Phòng Họp Kính
Chương 3: Phòng họp tầng 15
Chương 3

Phòng họp tầng 15

Email sửa lỗi mô hình không tạo ra tiếng vang. Nó tạo ra sự im lặng.

Trần Minh không trả lời. Trưởng nhóm analyst không nhắc đến. Không ai nói gì với Tri Hạ, không một câu cảm ơn hay một lời phản bác. Lỗi được sửa trong bản chính thức, nhưng tên cô không xuất hiện ở bất kỳ đâu. Như thể lỗi tự biến mất, và người chỉ ra nó cũng vậy.

Tử Mặc ghé bàn cô vào buổi sáng thứ Hai, giọng hạ thấp.

– Mày gửi email cho Trần Minh hả?

– Ừ.

– Trời ơi.

Anh nhìn cô bằng ánh mắt nửa lo nửa phục.

– Cậu ta đang kể với cả tầng là mày cố tình bới lỗi để ghi điểm.

Tri Hạ không ngẩng lên.

– Model có lỗi. Tôi sửa. Chuyện đó có gì phải bàn?

– Ở Aster, cái gì cũng có thể thành chuyện để bàn.

Tử Mặc thở dài, rồi đi. Tri Hạ tiếp tục gõ bàn phím. Ngón tay cô đặt trên phím Enter hơi lâu hơn cần thiết, nhưng mặt cô không thay đổi.

Biết rồi. Nhưng model vẫn có lỗi.


Thứ Tư, tuần thứ hai. Tri Hạ nhận được lịch họp đầu tiên.

"Deal Pipeline Review, Phòng họp 15-B, 10:00. Bắt buộc tham dự: toàn bộ analyst và associate."

Cô đến phòng họp lúc chín giờ năm mươi. Tầng mười lăm, hành lang dài, hai bên là phòng kính từ sàn đến trần. Phòng 15-B nằm ở cuối, rộng nhất, bàn oval gỗ sáng màu, mười sáu ghế da đen. Một màn hình lớn gắn trên tường, đang chạy logo Aster Capital xoay chậm.

Tri Hạ bước vào. Phần lớn ghế đã có người. Các analyst ngồi ở dãy ghế phụ dọc tường, không ngồi bàn chính. Bàn chính dành cho VP, senior associate, và bất kỳ ai có đủ thâm niên hoặc đủ quan hệ.

Cô tìm một ghế ở góc. Ngồi xuống, mở sổ tay.

Chín giờ năm mươi lăm. Một người đàn ông bước vào.

Phó Duật.

Cô nhận ra anh ta ngay, dù chưa từng gặp trực tiếp. Tử Mặc đã mô tả: "Con trai dòng họ Phó, VP trẻ nhất sau Cảnh Thâm, đẹp trai kiểu con nhà tài phiệt." Mô tả đó không sai, nhưng thiếu một thứ. Phó Duật không chỉ đẹp trai, anh ta chiếm không gian. Khi anh ta bước vào phòng, người ta tự động nhìn, không phải vì tò mò, mà vì bản năng nhận diện kẻ mạnh.

Suit xám đậm, cắt vừa vặn, cà vạt xanh đen. Tóc vuốt gọn, gương mặt góc cạnh, nụ cười thoải mái như đang dự tiệc thay vì đi họp. Anh ta gật đầu chào VP Lưu ở đầu bàn, bắt tay hai senior associate, rồi ngồi xuống ghế giữa bàn, không phải ghế chủ tọa, nhưng trông như thể ghế nào anh ta ngồi cũng thành ghế trung tâm.

– Sáng nay ai present trước?

VP Lưu, người đàn ông trung niên tóc muối tiêu ngồi đầu bàn, nhìn quanh.

– Duật. Deal Thuận An, cập nhật tiến độ.

Phó Duật gật, đứng dậy, bấm điều khiển. Slide đầu tiên hiện lên.

Và Tri Hạ hiểu tại sao cả tầng ngưỡng mộ anh ta.

Phó Duật không trình bày. Anh ta kể chuyện. Từng con số không phải số khô, nó là tình tiết trong một câu chuyện anh ta đang xây cho người nghe. Thương vụ mua lại chuỗi khách sạn Thuận An trở thành một kịch bản có nhân vật (ban lãnh đạo mục tiêu), có xung đột (cổ đông thiểu số phản đối), có cao trào (deadline đàm phán trong hai tuần), và có giải pháp, mà anh ta đặt ở slide cuối cùng, đúng lúc mọi người muốn biết nhất.

Giọng anh ta trầm, tốc độ vừa phải, thỉnh thoảng dừng đúng chỗ để phòng họp tự điền vào khoảng trống. Hai lần, VP Lưu gật đầu. Một senior associate vỗ bàn nhẹ khi nghe con số lợi nhuận dự kiến.

Tri Hạ ngồi ở góc, sổ tay mở trước mặt, nhưng không ghi. Cô đang đọc slide. Đọc kỹ. Và cô thấy: Phó Duật giỏi thật. Không phải giỏi vì gia thế cho phép anh ta tự tin. Mà giỏi vì anh ta hiểu cách biến số liệu thành quyết định. Hiểu cách khiến người nghe cảm thấy mình đang chứng kiến cơ hội, không phải đang nghe thuyết trình.

Đáng gờm.

Tri Hạ ghi nhận điều đó, không đố kỵ, không ngưỡng mộ. Chỉ ghi nhận. Như ghi nhận một đối thủ cờ vua vừa đi một nước hay.

Phó Duật kết thúc. Phòng họp vỗ tay nhẹ. Anh ta ngồi xuống, uống một ngụm nước, mắt lướt qua phòng, và dừng ở Tri Hạ.

Một giây. Hai giây.

Rồi anh ta quay đi, như thể vừa nhìn qua một chiếc ghế trống.


VP Lưu tiếp tục chương trình. Hai deal nhỏ khác được trình bày bởi các associate, không có gì đặc biệt. Rồi ông ta nhìn xuống danh sách.

– Deal mua lại chuỗi bán lẻ. Ai phụ trách mô hình?

Im lặng. Trần Minh, ngồi ở dãy ghế phụ, nhìn xuống bàn.

– Model đã nộp rồi, anh Lưu.

VP Lưu lật giấy.

– Ờ. Tôi thấy có bản sửa. Ai sửa?

Im lặng nữa. Dài hơn lần trước.

– Tôi sửa.

Tri Hạ nói, giọng không to nhưng rõ. Cả phòng quay sang nhìn cô. Cô gái ngồi ở ghế phụ góc phòng, sổ tay mở, bút bi xanh.

VP Lưu nhíu mày.

– Em là...?

– Lâm Tri Hạ. Analyst, đợt tuyển tháng này.

– Analyst mới?

Ông ta nhìn cô, rồi nhìn lại bản sửa, rồi nhìn Trần Minh. Trần Minh vẫn cúi mặt.

– Model gốc có ba điểm chưa chính xác, Tri Hạ nói. Tỷ lệ chiết khấu dùng sai chuẩn tham chiếu, doanh thu dự phóng năm ba thiếu giả định hỗ trợ, và có tham chiếu vòng ở dòng EBITDA. Bản sửa đã chỉnh cả ba. Có thể kiểm tra chéo.

Cô nói bằng giọng bình thường, như đang đọc thực đơn. Không nhấn mạnh, không buộc tội. Chỉ là sự thật, trình bày đúng thứ tự.

Phòng họp im. VP Lưu nhìn cô vài giây, rồi đặt giấy xuống.

– Cảm ơn. Nhưng lần sau, analyst nên phối hợp với senior trước khi gửi bản sửa cho trưởng nhóm. Quy trình có nguyên tắc.

Tri Hạ không phản bác. Cô gật đầu.

– Vâng. Em ghi nhận.

VP Lưu chuyển sang deal tiếp theo. Phòng họp tiếp tục xoay. Nhưng Tri Hạ cảm thấy được: ánh mắt. Không phải một. Nhiều. Có ánh mắt tò mò, có ánh mắt khó chịu, có ánh mắt thấy buồn cười vì "con bé analyst mới dám sửa model senior."

Và một ánh mắt nữa.

Phó Duật.

Anh ta ngồi ở giữa bàn, hai tay đan trước ngực, mắt nhìn cô không che giấu sự thẩm định. Không khinh, không phục. Chỉ là đang đo lường. Như cách anh ta đo lường một thương vụ: lượng giá, phân loại, rồi quyết định có đáng dành thời gian không.

Cuộc họp kết thúc lúc mười một giờ mười lăm. Mọi người đứng dậy, nói chuyện, tụm lại theo nhóm. Tri Hạ đóng sổ tay, đứng lên, bước ra cửa.

– Cô Lâm.

Cô dừng lại. Quay sang.

Phó Duật đứng cạnh bàn, một tay cầm cốc nước, tay kia đút túi quần. Nụ cười lịch sự, nhưng mắt sắc.

– Phân tích lúc nãy của cô nghe ấn tượng. Nhưng lần sau, nếu muốn sửa model, cô nên check xem model đó thuộc deal của ai trước. Chuỗi bán lẻ đó nằm trong pipeline của team tôi.

Anh ta nghiêng đầu nhẹ.

– Chạy số xong chưa, cô Lâm?

Nụ cười không đổi. Giọng không lên xuống. Nhưng câu hỏi không phải câu hỏi. Nó là lãnh thổ: đây là sân tôi, cô đang giẫm lên.

Tri Hạ nhìn anh ta. Thẳng. Không chớp mắt.

– Xong rồi. Và số không nói dối.

Phó Duật nhìn cô thêm một giây. Rồi cười, lần này rộng hơn, như thể cô vừa nói điều gì hài hước.

– Hay.

Anh ta đi. Bước chân vững, không quay lại.


Phòng họp trống.

Tri Hạ đứng ngoài hành lang, nhìn vào qua lớp kính. Bàn oval trống, ghế đẩy lệch, ly nước còn vương ở một góc. Màn hình đã tắt, chỉ còn ánh đèn huỳnh quang phản chiếu trên mặt bàn gỗ sáng.

Mười phút trước, trong phòng đó, VP Lưu đã gạt cô đi bằng một câu "quy trình có nguyên tắc." Trần Minh đã nhận công sửa lỗi mà không nói một lời. Và Phó Duật đã đánh dấu lãnh thổ bằng một câu hỏi nhẹ nhàng đến mức không ai bên ngoài nhận ra đó là lời cảnh cáo.

Tòa nhà kính. Nhìn thấy nhau, nhưng không thấy gì cả.

Tri Hạ nhìn phản chiếu của mình trên mặt kính phòng họp. Suit đen, tóc buộc, mắt tỉnh. Cô gái đó trông bình tĩnh. Cô gái đó không run, không đỏ mắt, không siết quai túi.

Nhưng bàn tay trái của cô nắm chặt bên hông. Móng tay ấn vào lòng bàn tay, đủ mạnh để để lại vết.

VP Lưu. Ghi nhớ.

Trần Minh. Ghi nhớ.

Phó Duật.

Cô nới tay ra. Nhìn bốn vết lưỡi liềm nhỏ trên lòng bàn tay.

Được rồi.

Không phải tức giận. Tức giận là xa xỉ phẩm cô không mua được. Đây là thứ khác. Là cách cô đã sống mười sáu năm trước khi bước vào Aster. Là cách cô đã ngồi trong lớp học khi đám bạn cười vì áo cô bạc màu. Là cách cô đã làm ba việc một lúc mà vẫn đứng đầu khoa.

Ghi nhớ. Rồi chứng minh.

Tri Hạ quay lưng, bước về phía thang máy. Tầng mười lăm vắng hơn lúc nãy, ánh sáng hành lang trắng đều. Cô bấm nút xuống, đợi. Trong kính thang máy, cô nhìn thấy mình lần nữa.

Vẫn cô gái đó. Suit rẻ, giày mòn đế, không đồng hồ.

Nhưng mắt khác rồi.

Ch.3/5
1.710 từ