Deal Minh Đức bùng nổ
Phòng Hội đồng đầu tư tầng bốn mươi. Bàn oval gỗ sồi, tám ghế, một màn hình chiếu, không cửa sổ. Phòng này được thiết kế để không ai nhìn ra ngoài, để mọi ánh mắt tập trung vào bàn, vào người ngồi đối diện, vào phiếu bầu.
Tri Hạ ngồi ở hàng ghế phụ phía sau, cùng Lê Hoàng và hai analyst khác. Hàng ghế chính cho Partner, VP, và khách mời. Cô không có quyền phát biểu trừ khi được hỏi, không có phiếu bầu, chỉ có mặt để trình bày dữ liệu nếu ai cần.
Tám Partner ngồi quanh bàn. Cảnh Thâm ở vị trí quen thuộc: ghế thứ ba từ trái, lưng thẳng, sổ tay mở, bút đặt ngang. CEO ngồi đầu bàn, áo vest xanh đậm, cà vạt bạc. Phó Duật ngồi cạnh VP Hải, phía bên kia bàn, tư cách trưởng nhóm trình bày.
CEO mở đầu.
– Deal Minh Đức. Năm nghìn tỷ, hai mươi bốn bệnh viện, sáu tỉnh. Đây là thương vụ lớn nhất trong lịch sử quỹ. Hôm nay chúng ta chốt: đi hay không.
Ông gật về phía Phó Duật.
– Phó Duật, trình bày.
Phó Duật đứng dậy, bấm điều khiển. Bảng tính chiếu lên màn hình, sạch, gọn, logic. Anh nói mười hai phút, không thừa một câu: cơ cấu giao dịch, điều khoản bảo vệ, kịch bản thoái vốn. Giọng đều, tự tin, kiểu người sinh ra để đứng trước IC.
Khi anh chiếu phần định giá, cô nhìn con số: năm nghìn tỷ. Cao hơn một nghìn sáu trăm tỷ so với giá trị hợp lý cô tính. Phương pháp VP Hải, bội số mười hai lần, đã thắng.
Một nghìn sáu trăm tỷ chênh lệch. Tiền của nhà đầu tư.
Phó Duật kết thúc, ngồi xuống. CEO nhìn quanh bàn.
– Ý kiến.
Partner Trần Văn Hùng, phụ trách quỹ hưu trí, nói trước.
– Định giá cao hơn tôi kỳ vọng. Bội số mười hai lần so với thị trường Đông Nam Á tám đến mười. Ai giải thích?
VP Hải đáp, nhanh, chuẩn bị sẵn:
– Minh Đức không phải chuỗi Đông Nam Á thông thường. Hai mươi bốn bệnh viện, phủ sáu tỉnh, chuyên khoa sâu. Bội số phản ánh tiềm năng mở rộng, không phải hiện tại.
– Tiềm năng nào? Partner Hùng hỏi tiếp. Có ba bệnh viện dòng tiền âm, đúng không?
Im lặng. Phó Duật nhìn VP Hải. VP Hải nhìn CEO.
– Ba bệnh viện đó đang trong giai đoạn đầu tư, CEO nói, giọng bình tĩnh. Chúng ta mua tiềm năng, không mua hiện tại. Nếu chỉ mua hiện tại, chúng ta là quỹ bảo thủ, không phải Aster.
Câu cuối đóng lại mọi phản biện. Ở Aster, bảo thủ là từ xấu nhất.
Hai Partner nữa hỏi: một về điều khoản bảo vệ cổ đông thiểu số (Phó Duật trả lời sạch), một về lộ trình thoái vốn (VP Hải trả lời mơ hồ nhưng tự tin). Cảnh Thâm im từ đầu đến giờ.
CEO nhìn anh.
– Cảnh Thâm. Ý kiến cố vấn chiến lược?
Giọng nhẹ, nhấn hai chữ cố vấn chiến lược vừa đủ để mọi người nhớ: anh không còn dẫn deal này.
Cảnh Thâm gấp sổ tay, đặt bút xuống. Nhìn CEO.
– Tôi đã nêu quan điểm ở các phiên trước. Không có gì thêm.
Bảy chữ. Mặt không đổi, giọng không đổi, tay không xoay đồng hồ. Bình tĩnh tuyệt đối.
CEO gật. Quay lại bàn.
– Bầu. Tán thành đi tiếp, giơ tay.
Năm tay giơ: CEO, bốn Partner phe ông. Năm trên tám.
– Phản đối.
Hai tay: Partner Hùng, Partner Ngọc (phụ trách quỹ tăng trưởng).
Cảnh Thâm không giơ tay. Cả hai lần.
Bỏ phiếu trắng.
CEO nhìn anh, nửa giây. Rồi quay lại.
– Năm tán thành, hai phản đối, một trắng. Deal Minh Đức được phê duyệt. Hoàn tất giao dịch dự kiến cuối tháng sáu.
Ông đứng dậy, gấp sổ. Các Partner đứng theo, bàn tán nhẹ, ra cửa. VP Hải bắt tay Phó Duật, kiểu bắt tay của phe thắng. CEO đi ngang Cảnh Thâm, không dừng, nhưng vỗ nhẹ lưng ghế anh, kiểu vỗ vai đồng nghiệp mà thực ra là nhắc: tôi thắng, anh biết.
Phòng vơi dần. Tri Hạ thu sổ, đứng lên. Cảnh Thâm vẫn ngồi, sổ tay đóng, hai tay đặt trên bàn.
Cô chờ mọi người ra hết. Rồi đi đến bàn anh, đứng cách hai bước.
– Tại sao anh bỏ phiếu trắng?
Anh nhìn cô. Không ngạc nhiên.
– Vì phản đối sẽ không đủ phiếu. Bốn chống năm vẫn thua.
– Nhưng anh có thể nói. Anh có dữ liệu. Ba bệnh viện lỗ ẩn bốn trăm tỷ, khoản vay Thịnh Phát, định giá cao hơn nghìn tỷ. Anh biết hết.
Anh nhìn cô, lâu, tĩnh. Rồi đứng dậy, cài nút vest, cầm sổ tay.
– Có những trận cần thua để thắng cả cuộc chiến.
Cô đứng sững. Anh đi ngang, ra cửa, bước nhẹ trên sàn gỗ. Trước khi ra, anh dừng, không quay lại.
– Deal này sẽ không thành. Khi nó không thành, CEO là người ký phê duyệt. Không phải tôi.
Rồi anh đi.
Tri Hạ đứng trong phòng IC trống, đèn vẫn sáng, màn hình chiếu tắt, bàn oval im lặng. Cô nhìn xuống ghế Cảnh Thâm vừa ngồi, vết ấn nhẹ trên nệm da chưa kịp phồng lại.
Anh để deal qua. Có chủ đích.
Anh biết deal sẽ lỗ. Biết bốn trăm tỷ lỗ ẩn sẽ bốc hơi khi ba bệnh viện dòng tiền âm kéo cả hệ thống xuống. Biết khoản vay Thịnh Phát lãi bốn phần trăm sẽ bị lật tẩy khi LP kiểm toán. Và anh để nó qua, vì khi deal nổ, CEO là người chịu trách nhiệm pháp lý. Người ký phê duyệt. Người ép IC biểu quyết. Người hy sinh cả quỹ để giữ quyền lực.
Và nhà đầu tư sẽ mất tiền.
Cô nắm chặt sổ tay. LP của Aster là ai? Quỹ hưu trí, quỹ bảo hiểm, quỹ giáo dục. Tiền của người nghỉ hưu, người bệnh, sinh viên. Bốn trăm tỷ. Cảnh Thâm sẵn sàng để bốn trăm tỷ đó cháy để CEO ngã.
Giống hệt CEO.
Giống hệt cách CEO để Diệp Chính Nghĩa ngã để giữ deal Phương Nam. Giống hệt cách CEO bỏ VP Lưu để dọn đường. Phương pháp khác, quy mô khác, nhưng logic giống nhau: có người phải chịu thiệt để người khác thắng.
Và anh gọi đó là chiến lược.
Cô ra khỏi phòng IC, đóng cửa. Hành lang tầng bốn mươi, sàn đá bóng, đèn trắng. Không ai. Cuối hành lang, thang máy. Cô bấm nút, đợi.
Anh nói: "Có những trận cần thua để thắng cả cuộc chiến." Diệp Chính Nghĩa cũng là một trận anh thua. VP Lưu cũng là một trận. Deal Minh Đức cũng vậy. Bao nhiêu trận nữa? Bao nhiêu người nữa?
Và em? Em cũng là một trận anh sẵn sàng thua?
Thang máy mở. Cô bước vào, bấm tầng hai mươi lăm. Cửa đóng. Cabin đi xuống, số tầng nhảy: 40... 39... 38... 37...
Cô nhìn bóng mình trong kính thang máy. Nhỏ, mờ, gương mặt không rõ nét.
Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô nhìn rõ: Tạ Cảnh Thâm và Trình Gia Duy, đôi khi, giống nhau đáng sợ.
Thang máy dừng. Cửa mở. Tầng hai mươi lăm. Deal room.
Cô bước ra, không quay lại.