. Chỉ nhìn, ngắn, rồi đi tiếp. Ánh nhìn đó nói: tôi đã cố.
VP Hải thu sổ tay, đi ra không nhìn ai. Trần Văn Quốc dừng ở cửa, quay lại nhìn ghế CEO đã trống, thở dài nhẹ, rồi đi.
CEO ra cuối cùng. Đi ngang Tri Hạ. Dừng.
– Tri Hạ, ông nói, giọng ấm. Suy nghĩ xong chưa?
Câu hỏi về đề nghị VP. Ba ngày. Ông cho ba ngày và hôm nay là ngày thứ ba.
Cô nhìn ông. Thẳng.
– Em từ chối ạ.
CEO nhìn cô. Lâu. Không ngạc nhiên, không giận. Chỉ ghi nhận, kiểu ghi nhận của người đánh dấu tên ai đó vào danh sách khác, danh sách không phải đồng minh.
– Được, ông nói. Và đi.
Cô ngồi lại một mình trong phòng IC trống. Bàn oval, ghế da, đèn trắng. Mùi nước hoa nhạt của ai đó còn sót lại, mùi giấy in, mùi cà phê nguội.
Anh thua.
Không phải thua vì sai. Thua vì người viết luật cũng là người chơi cờ. Bằng chứng anh đưa ra đủ mạnh để thuyết phục bốn người, nhưng không đủ mạnh để vượt qua quyền phá hòa của người đứng đầu. Và CEO biết điều đó, biết từ đầu, nên ông để phiên IC diễn ra, để Cảnh Thâm trình bày, để mọi người nghe, rồi dùng quy chế mà chính ông soạn để kết thúc.
Trò chơi công bằng trên sân người khác.
Cô đứng dậy. Ra cửa. Mở, bước vào hành lang tầng ba mươi tám.
Hành lang kính. Nắng chiều xuyên qua, vạch sáng rơi trên sàn đá, kẻ thành những ô vuông dài. Cuối hành lang, thang máy.
Và ở giữa hành lang, Cảnh Thâm.
Anh đang đi, lưng thẳng, bước đều, cặp tài liệu trong tay. Bóng anh dài trên sàn, bóng của vest đen và vai thẳng, bóng của người vừa thua mà không gục.
Cô đứng ở đầu hành lang. Nhìn anh đi. Không gọi. Không chạy theo. Chỉ đứng, và nhìn, và nhớ.
Lưng thẳng. Bước đều. Như ngày đầu tiên cô thấy anh ở phòng họp 15-B.
Nhưng hôm nay khác. Hôm nay anh đi ra, không phải đi vào. Hôm nay hành lang kính không phải đường đến phòng họp mà là đường rời đi. Và ánh nắng chiều rơi trên vai anh không phải ánh sáng quyền lực mà là ánh sáng cuối ngày.
Anh đến thang máy. Bấm nút. Đợi.
Rồi, trước khi cửa mở, anh quay lại.
Nhìn cô. Từ cuối hành lang, qua ánh nắng vạch trên sàn, qua khoảng cách hai mươi bước. Mắt sắc, nhưng có thứ gì đó mềm hơn, thứ mà chỉ cô nhìn ra vì chỉ cô được phép nhìn gần.
Không gật. Không cười. Không vẫy. Chỉ nhìn, nửa giây, rồi quay đi.
Thang máy mở. Anh bước vào. Cửa đóng.
Hành lang trống. Nắng vẫn rơi trên sàn. Vạch sáng vẫn kẻ ô vuông dài. Nhưng bóng anh đã mất.
Tri Hạ đứng đó. Lâu. Nhìn hành lang trống và nghĩ: đây là anh thua. Lần đầu tiên cô thấy anh thua, và nó không giống như cô tưởng. Không có giận dữ, không có nước mắt, không có lời thề sẽ trở lại. Chỉ có lưng thẳng và bước đều, và hai chữ "tôi hiểu" nói bằng giọng không run.
Và đó là cách người mạnh thua: yên lặng, đứng thẳng, rồi đi.
Cô hít thở. Sâu. Rồi bước đi, dọc hành lang, về phía thang máy, về phía tầng hai mươi lăm, về phía bàn làm việc, về phía bảng tính và con số và cuộc chiến chưa kết thúc.
Vì anh thua không có nghĩa là họ thua. Anh chọn cách chơi theo luật IC, và luật IC thuộc về CEO. Nhưng ngoài IC còn có cách khác. Bằng chứng vẫn ở đó. Dấu thời gian vẫn ở đó. IP vẫn ở đó. Và bốn người đã bỏ phiếu cho anh, bốn người đã nhìn thấy sự thật, bốn người sẽ nhớ.
Chưa xong.
Thang máy xuống. Tầng hai mươi lăm. Cửa mở. Sàn quen, hành lang quen, mùi giấy in quen.
Cô bước ra. Đi thẳng đến bàn. Mở máy tính. Mở bảng tính.
Tay không run. Mắt khô.
Vì khóc là xa xỉ mà cô không có thời gian cho. Và Tạ Cảnh Thâm không cần nước mắt của ai. Anh cần người tiếp tục chiến đấu khi anh không còn ở trong tòa nhà.
Và cô vẫn ở đây.