Phòng họp 38-A
Phòng họp 38-A không giống bất kỳ phòng họp nào Tri Hạ từng vào.
Không có đèn trần. Không có bàn oval gỗ sáng, không có mười sáu ghế da đen, không có màn hình chạy logo. Phòng này là một hộp kính: bốn bức tường kính từ sàn đến trần, một bàn dài bằng kính mờ, tám ghế. Và thành phố.
Thành phố chiếm toàn bộ tầm nhìn. Từ tầng ba mươi tám nhìn ra, đèn đường thành những sợi vàng chạy dọc đại lộ, tòa nhà đối diện lấp lánh cửa sổ vẫn còn sáng, xa hơn là cầu vượt, sông, và đường chân trời tan dần vào bóng tối. Không có rèm, không có gì che. Phòng này được thiết kế để người ngồi trong đó nhìn thấy mọi thứ bên ngoài, và người bên ngoài, nếu ở đủ cao, nhìn thấy mọi thứ bên trong.
Phòng kính. Nơi không giấu được gì.
Tạ Cảnh Thâm ngồi ở ghế cuối bàn dài, phía gần cửa sổ. Áo vest đã cởi, vắt trên lưng ghế. Sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu. Trước mặt anh, một tập giấy in, và laptop mở, ánh sáng màn hình chiếu lên nửa gương mặt. Tay trái buông bên hông, đồng hồ cổ nằm yên.
Anh không ngước lên khi Tri Hạ mở cửa.
Cô bước vào. Đặt túi xuống ghế cạnh cửa. Đứng.
Phòng im lặng. Chỉ có tiếng hệ thống thông gió rì rầm và ánh sáng thành phố dao động nhẹ khi xe chạy qua đường phía dưới.
Rồi Cảnh Thâm nhìn lên.
Mắt anh bình tĩnh. Không lạnh, không ấm. Ánh sáng thành phố chiếu từ phía sau, làm gương mặt anh nửa sáng nửa tối, đường hàm sắc hơn bình thường.
– Ngồi.
Một từ. Tri Hạ kéo ghế, ngồi xuống. Cách anh bốn ghế.
Cảnh Thâm đẩy tập giấy in về phía cô. Cô nhận ra: báo cáo của cô. Mười hai trang, đã in ra, có vài chỗ gạch chân bằng bút đỏ.
Anh đọc rồi. Và gạch chân.
– Cô viết cái này trong bao lâu?
– Bốn ngày.
Anh gật. Không khen, không chê. Chỉ gật, như xác nhận một con số.
– Cô gửi cho ai trước khi gửi cho tôi?
Tri Hạ hiểu câu hỏi. Anh không hỏi vì không biết. Anh hỏi để xem cô có nói thật không.
– Ngô Thành. Em gửi memo trước, tóm tắt phát hiện. Anh ấy không trả lời.
– Bao lâu?
– Hai ngày.
Cảnh Thâm nhìn cô. Ba giây im lặng.
– Nếu Ngô Thành trả lời, cô có gửi cho tôi không?
Tri Hạ nghĩ. Không lâu.
– Không. Nếu anh ấy xử lý, em không cần vượt cấp.
Cảnh Thâm gật lần nữa. Lần này, mắt anh hơi nheo, biểu cảm mà cô đã thấy trong thang máy, khi anh đọc tài liệu và đang xử lý thông tin.
– Cô biết nếu cô sai, cô sẽ bị đuổi?
– Em biết.
– Không phải đuổi vì sai. Đuổi vì vượt cấp gửi cho Partner mà không qua VP, không qua senior. Ở Aster, cái đó tệ hơn sai.
Tri Hạ nhìn thẳng vào mắt anh.
– Em biết. Nhưng nếu Aster rót ba trăm tỷ vào thương vụ này mà không ai kiểm tra kỹ cấu trúc SPV, em vượt cấp hay không vượt cấp cũng không quan trọng bằng.
Im lặng.
Đèn thành phố nhấp nháy phía sau Cảnh Thâm. Một chiếc máy bay chớp đèn đỏ bay ngang bầu trời, xa, rất xa.
Rồi anh nói:
– Trình bày.
– Em đã đính kèm báo cáo...
– Không. Không báo cáo, không slide, không bảng tính. Bằng miệng. Ngay bây giờ. Nói cho tôi nghe cô tìm thấy gì, tại sao nó quan trọng, và Aster nên làm gì.
Tri Hạ nhìn anh. Rồi nhìn tập giấy in trước mặt, mười hai trang cô đã viết bốn ngày. Anh không muốn đọc thêm lần nữa. Anh muốn nghe cô nói. Muốn thấy cô có hiểu những gì cô viết, hay chỉ copy số liệu rồi kết luận.
Anh đang test mình.
Cô hít vào. Thở ra.
Rồi bắt đầu.
– Vạn Sinh Biotech có hai công ty con ở nước ngoài: một tại Singapore, một tại Hồng Kông. Cả hai không có hoạt động kinh doanh thực. Không nhân viên, không doanh thu, không sản phẩm. Nhưng trong ba năm qua, tổng cộng bốn mươi ba tỷ đồng chi phí nghiên cứu phát triển đã được chuyển từ Vạn Sinh mẹ sang hai công ty này.
Cô dừng, nhìn anh. Anh không phản ứng. Chờ.
– Khi chi phí R&D nằm ở công ty con nước ngoài, nó không xuất hiện trên báo cáo hợp nhất theo cách bình thường. EBITDA của công ty mẹ cao hơn thực tế. Biên lợi nhuận gộp đẹp hơn. Và khi chúng ta định giá bằng bội số EBITDA, kết quả là định giá cao hơn giá trị thực ít nhất ba mươi phần trăm. Năm trăm tỷ thành ba trăm năm mươi. Aster rót ba trăm tỷ cho ba mươi lăm phần trăm cổ phần, nhưng cổ phần đó chỉ đáng hai trăm.
Cô nói đều, không nhanh, không chậm. Từng câu ngắn gọn, từng con số có dẫn chứng. Cô không nhìn xuống, không nhìn sang, chỉ nhìn thẳng vào anh, qua bàn kính mờ phản chiếu ánh đèn thành phố.
Cảnh Thâm nghe. Không ngắt lời. Không ghi chép. Chỉ nghe, hai tay đặt trên bàn, mắt không rời cô.
Tri Hạ tiếp tục.
– Ngoài ra, dòng tiền hoạt động của Vạn Sinh âm ba năm liên tiếp. Họ sống nhờ gọi vốn và vay nợ. Nếu vòng gọi vốn này thất bại, họ không có khả năng duy trì hoạt động quá mười hai tháng. Nghĩa là: Aster không chỉ mua cổ phần đắt, mà đang rót tiền vào công ty sắp hết tiền.
Cô dừng.
– Đề xuất của em: dừng thẩm định, yêu cầu Vạn Sinh cung cấp báo cáo tài chính đầy đủ bao gồm cả hai công ty con. Nếu số liệu xác nhận phát hiện này, hủy deal hoặc đàm phán lại định giá.
Im lặng.
Lâu. Năm giây. Mười giây.
Cảnh Thâm vẫn nhìn cô. Mắt anh không thay đổi, nhưng có thứ gì đó, nhỏ lắm, chuyển động phía sau ánh mắt bình tĩnh đó. Không phải ấn tượng. Không phải ngạc nhiên. Hơn thế. Là sự nhận diện, kiểu nhận diện khi nhìn thấy thứ gì đó quen thuộc ở nơi không ngờ tới.
Rồi anh đưa tay lên, ngón cái và ngón trỏ xoay nhẹ núm chỉnh giờ chiếc đồng hồ cổ. Thói quen vô thức mà Tri Hạ đã thấy trong thang máy.
– Cô biết deal này của ai không?
– Phó Duật dẫn chiến lược. VP Hải chủ deal.
– Cô biết VP Hải nghe ai?
Tri Hạ lắc đầu.
– CEO.
Một từ. Nhưng Tri Hạ nghe được trọng lượng phía sau nó.
Deal Aurora không chỉ là deal biotech. Nó là cờ của ai đó ở tầng cao hơn.
Cô không hỏi thêm. Chưa phải lúc.
Cảnh Thâm ngừng xoay đồng hồ. Nhìn ra cửa kính, thành phố bên dưới. Một đoàn xe buýt đêm chạy trên đại lộ, đèn vàng nhỏ dần.
– IC meeting thứ Ba tuần sau. Cô present trực tiếp.
Tri Hạ nghe, nhưng mất một giây để hiểu.
– Em... present trước Hội đồng đầu tư?
– Tám Partner. Bàn oval. Cô trình bày phát hiện này, đầy đủ, bằng dữ liệu. Tôi sẽ yêu cầu đưa vào chương trình họp.
– Em là analyst tháng đầu.
– Tôi biết.
– VP Hải sẽ không đồng ý.
– VP Hải không quyết chương trình IC. Tôi quyết.
Tri Hạ nhìn anh. Trong ánh sáng thành phố, gương mặt anh bình thản, không giễu cợt, không khích lệ. Chỉ là sự thật: tôi có quyền đưa cô vào IC, và tôi đang dùng quyền đó.
Nhưng cô cũng nghe được điều anh không nói: cô sẽ đứng trước tám Partner, một CEO, và cả một hệ thống muốn deal này thành công. Nếu cô không đủ giỏi, không ai cứu cô.
– Em hiểu, cô nói.
Cảnh Thâm gật. Đứng dậy. Cầm áo vest trên lưng ghế, khoác lên nhưng không cài. Đóng laptop.
Cuộc họp kết thúc. Không bắt tay, không chúc may mắn, không lời khen nào.
Tri Hạ đứng dậy, nhặt túi, đi về phía cửa.
– Cô Lâm.
Cô dừng. Quay lại.
Cảnh Thâm đứng cạnh bàn, tay cầm laptop, nhìn cô. Ánh sáng thành phố chiếu từ phía sau, làm đường viền vai anh sáng nhẹ.
– Báo cáo tốt. Logic chặt, dữ liệu sạch.
Rồi anh thêm, giọng không thay đổi:
– Nhưng slide ba, biểu đồ dòng tiền, trục tung nên dùng logarithm thay vì tuyến tính. Sẽ thấy rõ trend hơn.
Tri Hạ nhìn anh. Suýt nữa cô cười, nhưng kìm lại.
– Em sẽ sửa.
Cảnh Thâm gật. Bước ra cửa, đi trước cô trong hành lang tầng ba mươi tám. Bước chân anh nhẹ trên thảm dày, không tiếng động.
Tri Hạ đi phía sau, cách ba bước. Mắt cô nhìn lưng anh, áo sơ mi trắng nhàu nhẹ ở eo, tay trái buông bên hông, đồng hồ cổ lấp lánh mỗi khi ánh đèn hành lang lướt qua.
Anh cho mình cơ hội.
Cô biết. Và cô cũng biết rằng cơ hội này không miễn phí. Anh đang đặt cô vào vị trí nguy hiểm nhất có thể: spotlight trước IC, phá deal của VP Hải, phá mặt Phó Duật, tất cả trong khi cô chỉ là analyst tháng đầu không có ai chống lưng.
Trừ anh.
Nhưng "trừ anh" là giả định. Cô không biết Tạ Cảnh Thâm chống lưng cô hay đang dùng cô.
Thang máy đến. Cảnh Thâm bấm tầng trệt. Cửa đóng.
Lần này, im lặng trong thang máy khác đêm đầu tiên. Vẫn nặng, vẫn có mật độ. Nhưng bên dưới lớp im lặng đó, có thứ gì mới. Mỏng, nhẹ, gần như không có thật.
Sự đồng thuận.
Hai người đọc cùng bộ số liệu. Hai người đi đến cùng kết luận. Và cả hai đều biết điều đó mà không cần nói ra.
Tầng trệt. Cửa mở. Sảnh trống.
Cảnh Thâm bước ra. Lần này, anh không quay lại, không nói "Lâm Tri Hạ?" như đêm trước. Chỉ bước thẳng, qua cửa kính, ra xe đen đợi sẵn.
Tri Hạ đứng trong sảnh, nhìn xe anh rời đi. Đèn hậu đỏ nhỏ dần, rẽ phải ở ngã tư, biến mất.
Cô bước ra ngoài. Đêm lạnh hơn lúc nãy, hoặc có lẽ cô chỉ bắt đầu cảm nhận được nhiệt độ sau khi rời khỏi phòng họp kính.
Xe buýt đêm còn hai mươi phút nữa mới đến. Cô đứng ở trạm, tay cầm điện thoại, nhìn email của Cảnh Thâm lần nữa.
"Phòng họp 38-A. Bây giờ."
Bốn chữ. Và một giờ vừa qua đã thay đổi mọi thứ.
Cô mở bảng tính trên điện thoại. Tìm biểu đồ dòng tiền. Slide ba.
Trục tung logarithm. Anh ta đúng. Rõ trend hơn thật.
Tri Hạ cười. Lần đầu tiên cười trong tuần, một mình, ở trạm xe buýt lúc mười giờ đêm.
Không phải cười vì vui. Cười vì nhẹ nhõm. Vì có ai đó, ở tầng ba mươi tám, đã đọc báo cáo của cô, gạch chân bằng bút đỏ, và chỉ ra lỗi biểu đồ thay vì khen giỏi.
Lần đầu ở Aster, có người đối xử với cô như đồng nghiệp. Không phải "analyst nhà quê". Không phải "đứa mới". Đồng nghiệp.
Xe buýt đến. Cô bước lên, chọn ghế cuối. Mở laptop, sửa trục tung biểu đồ. Xung quanh, vài người ngồi rải rác, mắt nhắm hoặc nhìn điện thoại. Không ai biết cô gái ngồi ghế cuối vừa trình bày trước Partner trẻ nhất lịch sử Aster Capital một báo cáo có thể giết deal nửa nghìn tỷ.
Và không ai biết rằng thứ Ba tuần sau, cô sẽ đứng trước tám Partner làm điều tương tự.
Tri Hạ sửa xong biểu đồ. Nhìn ra cửa sổ. Đường phố lướt qua, đèn vàng, quán ăn đêm, xe máy.
Tay cô vẫn hơi run.