Phòng Họp Kính
Chương 27: Chiến tuyến
Chương 27

Chiến tuyến

Thứ Tư, một tuần sau IC bế tắc.

Tri Hạ nhận tin từ Tử Mặc lúc mười hai giờ trưa, giữa bữa ăn ở nhà ăn tầng sáu.

"Ra hành lang tầng 14. Bây giờ."

Cô bỏ dở đĩa cơm, đi thang bộ lên hai tầng. Tử Mặc đứng bên cửa sổ cuối hành lang, nơi ít người qua, tay cầm điện thoại, mặt bình thường nhưng miệng hơi mím.

– Tao bị chuyển team.

Tri Hạ dừng bước.

– Chuyển đi đâu?

– Team Ngô Thành. Hỗ trợ hành chính thẩm định. Hiệu lực thứ Hai tuần sau.

Team Ngô Thành. VP Lưu. Hỗ trợ hành chính. Ba cụm từ đó ghép lại có nghĩa duy nhất: đẩy xuống, cắt đi, phạt.

– Ai ký lệnh?

– VP Lưu đề xuất, HR phê duyệt. Lý do: "Điều phối nhân sự phù hợp nhu cầu dự án." Mày biết câu này nghĩa là gì.

Tri Hạ biết. Ở Aster, khi HR dùng từ "điều phối," nghĩa là ai đó bên trên muốn bạn biến mất khỏi vị trí hiện tại mà không để lại dấu vết có thể khiếu nại.

– Tao ổn.

Tử Mặc nói, giọng nhẹ, cố tình nhẹ.

– Mày lo deal đi. Tao tự xoay.

Cô nhìn anh. Tử Mặc không phải người than thở, bao giờ cũng không. Anh sống sót ở Aster bằng cách tàng hình, không để ai coi mình là mối đe dọa. Và VP Lưu vẫn tìm thấy anh, vẫn dùng anh, vì anh là thứ duy nhất VP Lưu có thể chạm tới để gây đau cho cô.

– Không phải vì mày, Tri Hạ nói, giọng trầm. Là vì tao.

Tử Mặc nhìn cô, cười méo.

– Tao biết. Mày tưởng tao ngu à?

Im lặng. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, rọi lên sàn gạch bóng, bóng hai người in trên tường.

– Mày nghe tao, Tử Mặc nói, giọng thấp hơn. Đừng vì tao mà làm chuyện dại. VP Lưu có CEO chống lưng. Mày chọc ông ấy, ông ấy sẽ chọc lại, và lần này không phải chuyển team nữa.

Tri Hạ không trả lời.

– Tri Hạ.

Lần đầu anh gọi tên đầy đủ, không phải "mày."

– Tao nghiêm túc.

Cô nhìn ra cửa sổ. Tầng mười bốn nhìn xuống phố, xe cộ nhỏ, người nhỏ, mọi thứ nhỏ trừ tòa nhà kính họ đang đứng trong.

– Tao biết, cô nói. Nhưng tao không hứa.

Chiều. Tri Hạ ngồi ở deal room tầng hai mươi lăm, một mình. Thanh Trúc nghỉ sớm vì họp khách bên ngoài, Lê Hoàng đi công tác.

Cô mở laptop, nhưng không mở bảng tính Minh Đức. Cô mở một thư mục khác, thư mục cô tạo riêng từ tuần trước, tên không đặc biệt: "Tham khảo ngành."

Bên trong là danh sách deal VP Lưu từng phụ trách trong năm năm qua.

Cô bắt đầu đào từ tuần trước, lúc Tử Mặc kể VP Lưu chuyển thua lỗ sang quý sau bằng cách ghi nhận sớm doanh thu thương vụ. Lúc đó cô chỉ nghe, không làm gì. Bây giờ cô làm.

Mười bảy deal. Tổng giá trị hơn ba nghìn tỷ. Cô lọc theo hiệu suất, xếp theo quý, so sánh doanh thu ghi nhận với dòng tiền thực.

Ba deal có vấn đề.

Deal thứ nhất: Hoàng Phát Logistics, hai năm trước. VP Lưu phụ trách định giá, deal đóng với mức premium cao hai mươi phần trăm so với thị trường. Mười tám tháng sau, Hoàng Phát lỗ ròng, Aster phải thoái vốn lỗ một trăm hai mươi tỷ. Nhưng khoản lỗ đó không xuất hiện trong báo cáo hiệu suất quỹ quý IV năm đó, nó xuất hiện ở quý I năm sau, chia nhỏ thành hai ghi chú ở hai dòng khác nhau.

Deal thứ hai: Sơn Hà Industrial, mười tám tháng trước. Mẫu tương tự: premium cao, lỗ sau mười hai tháng, khoản lỗ bị dời sang quý sau. Tổng: hai trăm ba mươi tỷ.

Deal thứ ba: Vĩnh Phúc Media, một năm trước. Nhỏ hơn, nhưng cùng cách: ghi nhận phí quản lý sớm một quý, để báo cáo quý trước đẹp hơn thực tế. Tổng lỗ dời: bốn trăm năm mươi tỷ.

Ba deal. Tổng lỗ ẩn: khoảng tám trăm tỷ.

Tri Hạ ngả người ra ghế, nhìn con số trên màn hình. Tám trăm tỷ không phải sai sót kế toán. Là che giấu có hệ thống.

VP Lưu biết. HR biết. CEO có biết không?

Cô nghĩ đến Cảnh Thâm. Anh chắc chắn biết. Anh truy cập sealed folders mười bốn lần trong hai năm, anh có restructure plan. VP Lưu là một phần trong bức tranh lớn anh đang vẽ.

Nhưng Cảnh Thâm không cần VP Lưu ngã ngay. Anh cần VP Lưu ngã đúng lúc, đúng cách, để CEO mất một quân mà không kịp bù.

Còn tao? Tao cần VP Lưu ngã vì anh ấy đánh Tử Mặc.

Hai lý do khác nhau. Cùng mục tiêu. Nhưng khác nhau ở chỗ: cô làm vì người, anh làm vì ván cờ.

Tám giờ tối. Tầng hai mươi lăm vắng. Tri Hạ đi xuống tầng mười, phòng dữ liệu.

Đèn huỳnh quang nhấp nháy, kệ sắt, ba máy tính nội bộ. Cô ngồi vào máy thứ hai, đăng nhập, mở hồ sơ giao dịch quỹ.

Hoàng Phát Logistics. Sơn Hà Industrial. Vĩnh Phúc Media. Cô tải xuống bảng phân bổ lỗ lãi theo quý, bản gốc, không phải bản tổng hợp đã được làm mịn.

Bản gốc cho thấy rõ: lỗ được ghi nhận chậm một quý, và mỗi lần ghi nhận chậm đều có chữ ký phê duyệt của VP Lưu.

Cô chụp ảnh màn hình. Lưu vào thư mục riêng, mã hóa tên.

Rồi cô ngồi lại, hai tay đặt trên bàn phím, nhìn màn hình.

Đây là bước không quay lại.

Nếu cô gửi báo cáo này lên ban kiểm soát nội bộ, VP Lưu sẽ bị điều tra. Nếu VP Lưu bị điều tra, ông sẽ biết ai gửi, dù báo cáo ẩn danh. Ông sẽ biết, vì chỉ có vài người truy cập được dữ liệu gốc, và trong số đó chỉ có cô đang ở phe đối diện.

Tử Mặc nói: "Đừng vì tao mà làm chuyện dại."

Nhưng đây không phải chuyện dại. Đây là dữ liệu. Tám trăm tỷ lỗ bị che giấu là sự thật, không phải ý kiến cá nhân. Cô không bịa, không phóng đại, không diễn giải. Cô chỉ đặt những con số đúng vào đúng chỗ.

Tao không tấn công VP Lưu. Tao để con số tấn công ông ấy.

Cô đóng máy tính, tắt đèn phòng dữ liệu, đi ra hành lang. Thang máy lên tầng hai mươi lăm. Ngồi lại bàn. Mở bảng tính Minh Đức, bắt đầu nghiên cứu Thịnh Phát Capital song song.

Hai cuộc chiến. Một công khai, một ngầm. Cô phải thắng cả hai trong vòng hai tuần.

Mười giờ tối. Điện thoại rung.

Tin nhắn từ số nội bộ Cảnh Thâm: "Thịnh Phát Capital. Kiểm tra cổ đông sáng lập. Giấy phép kinh doanh năm 2019."

Gọn. Không lời chào, không giải thích, không hỏi cô có đang làm việc không vì anh biết cô đang làm việc.

Tri Hạ nhìn tin nhắn. Ngón tay cô lướt qua màn hình, chạm vào dòng chữ, rồi rút lại.

Anh luôn biết trước. Anh biết tao đang đào VP Lưu. Anh biết IC sẽ hòa. Anh biết CEO sẽ cảnh cáo. Anh biết mọi thứ trước khi nó xảy ra, vì anh đã sắp sẵn.

Cô gõ trả lời: "Nhận. Sáng mai có kết quả."

Gửi. Màn hình tắt. Cô đặt điện thoại úp xuống bàn.

Lần đầu tiên, cô không chỉ phòng thủ. Cô tấn công.

Và lần đầu tiên, cô không chắc mình đang tấn công vì lý do của mình hay vì lý do của anh.

Ch.27/69
1.331 từ