Phòng Họp Kính
Chương 68: Sau chiến tranh
Chương 68

Sau chiến tranh

Một tuần.

Một tuần kể từ khi cửa kính phòng IC đóng lại sau lưng Trình Gia Duy. Một tuần mà Aster Capital không có CEO lần đầu tiên trong ba mươi năm, và cô nghĩ mọi thứ sẽ hỗn loạn, nhưng không. Aster vẫn chạy. Vì Aster không phải một người, Aster là ba trăm người đi làm mỗi ngày và tin rằng quỹ này xứng đáng.

Quốc tạm điều hành, Phó Duật phụ trách quan hệ LP, Bích Ngọc lo vận hành, Phúc giữ deal pipeline. Cô giữ nhóm phòng thủ, nhưng không còn gì để phòng thủ, vì sáng thứ Ba, Horizon Capital rút đề nghị thâu tóm.

Thông cáo chính thức, ngắn, kiểu ngắn của Tạ Cảnh Thâm: "Mục tiêu cải tổ quản trị Aster Capital đã đạt được thông qua quyết định nội bộ của hội đồng đầu tư. Horizon Capital rút toàn bộ đề nghị mua lại và chúc Aster thành công trong giai đoạn chuyển giao."

Cô đọc thông cáo trong phòng VP tầng hai mươi lăm, sáng sớm, cà phê trên bàn. Đọc hai lần. Mỉm cười, vì ẩn sau ngôn ngữ pháp lý, cô nghe thấy anh: Anh không bao giờ muốn mua Aster. Anh chỉ muốn loại ông ta.

Và cô đã loại ông ta. Bằng cách của cô. Từ bên trong.

Anh đánh từ ngoài vào. Cô đánh từ trong ra. Họ không hẹn, không phối hợp, không trao đổi chiến lược. Nhưng kết quả giống hệt.

Hai người cùng nhìn thấy vấn đề. Cùng quyết định giải quyết. Bằng hai con đường khác nhau, đến cùng một đích.

Đó là lý do anh yêu cô. Và cô biết đó cũng là lý do cô yêu anh, dù cô chưa nói thành lời.


Thứ Năm. Phòng họp tầng ba mươi tám. Không phải phòng IC tầng bốn mươi (phòng đó đóng để tái cấu trúc), mà phòng 38-A. Phòng kính bốn mặt, bàn kính mờ, tám ghế.

Cô ngồi ở ghế mà ngày xưa cô ngồi khi còn là analyst, ghế cuối bàn, gần cửa, ghế mà Cảnh Thâm từng chỉ và nói: "Ngồi đây. Gần cửa nhất, dễ ra nhất, vì analyst không cần ở lâu."

Hôm nay cô ngồi đó vì chọn, không phải vì bị xếp.

Phó Duật ngồi đối diện. Bích Ngọc bên trái. Phúc bên phải. Quốc cuối bàn.

Và ở giữa bàn, qua màn hình laptop: Tạ Cảnh Thâm.

Gọi video. Anh ở văn phòng Horizon, tầng mười lăm, bàn gỗ sáng phía sau, ánh sáng tự nhiên từ cửa kính. Vest xám, sơ mi trắng, không cà vạt. Giọng trầm, nhẹ, bình tĩnh.

– Hội đồng Aster mời anh quay lại, Quốc nói. Vị trí Partner, ghế IC. Như trước khi anh rời đi.

Cảnh Thâm nhìn màn hình. Lâu. Tay anh xoay núm đồng hồ cổ, một vòng, cô nhìn thấy qua camera.

– Không, anh nói.

Im lặng.

– Anh không quay lại Aster.

Bích Ngọc:

– Lý do?

– Aster cần người mới. Không phải bóng ma cũ. Tôi là quá khứ của quỹ này, không phải tương lai. Hội đồng mới cần nhìn về phía trước, không phải nhìn lại.

Phó Duật gật. Nhẹ. Kiểu gật của người hiểu.

– Và, Cảnh Thâm nói tiếp, giọng nhẹ hơn, Horizon Capital vẫn cần tôi. Tôi có LP, có team, có deal pipeline. Aster và Horizon có thể hợp tác, nhưng không nên sáp nhập. Hai quỹ độc lập, cạnh tranh lành mạnh, tốt hơn cho thị trường.

Quốc gật. Phúc gật. Cuộc họp tiếp tục: chuyển giao, LP, quản trị mới. Bốn mươi lăm phút, mười hai điểm nghị sự, giọng chuyên nghiệp, quyết định nhanh.

Cô ngồi nghe. Ghi chép. Đóng góp khi cần. Nhưng đầu cô ở chỗ khác.

Anh không quay lại.

Anh chọn đứng bên ngoài.

Vì anh biết: nếu anh quay lại Aster, anh sẽ lại là cấp trên cô. Và đó không phải điều anh muốn nữa.


Cuộc họp kết thúc. Mọi người đứng dậy, dọn tài liệu, ra hành lang. Laptop vẫn mở, Cảnh Thâm vẫn trên màn hình.

– VP Lâm, anh nói, giọng formal, vì vẫn có người quanh cửa.

Cô nhìn màn hình.

– Ông Tạ.

Phó Duật nhìn hai người. Mỉm cười nhẹ, kiểu cười mà cô biết anh Duật hiểu nhưng không nói. Rồi anh ra, đóng cửa.

Phòng 38-A. Cô và màn hình.

– Tri Hạ, anh nói. Giọng khác. Nhẹ hơn. Kiểu giọng anh chỉ dùng khi không có ai.

– Anh Thâm.

Im lặng. Qua màn hình, cô thấy anh nghiêng lưng vào ghế, tay trên bàn, đồng hồ cổ sáng dưới đèn.

– Anh có một đề xuất.

– Nói đi.

– Không phải qua màn hình. Gặp nhau. Chiều nay.

Cô nhìn đồng hồ bàn. Mười một giờ. Chiều nay nghĩa là bốn giờ, nghĩa là năm tiếng nữa, nghĩa là đủ dài để cô hoàn thành ba cuộc họp còn lại và không đủ ngắn để cô không hồi hộp.

– Được. Chỗ nào?

– Tầng mười lăm Landmark. Văn phòng anh.

Cô hơi nghiêng đầu.

– Em đến Horizon?

– Em đến chỗ anh. Không phải Horizon, không phải Aster. Chỗ anh.

Cô hiểu sự khác biệt.

– Được.

Anh gật. Tắt video.

Màn hình đen. Phòng 38-A trống. Nắng qua kính.

Cô ngồi lại. Nhìn phòng. Bàn kính mờ, tám ghế, bốn bức tường kính nhìn ra thành phố. Phòng này. Nơi cô ngồi ghi chép lần đầu, run tay, mực bút loang. Nơi Cảnh Thâm gọi cô là cô Lâm và cô gọi anh là anh Tạ. Nơi anh kể về Diệp Chính Nghĩa lúc hai giờ sáng và cô không hỏi tại sao anh khóc.

Phòng họp kính.

Cô đứng dậy. Ra cửa. Không nhìn lại.


Bốn giờ chiều. Tầng mười lăm, Landmark Tower, Quận Một.

Thang máy mở. Sảnh nhỏ, sáng, bảng tên gỗ: Horizon Capital. Cô bước vào.

Khác Aster. Hoàn toàn khác. Không hành lang dài tối, không rèm che, không cửa đóng. Mọi phòng mở, kính trong suốt, ai cũng thấy ai. Nhân viên trẻ, dưới ba mươi, áo sơ mi không vest, laptop mở, tiếng gõ phím. Quỹ nhỏ, hai mươi ba người, nhưng không khí sống, kiểu sống mà Aster đã mất từ lâu.

Cô nhận ra: anh xây Horizon theo cách anh ước Aster đã được xây. Không tường kín. Không bí mật. Không kính mờ.

Lễ tân dẫn cô vào phòng cuối. Phòng Cảnh Thâm: bàn gỗ sáng, hai ghế khách, giá sách thấp. Cửa kính nhìn ra thành phố, tầng thấp hơn Aster nhiều, nhưng nhìn rộng hơn vì không có rèm che.

Anh đứng dậy khi cô vào.

– Tri Hạ.

– Anh Thâm.

Cô ngồi. Ghế khách. Anh ngồi đối diện. Bàn gỗ giữa hai người, nhỏ hơn bàn IC, gần hơn bàn đàm phán, đúng khoảng cách mà cô cảm nhận được mùi gỗ đàn hương quen.

Anh im. Một lúc. Tay trên bàn, ngón gõ nhẹ, kiểu gõ mà cô biết là anh đang chọn từ.

– Anh có một đề xuất, anh nói. Nhưng lần này, ngang hàng. Không phải cấp trên, cấp dưới. Không phải Partner, analyst. Không phải Horizon, Aster.

Cô nhìn anh. Chờ.

– Quỹ mới. Đồng sáng lập. Hai Managing Partner. Em và anh.

Im lặng.

Cô nhìn anh. Anh nhìn cô. Khoảng cách một mét, bàn gỗ, ánh sáng chiều qua kính, đồng hồ cổ trên cổ tay anh tích tắc đều.

– Tại sao? cô hỏi.

– Vì anh không muốn là cấp trên em nữa. Và anh không muốn em là cấp dưới ai nữa. Em xứng đáng có tên trên cửa, không phải ngồi trong phòng kính của người khác.

Cô không nói gì. Vì cô đang xử lý. Vì Lâm Tri Hạ xử lý mọi thứ trước khi phản ứng, và thứ đang chạy trong ngực cô bây giờ cần vài giây.

– Ngang hàng, cô nói.

Không phải câu hỏi. Câu xác nhận.

Anh gật.

– Ngang hàng.

Cô nhìn ra cửa kính. Thành phố. Nắng chiều vàng, tòa nhà Aster ở xa, bốn mươi hai tầng kính phản chiếu mây. Tòa nhà mà cô bước vào mười tám tháng trước với đôi giày mòn đế và ước mơ leo lên tầng cao nhất.

Cô không cần leo nữa. Cô sẽ xây tầng của mình.

– Nói đi, cô nói, quay lại nhìn anh. Mắt sáng. Chi tiết. Cơ cấu vốn, LP, deal pipeline, văn phòng, nhân sự.

Anh cười. Nhẹ. Kiểu cười mà cô hiếm khi thấy, kiểu cười của người vừa nghe đúng câu mình chờ.

– Vốn điều lệ: một nghìn năm trăm tỷ. LP: hai từ Horizon chuyển sang, một mới từ Nhật. Deal pipeline: ba deal đang thẩm định. Văn phòng: đang tìm, tầng cao, kính, nhìn ra sông. Nhân sự: cần mười lăm người trong sáu tháng đầu.

– Tên quỹ?

Anh nhìn cô.

– Vertex Capital. Đỉnh. Vì em luôn muốn lên đỉnh.

Cô nhìn anh. Lâu.

– Vertex, cô lặp lại. Gật. Được.

Anh đưa tay qua bàn. Không phải bắt tay xã giao, không phải bắt tay đàm phán. Đưa tay, lòng bàn tay ngửa, chờ.

Cô đặt tay vào.

Tay anh ấm. Vẫn ấm. Ngón anh khép lại quanh tay cô, nhẹ, chắc, kiểu chắc của người không buông.

– Sau chiến tranh, anh nói.

– Sau chiến tranh, cô nói.

Nắng chiều qua kính. Hai bàn tay trên bàn gỗ. Đồng hồ cổ tích tắc.

Và chiến tranh đã xong.

Ch.68/69
1.598 từ