Phòng Họp Kính
Chương 34: Bên trong phòng kính
Chương 34

Bên trong phòng kính

Sáng hôm sau, Tri Hạ đến sớm hơn bình thường.

Bảy giờ mười lăm, tầng hai mươi lăm vắng, deal room còn tối, chỉ có ánh sáng từ cửa sổ lọt qua rèm mỏng. Cô bật đèn, ngồi vào bàn, mở laptop, và dành mười lăm phút nhìn màn hình mà không đọc gì.

Đêm qua cô ngủ ba tiếng. Không phải vì công việc. Vì mỗi lần nhắm mắt, cô lại thấy ngón tay anh trên cổ tay mình, cảm nhận lực kéo nhẹ, nghe giọng anh nói "cẩn thận hơn" như đang nói về thời tiết.

Dừng lại. Hôm nay là ngày làm việc. Anh là cấp trên. Đây là deal Minh Đức, năm nghìn tỷ, hai mươi bốn bệnh viện. Tập trung.

Cô uống cà phê, mở bảng tính, bắt đầu rà section bảy, phần định giá tài sản phi hoạt động mà Phó Duật hẹn bàn chiều nay. Con số quen thuộc, logic quen thuộc. Cô cần sự quen thuộc này.

Tám giờ, team bắt đầu vào. Lê Hoàng đặt cặp xuống, gật đầu. Thanh Trúc mang cà phê cho cả phòng, cười nhẹ. Phó Duật đi ngang, không dừng, nhưng nhìn vào deal room nửa giây, kiểu nhìn đã thành thói quen.

Tám giờ bốn lăm. Cảnh Thâm vào.

Anh mở cửa deal room bằng tay trái, tay phải cầm sổ tay, bước vào nhanh, ngồi xuống đầu bàn. Suit đen, sơ mi trắng, đồng hồ cổ trên cổ tay trái. Mọi thứ giống mọi ngày. Không gì khác. Không gì cho thấy tối qua anh nắm cổ tay cô giữa bốn trăm người.

– Bắt đầu. Section năm, tiến độ rà soát giấy phép.

Giọng anh bình thường. Tốc độ bình thường. Không nhìn cô khác. Không nhìn cô nhiều hơn. Không nhìn cô ít hơn.

Anh giỏi thật.

Lê Hoàng trình bày phần giấy phép: mười tám trong hai mươi bốn bệnh viện có giấy phép đầy đủ, sáu cần gia hạn trong sáu tháng tới. Cảnh Thâm hỏi hai câu, ghi chú, gật. Thanh Trúc báo cáo tiến độ rà soát hợp đồng thuê đất: ba hợp đồng sắp hết hạn không có điều khoản ưu tiên gia hạn.

– Cô Lâm. Section bảy.

Tri Hạ gật, mở bảng tính, chiếu lên màn hình. Tay cô ổn. Giọng cô ổn. Cô đã luyện điều này suốt bốn tháng: bình tĩnh khi không bình tĩnh, chuyên nghiệp khi bên trong là bão.

– Tài sản phi hoạt động tổng giá trị sổ sách ba trăm bốn mươi tỷ, gồm bốn khu đất chưa phát triển và hai tòa nhà cho thuê. Định giá thị trường ước tính hai trăm sáu mươi tỷ, chênh lệch tám mươi tỷ so với sổ sách. Nếu điều chỉnh, tổng giá trị Minh Đức giảm thêm một phẩy sáu phần trăm.

Cảnh Thâm nhìn màn hình, gật.

– Phương pháp định giá khu đất?

– So sánh giao dịch tương đương trong vòng mười tám tháng, kết hợp chiết khấu dòng tiền cho hai tòa nhà cho thuê. Em đã cross-check với hai nguồn độc lập.

Anh nhìn cô. Một giây. Mắt tĩnh, không biểu cảm, kiểu nhìn anh dành cho mọi người khi họ trả lời đúng.

– Được. Đưa cho Phó Duật chiều nay. Anh muốn cả hai cùng ký phần này.

Cô gật. Anh quay sang Lê Hoàng, hỏi tiếp. Cuộc họp tiếp tục.

Bốn mươi lăm phút, sáu mục, không có gì bất thường. Tri Hạ trả lời ba lần, ghi chú năm lần, và không một lần nào để mắt dừng ở tay anh quá lâu.

Nhưng cô nhận ra mình đang chú ý.

Cách anh lật trang sổ tay bằng ngón trỏ và giữa, nhanh, chính xác. Cách anh cầm bút, đầu bút chạm giấy nhẹ như không muốn để lại dấu. Cách ngón tay phải xoay nhẹ núm đồng hồ cổ khi đang nghĩ, vô thức, quen thuộc. Những chi tiết cô đã thấy trăm lần nhưng hôm nay mỗi chi tiết đều lớn hơn, rõ hơn, gần hơn.

Vì bây giờ cô biết tay anh cảm giác thế nào trên da mình.

Họp xong. Mọi người đứng dậy, thu dọn, ra ngoài. Tri Hạ xếp laptop, đứng lên sau cùng.

Hành lang tầng hai mươi lăm, đèn trắng, sàn bóng. Cô đi về phía deal room, bước nhanh. Phía sau, bước chân đều, nhẹ, quen.

Anh đi ngang cô. Không dừng, không quay lại. Nhưng khi ngang, anh nói, nhỏ, vừa đủ cô nghe:

– Cổ tay ổn không?

Ba chữ. Rồi anh đi tiếp, rẽ vào thang máy, cánh cửa đóng lại.

Tri Hạ đứng sững. Ba giây. Có thể lâu hơn.

Anh nhớ.

Không phải nhớ kiểu nhớ sự kiện, kiểu "tối qua có chuyện, ghi nhận." Mà nhớ kiểu quan tâm, kiểu người hỏi "cổ tay ổn không?" sau mười hai tiếng vì nghĩ đến nó. Mười hai tiếng anh ngồi phòng làm việc, đọc bảng tính, gặp LP, viết sổ tay, nhưng ở đâu đó trong mười hai tiếng đó, anh nghĩ đến cổ tay cô.

Hoặc anh chỉ lịch sự. Cấp trên hỏi thăm cấp dưới sau sự cố. Bình thường.

Nhưng nếu bình thường, anh sẽ hỏi trong phòng họp, trước mặt mọi người, kiểu "cô Lâm, tối qua mọi thứ ổn chứ?" Lịch sự, chuyên nghiệp, ai cũng nghe được.

Anh không hỏi trong phòng họp. Anh hỏi ngoài hành lang, chỉ cô nghe, nhẹ như gió.

Anh đang che giấu. Giống cô đang che giấu.

Tri Hạ hít sâu, bước tiếp. Deal room, laptop, bảng tính, con số. Cô cần con số. Con số không nắm tay cô, không hỏi "cổ tay ổn không?", không khiến tim cô đập nhanh hơn bình thường.

Anh ta rất giỏi che giấu.

Cô ngồi xuống, mở laptop, nhìn màn hình.

Mình cũng phải giỏi hơn.

Ch.34/69
980 từ