Phòng Họp Kính
Chương 20: Bức tường kính
Chương 20

Bức tường kính

Một tuần sau deal Thuận An, mọi thứ trở lại bình thường. Hoặc thứ mà Aster gọi là bình thường: bảng tính, cuộc họp, cà phê đắng, hành lang vắng lúc mười giờ đêm.

Tri Hạ nhận việc mới từ Lê Hoàng: tổng hợp dữ liệu lịch sử hiệu suất quỹ mười năm. Phần việc hành chính, không gấp, không quan trọng, kiểu việc giao cho analyst rảnh tay sau khi deal vừa ký.

Cô không phàn nàn. Việc nào cũng là việc.

Phòng dữ liệu nằm ở tầng mười, nửa tầng hầm, đèn huỳnh quang trắng, sàn nhựa xám, bốn dãy kệ sắt chứa hồ sơ cứng, và ba máy tính nối mạng nội bộ cho nhân viên truy cập cơ sở dữ liệu.

Tri Hạ ngồi trước máy tính, đăng nhập bằng tài khoản analyst, mở bảng hiệu suất quỹ theo năm. Mười năm, mỗi năm một trang, mỗi trang là danh sách deal, vốn đầu tư, lợi nhuận thực hiện, lợi nhuận báo cáo cho nhà đầu tư.

Cô bắt đầu gõ, điền số vào bảng tổng hợp. Công việc đơn giản, lặp đi lặp lại. Nhập, kiểm tra, chuyển trang.

Năm thứ nhất. Năm thứ hai. Năm thứ ba. Bình thường.

Năm thứ tư.

Cô dừng lại.

Lợi nhuận báo cáo cho nhà đầu tư: hai mươi ba phần trăm. Nhưng khi cô cộng tổng lợi nhuận từ danh sách deal, con số chỉ đạt mười bảy phần trăm. Chênh sáu điểm.

Sáu điểm phần trăm trên quy mô quỹ lúc đó, khoảng bốn nghìn tỷ, là hơn hai trăm tỷ.

Lỗi nhập liệu?

Cô kiểm tra lại. Từng deal, từng con số. Không sai. Tổng lợi nhuận từ deal: mười bảy phần trăm. Con số báo cáo cho nhà đầu tư: hai mươi ba phần trăm.

Năm thứ năm. Chênh lệch nhỏ hơn, ba điểm. Nhưng vẫn chênh.

Năm thứ sáu. Khớp.

Năm thứ bảy đến thứ mười. Khớp.

Chỉ năm thứ tư và thứ năm. Hai năm.

Tri Hạ ngồi lại, nhìn màn hình. Tay trên bàn phím không gõ. Cô biết điều gì đó sai, nhưng chưa biết sai theo cách nào.

Có thể có nguồn lợi nhuận khác ngoài danh sách deal. Phí quản lý, cổ tức tái đầu tư, lãi từ tiền mặt nhàn rỗi.

Cô kiểm tra. Phí quản lý được ghi riêng, không tính vào lợi nhuận đầu tư. Cổ tức tái đầu tư nằm trong lợi nhuận deal. Lãi tiền mặt nhàn rỗi: có, nhưng tối đa một phần trăm.

Chênh sáu điểm. Không giải thích được.

Tim cô đập nhanh hơn. Không phải hồi hộp. Là bản năng, bản năng của người quen đọc số và biết khi nào số đang nói dối.

Giống Vạn Sinh. Giống vụ SPV giấu chi phí R&D. Nhưng lần này không phải một deal. Lần này là cấp quỹ.

Cô nhìn quanh phòng dữ liệu. Vắng. Chỉ có tiếng quạt máy tính vo vo. Đèn huỳnh quang nhấp nháy nhẹ ở góc trần.

Cô đào sâu hơn.

Trong cơ sở dữ liệu nội bộ, hồ sơ năm thứ tư có một thư mục con: "Điều chuyển nội quỹ." Cô bấm vào. Hệ thống yêu cầu quyền truy cập cấp VP trở lên.

Bị khóa.

Cô thử cách khác. Mở lịch sử truy cập thư mục, phần mà analyst có quyền xem (để kiểm tra ai đã đọc tài liệu nào, phục vụ kiểm toán nội bộ). Danh sách hiện ra:

Ngày truy cập gần nhất: sáu tháng trước. Người truy cập: T.C.T.

Tạ Cảnh Thâm.

Cô cuộn xuống. Lịch sử truy cập thư mục này trong hai năm qua: mười bốn lần. Tất cả đều từ tài khoản T.C.T. Không ai khác.

Anh ấy đã vào thư mục này mười bốn lần trong hai năm.

Tri Hạ ngồi bất động. Mắt dán vào màn hình, ngón tay trên bàn phím cứng lại.

Cô mở thêm các thư mục liên quan. Năm thứ năm: một thư mục con tương tự, cũng bị khóa, cũng có lịch sử truy cập từ T.C.T. Năm thứ sáu trở đi: không có thư mục con nào, và cũng không có lịch sử truy cập bất thường.

Anh ấy chỉ quan tâm đến năm thứ tư và thứ năm. Đúng hai năm mà lợi nhuận không khớp.

Cô thử tìm thêm. Trong hệ thống, có một nhóm thư mục được đánh dấu riêng, không nằm trong cấu trúc thông thường: "Sealed, Partner Access Only." Mười hai thư mục, đánh số từ S-01 đến S-12.

Cô không mở được. Nhưng cô xem được phần thông tin mô tả: ngày tạo, người tạo, dung lượng.

Người tạo tám trong mười hai thư mục: T.C.T.

Ngày tạo: rải đều trong hai năm qua. Thư mục gần nhất: ba tuần trước.

Anh ấy đang xây dựng một bộ hồ sơ riêng. Bí mật. Chỉ Partner trở lên mới thấy.

Tri Hạ đóng cơ sở dữ liệu. Tắt màn hình. Đứng dậy.

Cô đi ra hành lang tầng mười. Chậm. Bước đều, nhưng đầu chạy nhanh.

Xâu chuỗi lại.

Năm thứ tư và thứ năm: lợi nhuận báo cáo cao hơn lợi nhuận thực. Ai quyết định con số báo cáo? CEO. Ai phê duyệt báo cáo cho nhà đầu tư? CEO. Ai đã điều hành Aster từ ngày đầu? CEO.

Tạ Cảnh Thâm biết điều này. Anh đã biết ít nhất hai năm. Anh vào thư mục mười bốn lần, tạo tám thư mục bí mật, thu thập bằng chứng.

Anh ấy không chỉ đang làm deal. Anh ấy đang xây vụ án.

Chống lại CEO Trình Gia Duy.

Tri Hạ bước vào thang máy. Bấm tầng hai mươi lăm. Cửa đóng.

Cô đứng một mình trong thang máy, nhìn con số tầng chạy trên bảng đèn: 11, 12, 15, 18, 20. Gương phản chiếu mặt cô: gầy, mắt sáng, quai hàm sắc. Biểu cảm bình thường, nhưng bên trong không bình thường.

Cô vừa phát hiện bí mật lớn nhất của Tạ Cảnh Thâm.

Không phải bí mật về quá khứ, về tình cảm, hay về con người thật của anh. Là bí mật về mục đích. Về lý do anh ở Aster. Về trận chiến anh đang chuẩn bị.

Anh ấy muốn lật CEO.

Cửa thang máy mở. Tầng hai mươi lăm. Hành lang quen thuộc, đèn vàng, sàn gạch, phòng làm việc quen thuộc. Cô bước ra, đi về phía bàn mình, ngồi xuống.

Mở laptop. Không mở bảng tính. Ngồi nhìn màn hình khóa, nghĩ.

Mình biết quá nhiều.

Ở Aster, biết quá nhiều nguy hiểm hơn biết quá ít. Biết ít thì mình là quân cờ, bị dùng nhưng an toàn. Biết nhiều thì mình là nhân chứng, và nhân chứng luôn có giá.

Mình nên làm gì?

Im lặng. Giả vờ không thấy. Tiếp tục nhập liệu, nộp bảng tổng hợp, không ghi chú gì về chênh lệch năm thứ tư và thứ năm. An toàn. Không ai biết cô biết.

Hoặc.

Cô nhìn lên. Qua cửa kính phòng làm việc, qua hành lang, qua lớp kính tòa nhà, cô nhìn lên phía trên. Không nhìn thấy tầng ba mươi tám từ đây, nhưng cô biết nó ở đó. Phòng thứ ba từ trái. Đèn có lẽ vẫn sáng.

Anh ấy ngồi đó mỗi đêm. Không phải làm deal. Đang chuẩn bị chiến tranh.

Và cô vừa tình cờ nhìn thấy bản đồ chiến trường.

Tri Hạ ngồi trước màn hình, tim đập nhanh nhưng tay tĩnh. Cô không hoảng. Cô không bao giờ hoảng trước dữ liệu. Dữ liệu là thứ cô hiểu nhất trên đời.

Nhưng dữ liệu này khác. Dữ liệu này không phải về deal, về biên lợi nhuận, về hòa vốn bao nhiêu tháng. Dữ liệu này là về con người. Về Tạ Cảnh Thâm, con người thật phía sau bức tường kính.

Cô nhìn tay mình trên bàn phím. Nhớ ba chữ anh nói hôm qua: "Không tệ." Nhớ cốc cà phê anh pha lúc hai giờ sáng. Nhớ cách anh nhìn cô qua phòng họp khi ông Toàn bắt tay cô.

Anh ấy bảo vệ mình. Anh ấy dùng mình. Hay cả hai?

Câu hỏi cũ. Nhưng bây giờ, với những gì cô vừa tìm thấy, câu hỏi nặng hơn nhiều.

Vì nếu anh đang chuẩn bị lật CEO, thì mọi thứ anh làm với cô, từ kéo vào team, bảo vệ trước HR, cho present trước IC, đều có thể là nước cờ. Cô không phải người anh quan tâm. Cô là công cụ anh cần.

Hoặc cô là cả hai. Và cô không biết cái nào đáng sợ hơn.

Mười một giờ đêm. Tầng hai mươi lăm vắng. Tri Hạ đứng dậy, đi đến cửa kính cuối hành lang.

Nhìn lên. Tầng ba mươi tám. Phòng thứ ba từ trái.

Đèn sáng.

Tạ Cảnh Thâm đang ngồi đó. Như mọi đêm. Bình tĩnh, lạnh, kiểm soát. Nhưng bây giờ cô biết: đằng sau tấm kính ấy không phải phòng làm việc. Là một căn phòng chiến tranh.

Và cô, Lâm Tri Hạ, analyst tháng thứ ba, vừa nhìn thấy điều không ai được nhìn.

Cô đứng trong bóng tối hành lang, nhìn lên ánh đèn vàng tầng ba mươi tám. Gió lùa qua khe cửa sổ, lạnh.

Mình nên im lặng.

Nhưng cô biết mình sẽ không.

Ch.20/69
1.561 từ