Phòng Họp Kính
Chương 43: Suspended
Chương 43

Suspended

Ngày hôm sau phiên họp IC, tầng ba mươi tám đổi mùi.

Không phải mùi gì cụ thể. Chỉ là thiếu. Thiếu mùi gỗ đàn hương, thiếu tiếng bước chân nhẹ trên sàn đá, thiếu ánh đèn phòng thứ ba từ trái sáng đến mười một giờ đêm. Phòng Cảnh Thâm đóng, rèm kéo, khóa từ ngoài. Bảng tên trên cửa vẫn còn, nhưng ai đi ngang cũng bước nhanh hơn, kiểu người đi qua phòng có tang mà không muốn nhìn vào.

Tri Hạ biết vì cô lên tầng ba mươi tám một lần, chiều thứ Năm, mang báo cáo section chín đã hoàn thành. Thói quen thứ Ba và thứ Năm. Nhưng không có ai nhận.

Cô đứng trước phòng anh, tay cầm tập báo cáo, nhìn cánh cửa đóng. Bên trong tối, qua khe rèm thấy bàn trống, ghế đẩy vào, sổ tay không còn trên mặt bàn.

Anh mang sổ tay đi. Anh biết mình sẽ không quay lại sớm.

Cô quay lưng, đi về thang máy. Ở quầy nước pantry, hai analyst team VP Hải đang rót cà phê. Thấy cô, cả hai im bặt. Một người nhìn xuống cốc. Người kia cười gượng, nói "chào chị Hạ" rồi bước nhanh ra ngoài.

Chị Hạ. Trước đây là "Tri Hạ ơi" hoặc không gọi gì cả. Bây giờ là "chị Hạ," lịch sự, xa cách, kiểu xưng hô dành cho người ta muốn giữ khoảng cách mà vẫn có thể chối "tôi đâu có tránh đâu."

Cô bấm thang máy, xuống tầng hai mươi lăm. Deal room, bàn quen, ghế quen. Lê Hoàng ngồi đối diện, tai nghe, mắt dán vào màn hình. Bình thường.

Nhưng khi cô vào, Lê Hoàng nhấc mắt lên, nhìn cô nửa giây lâu hơn bình thường, rồi quay lại màn hình. Nửa giây đó nói nhiều hơn một cuộc trò chuyện: tôi biết cô đang ở phe nào, và tôi đang tính xem điều đó ảnh hưởng đến tôi thế nào.


Đến thứ Sáu, Tri Hạ đếm được: ba người chào cô ở hành lang thay vì năm. Hai người đổi bàn ở nhà ăn khi cô ngồi xuống. Một người hủy cuộc họp review dữ liệu mà cô tham gia, lý do: "dời lịch."

Cô không ngạc nhiên. Ở Aster, khi một Partner ngã, những người đứng gần nhất bị bắn tung trước. Không phải vì ai ghét họ, mà vì đứng gần người ngã là rủi ro, và ở Aster không ai trả tiền cho rủi ro mà không có lợi nhuận.

Buổi trưa, nhà ăn tầng sáu.

Tử Mặc ngồi đối diện cô, khay cơm, nước suối, mặt nghiêm. Hiếm khi. Anh thường cười, thường đùa, thường là người duy nhất khiến cô quên mình đang ở Aster. Nhưng hôm nay, mắt anh tối, kiểu tối của người đã suy nghĩ nhiều và không thích kết luận mình đến được.

– Mày nên giữ khoảng cách lúc này.

Giọng Tử Mặc thấp, nhìn quanh trước khi nói.

– Ai cũng biết mày là người của Tạ Cảnh Thâm. Mày lên tầng ba mươi tám mỗi tuần. Mày present cho anh ấy trực tiếp. Mày ngồi trong IC khi deal Minh Đức bầu. Tri Hạ, ở Aster không cần bằng chứng, chỉ cần ấn tượng.

Cô gắp đậu, nhai chậm. Nhìn bạn.

– Tao biết.

– Biết rồi sao còn lên tầng ba mươi tám chiều hôm qua?

Cô dừng đũa. Anh biết. Ở Aster ai cũng biết mọi thứ.

– Tao mang báo cáo section chín. Đúng lịch.

– Anh ấy bị đình chỉ. Báo cáo gửi cho ai?

Im lặng. Cô hạ đũa.

– Họ sẽ loại cả mày, Tử Mặc nói, giọng không giận nhưng lo. Mày là analyst. Mày thay được. Anh ấy là Partner, họ cần lý do chính đáng. Mày? Họ chỉ cần quên mời mày vào deal tiếp theo. Quên giao việc. Quên đánh giá cuối năm. Rồi mày tự hiểu.

Mày thay được.

Ba chữ đó đau hơn cô muốn thừa nhận. Không phải vì sai, mà vì đúng. Ở Aster, analyst là phụ tùng. Hỏng thì thay, không ai nhớ số sê-ri.

– Tao không nói mày bỏ anh ấy, Tử Mặc nói thêm, nhẹ hơn. Tao nói mày đừng để họ thấy mày đứng cạnh anh ấy lúc này. Im lặng. Cúi đầu. Chạy số. Sống sót.

Sống sót.

Triết lý của Tử Mặc từ ngày đầu tiên. Và nó đã giữ anh ở Aster hai năm, an toàn, không vết thương. Nhưng cũng không vết tích.

– Tao hiểu, cô nói.

Tử Mặc nhìn cô, đợi thêm. Cô không nói thêm. Anh thở ra, gật, quay lại ăn.

Họ ngồi ăn trong im lặng. Nhà ăn tầng sáu, bàn nhỏ dọc tường, đèn trắng, mùi cơm và canh. Xung quanh, người ta nói chuyện bình thường: deal, thị trường, cuối tuần. Không ai nhắc tên Tạ Cảnh Thâm, kiểu người ta không nhắc tên người bị bệnh nặng khi đang ở bệnh viện.


Tối thứ Sáu, căn hộ Tri Hạ.

Cô ngồi trên giường, chân co, lưng tựa tường, laptop trên đùi. Căn hộ nhỏ, đèn bàn vàng, tiếng xe ngoài đường, mùi mì gói cô vừa ăn còn vương trong bếp.

Màn hình mở: hộp thư cá nhân, tin nhắn, bảng tính.

Cô nhìn bàn phím mà không gõ. Nghĩ.

Cô có thể quay lưng.

Dễ thôi. Gửi email cho VP Hải: "Em xin được chuyển sang team khác, tránh xung đột lợi ích trong thời gian điều tra." Lịch sự, chuyên nghiệp, ai đọc cũng hiểu: cô đang tách mình khỏi Cảnh Thâm. VP Hải sẽ chấp nhận, vì điều đó có lợi cho ông ta. CEO sẽ ghi nhận, vì điều đó chứng minh "con bé biết điều." Phó Duật sẽ nhận cô vào team, vì cô giỏi và anh cần người giỏi. Tử Mặc sẽ thở phào.

Và cô sẽ an toàn. Tiếp tục leo. Tiếp tục chạy số. Tiếp tục chứng minh xuất thân không quyết định giới hạn.

An toàn.

Cô nhìn tay mình trên bàn phím. Mười ngón, móng cắt ngắn, không sơn, da khô vì rửa bát nhiều. Bàn tay của người lớn lên trong cảnh thiếu thốn và chưa bao giờ quen được với sự thừa thãi.

Nếu mình quay lưng, mình là ai?

Mình là người nói "em chỉ cần anh là người thật" rồi bỏ đi khi anh cần người thật bên cạnh. Mình là người ngồi trên ban công tầng ba mươi tám, nghe anh hỏi "nếu anh không phải người tốt thì sao?", trả lời bằng câu đẹp nhất mình từng nói, rồi chứng minh câu đó là lời nói dối bằng cách rút lui khi sóng đến.

Mình sẽ là kẻ nói dối.

Và kẻ nói dối ở Aster thì đầy. CEO nói dối. VP Lưu nói dối. Ông Phong "nhân chứng" nói dối. Cả tòa nhà kính này dựng trên lời nói dối mà ai cũng biết nhưng không ai gọi tên, vì gọi tên thì phải chọn phe, và chọn phe thì có rủi ro, và rủi ro thì không ai trả tiền.

Nếu mình cũng nói dối, mình khác gì họ?

Cô đóng laptop. Đặt lên bàn đầu giường. Tắt đèn. Nằm xuống, nhìn trần nhà tối, nghe tiếng xe ngoài đường, nghe tiếng tim mình đập.

Nhớ. Đêm ban công tầng ba mươi tám. Gió. Thành phố. Đèn vàng rải rác. Tay anh trên lan can kính, gần tay cô, gần đến mức cảm nhận được hơi ấm mà không chạm.

"Nếu anh không phải người tốt thì sao?"

"Em chỉ cần anh là người thật."

Nếu cô quay lưng, câu đó chết. Chết không phải vì ai giết nó, mà vì cô bỏ đói nó.

Cô mở mắt trong bóng tối. Nhìn trần nhà. Thở.

Rồi ngồi dậy. Bật đèn. Mở laptop.

Không phải mở email để viết đơn chuyển team.

Mà mở thư mục deal Minh Đức. Mở lại tài liệu CEO trình bày ở IC, bản scan mà cô chụp màn hình lúc chiếu. Ba hợp đồng, ba chữ ký, ba ngày.

Nếu bằng chứng là giả, cô sẽ chứng minh.

Không phải vì anh. Không chỉ vì anh. Mà vì nếu CEO có thể tạo bằng chứng giả để loại một Partner, ông ta có thể làm với bất kỳ ai. Với Phó Duật. Với Partner Hùng. Với cô.

Aster không thể hoạt động bằng bằng chứng giả. Dữ liệu phải thật. Đó là điều duy nhất cô tin.

Cô mở bảng tính mới. Gõ tiêu đề: "Xác minh tài liệu IC, 18/06."

Bắt đầu từ ngày. Ba tài liệu, ba ngày ký: 15 tháng 12, 8 tháng 2, 20 tháng 4. Đối chiếu với lịch IC của Aster mà cô có quyền truy cập.

Ngón tay gõ phím. Đèn bàn vàng. Mì gói nguội trong bếp. Đêm Quận Bảy qua cửa sổ.

Cô không biết mình sẽ tìm được gì. Nhưng cô biết mình sẽ tìm.

Vì đó là điều cô giỏi nhất. Và đó là điều duy nhất cô có thể làm cho anh mà không phải nói dối chính mình.

Ch.43/69
1.529 từ