Phòng Họp Kính
Chương 66: Thừa nhận
Chương 66

Thừa nhận

Tin nhắn đến lúc chín giờ tối.

Số cũ. Số mà anh xóa rồi nhớ, nhớ rồi xóa, rồi lưu lại bằng tên viết tắt mà chỉ anh hiểu: L.

"Gặp nhau. Không phải Aster, không phải Horizon. Chỉ chúng ta."

Mười bốn chữ. Anh đọc hai lần. Không phải vì chưa hiểu, mà vì muốn chắc rằng mình không đọc thêm nghĩa nào vào trong đó.

Chỉ chúng ta.

Anh gõ: "Chỗ nào."

Ba mươi giây. Trả lời: "Rooftop bar Maison, Quận Một. 10h."

Anh nhìn đồng hồ cổ. Chín giờ lẻ ba. Năm mươi bảy phút.

Đủ để đến. Không đủ để chuẩn bị cho bất kỳ điều gì cô sẽ nói.


Rooftop bar tầng hai mươi bốn. Quán nhỏ, ít bàn, loại quán mà phải biết mới tìm được, không bảng hiệu dưới phố, chỉ cánh cửa thang máy mở ra sân thượng trải sỏi trắng, đèn dây vàng giăng ngang, mùi hoa sứ từ chậu gốm ở góc lan can.

Anh đến trước.

Thói quen. Luôn đến trước, ngồi ghế nhìn ra cửa, lưng không quay về phía nào không kiểm soát được. Ở Aster là vậy, ở Horizon là vậy, ở mọi cuộc gặp trong đời anh là vậy, vì Tạ Cảnh Thâm không bao giờ để ai thấy mình đang đợi.

Nhưng tối nay anh đang đợi.

Ly rượu trước mặt: whisky, neat, một viên đá. Chưa uống. Tay trái trên bàn, ngón trỏ gõ nhẹ vào mặt gỗ, nhịp đều, kiểu nhịp của người đang đếm thời gian bằng tim thay vì đồng hồ.

Sài Gòn dưới chân. Đèn vàng, đèn trắng, xe chạy, sông Sài Gòn uốn xa phía đông, cầu ánh sáng nối hai bờ. Gió ấm, kiểu gió tháng Năm không mát nhưng cũng không ngột, vừa đủ để nhắc rằng đang sống, đang thở, đang ngồi đây chờ người mà anh không gặp mười hai tháng nhưng nghĩ về mỗi ngày.

Mỗi ngày.

Anh ghét thừa nhận điều đó, kể cả với chính mình. Vì Tạ Cảnh Thâm không nghĩ về ai mỗi ngày. Anh nghĩ về chiến lược, về con số, về nước cờ tiếp theo, về cách lật bàn cờ mà không ai thấy tay anh di chuyển quân. Anh không nghĩ về mắt ai, giọng ai, cách ai ngồi cắm cúi trước màn hình laptop lúc hai giờ sáng với ly cà phê nguội bên cạnh.

Nhưng anh nghĩ về cô. Mỗi ngày.


Thang máy mở. Tiếng bước chân trên sỏi trắng.

Anh không quay lại. Không cần, vì anh nghe được. Bước cô khác mọi người: đều, không nhanh không chậm, kiểu bước của người biết mình đang đi đâu và không vội. Ở Aster, cô bước nhanh hơn (ai cũng bước nhanh ở Aster, vì chậm là yếu). Ở đây, cô bước đúng nhịp của mình.

Cô ngồi xuống đối diện. Ghế mây, bàn gỗ tròn nhỏ, hai ly. Nhân viên mang menu, cô gọi gì đó anh không nghe rõ vì đang nhìn cô.

Tóc xõa. Không buộc gọn như ở Aster, không kẹp gọn như ở Park Hyatt tuần trước. Xõa, ngang vai, gió thổi nhẹ, kiểu tóc mà anh chỉ thấy một lần: đêm ở hành lang căn hộ tầng ba mươi hai, trước khi môi chạm môi, trước khi mọi thứ thay đổi.

Áo sơ mi trắng, quần tây đen, giày bệt. Không vest, không túi xách công sở. Đến với anh không mang theo Aster Capital.

– Anh đến sớm, cô nói.

– Thói quen.

– Thói quen hay sợ trễ?

Anh nhìn cô. Mắt cô nhìn thẳng, không tránh, không đuổi. Mắt sáng, kiểu sáng của người không cần đèn bàn để nhìn rõ sự thật.

– Sợ em đổi ý, anh nói.

Im lặng. Ngắn. Cô hơi nghiêng đầu, kiểu nghiêng mà anh nhớ từ lần đầu cô trình bày model ở phòng deal, khi cô nghe phản biện mà không phản ứng ngay, vì cô đang xử lý.

– Em không đổi ý dễ vậy đâu.

– Anh biết.

Nhân viên đặt ly trước mặt cô. Nước chanh, không đá. Cô uống một ngụm. Anh nhấp whisky.


Hai người ngồi. Gió thổi. Đèn dây vàng lắc nhẹ trên đầu.

Mười hai tháng. Anh đếm trong đầu. Ba trăm sáu mươi lăm ngày không nghe giọng cô, không thấy cách cô cầm bút ghi chép, không thấy cô nhíu mày khi đọc số liệu sai, không thấy cô ngồi đối diện anh ở phòng 38-A lúc hai giờ sáng và nói: "Dữ liệu không nói dối, anh Thâm."

Ba trăm sáu mươi lăm ngày anh dùng để xây Horizon, để lên chiến lược, để gặp LP, để tuyển người, để làm mọi thứ cần làm cho cuộc chiến này. Và mỗi đêm, sau khi tắt đèn văn phòng, đi về căn hộ mới ở Quận Bốn (nhỏ hơn căn cũ, vì anh không cần rộng khi chỉ có một người), anh nằm nhìn trần nhà và nghĩ: cô đang làm gì.

Cô đang ngồi ở đâu. Cô ăn tối chưa. Cô có ngủ đủ không.

Những câu hỏi vô nghĩa trong chiến lược nhưng quan trọng trong lòng. Anh ghét chúng. Và anh không thể ngừng.

– Em lên VP, anh nói.

– Anh biết.

– Anh theo dõi. Không nhiều. Nhưng đủ.

Cô nhìn anh. Lâu. Kiểu nhìn mà ở Aster cô không bao giờ dám, vì ở Aster nhìn ai lâu là tuyên chiến hoặc tỏ tình, và cả hai đều nguy hiểm.

– Anh theo dõi từ bao giờ?

– Từ ngày anh đi.

Im lặng. Gió thổi. Đèn dây lắc.

– Deal EduNova, anh nói tiếp, giọng nhẹ. Ba phẩy hai lần return trong sáu tháng. Earn-out cấu trúc giữ founder bốn mươi phần trăm. Cô Lâm... anh dừng, sửa, Tri Hạ thiết kế deal tốt hơn bất kỳ ai ở Aster.

Cô không nói gì. Nhưng mắt cô mềm đi, một giây, kiểu mềm mà anh biết là xúc động, vì Lâm Tri Hạ không mềm với bất kỳ ai trừ khi cô cho phép.

– Em không thiết kế để anh khen.

– Anh biết. Vì vậy anh mới khen.


Mười một giờ. Quán vắng dần. Còn hai bàn, rồi một, rồi chỉ họ.

Nhân viên dọn ly, lịch sự, không giục, kiểu lịch sự của quán quen biết khách nào cần thêm thời gian. Anh gọi thêm nước lọc. Cô gọi thêm chanh.

Họ nói chuyện. Không nói về Aster, không nói về Horizon, không nói về CEO hay LP hay poison pill. Nói về những thứ mà hai người ở hai phía bàn đàm phán không được phép nói.

Cô kể: năm đầu làm VP, cô suýt bỏ hai lần. Lần một: deal Thịnh Phát, khi cô biết CEO phê duyệt cho em vợ vay lãi thấp, và cô muốn nộp đơn tố giác nhưng chưa đủ chứng cứ. Lần hai: tháng mười một, khi cô ngồi một mình trong phòng VP lúc mười giờ đêm, và nhận ra rằng cô không nhớ lần cuối nói chuyện với ai ngoài đồng nghiệp là khi nào.

– Cô đơn kiểu gì? anh hỏi.

– Kiểu không có ai hiểu mình đang làm gì và tại sao. Mẹ em nghĩ em ngồi văn phòng đếm tiền. Tử Mặc hiểu nhưng không ở cùng tầng. Phó Duật hiểu nhưng là đồng minh, không phải bạn. Và người hiểu nhất thì đã đi.

Anh nhìn ly nước. Đá đã tan. Mặt nước phẳng.

Người hiểu nhất thì đã đi.

Cô không nói anh. Không cần. Cả hai đều biết.


Anh xoay núm đồng hồ cổ. Một vòng. Hai vòng. Kim giây tích tắc, đều đặn, kiểu đều đặn mà Diệp Chính Nghĩa từng nói là đáng tin hơn con người.

Diệp sai. Có thứ đáng tin hơn cơ khí: cô ngồi đây. Sau mười hai tháng, sau tất cả, cô vẫn ngồi đây.

– Tri Hạ.

Cô nhìn lên.

Anh nhìn cô. Không nhìn kiểu đàm phán, không nhìn kiểu Partner đánh giá analyst, không nhìn kiểu đối thủ dò ý. Nhìn thật. Kiểu nhìn mà anh chỉ cho phép mình ở ban công tầng ba mươi tám, khi chỉ có sao trời và gió và khoảng cách mười lăm phân giữa hai bàn tay trên lan can kính.

– Anh yêu em.

Ba chữ. Gọn. Không rào, không giải thích, không bối cảnh. Ba chữ mà Tạ Cảnh Thâm chưa nói với ai kể từ khi hai mươi lăm tuổi, khi anh thề sẽ không bao giờ cho ai quyền lực đó trên mình.

Cô không nói gì. Mắt không rời mắt anh.

– Từ lâu, anh nói tiếp, giọng thấp hơn. Anh không biết chính xác từ khi nào. Có thể từ đêm cô ngồi deal room viết model đến hai giờ sáng mà không than một câu. Có thể từ lần cô đứng trước IC trình bày Thuận An mà tay không run. Có thể từ đêm mưa, trong xe, khi cô hỏi: "Anh có đang ổn không?" và anh nhận ra đó là lần đầu tiên trong bảy năm có người hỏi câu đó mà thật sự muốn nghe câu trả lời.

Gió thổi. Tóc cô bay nhẹ. Đèn dây vàng lắc.

– Nhưng anh không có quyền nói. Vì anh sẽ luôn chọn chiến tranh trước. Đó là anh. Anh xây Horizon không phải để thắng Trình Gia Duy. Anh xây vì nếu không chiến đấu, anh không biết mình là ai. Và anh không thể kéo em vào cuộc chiến của anh rồi bảo em đứng yên đợi.

– Em có đứng yên đâu, cô nói.

Giọng đều. Nhẹ. Nhưng có thứ gì đó bên dưới, kiểu bên dưới của mặt nước phẳng, nơi dòng chảy mạnh nhất.

– Em biết, cô nói tiếp. Em biết anh yêu em. Từ ban công tầng ba mươi tám, từ đêm anh kể về Diệp Chính Nghĩa mà tay xoay đồng hồ ba lần liên tiếp, từ lần anh gọi em là Tri Hạ thay vì cô Lâm và mắt anh khác đi.

Anh nuốt. Nhẹ. Không để cô thấy.

– Nhưng em không cần anh chọn em trước chiến tranh.

Cô nghiêng người về phía trước. Khuỷu tay trên bàn, mắt ngang mắt anh, khoảng cách nửa mét, kiểu nửa mét mà ở Park Hyatt là bàn đàm phán nhưng ở đây là lời thì thầm.

– Em chỉ cần anh chọn em sau chiến tranh. Khi mọi thứ xong. Khi anh không còn lý do nào để giấu. Khi anh đứng trước em không phải vì chiến lược mà vì anh muốn.

Im lặng. Lâu. Kiểu lâu mà anh cần, vì Tạ Cảnh Thâm xử lý cảm xúc chậm hơn xử lý con số, chậm hơn rất nhiều, vì con số có quy luật còn thứ đang chạy trong ngực anh thì không.

– Sau chiến tranh, anh nói.

Không phải câu hỏi. Câu hứa.

Cô gật. Nhẹ. Mắt sáng.

– Sau chiến tranh.


Mười hai giờ. Quán đóng. Họ đứng dậy.

Thang máy xuống. Hai người đứng cạnh nhau, không chạm, vai cách vai mười phân, kiểu mười phân mà anh đo được bằng cảm giác vì da anh nhận ra cô ở khoảng cách nào.

Sảnh tòa nhà. Cửa kính. Phố khuya Quận Một, xe ít, đèn đường vàng, tiếng xe máy xa.

Cô quay lại nhìn anh.

– Anh Thâm.

Không phải ông Tạ. Không phải anh. Anh Thâm. Tên mà cô gọi ở Aster khi chỉ có hai người, tên mà anh không nghe mười hai tháng.

– Đừng thua, cô nói.

Anh nhìn cô. Gió đêm thổi tóc cô qua vai, đèn đường hắt bóng dài trên vỉa hè, và cô đứng đó, lưng thẳng, mắt sáng, kiểu đứng của người đã leo từ tầng một lên tầng ba mươi tám mà không cần ai kéo.

Giống một người. Câu anh từng nghĩ ở Aster, lần đầu nhìn cô trình bày trước IC. Giống một người anh biết.

Bây giờ anh hiểu: không phải cô giống anh. Cô là phiên bản mà anh ước mình trở thành, phiên bản mạnh mà không cần lạnh, phiên bản chiến đấu mà không mất khả năng tin người.

– Anh không thua, anh nói. Chưa bao giờ.

Cô cười. Nhẹ. Lần đầu anh thấy cô cười tối nay, và nụ cười đó đánh vào ngực anh mạnh hơn mọi con số trong mọi bản cáo bạch anh từng đọc.

– Chúc ngủ ngon, anh Thâm.

– Ngủ ngon, Tri Hạ.

Cô quay đi. Bước đi. Không nhìn lại.

Anh đứng trên vỉa hè. Nhìn theo. Bóng cô nhỏ dần trong ánh đèn đường, rồi rẽ góc, rồi mất.

Tay trái anh nâng lên. Xoay núm đồng hồ cổ. Một vòng.

Sau chiến tranh.

Hai chữ. Lời hứa. Lần đầu tiên trong đời Tạ Cảnh Thâm hứa điều gì đó không vì chiến lược.

Anh bước đi. Về phía ngược lại. Phố khuya Sài Gòn ấm, gió nhẹ, đồng hồ cổ tích tắc trên cổ tay, và ở đâu đó phía bên kia thành phố, cô cũng đang bước, cũng đang thở, cũng đang giữ hai chữ đó trong ngực.

Sau chiến tranh.

Anh sẽ thắng. Không phải vì anh giỏi. Mà vì lần đầu tiên, anh có lý do để chiến tranh kết thúc.

Ch.66/69
2.228 từ