Phòng Họp Kính
Chương 25: Đêm dài nhất
Chương 25

Đêm dài nhất

Một giờ sáng. Deal room tầng hai mươi lăm.

Mọi người đã về. Thanh Trúc rời lúc mười giờ, Lê Hoàng mười một, Bảo nửa đêm. Phó Duật ở lại đến mười hai rưỡi, kiểm tra lần cuối phần chiến lược, rồi đứng dậy, khoác áo.

– Tôi về trước. Cô đừng thức quá khuya.

Tri Hạ gật, không ngẩng lên. Mắt dán vào màn hình, ngón tay trên bàn phím. Phó Duật đứng ở cửa thêm hai giây, rồi đi.

Bây giờ cô một mình.

Deal room tầng hai mươi lăm: phòng rộng, ba bàn dài, mười hai màn hình, rèm kéo kín. Đèn trần đã tắt, chỉ còn đèn bàn của cô, một vòng tròn ánh sáng vàng giữa bóng tối. Tầng hai mươi lăm vắng, hành lang tối, chỉ đèn exit đỏ ở hai đầu. Tiếng máy lạnh rì rì, đều đều, kiểu tiếng trắng mà người làm đêm quen đến mức không còn nghe.

Tri Hạ kéo bảng tính, kiểm tra lần cuối.

Báo cáo thẩm định tài chính: bốn mươi hai trang. Mô hình định giá: ba kịch bản (cơ sở, lạc quan, bi quan). Phân tích dòng tiền: chi tiết đến từng đơn vị bệnh viện. Bảng so sánh bội số: sáu thương vụ tương đương trong khu vực.

Tất cả phải nộp cho đồng trưởng nhóm trước tám giờ sáng.

Cô mở kịch bản cơ sở. Con số cuối cùng: giá trị hợp lý Minh Đức Healthcare, ba nghìn bốn trăm tỷ. Thấp hơn con số CEO đưa ra một nghìn sáu trăm tỷ. Chênh lệch ba mươi hai phần trăm.

Nếu mình nộp con số này, VP Hải sẽ yêu cầu sửa. Nếu mình sửa, dữ liệu sẽ nói dối.

Cô không sửa. Cô kiểm tra.

Dòng 347, biến giả định chi phí vốn: đúng. Dòng 512, tỷ lệ chiết khấu: đúng. Dòng 689, doanh thu dự phóng năm thứ ba: đúng, dựa trên dữ liệu thực, không phải số CEO hứa.

Đúng. Mình đúng. Và đúng ở Aster đắt hơn sai.

Một giờ hai mươi. Cô đứng dậy, đi ra pantry tầng hai mươi lăm. Pantry nhỏ, tủ lạnh, máy pha cà phê, bốn cốc sạch trên giá. Cô rót một cốc cà phê từ bình đã nguội ngắt, uống đứng.

Cà phê lạnh, đắng, cặn. Cô uống hết, đặt cốc xuống bồn rửa.

Quay lại phòng. Ngồi xuống. Tiếp tục.

Dòng 703, rồi 704, rồi 705.

Hai giờ sáng. Tiếng bước chân ngoài hành lang.

Tri Hạ ngẩng lên. Phản xạ, tay dừng trên bàn phím, mắt hướng về cửa. Ở Aster lúc hai giờ sáng, tiếng bước chân hoặc là bảo vệ đi tuần, hoặc là...

Cảnh Thâm đứng ở cửa deal room.

Anh mặc vest đen, nhưng đã cởi nút, sơ mi trắng xắn tay đến khuỷu, tóc hơi rối so với ban ngày. Tay trái cầm hai cốc cà phê, loại cốc giấy từ máy tầng ba mươi tám, cốc Partner, loại có nắp.

Anh nhìn cô, rồi nhìn cốc trên bàn cô. Cốc nguội, cặn nâu bám thành.

– Cà phê cô nguội rồi.

Giọng nhẹ, bình tĩnh, kiểu giọng lúc hai giờ sáng, thấp hơn ban ngày, mềm hơn.

Anh bước vào, đặt một cốc trước mặt cô. Nóng, mùi cà phê tươi bốc lên, đậm, không đường. Rồi anh kéo ghế bên cạnh, ngồi xuống.

Không phải đối diện. Ngồi cạnh.

Tri Hạ nhìn cốc cà phê, nhìn anh. Tim cô nhảy một nhịp, nhanh, rồi trở lại đều. Cô quen giữ nhịp ở Aster, nhưng anh ngồi gần hơn bình thường, và khoảng cách đó làm cô ý thức từng centimet.

– Anh chưa về?

– Tôi ở tầng ba mươi tám. Thấy đèn tầng hai mươi lăm vẫn sáng.

Anh nhìn xuống. Như cô từng nhìn lên.

– Cô cần tôi xem gì trước khi nộp?

Câu hỏi chuyên nghiệp. Giọng chuyên nghiệp. Nhưng anh mang cà phê xuống cho cô lúc hai giờ sáng, và hành động đó không nằm trong bất kỳ quy trình nào.

– Kịch bản cơ sở. Trang mười bốn đến hai mươi. Mô hình dòng tiền chiết khấu.

Anh kéo laptop về phía mình, mắt quét nhanh qua bảng tính. Tri Hạ ngồi cạnh, nhìn anh đọc, nhìn ngón tay anh trượt trên touchpad, nhìn mắt anh di chuyển theo từng dòng số.

Gần. Vai cách vai nửa gang tay. Mùi nước hoa gỗ đàn hương pha cay, nhạt hơn ban ngày, pha lẫn mùi cà phê và mùi giấy. Ánh sáng màn hình chiếu lên gương mặt anh, xanh nhạt, làm nổi đường gò má và bóng mi.

Cô uống cà phê. Nóng, đắng, ngon hơn cà phê cô tự rót lúc nãy rất nhiều.

– Dòng bốn trăm mười hai.

Anh chỉ vào màn hình.

– Tỷ lệ tăng trưởng doanh thu năm thứ tư. Cô dùng mười phần trăm. VP Hải dùng hai mươi. Nếu cô giữ mười, cô cần giải thích tại sao, bằng dữ liệu so sánh.

Tri Hạ nhìn chỗ anh chỉ. Đúng. Cô có dữ liệu, nhưng chưa trích dẫn rõ ràng trong báo cáo.

– Thêm footnote ở trang hai mươi ba. Ba thương vụ so sánh, tăng trưởng trung bình bảy đến mười hai phần trăm năm thứ tư sau thâu tóm.

Cô gật, mở trang hai mươi ba, bắt đầu gõ. Anh ngồi cạnh, không nói, nhìn cô gõ.

Im lặng. Tiếng bàn phím lách cách, đều, nhanh. Tiếng máy lạnh rì rì. Tiếng đồng hồ trên tường nhích từng giây, nhưng không ai nghe.

Hai người ngồi cạnh nhau trong ánh sáng màn hình, phòng tối xung quanh, thành phố ngủ bên ngoài cửa kính. Tri Hạ gõ, Cảnh Thâm đọc. Thỉnh thoảng anh chỉ vào một dòng, nói một câu ngắn, cô sửa. Không thừa lời, không thiếu ý.

Giống lần gặp ở pantry. Nhưng lần này anh không tình cờ đến. Anh chọn đến.

Hai giờ bốn mươi. Cảnh Thâm kéo chuột đến dòng sáu trăm tám mươi chín, chỉ vào con số. Tri Hạ nghiêng người lại gần để nhìn rõ hơn.

Tay cô chạm tay anh.

Mu bàn tay chạm mu bàn tay. Nhẹ. Ấm. Da anh khô, hơi thô, kiểu tay của người cầm bút nhiều hơn cầm máy.

Cả hai dừng.

Một giây. Tri Hạ không rút tay lại. Cảnh Thâm không rút tay lại.

Rồi cô nhận ra mình đang không thở. Cô hít vào, nhẹ, và kéo tay về. Anh kéo tay về cùng lúc. Tự nhiên. Như không có gì.

Nhưng có.

Cô nhìn màn hình, mắt không tập trung. Tim đập nhanh, nhẹ nhàng, kiểu đập mà cô ghét vì không kiểm soát được.

Không. Không được nghĩ.

Anh tiếp tục đọc, giọng vẫn đều.

– Dòng bảy trăm lẻ hai. Giả định chi phí tái cấu trúc. Cô dùng năm phần trăm doanh thu. Hợp lý.

Chuyên nghiệp. Bình tĩnh. Như một giây trước không xảy ra.

Tri Hạ gật. Tiếp tục gõ.

Ba giờ bốn mươi lăm. Báo cáo hoàn thành.

Tri Hạ đóng laptop, ngả người ra sau, nhắm mắt. Mệt. Mệt từ đầu, mệt từ mắt, mệt từ ngón tay. Nhưng xong rồi. Bốn mươi hai trang, mỗi con số đúng, mỗi giả định có căn cứ, mỗi kết luận có dữ liệu.

Cảnh Thâm đứng dậy. Thu cốc cà phê trống vào thùng rác. Đi đến cửa.

– Về nghỉ.

Tri Hạ mở mắt, nhìn anh. Anh đứng ở cửa, nửa trong ánh sáng hành lang, nửa trong bóng tối phòng họp. Vest đen, sơ mi trắng, tóc rối, đồng hồ cổ trên cổ tay. Trông mệt, nhưng kiểu mệt có kiểm soát, kiểu mệt của người quen thức đêm.

– Mai tôi cần cô tỉnh táo.

Giọng nhẹ hơn bình thường. Không phải giọng chỉ đạo. Gần hơn với quan tâm, nhưng chưa đủ gần để gọi tên.

Tri Hạ gật.

– Em biết.

Anh nhìn cô thêm một giây. Rồi quay đi, bước vào hành lang, bóng dài trên sàn gạch bóng. Tiếng bước chân xa dần, thang máy mở, đóng. Im.

Tri Hạ ngồi một mình trong deal room tầng hai mươi lăm. Ánh đèn bàn vẫn sáng, màn hình laptop đã tối, cốc cà phê trống trên bàn.

Cô nhìn tay phải. Mu bàn tay, chỗ vừa chạm tay anh. Không còn ấm, nhưng cô vẫn nhớ. Da anh thô hơn cô tưởng. Ấm hơn cô tưởng.

Không được.

Cô đứng dậy, tắt đèn bàn, thu laptop vào túi. Đi ra hành lang, bấm thang máy, xuống sảnh.

Bốn giờ sáng. Sảnh Aster vắng, đèn mờ, bảo vệ ngủ gà ngủ gật sau quầy. Cô bước qua cửa quay, ra phố.

Thành phố ngủ. Đèn đường vàng, taxi thưa, gió lạnh. Cô kéo áo sát cổ, đứng bên lề đường, chờ xe.

Tay phải nắm chặt quai túi. Tay trái đặt trên cổ tay phải, ngón tay vô thức xoa nhẹ mu bàn tay, chỗ tay anh chạm.

Đừng nghĩ nữa.

Nhưng cô biết, từ đêm nay, "đừng" bắt đầu mất nghĩa.

Ch.25/69
1.516 từ