Phòng Họp Kính
Chương 19: Mắt bão
Chương 19

Mắt bão

Mười một giờ đêm. Phòng làm việc tầng ba mươi tám.

Tạ Cảnh Thâm ngồi một mình, đèn bàn vàng nhạt, phần còn lại của phòng chìm trong tối. Bên ngoài cửa kính, thành phố sau mưa lấp lánh, mặt đường ướt phản chiếu đèn xe như vệt sơn loang.

Trên bàn: hai thư mục. Một là hồ sơ deal Thuận An vừa ký chiều nay, gọn gàng, đóng gáy. Xong. Một là thư mục khác, bìa nâu, không nhãn, mép đã cũ vì mở đi mở lại quá nhiều lần trong hai năm qua.

Anh mở thư mục thứ hai.

Bên trong: bản sao báo cáo quỹ mười năm. Bảng phân bổ lợi nhuận cho nhà đầu tư, theo năm. Biên bản họp Hội đồng mà anh chụp lại từ phòng lưu trữ. Và một trang giấy viết tay, chữ anh, liệt kê những con số không khớp.

Năm thứ tư và thứ năm kể từ khi thành lập quỹ, Aster báo cáo lợi nhuận vượt trội cho nhà đầu tư. Nhưng khi đối chiếu với danh sách deal thực tế, tổng lợi nhuận từ deal không đủ để giải thích con số đã báo. Chênh lệch: hàng trăm tỷ, rải qua hai năm.

Tiền đến từ đâu?

Câu hỏi này đã theo Cảnh Thâm từ ngày anh tình cờ tìm thấy sổ cái cũ trong phòng lưu trữ, lúc đang tra cứu hồ sơ cho một deal khác. Anh không đi tìm bằng chứng chống CEO. Bằng chứng tự đến tìm anh.

Và kể từ đó, anh không ngừng đào.

Anh lật trang tiếp theo. Ảnh chụp sổ ghi chép của bộ phận kế toán cũ, trước khi chuyển sang hệ thống điện tử. Một dòng bút mực xanh: "Điều chuyển nội quỹ, phê duyệt TGD." Không có giải thích, không có hạng mục cụ thể. Chỉ có chữ ký Trình Gia Duy.

Ông thao túng lợi nhuận báo cáo cho nhà đầu tư. Ít nhất ba năm. Có thể lâu hơn.

Nếu chuyện này lộ, Aster sụp. Không phải vì quỹ thua lỗ, mà vì quỹ đã nói dối những người bỏ tiền vào. Nhà đầu tư sẽ kiện. Giấy phép bị thu. Ba mươi năm của Trình Gia Duy biến thành tro.

Cảnh Thâm gấp thư mục. Đặt xuống bàn. Xoay núm chỉnh giờ trên chiếc đồng hồ cổ, dây da mòn, mặt tròn kim vàng.

Anh chưa sẵn sàng. Chưa đủ bằng chứng, chưa đủ đồng minh, chưa đủ vị thế để ông già không thể phản đòn. CEO Trình Gia Duy đã xây đế chế này ba mươi năm, mọi mối quan hệ, mọi ân tình, mọi bí mật đều nằm trong tay ông. Tấn công sớm là tự sát.

Anh cần thêm thời gian. Và anh cần những quân cờ đúng.

Anh rót nước, uống một ngụm. Ngồi lại, nhìn ra cửa sổ.

Nghĩ về buổi chiều.

Cuộc thương lượng với Thuận An kéo dài năm tiếng. Anh kiểm soát được nhịp, kiểm soát được kết quả, kiểm soát được mọi biến số. Trừ một.

Lúc ông Toàn hỏi về thời gian hòa vốn, anh quay sang cô. Đó là kế hoạch: cô có dữ liệu, cô trả lời, nhanh gọn, chuyên nghiệp. Anh biết cô sẽ trả lời được vì anh đã xem bảng tính của cô trước đó.

Nhưng cái anh không lường trước là cách cô trả lời.

Không run. Không ngập ngừng. Không nhìn anh để xin xác nhận. Cô nhìn thẳng vào ông Toàn, nói từng con số như thể cô đã sống với những con số đó cả đời. Giọng đều, mắt tĩnh, tay không chạm bàn phím vì cô không cần tra lại.

Anh đã thấy nhiều analyst trình bày. Phó Duật trình bày hay hơn, mượt hơn, biết cách biến số thành câu chuyện. Nhưng Tri Hạ không kể chuyện. Cô nói sự thật, và cách cô nói khiến sự thật không cần câu chuyện bọc ngoài.

Giống mình. Hai mươi ba tuổi. Ngồi trước IC lần đầu, chỉ có dữ liệu và sự thật, không có ai chống lưng.

Anh nhớ mình hai mươi ba. Mentor Diệp Chính Nghĩa ngồi cạnh, vỗ vai nói: "Thâm à, cứ nói thật. Số không sai." Và anh tin. Nói thật. Rồi mentor lấy hết: deal, danh tiếng, vị trí. Mọi thứ.

Bài học: sự thật không bảo vệ mình. Quyền lực bảo vệ mình.

Cảnh Thâm xoay đồng hồ. Dây da cọ vào cổ tay, mòn nhẵn, quen thuộc.

Cô ấy chưa biết điều đó. Hoặc cô ấy biết nhưng vẫn chọn nói thật.

Anh không chắc cái nào nguy hiểm hơn.

Điện thoại rung. Số quen.

Anh nhìn màn hình. Hứa Mạn Ninh. Anh nhấc.

– Mạn Ninh.

– Anh chưa ngủ. Đoán vậy.

Giọng cô nhẹ, hơi mệt, kiểu người vừa tẩy trang xong và nằm trên giường nhưng chưa muốn tắt đèn. Hai năm chia tay, nhưng anh vẫn nhận ra từng nhịp trong giọng cô.

– Có chuyện gì?

– Anh biết em nghe gì không? Cả công ty đang bàn chuyện anh can thiệp HR cho cô Lâm Tri Hạ.

Im lặng.

– Ai nói?

– Ai cũng nói, anh Thâm. Aster không có bí mật, anh biết mà. HR Director thay đổi hoàn toàn thái độ sau khi anh vào phòng mười phút. Mọi người không câm.

Cảnh Thâm dựa lưng ra ghế. Nhìn trần nhà tối.

– Em gọi để nói chuyện này?

– Em gọi để nhắc anh cẩn thận.

Giọng Mạn Ninh thay đổi. Không còn nhẹ nhàng kiểu cũ, mà thẳng, kiểu cô khi thật sự lo.

– Anh bảo vệ cô ấy trước HR. Anh kéo cô ấy vào team. Hôm nay ở buổi ký deal, anh quay sang cô ấy hỏi số trước mặt khách hàng, bỏ qua VP trong phòng. Anh nghĩ mọi người nhìn thấy gì?

– Tôi dùng người giỏi nhất cho deal. Đó là công việc.

– Đó là lý do anh tự nói với mình. Nhưng lý do thật, em hỏi anh: có phải chỉ vì công việc không?

Im lặng dài. Tiếng gió lùa qua khe cửa sổ tầng ba mươi tám, nhẹ, liên tục.

– Mạn Ninh.

– Em biết, anh không trả lời câu này. Anh chưa bao giờ trả lời câu này.

Giọng cô không cay đắng. Chỉ mệt. Kiểu người đã hỏi quá nhiều lần và đã quen với sự im lặng.

– Em chỉ nhắc. Cẩn thận. Không phải vì em ghen, anh à. Em qua rồi. Nhưng vì em biết anh: khi anh bắt đầu bảo vệ ai đó mà không thể giải thích tại sao, nghĩa là anh đang mất kiểm soát. Và anh sợ mất kiểm soát hơn mọi thứ.

Anh nghe. Không phản bác. Vì cô đúng. Mạn Ninh luôn đúng về anh, đó là lý do anh không chịu nổi khi yêu cô, và cũng là lý do anh tôn trọng cô hơn bất kỳ ai.

– Em cảm ơn. Ngủ sớm.

– Anh cũng vậy. Dù em biết anh sẽ không.

Cuộc gọi tắt. Phòng trở lại im lặng.

Cảnh Thâm đặt điện thoại xuống. Đứng dậy, đi đến cửa sổ.

Thành phố phía dưới, đèn xe chạy, biển hiệu nhấp nháy, dòng sông xa phản chiếu ánh sáng. Mưa đã tạnh, mây mỏng, trăng lờ mờ phía sau.

Anh nghĩ về câu hỏi Mạn Ninh: "Có phải chỉ vì công việc không?"

Anh bảo vệ Tri Hạ trước HR vì cô là nhân sự quan trọng trong kế hoạch của anh. Cô giỏi, cô trung thực, cô không bị mua, và cô có khả năng phát hiện những thứ người khác bỏ qua. Trong cuộc chiến với CEO, cô là mắt xích mà anh cần.

Đó là lý do anh tự nói với mình.

Nhưng anh cũng nhớ: lúc hai giờ sáng trong pantry, cô đứng cạnh anh, hai tay ôm cốc cà phê, mắt mỏi, tóc buộc hơi lệch, không trang điểm, không lớp áo giáp nào. Và anh đã pha cho cô một cốc cà phê mà không nghĩ.

Không tính toán. Không cân nhắc. Chỉ thấy cốc cô nguội, và pha cốc mới.

Hành vi đó không nằm trong kế hoạch nào.

Đừng để cô ấy trở thành điểm yếu.

Anh lặp lại câu đó trong đầu. Như lặp lại nguyên tắc. Như nhắc lại bài học từ mười năm trước: điểm yếu là thứ kẻ thù nhắm vào. Mentor Diệp Chính Nghĩa nhắm vào sự tin tưởng của anh. CEO sẽ nhắm vào bất cứ thứ gì anh quan tâm.

Nếu CEO biết anh quan tâm đến cô, CEO sẽ dùng cô.

Vậy thì đừng quan tâm.

Nhưng đêm nay, trong phòng họp, khi cô trả lời ông Toàn mà không run, anh không thể không nhìn. Không phải nhìn quân cờ. Nhìn một người. Một người giống anh, ở tuổi hai mươi ba, trước khi anh biết thế giới tàn nhẫn đến mức nào.

Cô ấy sẽ bị tổn thương. Vì cô ấy thật.

Và anh, Tạ Cảnh Thâm, không thật. Anh đã ngừng thật từ năm hai mươi lăm tuổi.

Anh quay lại bàn. Đóng thư mục điều tra CEO. Mở laptop. Mở một thư mục mới, tên: "Tái cấu trúc."

Bên trong: sơ đồ tổ chức Aster hiện tại, và một phiên bản anh đang vẽ lại. Phiên bản mà CEO không ngồi ở đỉnh. Phiên bản mà Hội đồng đầu tư có quyền lực thật sự, không phải bù nhìn.

Và trong sơ đồ đó, có một vị trí mới: "Director, Financial Strategy."

Bên cạnh, viết tay trên mẩu giấy nhớ dán vào góc màn hình: "L.T.H."

Lâm Tri Hạ.

Anh nhìn ba chữ cái đó. Lâu.

Cô là một phần trong kế hoạch. Cô luôn là một phần trong kế hoạch. Nhưng kế hoạch bắt đầu thay đổi hình dạng mà anh không kiểm soát được, và anh không biết ba chữ cái đó nằm trong mục "chiến lược" hay mục khác.

Anh gấp laptop. Tắt đèn.

Đứng trong phòng tối, nhìn ra thành phố. Tầng ba mươi tám, cao hơn phần lớn tòa nhà xung quanh, xa hơn phần lớn mọi người. Đây là vị trí anh chọn: cao và xa, để không ai chạm tới.

Nhưng đêm nay, lần đầu tiên trong nhiều năm, anh không chắc mình muốn ở trên này một mình.

Anh bước ra cửa. Đi về phía thang máy. Đồng hồ cổ trên cổ tay kêu nhẹ, kim giây chạy đều.

Mười hai giờ. Thành phố đang ngủ. Anh thì không.

Ch.19/69
1.769 từ