Hai chiến tuyến
Ba ngày sau tin Horizon.
Phòng VP Tri Hạ, tầng hai mươi lăm, tám giờ sáng. Trên bàn: hai bản phân tích Horizon dày bốn mươi trang, một bản đánh giá tác động tài chính, một sơ đồ cơ cấu sở hữu Aster mà cô vẽ tay trên giấy A3 rồi scan.
Ba ngày. Ba đêm. Ngủ tổng cộng chín tiếng. Ăn ở công ty, tắm ở phòng nghỉ tầng sáu, thay đồ từ bộ suit dự phòng treo trong tủ. Kiểu sống mà cô tưởng đã bỏ từ thời analyst, nhưng hoá ra chưa.
Phó Duật gõ cửa, bước vào, hai ly cà phê. Anh cũng có quầng mắt, nhưng ít hơn cô, vì Phó Duật là loại người mất ngủ ba đêm vẫn trông như vừa đi spa.
– Báo cáo xong chưa?
– Xong. Bản cuối.
Cô đẩy tập tài liệu qua bàn. Phó Duật ngồi xuống, lật, đọc nhanh, kiểu đọc của người quen lướt bảng số.
– LP Horizon: hai quỹ Singapore, một quỹ Hồng Kông. Cả ba đều nguyên nhà đầu tư Aster, rút trong mười tám tháng qua. Vốn cam kết hai nghìn tỷ, giải ngân đợt một một nghìn hai trăm. Đủ cho đợt chào mua ban đầu nếu Aster chấp nhận mức bảy mươi phần trăm.
Cô gật.
– Điểm mạnh Horizon: lãnh đạo hiểu Aster từ trong ra. Điểm yếu: quỹ mới, chưa có lịch sử vận hành, LP có thể rút nếu chiến dịch kéo dài quá sáu tháng. Ngoài ra, Horizon thiếu nhân sự cấp cao, hai mươi ba người, toàn dưới ba mươi.
Phó Duật nhìn lên.
– Cô viết phần đề xuất phòng thủ chưa?
– Viết rồi. Ba phương án. Một: poison pill, phát hành thêm cổ phần cho LP trung thành để pha loãng Horizon. Cần IC approve. Hai: tìm white knight, quỹ lớn hơn mua Aster thay Horizon với giá cao hơn. Ba: đàm phán, chấp nhận một phần đề xuất Horizon nhưng thương lượng điều khoản có lợi cho IC hiện tại.
– Cô nghiêng phương án nào?
Cô im. Uống cà phê. Đắng, nóng.
– Chưa nghiêng. Vì mỗi phương án đều có hậu quả, và hậu quả lớn nhất không nằm trong tài liệu.
Phó Duật hiểu. Anh không hỏi thêm, vì hậu quả cô nói không phải tài chính, mà là: bảo vệ Aster thành công nghĩa là CEO ngồi vững thêm, và CEO ngồi vững thêm nghĩa là mọi thứ coalition xây sáu tháng qua thành vô nghĩa.
– IC chiều nay, anh nói. Trình báo cáo. CEO sẽ chọn phương án.
– CEO sẽ chọn poison pill. Vì nó nhanh nhất và giữ nguyên quyền lực ông ấy.
– Đồng ý. Và chúng ta sẽ phải bỏ phiếu ủng hộ, vì chúng ta đang ở bên phòng thủ.
Im lặng. Hai người nhìn nhau qua ly cà phê. Hiểu cùng một điều: cuộc chiến này phức tạp hơn hostile takeover bình thường, vì bên tấn công và bên phòng thủ đều có lý, và người đứng giữa hai bên là cô.
Trưa. Nhà ăn tầng sáu.
Tử Mặc ngồi đợi ở bàn góc trái, tô phở trước mặt, đũa chưa cầm, mắt nhìn cô từ lúc cô bước vào.
Cô ngồi xuống. Không gọi đồ ăn, vì dạ dày cô đóng lại từ sáng.
– Mày ổn không? Tử Mặc hỏi, giọng thấp.
– Ổn.
– Mày nói "ổn" bằng cái giọng của người không ổn.
Cô nhìn anh. Tử Mặc, hai mươi sáu tuổi, mặt baby, hay cười, người duy nhất ở Aster mà cô không cần đeo mặt nạ. Nhưng hôm nay cô đeo, vì nếu cởi ra bây giờ cô sẽ phải nói thứ mà cô chưa sẵn sàng nói.
– Cả tòa nhà đang bàn về anh ấy, Tử Mặc nói, khuấy phở, mắt nhìn xuống. Tạ Cảnh Thâm trở lại. Tạ Cảnh Thâm mở quỹ. Tạ Cảnh Thâm thâu tóm Aster. Và ai cũng nhìn mày, vì ai cũng biết mày từng là người của anh ấy.
– Tao không phải "người của ai."
– Tao biết. Nhưng họ không biết. Với họ, mày được Cảnh Thâm bảo vệ, mày ở team anh ấy, và bây giờ anh ấy đánh Aster, mày dẫn phòng thủ. Chuyện này đủ kịch tính để bàn cả tuần.
Cô nắm tay dưới bàn. Thả.
– Mày sẽ đánh anh ấy thật à?
Câu hỏi. Nhẹ. Nhưng trúng chỗ đau.
– Tao sẽ bảo vệ Aster. Đó là việc của tao.
Tử Mặc nhìn cô. Lâu, kiểu nhìn mà chỉ bạn thân mới dám.
– Aster hay CEO?
Im lặng. Tiếng muỗng khua trong bát từ bàn bên cạnh. Tiếng quạt trần xoay chậm trên đầu.
– Aster. Chỉ Aster. Tao không bảo vệ Trình Gia Duy.
– Hai thứ đó có tách được không?
– Phải tách. Vì nếu không tách, tao sẽ phải chọn giữa bảo vệ CEO hoặc để Cảnh Thâm thắng. Và cả hai lựa chọn đó đều sai.
Tử Mặc gật, chậm, kiểu gật của người không hiểu hết nhưng tin bạn mình.
– Mày cẩn thận. CEO đang sợ. Và người sợ thì nguy hiểm.
– Tao biết.
– Mày lại "tao biết."
Cô cười nhẹ. Mỏng, nhanh, rồi mất.
– Tao biết thật mà. Nhưng cảm ơn mày vẫn nói.
Tử Mặc cầm đũa, ăn phở, giả vờ không nhìn cô nữa, kiểu giả vờ của người để bạn mình có không gian thở mà không cần xin.
Hai giờ chiều. IC tầng ba mươi tám.
Tri Hạ trình bày. Đứng, bốn mươi trang slide, giọng đều, mắt nhìn từng thành viên IC. Phân tích Horizon: vốn, LP, chiến lược, lộ trình, điểm yếu. Ba phương án phòng thủ. Bảng so sánh lợi hại.
CEO nghe. Ngồi đầu bàn, hai tay đan, ngón cái ấn vào mu bàn tay. Giống hệt hôm thứ Hai. Giống hệt, vì ông không thay đổi tư thế trong ba ngày, kiểu không thay đổi của người đã đóng băng vào một trạng thái mà chỉ thắng hoặc thua mới kéo ra được.
– Phương án một, CEO nói khi cô trình xong. Poison pill. IC biểu quyết ngay.
Không thảo luận. Không hỏi. Cô đã dự đoán đúng.
VP Hải:
– Tán thành.
Hai Partner phe CEO:
– Tán thành. Tán thành.
Bích Ngọc nhìn Phó Duật. Phó Duật nhìn Tri Hạ. Một giây. Tri Hạ gật nhẹ, gật kiểu chỉ mắt thấy, không ai khác thấy: biểu quyết theo, chưa phải lúc.
Phó Duật:
– Tán thành.
Bích Ngọc:
– Tán thành.
Lê Hoàng Phúc:
– Tán thành.
Hai Partner trung lập:
– Tán thành. Tán thành.
Tám trên tám. Nhất trí. Lần đầu tiên trong lịch sử IC gần đây mà mọi phiếu trùng. Vì không ai ở Aster muốn bị nuốt, kể cả những người ghét CEO.
CEO gật. Không cười. Không cảm ơn. Chỉ gật, đứng dậy, và bước ra.
Nhưng khi đi ngang cô, ông dừng nửa giây. Nhìn cô. Mắt sau gọng kính mỏng, sắc, mệt, và có thứ mà cô nhận ra: ông đang tự hỏi cô đứng bên nào. Ông sẽ luôn tự hỏi, từ giờ đến khi cuộc chiến kết thúc, vì ông biết Cảnh Thâm từng chọn cô, và ông không bao giờ tin người đã từng thuộc về kẻ thù của mình.
Cô nhìn lại. Không cúi. Không tránh.
Ông đi.
Tối. Căn hộ Quận Bảy.
Cô nằm trên giường, trần nhà trắng, mắt mở, đèn tắt. Ánh đèn đường lọt qua rèm, vẽ sọc mờ trên tường.
Bảo vệ Aster. Không phải bảo vệ CEO.
Hai thứ đó KHÔNG giống nhau.
Aster là hai mươi nghìn tỷ tiền nhà đầu tư. Là ba trăm nhân viên. Là những deal tốt mà Bích Ngọc dẫn, mà Phó Duật phân tích, mà cô xây từ đầu. Aster lớn hơn Trình Gia Duy. Lớn hơn cả Tạ Cảnh Thâm.
Nhưng CEO là người cầm quyền. Và bảo vệ Aster khỏi Horizon nghĩa là giữ nguyên cấu trúc, giữ nguyên quyền lực CEO. Poison pill vừa biểu quyết xong sẽ pha loãng Horizon, nhưng cũng pha loãng bất kỳ ai muốn thay đổi Aster từ bên ngoài.
Cô vừa giúp CEO xây tường cao hơn.
Trớ trêu.
Cô trở mình. Nhắm mắt.
Nhưng nếu không biểu quyết tán thành, cô lộ bài. CEO sẽ biết cô không trung thành. Coalition sẽ bị phát hiện. Sáu tháng xây dựng, phá trong một phiên vote.
Nên cô vote đúng. Vote theo thời điểm. Giữ bài cho đúng lúc.
Giống Cảnh Thâm.
Ý nghĩ đó đến và cô ghét nó. Ghét vì đúng. Ghét vì cô đang chơi game giống anh: kiên nhẫn, tính toán, chờ đúng lúc, hy sinh ngắn hạn cho dài hạn. Cô từng ghét cách anh chơi. Bây giờ cô chơi giống hệt.
Khác. Cô khác.
Khác ở đâu?
Khác vì cô không sẵn sàng để hai nghìn tỷ tiền LP cháy để CEO ngã. Anh sẵn sàng. Cô không.
Đó là ranh giới. Mỏng nhưng có.
Cô mở mắt. Ngồi dậy. Mở ngăn kéo bếp.
Mảnh giấy vẫn nằm đó. "38-A. 2AM. Cà phê."
Cô nhìn. Không rút ra. Giống mọi lần.
Anh muốn gì, Tạ Cảnh Thâm? Muốn nuốt Aster? Muốn giết CEO? Hay muốn cô phải chọn?
Cô sẽ không chọn theo cách anh muốn. Cô sẽ chọn theo cách của cô.
Bảo vệ Aster. Nhưng không phải bảo vệ CEO.
Hai thứ đó khác nhau. Và khi đúng lúc, cô sẽ chứng minh.
Đóng ngăn kéo. Tắt đèn. Nằm xuống.
Mắt nhắm. Thở đều. Nhưng trước khi ngủ, một câu:
Tuần sau sẽ gặp anh ở bàn đàm phán. Anh ngồi bên kia. Cô ngồi bên này.
Và cô sẽ không run.