Chia phe
Phòng IC tầng bốn mươi. Tám giờ sáng.
Tri Hạ đứng trước màn hình trình chiếu, bốn mươi hai trang báo cáo thẩm định nén thành mười bảy trang tóm tắt. Bàn oval, tám ghế da, sáu Partner đã ngồi. Hai ghế trống: CEO và Cảnh Thâm.
Cô kiểm tra lần cuối. Slide đầu: tổng quan Deal Minh Đức Healthcare. Slide mười bảy: khuyến nghị.
VP Hải ngồi ghế thứ hai từ trái, đối diện cô, tay xoay bút. Ông không nhìn cô. Từ khi bước vào, mắt ông dán vào laptop, đọc gì đó mà Tri Hạ đoán là phiên bản báo cáo của team ông, phiên bản có con số khác.
Cánh cửa mở. CEO Trình Gia Duy bước vào trước, vest xám, cà vạt xanh thẫm, nụ cười ấm với Partner ngồi gần cửa. Cảnh Thâm theo sau, khoảng cách ba bước, vest đen, mặt bình thản. Anh không nhìn cô khi đi ngang, nhưng ngón tay phải gõ nhẹ lên mặt bàn hai lần trước khi ngồi xuống.
Tri Hạ nhận ra: tín hiệu. Bình tĩnh. Trình bày đúng kế hoạch.
CEO ngồi đầu bàn, hai tay đặt trên mặt gỗ, mười ngón đan vào nhau.
– Bắt đầu được rồi. Cô Lâm, mời cô.
Tri Hạ trình bày mười lăm phút. Giọng đều, không nhanh không chậm, mỗi câu một ý.
Slide ba: cơ cấu tài sản Minh Đức, hai mươi bốn bệnh viện, sáu tỉnh. Slide năm: phân tích dòng tiền, ba nhóm bệnh viện, nhóm C (ba bệnh viện) có dòng tiền âm hai quý liên tiếp, được bù bằng chuyển khoản nội bộ từ nhóm A.
VP Hải ngẩng lên lần đầu. Mắt ông hẹp lại.
– Chuyển khoản nội bộ là quy trình quản lý vốn thông thường. Không phải vấn đề.
Tri Hạ không dừng. Cô chuyển slide.
– Đúng, nếu quy mô nhỏ. Nhưng tổng chuyển khoản giữa ba nhóm trong hai năm gần nhất là bốn trăm mười hai tỷ. Chiếm mười bốn phần trăm tổng doanh thu. Nếu cô lập từng nhóm, nhóm C lỗ ròng bốn trăm tỷ.
Phòng im. Partner Trần Văn Khải, người ngồi cạnh VP Hải, dừng tay gõ bút.
Slide tám: khoản vay từ Thịnh Phát Capital.
– Minh Đức có khoản vay năm trăm tỷ từ Thịnh Phát Capital, lãi suất bốn phần trăm. Lãi suất thị trường hiện tại cho doanh nghiệp cùng hạng tín dụng là chín đến mười phần trăm.
Cô dừng nửa giây. Đủ để mọi người tính nhẩm: chênh năm đến sáu phần trăm trên năm trăm tỷ, mỗi năm Minh Đức tiết kiệm hai mươi lăm đến ba mươi tỷ chi phí lãi. Ai đó đang trợ cấp họ.
– Chúng tôi chưa xác nhận được mối liên hệ giữa Thịnh Phát Capital và các bên liên quan. Báo cáo ghi chú đây là rủi ro cần làm rõ trước khi tiến hành.
VP Hải mở miệng, nhưng CEO giơ tay nhẹ. Ông im.
Slide mười bốn: mô hình định giá.
– Mô hình dòng tiền chiết khấu cho ra giá trị hợp lý ba nghìn bốn trăm tỷ. Thấp hơn giá trị đề xuất ba mươi hai phần trăm.
Tri Hạ nhìn thẳng về phía trước, không nhìn ai cụ thể.
– Chênh lệch đến từ ba yếu tố: dòng tiền nhóm C bị bù chéo, chi phí lãi vay thấp bất thường, và tốc độ tăng trưởng doanh thu năm thứ ba trở đi dựa trên giả định lạc quan hơn dữ liệu lịch sử.
Im lặng. Sáu giây. Tri Hạ đếm trong đầu.
CEO nghiêng người về phía trước.
– Cô Lâm.
Giọng ông chậm, ấm, mỗi chữ được cân đo.
– Báo cáo rất chi tiết. Nhưng tôi muốn hỏi thẳng: cô khuyến nghị IC từ chối deal này, hay phê duyệt?
Mọi người trong phòng quay nhìn cô. Sáu Partner, một CEO, một Cảnh Thâm. Tám đôi mắt.
Tri Hạ biết câu hỏi này sẽ đến. Cô đã nghĩ câu trả lời từ bốn giờ sáng, khi ngồi một mình trong deal room, sau khi Cảnh Thâm rời đi.
Nếu nói reject: cô chống CEO công khai. VP Hải sẽ phản bác, các Partner phe CEO sẽ bảo cô thiếu kinh nghiệm, quá thận trọng, không hiểu bức tranh lớn.
Nếu nói approve: cô phản bội dữ liệu của chính mình. Và Cảnh Thâm sẽ biết cô chịu áp lực.
Nếu trả lời đúng: cô không chọn phe, nhưng vẫn giữ được cả hai.
– Dữ liệu cho thấy rủi ro cao hơn mức phản ánh trong giá đề xuất.
Cô nói, giọng bình tĩnh, mắt nhìn CEO.
– Quyết định phê duyệt hay từ chối là của IC. Vai trò của tôi là đảm bảo IC có đủ thông tin để quyết đúng.
CEO nhìn cô. Không cười, không gật. Mắt ông tĩnh, sâu, đọc cô như đọc một bảng cân đối mà ông chưa chắc các dòng có khớp.
Rồi ông quay sang bàn.
– Các Partner có ý kiến gì không?
Cuộc tranh luận kéo dài một giờ bốn mươi phút.
VP Hải trình bày phiên bản của ông: tăng trưởng ngành y tế Việt Nam mười lăm phần trăm mỗi năm, Minh Đức là chuỗi lớn nhất, vị thế độc tôn, chuyển khoản nội bộ là chiến lược quản lý vốn linh hoạt, giá trị thực cao hơn ba nghìn bốn trăm tỷ vì chưa tính giá trị thương hiệu và mạng lưới.
Cảnh Thâm không nói nhiều. Anh hỏi đúng ba câu, mỗi câu cắm vào điểm yếu nhất của VP Hải.
– Khoản vay Thịnh Phát, anh Hải đã xác minh ai đứng sau chưa?
VP Hải im hai giây.
– Đang xác minh.
– Bao lâu rồi?
– Hai tuần.
Cảnh Thâm không nói thêm. Không cần. Hai tuần mà chưa xác minh được một khoản vay năm trăm tỷ, hoặc là VP Hải không muốn tìm, hoặc là câu trả lời sẽ làm ai đó khó xử.
Partner Nguyễn Thanh Bình, phe trung lập, gõ bút lên bàn.
– Tôi đề nghị hoãn biểu quyết. Cho thêm hai tuần làm rõ khoản vay Thịnh Phát và xác nhận dòng tiền nhóm C.
Biểu quyết: bốn phiếu hoãn, bốn phiếu tiếp tục. CEO không bỏ phiếu, theo quy tắc IC khi có hai đồng trưởng nhóm. Hòa.
Quy trình khi hòa: hoãn hai tuần, hai bên bổ sung dữ liệu, biểu quyết lại.
CEO đứng dậy, cài nút vest.
– Được. Hai tuần. Hai bên làm việc.
Ông đi về phía cửa, đi ngang Cảnh Thâm. Dừng lại.
– Cảnh Thâm à.
Giọng vừa đủ nghe, nhưng cả phòng nghe rõ. CEO muốn mọi người nghe.
– Cẩn thận kẻo hoãn quá lâu. Thị trường không đợi, và cơ hội thì có chân.
Cảnh Thâm gật nhẹ.
– Tôi hiểu. Nhưng đầu tư sai đắt hơn đầu tư chậm.
CEO nhìn anh. Nửa giây. Rồi cười nhẹ, kiểu cười mà Tri Hạ từng thấy ở bữa tối annual dinner: miệng cười, mắt không.
– Đúng. Nhưng không phải ai cũng có xa xỉ phẩm chờ.
Ông rời phòng. Các Partner đứng dậy, thu tài liệu, rời từng người. VP Hải đi nhanh, không nhìn ai. Partner Trần Văn Khải theo sau, mặt khó đọc.
Phòng IC trống. Chỉ còn Tri Hạ và Cảnh Thâm.
Cô đứng bên cửa sổ, thu USB vào túi áo. Anh ngồi tại chỗ, hai tay đặt trên bàn, ngón cái xoay nhẹ núm chỉnh giờ đồng hồ cổ.
– Cô trình bày tốt.
Giọng anh bình thường, không khen quá mức.
– Nhưng CEO sẽ không hoãn mãi. Hai tuần, cô cần tìm ra ai đứng sau Thịnh Phát.
Tri Hạ quay lại nhìn anh.
– Anh đã biết rồi, phải không?
Anh không trả lời ngay. Tay dừng trên đồng hồ. Mắt anh nhìn cô, tĩnh, nhưng ở góc miệng có gì đó mềm hơn bình thường, gần với nể phục.
– Tôi có giả thuyết. Cô có dữ liệu. Ghép lại sẽ rõ.
Cô gật. Không hỏi thêm. Ở Aster, anh cho cô đúng phần cô cần biết, không hơn. Cô hiểu quy tắc đó, dù không thích.
– Anh Thâm.
Anh nhìn cô.
– CEO vừa cảnh cáo anh trước mặt cả IC.
– Tôi biết.
– Anh không lo?
Anh đứng dậy, khoác áo vest lên vai, không mặc vào.
– Lo là đúng. Nhưng sợ thì không. CEO muốn tôi sợ, nên tôi không sợ. Đó là cách chơi.
Anh đi ngang cô, dừng một giây. Gần hơn khoảng cách bình thường, nhưng không gần bằng đêm qua trong deal room. Mùi cà phê pha gỗ đàn hương, nhạt, quen.
– Cô cũng không sợ. Tôi thấy.
Rồi anh đi. Cửa đóng nhẹ. Tri Hạ đứng một mình trong phòng IC tầng bốn mươi, ánh sáng ban ngày tràn qua cửa kính, thành phố bên dưới nhỏ xíu.
Cô nghĩ về cách CEO nhìn cô khi hỏi "approve hay reject." Không phải hỏi để biết. Hỏi để xem cô chịu áp lực đến đâu, chịu nhượng bộ đến đâu, chịu bẻ cong dữ liệu đến đâu.
Cô không bẻ.
Nhưng lần sau, ông ấy sẽ không hỏi nữa. Ông ấy sẽ ép.
Cô nhớ mắt CEO khi rời phòng, cách ông nói với Cảnh Thâm trước mặt mọi người. Không che giấu. Công khai. Ông đang vẽ chiến tuyến: bên này là tôi, bên kia là anh. Ai đứng ở giữa sẽ phải chọn.
Và cô, cô vừa trình bày một báo cáo trung lập trong một phòng không có chỗ cho trung lập.
Tri Hạ nhìn xuống thành phố. Mạn Ninh từng nói: "Đứng gần ai cũng là chọn phe." Hôm nay, cả phòng đã thấy cô đứng ở đâu, dù cô không nói.
Bốn phiếu hoãn. Cảnh Thâm, Partner Nguyễn Thanh Bình, và hai người nữa. Cô biết trong đầu mỗi Partner đang xếp lại bàn cờ, gán nhãn cho từng quân. Cảnh Thâm: đối thủ. VP Hải: trung thành. Tri Hạ: quân cờ của Cảnh Thâm.
Quân cờ.
Chữ đó đau hơn cô tưởng. Vì nó có thể đúng.
Cô thu tài liệu, bước ra khỏi phòng họp tầng bốn mươi. Hành lang vắng, đèn sáng trắng, sàn bóng. Phó Duật đứng bên cửa thang máy, tay cầm cà phê, như đợi.
– Cô Lâm.
Cô dừng.
– Bốn-bốn. Hòa. Hay lắm.
Giọng anh không cay, không mỉa. Thật.
– Anh bỏ phiếu gì?
Phó Duật uống một ngụm cà phê, nhìn cô qua miệng cốc.
– Tiếp tục.
Tri Hạ gật. Đúng như cô đoán. Phó Duật đứng phe CEO, dù có lý do riêng, dù biết con số sai. Ở Aster, đúng sai không quan trọng bằng anh đứng cùng ai.
– Nhưng cô biết không, Phó Duật nói, giọng thấp hơn. Nếu hai tuần nữa cô chứng minh được khoản vay Thịnh Phát có vấn đề, tôi sẽ đổi phiếu.
Cô nhìn anh. Anh nhìn lại, mắt tĩnh, kiểu mắt của người đang tính toán rất nhanh và muốn cô biết anh đang tính toán.
– Tôi không chọn phe, cô Lâm. Tôi chọn bên thắng.
Thang máy mở. Cả hai bước vào. Cửa đóng. Cabin trượt xuống.
Tri Hạ nhìn số tầng giảm trên bảng đèn: bốn mươi, ba mươi chín, ba mươi tám. Tầng ba mươi tám sáng lên, chuông kêu, cửa mở. Không ai vào, không ai ra. Cửa đóng lại.
Tầng của anh.
Cô nhắm mắt một giây, mở ra. Ba mươi bảy, ba mươi sáu, ba mươi lăm.
Hai tuần. Thịnh Phát Capital. Ai đứng sau.
Ba mươi, hai mươi lăm. Cửa mở. Cô bước ra, Phó Duật tiếp tục xuống.
– Chúc may mắn, cô Lâm.
Cửa đóng. Tri Hạ đứng ở hành lang tầng hai mươi lăm. Deal room phía cuối, đèn sáng, Thanh Trúc đang ngồi bên trong, tay trên bàn phím.
Cô hít một hơi, sâu, rồi bước vào.
Hai tuần. Đủ để tìm sự thật. Hoặc đủ để CEO tìm cách bịt nó lại.