Đêm Cảnh Thâm không ngủ
Tám năm.
Tạ Cảnh Thâm ngồi trên ban công căn hộ tầng ba mươi hai, chân trần trên sàn đá lạnh, tay cầm cốc nước lọc. Thành phố dưới chân, đèn vàng rải rác, xe thưa, gió thổi nhẹ mang theo mùi bụi và mùi đêm.
Ngày hai mươi sáu tháng tư. Tám năm. Anh không cần lịch để nhớ, vì ngày này nằm trong xương anh, trong cách anh thở khi nửa đêm đến và giấc ngủ không đến theo.
Anh đặt cốc xuống bàn nhỏ bên cạnh, cạnh chiếc đồng hồ cổ.
Đồng hồ nằm đó, dây da nâu sẫm mòn rìa, mặt tròn nhỏ kim vàng, kính hơi xước. Anh tháo nó ra mỗi tối trước khi ngủ và đặt trên bàn đầu giường. Nhưng đêm nay anh mang nó ra ban công, vì đêm nay là ngày của nó.
Ngày của ông.
Diệp Chính Nghĩa tặng anh chiếc đồng hồ này vào ngày anh được thăng associate, ba năm trước khi mọi thứ sụp đổ. Ông mở hộp, đặt trên bàn, nói: "Thâm à, của bố tao. Tao không có con. Mày giữ."
Anh nhớ tay ông run nhẹ khi đưa. Không phải run vì yếu, mà run vì cảm xúc, kiểu run của người đàn ông năm mươi tuổi lần đầu thừa nhận mình cô đơn đủ để gọi một associate là con.
Anh nghiêng người ra ghế, nhắm mắt. Gió thổi, tóc bay nhẹ. Đêm tĩnh.
Lần cuối anh gặp Diệp là ở quán phở gần nhà ông, hai tháng sau khi ông rời Aster. Ông gầy hơn, tóc bạc hơn, áo sơ mi nhàu, nhưng mắt vẫn sáng, kiểu sáng của người chưa chịu thua.
"Thâm à, đừng trở thành ta."
Anh nhớ câu đó. Nhớ giọng ông nói, nhẹ, mệt, không oán hận mà buồn. Ông không trách CEO, không trách Aster, không trách ai. Ông chỉ buồn vì mười lăm năm thành không, vì sự thật không đủ sức chống lại quyền lực, vì ông đã tin vào hệ thống mà hệ thống không tin ông.
"Nhưng cũng đừng trở thành hắn."
Hắn. CEO. Trình Gia Duy. Người ký MOU deal Phương Nam rồi đổ tội cho Diệp. Người ngồi ghế cao nhất, cười ấm nhất, và giết người sạch nhất.
Cảnh Thâm mở mắt, nhìn đồng hồ cổ trên bàn. Kim giây chạy, đều, nhẹ, không vội. Thời gian không vội. Nhưng anh thì có.
Kế hoạch gần xong.
Tám năm. Hai năm biến mất, sáu năm xây lại. Mỗi deal anh dẫn là một viên gạch. Mỗi Partner anh kéo về phe là một cánh tay. Mỗi bằng chứng anh thu thập là một viên đạn. Bây giờ anh có đủ gạch, đủ tay, gần đủ đạn.
Nhưng anh cũng có thêm một thứ không nằm trong kế hoạch.
Lâm Tri Hạ.
Anh nghĩ đến cô. Không phải nghĩ có chủ đích, mà kiểu suy nghĩ lướt qua rồi dừng lại, kiểu mùi cà phê ở pantry lúc hai giờ sáng bay vào mũi rồi ở lại suốt ngày.
Tối ở buổi tiếp khách, khi anh thấy ông khách say đứng quá gần cô ở góc ban công, anh không nghĩ. Anh đi thẳng đến, nắm cổ tay cô, kéo cô đi. Tự nhiên, nhanh, như phản xạ. Không phải quyết định, không phải tính toán, không phải nước cờ.
Phản xạ. Và phản xạ là thứ anh sợ nhất.
Vì phản xạ nghĩa là cơ thể anh hành động trước khi đầu anh cho phép. Nghĩa là cô đã vào sâu hơn anh tưởng, sâu hơn anh muốn, sâu hơn anh kiểm soát được. Nghĩa là nếu CEO tấn công cô, anh sẽ phản ứng, và phản ứng đó sẽ lộ điểm yếu.
Cô là điểm yếu.
Anh ghét từ đó. Ghét vì nó đúng.
Diệp từng hỏi: "Mày có ai không, Thâm?" Lúc đó anh hai mươi ba, trả lời: "Không có thời gian." Diệp cười: "Bố cũng nói vậy. Rồi bố năm mươi hai, một mình, ăn phở một mình, và gọi một thằng associate là con."
Và sáu tháng sau, bố chết một mình.
Cảnh Thâm cầm đồng hồ lên, xoay nhẹ. Kim vàng lấp lánh trong ánh đèn ban công. Mặt kính xước, vết xước thứ ba từ trái là vết anh làm rơi lần đầu, khi nhận tin Diệp mất.
Anh không khóc. Không khóc khi nghe tin, không khóc ở đám tang (ba người dự: anh, em gái Diệp, và một đồng nghiệp cũ đã nghỉ hưu), không khóc khi đứng trước mộ. Anh chỉ đứng đó, nhìn đất mới lấp, và quyết định.
Quyết định gì, anh không diễn thành lời lúc đó. Nhưng khi anh rời nghĩa trang, anh biết: anh sẽ quay lại Aster, anh sẽ leo lên đỉnh, và anh sẽ lật đổ Trình Gia Duy.
Không phải vì giận. Giận thì đã qua. Vì công lý. Vì mười lăm năm của Diệp xứng đáng hơn hai dòng tin buồn. Vì nếu anh không làm, không ai làm, và Diệp sẽ mãi mãi là "cựu Partner qua đời, hưởng dương 52 tuổi" mà không ai biết sự thật.
Nhưng con đường nào?
Anh nhìn ra thành phố. Xa xa, tòa nhà Aster đứng cao, kính tối, chỉ vài tầng còn sáng. Tầng ba mươi tám, phòng CEO, tối. Ông ta ngủ rồi. Ông ta ngủ ngon mỗi đêm, vì người giết bằng biên bản thì không mất ngủ.
Tao dùng người. Tao sắp bàn cờ. Tao để Tri Hạ nộp đơn tố giác vì tao không nộp được mà không lộ. Tao dẫn dắt cô đi theo con đường tao vẽ, và cô tin mình tự quyết.
Giống ông ta. Giống hệt ông ta.
Sự thật đó đau hơn anh nghĩ. Vì Diệp nói: "Đừng trở thành hắn." Và anh đang trở thành hắn, từng ngày, từng nước cờ, từng lần anh dùng người rồi nói với mình rằng đó là vì mục đích lớn hơn.
Nhưng có cách nào khác không?
Anh đặt đồng hồ xuống. Đứng dậy. Gió thổi, áo sơ mi bay nhẹ. Thành phố im.
Diệp tiên sinh, tôi sẽ không trở thành ông. Ông quá tốt cho Aster, và Aster giết ông vì điều đó.
Nhưng tôi cũng sẽ không tha cho kẻ giết ông.
Anh đặt đồng hồ lên cổ tay, cài dây da. Kim giây chạy, đều, nhẹ. Thời gian của Diệp dừng lại tám năm trước, nhưng chiếc đồng hồ vẫn chạy. Trên cổ tay anh, nó vẫn chạy.
Anh quay vào nhà, đóng cửa ban công. Không ngủ. Mở sổ tay. Trang giữa, bản đồ đã vẽ lại mười lần.
Ở góc dưới, hai chữ nhỏ: T.H.
Anh nhìn hai chữ đó lâu. Rồi viết thêm một dòng bên cạnh, rất nhỏ, bằng bút chì để có thể xóa:
"Bảo vệ."
Xóa.
Viết lại.
Xóa.
Gấp sổ. Đặt xuống bàn. Tắt đèn.
Nằm xuống giường, mắt mở, trần nhà tối. Đồng hồ trên cổ tay tích tắc nhẹ, đều, kiên nhẫn. Như Diệp. Như anh. Như thời gian chờ đợi sự thật.