Sự thật về Diệp Chính Nghĩa
Tri Hạ quay lại tầng hầm B2 vào thứ Bảy, khi tòa nhà Aster gần như trống.
Bảo vệ gật đầu khi cô quẹt thẻ. Analyst làm cuối tuần không hiếm, chỉ là không ai làm ở kho lưu trữ. Cô đi qua khu đỗ xe vắng, qua hai cánh cửa sắt, vào dãy kệ quen thuộc. Đèn huỳnh quang bật, nhấp nháy rồi sáng, mùi giấy cũ pha mực in quấn lấy cô như chào đón.
Lần trước cô tìm được bề nổi: cáo buộc, biểu quyết, MOU. Lần này cô đào sâu hơn.
Hộp thứ tư, năm thứ tư, phần "Hồ sơ nhân sự: Chuyển công tác và thôi việc." Cô kéo ra, mở nắp, và tìm thấy tên Diệp Chính Nghĩa nằm giữa hai mươi sáu hồ sơ thôi việc năm đó.
Thư từ chức. Một trang. Viết tay.
"Tôi, Diệp Chính Nghĩa, xin từ chức khỏi vị trí Partner tại Aster Capital, có hiệu lực ngay. Tôi không có gì để biện minh, vì biện minh với người không muốn nghe cũng giống nói với tường. Mười lăm năm. Tôi hy vọng có ích."
Nét chữ đều, rõ, không run. Người viết bình tĩnh. Hoặc đã qua giai đoạn run.
Cô lật sang trang sau. Biên bản bàn giao: Diệp chuyển giao sáu deal đang triển khai, ba mối quan hệ LP, và toàn bộ tài liệu phân tích cho Partner kế nhiệm. Partner kế nhiệm: Trình Gia Duy.
CEO nhận toàn bộ gia sản nghề nghiệp của người anh hạ bệ.
Cô đặt tờ bàn giao xuống, cảm giác buồn nôn nhẹ. Không phải vì giấy cũ. Vì sự tàn nhẫn sạch sẽ, gọn gàng, có biên bản.
Hộp thứ năm. Hồ sơ tuân thủ bổ sung, đóng dấu "Mật, chỉ ban kiểm soát."
Cô không nên mở. Thẻ analyst không đủ quyền đọc tài liệu mật. Nhưng hộp không khóa, chỉ dán băng keo đã bong, và cô đã qua giai đoạn sợ vượt quyền.
Bên trong: bản sao email trao đổi giữa Diệp Chính Nghĩa và một luật sư bên ngoài, hai tuần trước khi bị buộc tội.
Diệp viết: "Tôi nghi deal Phương Nam có vấn đề. Định giá cao hơn phân tích nội bộ 40%. Tôi đã trình IC nhưng bị bác. CEO nói đây là 'quyết định chiến lược.' Tôi muốn tư vấn: nếu deal fail, trách nhiệm pháp lý thuộc ai?"
Luật sư trả lời: "Trách nhiệm thuộc người ký phê duyệt cuối cùng, tức CEO hoặc Hội đồng đầu tư. Tuy nhiên, nếu có người nội bộ phản đối bằng văn bản trước khi deal đóng, người đó có thể được bảo vệ."
Diệp gửi email thứ ba, ngày mười hai tháng hai: "Tôi sẽ viết phản đối chính thức. Cảm ơn."
Ngày mười lăm tháng hai, ba ngày sau, Diệp bị buộc tội giao dịch nội bộ.
Tri Hạ đặt email xuống. Hai tay đặt trên đùi, nắm chặt.
Ba ngày. Diệp định phản đối công khai, và ba ngày sau ông bị buộc tội.
Không phải trùng hợp. CEO biết Diệp sắp viết phản đối, và đánh trước. Dùng cáo buộc giao dịch nội bộ để vô hiệu hóa lời phản đối. Khi một Partner bị buộc tội giao dịch nội gián, không ai nghe ông ta nói gì nữa, dù ông ta nói đúng.
CEO không chỉ phản bội Diệp. CEO diệt tiếng nói của ông ấy.
Cô lật tiếp. Hồ sơ sau cùng: bản tin nội bộ, tháng tám cùng năm.
"Tin buồn: Ông Diệp Chính Nghĩa, cựu Partner Aster Capital, qua đời ngày 26/04, hưởng dương 52 tuổi. Ban lãnh đạo xin gửi lời chia buồn đến gia đình."
Hai dòng. Mười lăm năm. Hai dòng.
Cô đóng hộp. Tay run. Không phải run vì sợ, mà run vì giận. Giận CEO, giận sự sạch sẽ của bạo lực, giận cách Aster viết "qua đời" mà không nói "tự tử", giận cách mười lăm năm thành hai dòng tin buồn.
Cô ngồi trên sàn kho lưu trữ, lưng tựa kệ sắt, đèn huỳnh quang nhấp nháy trên đầu. Mười hai giờ trưa thứ Bảy. Tầng hầm vắng, chỉ có tiếng ống nước kêu và tiếng thở của cô.
Ghép lại.
Diệp Chính Nghĩa phát hiện deal Phương Nam có vấn đề. Ông định phản đối. CEO biết, đánh trước: dựng cáo buộc giao dịch nội gián bằng bằng chứng mỏng (email mơ hồ, tài khoản em vợ). IC biểu quyết 6-0 ép từ chức. Diệp mất mọi thứ: sự nghiệp, danh tiếng, ý nghĩa mười lăm năm. Sáu tháng sau, ông chọn cái chết.
Và Tạ Cảnh Thâm, hai mươi lăm tuổi, associate dưới Diệp. Anh chứng kiến mọi thứ. Anh thấy mentor bị frame, thấy CEO cười sau lưng, thấy cả hệ thống quay lưng. Anh không có quyền, không có tiếng nói, không có cách nào cứu.
Anh biến mất hai năm.
Cô tìm trong hồ sơ nhân sự: Tạ Cảnh Thâm, associate, thôi việc tháng chín (một tháng sau Diệp mất). Lý do: "Nguyện vọng cá nhân." Lại nguyện vọng cá nhân.
Hai năm sau, anh quay lại. Không phải Aster. Một quỹ đối thủ, nhỏ hơn, hung hãn hơn. Anh dẫn ba deal lớn trong hai năm, phá kỷ lục, rồi được mời về Aster với vị trí VP. Hai năm nữa, Partner. Trẻ nhất lịch sử.
Anh quay lại không phải vì yêu Aster. Anh quay lại vì CEO vẫn ở đây.
Cô đứng dậy, phủi bụi trên quần, xếp lại các hộp. Tay vẫn run nhẹ.
Bây giờ cô hiểu. Đồng hồ cổ dây da mòn trên cổ tay Cảnh Thâm: di vật của Diệp Chính Nghĩa. Anh đeo mỗi ngày, xoay mỗi khi nghĩ, nhìn mỗi khi một mình. Mười lăm năm của Diệp nằm trên cổ tay anh, nhắc anh mỗi ngày tại sao anh ở đây, tại sao anh lạnh, tại sao anh không tin ai.
Anh muốn công lý cho Diệp.
Nhưng con đường anh chọn: thu thập bằng chứng bí mật, dùng người khác (cô) nộp đơn tố giác, sắp sẵn bàn cờ, sacrifice quân (VP Lưu) khi cần. Giống hệt CEO. Cùng phương pháp, khác mục đích.
Khi nào phương pháp trở thành con người? Khi nào anh không còn phân biệt được giữa công lý và trả thù?
Cô tắt đèn kho lưu trữ, bước ra hành lang, cửa sắt đóng phía sau. Thang máy lên tầng trệt, ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính sảnh.
Cô đứng ở sảnh Aster, thứ Bảy, vắng. Nhìn lên trần cao, kính phản chiếu, đèn chùm. Tòa nhà này đã nuốt Diệp Chính Nghĩa, nuốt VP Lưu, và đang nhai từ từ mọi người khác.
Cảnh Thâm muốn phá tòa nhà này từ bên trong. Nhưng để phá, anh phải ở trong. Và ở trong đủ lâu, tòa nhà sẽ phá anh trước.
Cô bước ra nắng. Gió chiều thổi, tóc bay. Cổ tay trái vẫn nhớ cảm giác ngón tay anh.
Và bây giờ cô biết: ngón tay đó đeo đồng hồ của một người đã chết.