Nước cờ của VP Lưu
VP Lưu không phải người vội vàng.
Ông đợi đúng hai tuần sau vụ HR, khi mọi người đã quên, khi Tri Hạ bắt đầu cảm thấy an toàn trong team Thuận An. Rồi ông ra tay.
Không phải trực tiếp. VP Lưu chưa bao giờ trực tiếp.
Phó Duật nhận cuộc gọi lúc bảy giờ tối thứ Hai. Không phải từ máy công ty. Số riêng.
– Duật à. Có rảnh không? Chú muốn trao đổi chút.
VP Lưu ngoài công việc nói chuyện giọng miền Trung nhẹ, thân thiện, kiểu người quen cách biến lời đe dọa thành lời khuyên của bậc cha chú.
Phó Duật ngồi trong xe ở hầm đỗ tầng B2, chưa nổ máy. Anh biết cuộc gọi này sẽ đến, chỉ không biết khi nào.
– Dạ, chú nói.
– Chú theo dõi deal Thuận An. Cháu làm tốt phần chiến lược, ai cũng thấy. Nhưng chú muốn hỏi thẳng: cháu có thấy mình đang bị... kẹt không?
Im lặng.
– Kẹt là sao, chú?
– Cô Lâm Tri Hạ. Cháu biết cô ấy vào team Thuận An bằng cách nào. Tạ Cảnh Thâm kéo cô ấy vào sau khi cô ấy phá deal Aurora, bỏ qua chain of command, bỏ qua cháu, bỏ qua tất cả mọi người. Bây giờ cô ấy ngồi cùng bàn với cháu, làm cùng deal. Cháu nghĩ cô ấy ở đó vì giỏi, hay vì ai đó muốn cô ấy ở đó?
Phó Duật nhìn vô lăng. Tay anh nắm nhẹ rồi buông.
– Cô ấy giỏi thật, chú.
– Chú không nói cô ấy dở. Chú nói: nếu Tạ Cảnh Thâm tiếp tục nâng cô ấy, cháu sẽ bị kẹt ở VP mãi. Cháu là con nhà Phó, cháu giỏi, nhưng Partner thì chỉ có mấy ghế. Nếu ghế đó dành cho người của Cảnh Thâm, cháu nghĩ cháu ngồi ở đâu?
Im lặng dài hơn.
VP Lưu không nói thêm. Ông biết khi nào nên dừng. Để câu hỏi tự hoạt động trong đầu người nghe.
– Cháu hiểu ý chú. Nhưng cháu không muốn chơi kiểu đó.
– Chú không bảo cháu chơi kiểu nào. Chú chỉ nhắc: trong deal Thuận An, nếu phần phân tích tài chính của cô Lâm có điểm yếu, cháu nên chỉ ra. Đó là trách nhiệm chuyên môn, không phải chính trị.
Phó Duật không trả lời. VP Lưu cười nhẹ trong điện thoại.
– Thôi, khuya rồi. Chú không giữ cháu nữa. Lái xe cẩn thận.
Cuộc gọi tắt. Phó Duật ngồi trong xe thêm năm phút, nhìn cột bê tông hầm đỗ xe. Rồi nổ máy, lái đi.
Anh không đồng ý với VP Lưu. Nhưng anh cũng không từ chối.
Thứ Tư. Phòng họp tầng hai mươi lăm. Họp tiến độ deal Thuận An.
Cảnh Thâm không có mặt, đang ở cuộc họp khác với Hội đồng. Lê Hoàng điều hành, nhưng thực tế ai cũng biết: khi Partner vắng, VP cao nhất trong phòng nắm quyền.
VP cao nhất trong phòng: Phó Duật.
Bốn người quanh bàn. Lê Hoàng, Thanh Trúc, Phó Duật, Tri Hạ. Tri Hạ trình bày phần phân tích tài chính vòng rà soát đầu tiên, bảng tính trên màn hình, ba kịch bản, mỗi kịch bản một trang.
Cô nói rõ ràng, đi thẳng vào số. Hòa vốn hai mươi sáu tháng, không phải mười tám. Biên lợi nhuận gộp mười tám phần trăm, thấp hơn ngành ba điểm. Chênh lệch giữa kịch bản lạc quan và bi quan: một trăm hai mươi tỷ.
Thanh Trúc gật. Lê Hoàng ghi chép.
Phó Duật ngồi im suốt bài trình bày, bút xoay giữa hai ngón tay. Khi Tri Hạ dừng, anh mới lên tiếng.
– Cô Lâm, cho tôi hỏi. Con số hai mươi sáu tháng hòa vốn, cô lấy từ đâu?
Giọng bình thản, lịch sự. Không khiêu khích. Nhưng Tri Hạ nhận ra ngay: đây không phải câu hỏi để hiểu. Đây là câu hỏi để thách thức.
– Dữ liệu vận hành của bốn bệnh viện mới nhất Thuận An mở trong ba năm qua. Em tính trung bình có trọng số theo quy mô.
– Trung bình có trọng số. Nhưng hai trong bốn bệnh viện đó ở tỉnh, hai ở thành phố. Chi phí vận hành, thu hút bệnh nhân, hoàn toàn khác. Cô có tách riêng không?
Tri Hạ nhìn anh. Phó Duật nhìn lại, mắt tĩnh, không có vẻ thù địch. Chỉ có sự chính xác lạnh.
– Có. Bệnh viện tỉnh hòa vốn trung bình ba mươi mốt tháng. Thành phố: hai mươi hai. Em dùng trọng số sáu mươi phần trăm cho thành phố vì kế hoạch mở rộng tập trung vào đô thị lớn.
– Kế hoạch mở rộng của ban lãnh đạo Thuận An. Nhưng ban lãnh đạo Thuận An cũng nói hòa vốn mười tám tháng. Cô tin dữ liệu lịch sử hơn kế hoạch của họ, nhưng lại dùng kế hoạch của họ để phân bổ trọng số. Không mâu thuẫn sao?
Phòng im. Thanh Trúc nhìn qua nhìn lại giữa hai người. Lê Hoàng dừng bút.
Tri Hạ hít vào nhẹ. Phó Duật đúng. Không hoàn toàn, nhưng đủ để tạo nghi ngờ. Anh đã đọc kỹ phần phân tích của cô và tìm ra đúng chỗ yếu nhất: cô dùng dữ liệu lịch sử để bác bỏ giả định lạc quan của Thuận An, nhưng lại dùng kế hoạch mở rộng của chính Thuận An để phân bổ trọng số. Hai nguồn khác nhau, một bị bác bỏ, một được tin. Logic không sai, nhưng dễ bị bắt bẻ.
– Anh Duật nói đúng. Em nên tách thêm một kịch bản dùng tỉ lệ mở rộng trung bình ngành thay vì kế hoạch Thuận An. Em sẽ bổ sung.
Phó Duật gật. Không cười, không khen. Chỉ gật.
– Một điểm nữa. Biên lợi nhuận gộp mười tám phần trăm, thấp hơn ngành. Nhưng ngành ở đây cô so với mốc nào? Bệnh viện tư toàn quốc, hay chỉ chuỗi lớn trên năm cơ sở?
– Toàn quốc.
– Chuỗi lớn thường có biên thấp hơn vì chi phí quản lý tập trung cao hơn. Nếu chỉ so với chuỗi, mười tám phần trăm có thể ngang ngành, không phải thấp hơn.
Tri Hạ không trả lời ngay. Cô nghĩ. Anh có lý. Và anh biết anh có lý, vì anh đã chuẩn bị trước khi vào phòng họp này.
Anh ta không ngẫu hứng. Anh ta đã đọc phần của mình và chuẩn bị phản bác.
– Em sẽ chạy lại với mốc so sánh chuỗi lớn. Nếu kết quả khác, em cập nhật.
Phó Duật gật lần nữa. Dựa lưng ra ghế. Xong.
Cuộc họp tiếp tục. Lê Hoàng phân việc tuần sau. Thanh Trúc nhận phần pháp lý. Tri Hạ nhận phần cập nhật mô hình. Phó Duật nhận phần chiến lược giá.
Bình thường. Chuyên môn. Không ai nói gì sai.
Nhưng khi ra khỏi phòng họp, Tri Hạ biết: cuộc họp vừa rồi không phải tranh luận chuyên môn. Là Phó Duật đánh dấu, trước mặt team, rằng phân tích của cô có lỗ hổng. Không phải vì anh muốn deal tốt hơn. Mà vì ai đó nhắc anh rằng cô là mối đe dọa.
Câu hỏi của Phó Duật đúng. Điều đó khiến nó nguy hiểm hơn.
Nhà ăn tầng sáu. Trưa thứ Năm.
Tử Mặc ngồi đối diện Tri Hạ, đũa gắp rau nhưng không ăn. Mặt nghiêm, kiểu hiếm khi thấy.
– VP Lưu đang xây liên minh chống mày.
Tri Hạ nhìn anh.
– Phó Duật.
– Không chỉ Phó Duật. Ngô Thành cũng đang nghiêng về phía VP Lưu, dù anh ta chuyển email cho mày tuần trước. Trần Minh thì khỏi nói. VP Hải im lặng nhưng ông ấy là người CEO, nên mặc định ông ấy không ở phía mày.
– Tôi không có phía nào.
Tử Mặc đặt đũa xuống. Nhìn cô, mắt không cười.
– Mày có phía rồi, Tri Hạ. Từ lâu rồi. Mày chỉ chưa chịu nhìn.
Im lặng. Tiếng bát đĩa va nhau từ bàn bên cạnh.
– VP Lưu đang dùng Phó Duật để chặn mày. Không phải chơi bẩn, mày hiểu không? Phó Duật không cần chơi bẩn, nó giỏi thật. VP Lưu chỉ cần khơi đúng chỗ: ego. Phó Duật không chịu đứng sau ai, đặc biệt là analyst vào sau nó hai năm.
Tri Hạ ăn cơm. Nhai chậm. Nuốt.
– Phó Duật hỏi đúng trong cuộc họp hôm qua. Tôi có lỗ hổng trong phân tích.
– Đúng. Nhưng timing quan trọng hơn nội dung. Nó hỏi khi Cảnh Thâm vắng, trước mặt team, để mọi người thấy mày chưa chắc chắn. Nếu nó muốn cải thiện model, nó nhắn riêng cho mày. Nó chọn hỏi công khai.
Tri Hạ dừng đũa.
Cô nhớ lại cuộc họp. Phó Duật chờ cô trình bày xong mới hỏi. Lịch sự, chính xác, không có gì sai về mặt chuyên môn. Nhưng Tử Mặc nói đúng: nếu mục đích là cải thiện, anh ta gửi email. Anh ta chọn phòng họp, khi Partner vắng, khi hai analyst khác ngồi đó nhìn.
Chính trị không phải nói sai. Chính trị là nói đúng, vào đúng lúc, trước đúng người, để đạt mục đích khác với mục đích trên bề mặt.
– Mày cần cẩn thận, Tri Hạ. VP Lưu không đánh trực tiếp nữa, vụ HR thất bại rồi. Bây giờ ông ấy dùng người khác. Và Phó Duật là vũ khí hoàn hảo, vì nó có lý do chính đáng: chuyên môn.
Tri Hạ uống nước. Đặt cốc xuống.
– Tôi hiểu.
– Mày định làm gì?
Cô nhìn ra cửa kính nhà ăn. Nắng chiều xiên qua, rọi vào sàn gạch trắng. Mấy analyst bàn bên đang cười đùa, bình thường, nhẹ nhàng, kiểu người không phải lo ai đang nhắm vào mình.
– Tôi không biết. Nhưng tôi biết một điều: chỉ giỏi chuyên môn thì không đủ.
Tử Mặc nhìn cô lâu. Rồi gật.
– Cuối cùng thì mày cũng hiểu.
Tối. Phòng làm việc tầng hai mươi lăm. Tri Hạ ngồi trước laptop, nhưng không mở bảng tính.
Cô mở email. Đọc lại chuỗi trao đổi từ tuần trước: VP Lưu gửi đơn khiếu nại lên HR, Ngô Thành chuyển tiếp, HR gọi cô lên, Cảnh Thâm can thiệp. Rồi tuần này: Phó Duật phản bác phân tích, Tử Mặc cảnh báo.
Mỗi sự kiện riêng lẻ đều có lý giải vô hại. VP Lưu phản hồi quy trình. Phó Duật hỏi chuyên môn. Ngô Thành chuyển tiếp email. Nhưng xâu lại, cô thấy một bức tranh: có người đang cố gắng chặn cô, không phải bằng một đòn, mà bằng mười đòn nhỏ, liên tục, từ nhiều hướng.
Và cô chỉ có một cách phòng thủ duy nhất: Tạ Cảnh Thâm.
Nhưng mình không muốn phòng thủ bằng ai khác.
Cô đóng email. Mở bảng tính. Chạy lại mô hình với mốc so sánh chuỗi bệnh viện lớn, như Phó Duật gợi ý. Kết quả: biên mười tám phần trăm ngang ngành, không thấp hơn.
Phó Duật đúng.
Cô sửa mô hình. Thêm kịch bản thứ tư với tỉ lệ mở rộng trung bình ngành. Chạy lại. Kết quả không thay đổi nhiều, nhưng phân tích chặt hơn.
Nếu muốn không ai bắt bẻ được, phải không có gì để bắt bẻ.
Nhưng cô biết: dù phân tích hoàn hảo, chính trị không đánh vào số. Chính trị đánh vào người. Và cô, Lâm Tri Hạ, chưa bao giờ học cách đánh lại.
Cô nhìn màn hình. Con số xếp hàng gọn gàng, logic, minh bạch. Thế giới trong bảng tính đơn giản: đúng hoặc sai, lãi hoặc lỗ. Thế giới ngoài bảng tính thì không.
Mình phải học chơi.
Không phải chơi bẩn. Nhưng phải biết luật. Phải biết ai đang chơi gì, vì sao, và nước tiếp theo là gì. Phải biết khi nào cần nói, khi nào cần im, khi nào cần để người khác nhìn thấy mình thắng.
Tri Hạ đóng laptop. Tắt đèn. Đứng dậy.
Ở bên ngoài cửa kính, thành phố sáng đèn. Tầng ba mươi tám phía trên, phòng thứ ba từ trái, có lẽ vẫn sáng.
Cô không nhìn lên. Đi về phía thang máy, một mình, trong hành lang vắng.
Cuộc chơi vừa thay đổi. Và lần này, cô không được phép chỉ đứng nhìn.