Bữa tối với sói
Thiệp mời đến bằng email nội bộ, thiết kế sang trọng, nền đen chữ vàng: "Aster Capital, Annual Dinner. Trân trọng kính mời quý đồng nghiệp."
Tử Mặc đọc xong, tặc lưỡi.
– Bữa tối hàng năm. Tất cả mọi người đều được mời, từ intern đến CEO. Nghe hay, nhưng thực ra là một bài thi. Ai ngồi bàn nào, nói chuyện với ai, uống bao nhiêu ly, mặc gì, khen ai, nhìn ai, đều được ghi nhớ.
– Tôi phải đi?
– Mày phải đi. Analyst mới mà vắng mặt thì tuần sau cả tầng mười hai bàn tán.
Nhà hàng ở tầng bốn mươi hai của một khách sạn trung tâm. Trần cao, đèn chùm pha lê, bàn tròn mười người phủ khăn trắng, dao nĩa bạc xếp đều. Cửa kính từ sàn đến trần, thành phố phía dưới sáng rực.
Tri Hạ mặc váy đen duy nhất cô có, mua giảm giá hai năm trước. Đơn giản, sát eo, dài quá gối. Giày đen gót thấp, tóc buộc thấp. Không trang sức, ngoài đồng hồ điện tử rẻ tiền mà cô đeo từ thời đại học.
Cô đến sớm mười lăm phút. Đứng ở cửa, nhìn vào phòng tiệc.
Bàn VIP ở giữa: CEO Trình Gia Duy ngồi chính giữa, hai bên là các Partner già. Cảnh Thâm ngồi cách CEO hai ghế, đối diện VP Hải. Mạn Ninh ngồi cạnh Cảnh Thâm, áo dạ hội xanh đậm, tóc uốn sóng nhẹ, cười nói với Partner bên cạnh như thể cô sinh ra trong không gian này.
Bàn analyst ở gần cửa bếp. Xa nhất có thể khỏi trung tâm.
Tri Hạ đi đến bàn của mình. Khánh, Trần Minh, mấy analyst khác đã ngồi, cầm ly nước, nói nhỏ. Khi cô ngồi xuống, Khánh nhìn sang rồi nhìn đi. Trần Minh giả vờ không thấy.
Tử Mặc ngồi bàn associate, bàn kế bên, quay lại nháy mắt với cô. Bình tĩnh.
Cô gật nhẹ.
CEO Trình Gia Duy đứng lên phát biểu lúc bảy giờ rưỡi.
Ông mặc vest xám đậm, cravat xanh navy, tóc bạc chải gọn. Khi ông đứng, cả phòng im. Không phải vì ai ra lệnh, mà vì thói quen, phản xạ, bản năng của những người biết ai trả lương mình.
– Một năm nữa qua. Aster vẫn đứng vững, vẫn dẫn đầu, vẫn là nơi mà người giỏi nhất muốn đến, và người giỏi hơn muốn ở lại.
Giọng ông ấm, chậm, hài hước vừa đủ. Ông kể chuyện cũ: deal đầu tiên ba mươi năm trước, khi Aster chỉ là căn phòng bốn người, vốn vay mượn, và ông tự tay gọi điện cho từng nhà đầu tư.
Cả phòng cười đúng chỗ. Vỗ tay đúng lúc.
Tri Hạ quan sát. Không phải bài phát biểu. Cô quan sát mắt ông.
Mắt CEO quét phòng trong khi miệng kể chuyện vui. Chậm, có chủ đích, dừng ở từng bàn một giây rồi trượt qua. Ông biết ai ngồi đâu, ai cạnh ai, ai cúi mặt, ai ngẩng đầu. Cô từng thấy kiểu nhìn này ở chợ quê, khi bà bán cá nhìn sạp hàng của mình: không phải ngắm nghía, mà kiểm kê.
Ông ta đang đếm quân.
Ánh mắt ông dừng ở bàn Cảnh Thâm lâu hơn một nhịp. Cảnh Thâm nhìn lại, mặt không biểu cảm, ly rượu vang đỏ cầm nhẹ trong tay phải. Hai người nhìn nhau qua phòng tiệc như hai con sói nhận ra lãnh thổ của nhau.
Rồi CEO cười, quay lại bài phát biểu, kể chuyện đùa về lần đầu thua lỗ.
Cả phòng cười. Cảnh Thâm cũng cười, nhẹ, đúng mức.
Bữa tối bốn món. Khai vị, salad, cá, thịt bò. Tri Hạ ăn, nhưng mắt nhìn bàn VIP.
Cảnh Thâm và Mạn Ninh ngồi cạnh nhau, tự nhiên như thể đó là vị trí mặc định. Cô nghĩ: có lẽ trước đây, khi họ còn yêu nhau, họ luôn ngồi cạnh nhau ở những bữa tối như thế này. Bây giờ chia tay hai năm rồi, nhưng vẫn ngồi đó, vì Aster không có nhiều ghế, và mọi người đã quen nhìn họ ở cạnh nhau.
Mạn Ninh nói gì đó, Cảnh Thâm nghiêng đầu nghe. Anh gật. Cô cười. Đẹp. Hai người đẹp cạnh nhau, thế giới giàu có quanh họ, ánh đèn vàng rọi xuống tóc cô sáng bóng.
Tri Hạ nhìn xuống đĩa. Cắt miếng cá, ăn, nhai.
Gì vậy?
Cô không biết gọi tên cảm giác vừa lướt qua. Không phải ghen. Cô không có quyền ghen, và cũng không có lý do. Chỉ là một thứ gì đó khó chịu, nhẹ, thoáng qua, kiểu nhìn thấy ai đó thuộc về một thế giới mà mình đứng ngoài. Không phải đau. Là nhận ra khoảng cách.
Cô uống nước. Quay lại nói chuyện với analyst bàn mình. Khánh đang kể chuyện đùa. Cô cười theo, dù không nghe rõ.
Chín giờ. Phần tự do, cocktail.
Mọi người đứng dậy, di chuyển, cầm ly, nói chuyện. Bàn VIP tan ra thành nhóm nhỏ. Partner gặp Partner, VP gặp VP. Analyst đứng gần tường, cầm ly nước cam, cố gắng trông tự nhiên.
Tri Hạ đứng gần cửa kính, nhìn thành phố. Cô không giỏi mấy chuyện này: nói chuyện phiếm, cười đúng lúc, khen đúng người. Cô giỏi bảng tính. Bảng tính không cần cô cười.
– Cô Lâm.
Cô quay lại. CEO Trình Gia Duy đứng trước mặt, cách hai bước. Tay cầm ly whisky, nụ cười ấm. Khi cười, mắt ông nheo lại, như ông nội nhìn cháu gái giỏi. Nhưng Tri Hạ nhìn kỹ hơn, và thấy: mắt ông không cười.
Bên cạnh CEO, một Partner già gật đầu chào rồi bước đi, để ông và cô đứng cách nhau hai bước trước cửa kính.
– Chào ông Trình.
– Ông già này nhớ tên cô đấy. Cô analyst giỏi nhất năm nay, nghe nói vậy.
Giọng nhẹ nhàng. Thân thiện. Nhưng câu nói không phải khen. Là tuyên bố: tôi biết cô là ai.
– Em chỉ làm việc của mình, thưa ông.
CEO cười. Nhấp whisky.
– Đúng rồi. Làm việc của mình. Aster sống nhờ những người như cô, biết không? Người trẻ, giỏi, có lửa. Đợt nào cũng có vài người, nhưng năm nay nổi bật nhất là cô.
Nổi bật. Ở Aster, nổi bật là con dao hai lưỡi. Tử Mặc đã nói từ tuần đầu tiên.
– Ông khen quá lời.
– Không đâu. Ông theo dõi. Deal Aurora, phần phân tích rủi ro, IC biểu quyết. Cô trẻ mà dũng cảm. Dũng cảm thì tốt, nhưng phải biết dũng cảm đúng lúc.
Ông nói "dũng cảm đúng lúc" với giọng nhẹ, như lời khuyên. Nhưng Tri Hạ nghe ra điều khác: lần sau, đừng dũng cảm sai chỗ.
– Em hiểu, thưa ông.
CEO nhìn cô thêm một giây. Rồi gật, vỗ nhẹ vai cô, bước đi. Mùi xì gà và whisky lướt qua.
Tri Hạ đứng đó, tay nắm chặt ly nước cam. Tim đập nhanh hơn bình thường, nhưng mặt không thay đổi.
Ông ta không khen. Ông ta đánh dấu.
Như một con sói đi tuần lãnh thổ, đánh dấu từng cái cây. Ông đến chỗ cô, khen cô trước mặt mọi người, để ai cũng thấy: CEO biết cô. CEO nhìn cô. Từ giờ, bất kỳ ai muốn động đến cô cũng phải cân nhắc: CEO đã để mắt.
Nhưng đó không phải bảo vệ. Đó là kiểm soát. Tôi biết con cờ này. Con cờ này nằm trong tầm mắt tôi.
Cô nhìn sang phía bên kia phòng tiệc. Cảnh Thâm đứng với hai Partner trẻ, tay cầm ly rượu vang, nói chuyện. Anh không nhìn về phía cô. Nhưng cô biết anh đã thấy CEO đến gặp cô. Ở Aster, không ai bỏ lỡ chuyện CEO nói chuyện riêng với analyst.
Mười giờ rưỡi. Bữa tiệc vãn.
Tri Hạ ra khỏi nhà hàng, đi bộ ra bãi đỗ xe tầng hầm. Cô không có xe, nhưng cầu thang bộ ở phía bãi đỗ gần hơn lối ra đường lớn để bắt xe công nghệ.
Hành lang tầng hầm vắng. Tiếng giày cô vang trên sàn bê tông. Đèn huỳnh quang sáng trắng, bóng cô kéo dài trên tường.
Cô bước nhanh, muốn về nhà, muốn cởi đôi giày gót thấp mà vẫn đau chân sau bốn tiếng, muốn ngồi trước bảng tính trong căn hộ nhỏ của mình, nơi không có ai nhìn, không có ai đếm, không có ai đánh dấu.
Ra đến đường lớn. Gió đêm lạnh, thổi tóc bay. Cô gọi xe, đứng đợi.
Một chiếc xe đen trượt qua, dừng lại ở lối ra khách sạn. Cửa sau mở, Mạn Ninh bước ra, nói gì đó với người trong xe, cười, rồi đóng cửa. Xe chạy đi. Cô quay lại, bắt gặp Tri Hạ.
– Ồ, cô Lâm. Chưa về à?
– Đang đợi xe.
Mạn Ninh đứng cạnh, đẹp, mùi hoa hồng nhẹ, tóc bay trong gió. Nhìn Tri Hạ từ trên xuống dưới, nhanh, kín đáo, nhưng Tri Hạ vẫn nhận ra.
– CEO nói chuyện với em khá lâu.
Không phải câu hỏi. Là xác nhận.
– Vâng. Ông ấy khen.
Mạn Ninh cười nhẹ. Kiểu cười của người biết "khen" của CEO nghĩa là gì.
– Anh Thâm cũng từng được ông ấy khen. Năm đầu tiên ở Aster. Khen giống hệt.
Cô không nói thêm. Xe đón cô đến, cô gật chào Tri Hạ, bước lên, cửa đóng. Xe đen trượt vào dòng đường đêm, đèn hậu đỏ nhòa dần.
Tri Hạ đứng một mình trên vỉa hè, gió đêm thổi qua váy mỏng. Xe cô đến sau ba phút. Cô lên xe, ngồi ghế sau, cửa đóng.
Xe chạy. Thành phố trôi qua cửa kính: đèn, xe, người, biển hiệu. Cô nhìn ra ngoài mà không thấy gì.
Cô nghĩ về mắt CEO. Không phải khen. Là đánh dấu.
Cô nghĩ về Cảnh Thâm và Mạn Ninh ngồi cạnh nhau, tự nhiên, đẹp, thuộc về nhau theo cách mà cô không thuộc về đâu trong phòng tiệc đó.
Cô nghĩ về câu Mạn Ninh vừa nói: "Anh Thâm cũng từng được ông ấy khen."
Và sau đó thì sao?
Cô không hỏi. Nhưng câu hỏi theo cô suốt quãng đường về. Xe dừng trước chung cư nhỏ, cô trả tiền, lên cầu thang, mở cửa. Căn hộ tối, nhỏ, sạch. Cô cởi giày, ngồi xuống giường.
Rùng mình. Nhẹ. Không phải vì lạnh.
Vì lần đầu tiên, cô hiểu: ở Aster, ngay cả bữa tối cũng là chiến trường. Và cô vừa bị đánh dấu bởi con sói già nhất trong đàn.